Chương63: Mang thai & nguyên lai là thế thânq

“Ọe, ọe” mấy ngày nay, Chỉ Ngưng động một chút là bắt

đầu nôn mửa, chẳng lẽ”

Chỉ Ngưng mệt mỏi đi ra khỏi phòng tắm, sắc mặt của cô thật không tốt, kỳ thật,

chính Chỉ Ngưng cũng dự cảm, ‘người chị em’ của cô đã hơn hai tháng chưa tới.

Kể từ ngày cãi vã với Hoàng Phủ Thần Phong, hắn cũng không có trở lại, ngay cả

điện thoại cũng khôn gọi cho cô. Mấy ngày nay, Chỉ Ngưng cơ hồ không ăn cơm, cả

người đã gầy rộc hẳn đi.

Chỉ Ngưng thay một bộ quần áo thoải mái đi xuống lầu. Chị Lý nhìn thấy Chỉ Ngưng

đi xuống liền nói với cô, “Chỉ Ngưng tiểu thư, cô liền ăn một chút gì đi! Mấy

ngày nay cô đều không ăn cái gì, chị Lý nhìn rất đau lòng, tiểu thư, đầu bếp

làm bánh ngọt cô thích ăn, cô ăn một chút nha!” Vừa nói, nước mắt vừa tràn đầy

hốc mắt, chị nhìn thấy Chỉ Ngưng như vậy, nội tâm không nói ra được đau lòng.

“Chị Lý, tôi không muốn ăn, tôi đi ra ngoài một chút, rất nhanh sẽ trở lại.”

Chỉ Ngưng miễn cưỡng cười với chị Lý.

“Vậy cô chờ một chút, tôi gọi là lái xe gọi đưa cô đi.”

“Không cần, tôi muốn tự mình đi.”

Chỉ Ngưng không đợi chị Lý trả lời, liền mở cửa bước ra ngoài. Chị Lý nhìn bóng

lưng Chỉ Ngưng, nước mắt trong hốc mắt rốt cục rơi xuống. Chị Lý trở lại phòng

khách, chuẩn bị gọi điện cho thiếu gia. Mấy ngày trước, chị cũng gọi điện cho

thiếu gia, nhưng thư kí luôn nói Hoàng Phủ Thần Phong bận rộn nhiều việc, không

có thời gian nghe. Hôm nay, chị vô luận như thế nào cũng phải làm cho thiếu gia

nghe điện.

“Uy, thư ký Trương, thỉnh gọi tổng tài của các người nghe điện, cô nói cho hắn,

nếu như hắn không nghe, hắn sẽ phải hối hận.” Vì để cho Hoàng Phủ Thần Phong

nhận điện, chị Lý không thể không nói như vậy.

“Được, chị Lý, xin chờ một chút.”

Hai phút sau, thư ký nối điện thoại đến văn phòng tổng tài.

“Chị Lý, có chuyện gì nói mau, tôi bận rất nhiều việc.”

“Thiếu gia, cậu trở về nhà một chuyến được không? Chị Lý xin cậu, những ngày

này, tiểu thư không ăn một cái gì, cô ấy tiều tụy đi rất nhiều, làm cho người

khác nhìn thấy rất đau lòng!”

“Từ nay về sau, chuyện của cô ấy tôi sẽ không xen vào nữa, chị yêu thương cô ấy

như thế nào liền tùy chị, chuyện không liên quan đến tôi.” Nói xong liền cúp

điện thoại.

“Thiếu” vốn chị Lý còn muốn nói điều gì, nhưng Hoàng Phủ Thần Phong đã cúp điện

thoại.

Sau khi Hoàng Phủ Thần Phong cúp điện thoại cũng không có tâm tư làm việc,

trong đầu toàn bộ đều là bóng dáng Chỉ Ngưng.

-------------LOVE-----------

Chỉ Ngưng từ bệnh viện đi ra, trong tay còn cầm giấy xét nghiệm, cô mang thai,

đã sáu tuần. Chỉ Ngưng không biết nên làm sao bây giờ? Cô cũng không biết Hoàng

Phủ Thần Phong có muốn đứa bé này hay không? Trên đường trở về biệt thự, cô suy

nghĩ rốt cục nói chuyện này với Hoàng Phủ Thần Phong như thế nào. Nhưng cô muốn

nói cũng không có cơ hội. Mấy ngày nay, hắn không trở về. Hắn hẳn là mỗi tối

đều cùng người phụ nữ khác triền miên? Nghĩ vậy, nước mắt Chỉ Ngưng không ngăn

được chảy xuống. Lòng của cô, rất đau, rất đau.

Trở lại biệt thự, Chỉ Ngưng tìm chị Lý khắp nơi nhưng không thấy. Sau đó, một

người hầu nói cho cô biết chị Lý đã ra ngoài. Chỉ Ngưng muốn đến thư phòng để

thiết kế, cô đã lâu không vẽ rồi. Hiện tại, cô chỉ có thể làm cho mình không

ngừng tìm việc làm, như vậy, cô mới có thể tạm thời quên những chuyện không vui

kia.

Ai biết, thời điểm Chỉ Ngưng đi vào thư phòng, điện thoại bàn của Hoàng Phủ

Thần Phong trực tiếp truyền đến giọng nói nhắn lại. Sau tiếng bíp, bên kia

truyền đến giọng nói của một người phụ nữ: Thần Phong, em là Nhã Ngưng, em đã

trở về! Ba năm trước, em là bất đắc dĩ mới rời đi, em yêu anh, anh cũng biết

điều này mà. Thần Phong, anh cũng vẫn yêu em đúng không. Chúng ta bắt đầu lại

một lần nữa được không? Em thật sự không thể không có anh! Tối hôm nay chín

giờ, em sẽ đợi anh tại khách sạn quốc tế, em yêu anh!”

Chỉ Ngưng đứng trước cửa thư phòng, nghe xong đoạn tin nhắn này, may mắn cô tựa

ở trên cửa, bằng không, cô không xác định mình có ngã xuống hay không. Nguyên

lai, mình chỉ là một kẻ thế thân mà thôi, nghe người phụ nữ kia nói tên của cô

ta, tên của cô ta cũng có chữ Ngưng, có lẽ hắn cũng gọi người phụ nữ kia là

Ngưng Nhi đi! Bằng không làm sao thời điểm vừa thấy cô đã có thể kêu cô là

Ngưng Nhi? Hiện tại, hẳn là lúc cô nên rời đi thôi. Tay Chỉ Ngưng nhẹ nhàng

vuốt bụng của mình, “Cục cưng, thực xin lỗi, hiện tại mẹ phải mang con rời đi,

tuy thời điểm cục cưng sinh ra không có cha, nhưng mẹ nhất định sẽ yêu thương

con gấp bội.” Nếu như không có đứa bé này, Chỉ Ngưng hẳn là sống không nổi nữa?

Chỉ Ngưng trở lại phòng, đơn giản thu dọn vài bộ quần áo mình thường mặc. Những

gì Hoàng Phủ Thần Phong tặng cho cô, toàn bộ đều lưu lại trên bàn trang điểm,

kể cả bộ trang sức hắn tặng cô hôm sinh nhật, tất cả những gì thuộc về Hoàng

Phủ Thần Phong cô đều không mang đi, ngoại trừ đứa bé này. Cuối cùng, ánh mắt

Chỉ Ngưng dừng lại trên giường, nơi bọn họ từng vô số lần triền miên, cũng đã

là quá khứ.

Chỉ Ngưng ngồi trước bàn trang điểm, viết thư cho Hoàng Phủ Thần Phong.

Dưới lầu, người hầu không biết Chỉ Ngưng rời đi, bọn họ cho rằng Chỉ Ngưng cùng

Hoàng Phủ Thần Phong đi du lịch cho nên không nói gì hết.

Hai giờ sau khi Chỉ Ngưng rời đi, chị Lý liền trở lại, chị vừa vào cửa liền hỏi

người hầu: “Chỉ Ngưng tiểu thư đã trở lại chưa?”

“Tiểu thư đã trở lại, nhưng lại vừa đi.”

“Đi? Đi đâu?”

“Không biết, chúng tôi cho rằng tiểu thư cùng thiếu gia đi chơi, cho nên chúng

tôi không hỏi.”

Chị Lý chạy đến phòng ngủ của Hoàng Phủ Thần Phong, không thấy người nhưng lại

nhìn thấy một phong thư, chị Lý đều hiểu hết thảy. Chị cầm thư, kêu lái xe đưa

mình đến công ty Hoàng Phủ Thần Phong.

Trước kia, chị Lý tới công ty, thư ký liền lập tức cho chị tiến vào. Nhưng hôm

nay, thư ký liều mạng ngăn chị Lý lại, không cho chị đi vào. Điều này càng làm

cho chị Lý xác định thiếu gia bên trong đang làm cái gì rồi! Chị Lý dùng hết

sức mình đem thư ký đẩy qua một bên, đẩy cửa vào. Chị nhìn thấy thiếu gia quần

áo không chỉnh tề ngồi trên salon, bên cạnh là một người phụ nữ đang mặc quần

áo.

“Chị Lý, chị có vẻ càng ngày càng không có lễ phép.” Hoàng Phủ Thần Phong miễn

cưỡng nhìn chị Lý.

Chị Lý đem thư của Chỉ Ngưng đưa cho Hoàng Phủ Thần Phong, nén nước mắt nói “Chỉ Ngưng tiểu thư rời đi rồi, đây là thư cô ấy để lại cho cậu.

“Cái gì? Cô ấy rời đi? Vì sao chị không giữ cô ấy lại? Vì sao để cho cô ấy rời

đi?” Hoàng Phủ Thần Phong đẩy người phụ nữ đang tựa trên người hắn ra, một tay

giật lấy thư, mở ra.

“Lúc ấy tôi không có ở nhà, tôi đi ra ngoài. Thiếu gia, tôi muốn nói cho cậu

biết, những ngày cậu không ở nhà, cậu biết Chỉ Ngưng như thế nào không? Cô ấy

mỗi tối cơ hồ đều không ngủ, mỗi ngày ngồi trong phòng ôm gối của cậu khóc, tôi

thật sự rất lo lắng một mình cô ấy ở bên ngoài phải làm sao? Hiện tại, thân thể

cô ấy yếu như vậy, vạn nhất Lý tẩu không nói tiếp nữa.

“Chị Lý, chị về trước đi! Tôi biết rõ tôi nên làm thế nào.” Chị Lý đi rồi, ánh

mắt Hoàng Phủ Thần Phong vẫn không nhúc nhích, nhìn chằm chằm vào thư Chỉ Ngưng

để lại cho hắn: Phong, cám ơn ạm đã chăm sóc em thời gian qua, cám ơn anh đã

từng cho em hạnh phúc ngắn ngủi, cám ơn anh từng yêu em. Em yêu anh, nhưng một

tuần trước, anh lại vứt bỏ tình yêu của em, cũng cho em hiểu rõ mình có bao

nhiêu ngu ngốc, ngốc đến nỗi không biết mình nguyên lai là một kẻ thế thân.

Ngày đó, những lời ạm nói làm lòng em đau nhói. Em không muốn tự làm cho mình

đau đớn, cho nên, em lựa chọn từ bỏ. Em sẽ hảo hảo quý trọng lễ vật anh để lại

cho em, cám ơn anh để lại cho em hết thảy. Hiện tại, nên là lúc em rời đi. Có

lẽ, chúng ta sẽ còn cơ hội gặp lại. Em hi vọng, thời điểm chúng ta gặp lại

nhau, anh đã kết hôn rồi, Hoàng Phủ Thần Phong, anh nhất định phải hạnh phúc!

Em chúc phúc cho anh.

Hoàng Phủ Thần Phong xem xong thư liền ngã trên ghế salon, phụ nữ đáng chết! Rõ

ràng cứ như vậy rời đi, còn nói cái gì muốn hắn kết hôn? Ai nói cho em biết em

là thế thân? Xem anh tìm em trở về. Hoàng Phủ Thần Phong tức giận vò nát bức

thư trong tay, sau khi nói với thư ký xong liền lao ra khỏi công ty. Hắn muốn

trở về biệt thự, hắn không tin Chỉ Ngưng cứ như vậy rời đi.

Hoàng Phủ Thần chạy một mạch đến phòng ngủ, nhưng không nhìn thấy người hắn

tưởng niệm hơn một tuần lễ. Hắn đi đến phòng thay đồ của Chỉ Ngưng mở tủ quần

áo ra, thiếu mất quần áo bình thường Chỉ Ngưng hay mặc cùng túi du lịch, chạy

tiếp đến bàn trang điểm, mở ra hộp thủy tinh đựng trang sức hắn đặc biệt làm

riêng cho cô. Hắn không nghĩ tới, những trang sức hắn đưa cho cô, một thứ cô

cũng không mang theo. Thậm chí cả bộ trang sức hắn tặng làm quà sinh nhật cho

cô cũng còn ở trong hộp.

Hoàng Phủ Thần Phong đi đến thư phòng, nhìn thấy có lời nhắn để lại. Khi hắn

nghe xong tin nhắn, sắc mặt càng thêm u ám. Hắn bước nhanh xuống dưới lầu, đi

đến dưới lầu, bắt lấy một người hầu hỏi: “Thời điểm điện thoại có tin nhắn đến,

tiểu thư có ở đó không?”

“Tiểu” tiểu thư, lúc ấy tôi vừa vặn đi qua thư phòng, nhìn thấy bộ dạng tiểu

thư giống như gần ngã xuống, cô ấy tựa ở cửa ra vào, cô ấy giống như đang nói

cái gì đó, tôi không nghe rõ.” Người hầu không thường xuyên cùng Hoàng Phủ Thần

Phong nói chuyện nhiều, cho nên, thanh âm của cô nhỏ đến không thể nhỏ hơn.

“Tiểu thư mấy ngày nay thật không tốt sao?” Hoàng Phủ Thần Phong rốt cục hỏi

vấn đề hắn quan tâm nhất.

“Đúng vậy, tiểu thư đều không ăn cơm, tiểu thư còn thường xuyên ngồi trong hoa

viên lúc nửa đêm, cũng còn không trở về phòng ngủ.”

“Shit! Vậy các người nhiều người như vậy đều làm cái gì? Vì sao không bảo cô ấy

ăn cơm? Vì sao để cho cô ấy ngồi trong hoa viên? Cô ấy không ăn cơm vì sao

không gọi điện thoại cho tôi?”

“Thiếu”

“Cút!”

Hoàng Phủ Thần hai tay che mặt, hắn cho tới bây giờ đều chưa từng sợ hãi như

bây giờ, hắn sợ Chỉ Ngưng sẽ không bao giờ trở về nữa, sợ từ nay về sau cứ như

vậy mất đi cô.

Ngưng Nhi thật sự nghe được lời nhắn của người đàn bà kia rồi, cô ấy đi thật

rồi. Nhưng Ngưng nhi mấy ngày nay đều không ăn cơm, cô ấy có thể đi đâu? Trách

không được cô ấy nói mình là thế thân.

Hoàng Phủ Thần Phong lấy điện thoại ra, “Dùng thời gian nhanh nhất tìm ra Ngưng

Nhi.”

Đúng lúc này, người hầu lại nói, “Thiếu” thiếu gia, bên ngoài có người tìm

ngài.”

Hoàng Phủ Thần Phong đi đến bên ngoài, hỏi: “Cô là ai? Tôi không biết cô.”

“Thực xin lỗi, là như vậy, tôi là nhân viên đưa hàng LV, ở đây có đồ của ngài

được chuyển đến từ Pháp, xin ngài ký nhận.”

“Tôi không có đặt mua hàng của cô. Thỉnh rời đi.”

“Nhưng lúc ấy Hàn tiểu thư ghi địa chỉ chính là nơi này, sẽ không sai.”

Hoàng Phủ Thần Phong nghe được “Hàn tiểu thư”, lập tức vừa xoay người, “Có phải

là Hàn Chỉ Ngưng?”

“Đúng vậy, Hàn Chỉ Ngưng tiểu thư, đại khái là nửa tháng trước, cô ấy đặt chiếc

áo sơmi này.”

Hoàng Phủ Thần Phong không nói thêm gì, liền ký xuống tên của mình.

Hoàng Phủ Thần Phong ngồi ở phòng khách, đem cái hộp mở ra, bên trong là một

chiếc áo sômi rất tinh sảo. Hoàng Phủ Thần Phong gắt gao ôm lấy cái áo, Ngưng

Nhi, em rốt cuộc ở nơi nào?

“Đinh linh linh” đinh linh linh” tiếng chuông điện thoại của Hoàng Phủ Thần

Phong vang lên. “Nói đi.”

“Thiếu gia, trước mắt còn chưa có tin tức của Chỉ Ngưng tiểu thư, nhưng tôi tra

được một việc. Kỳ thật, Chỉ Ngưng tiểu thư cùng người đàn ông kia không có bất

cứ quan hệ nào, ngày đó, người đàn ông kia cố ý đeo nhẫn cho tiểu thư, nhưng

tiểu thư lập tức trả lại cho hắn rồi. Chỉ Ngưng tiểu thư còn nói, cô ấy vẫn

luôn yêu thiếu gia, đời này, ngoại trừ thiếu gia, cô ấy sẽ không yêu bất luận

kẻ nào khác.”

Điện thoại của Hoàng Phủ Thần Phong rơi trên mặt đất, chính mình thật sự nghi

oan cho Ngưng Nhi rồi, còn nói với Ngưng Nhi nhiều lời gây tổn thương đến cô ấy

như vậy, thậm chí còn đẩy ngã cô ấy. Lúc sấm đánh, cô ấy nhất định rất sợ hãi?

Làm sao bây giờ? Chị Lý còn nói cô ấy không ăn cơm, Ngưng Nhi hiện tại nhất

định đói bụng phải không? Ngưng Nhi trước kia từng nói, không có hắn bên cạnh,

buổi tối cô ngủ không yên. Hơn một tuần này, cô thật không ngủ. Ngưng Nhi, thực

xin lỗi, trở về đi! Anh sai rồi, em trở về, anh đút cơm cho em ăn, ôm em ngủ,

lúc sấm đánh ở bên cạnh em, Ngưng Nhi, chỉ cần em trở về, muốn anh như thế nào

cũng có thể, Ngưng Nhi

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.