Chương62: Cầu hôn & bỏ đi

Mấy ngày nay, Chỉ Ngưng bị Tần Bách Sâm làm phiền chết

đi được, hắn không ngừng gọi điện thoại cho cô. Chỉ Ngưng quyết định, hôm nay

cô muốn nói rõ với Tần Bách Sâm, tránh cho hắn quấn lấy cô không dứt.

Chỉ Ngưng chủ động hẹn gặp Tần Bách Sâm, cùng hắn nói rõ một lần.

“Bách Sâm, hôm nay tôi hẹn anh ra ngoài là có chuyện muốn nói với anh.” Chỉ

Ngưng vừa ngồi xuống vừa nói với Tần Bách Sâm.

“Vừa vặn, Chỉ Ngưng, tôi cũng có chuyện muốn nói với em.”

“Hảo, vậy anh nói trước đi!”

“Chỉ Ngưng, lần đầu tiên gặp em, tôi liền yêu em. Nhiều năm như vậy, trong lòng

tôi cũng chỉ có mình em” Tần Bách Sâm nói được một nửa thì bị Chỉ Ngưng ngắt

lời.

“Nhưng Bách Sâm”

“Em trước để cho tôi nói xong. Khi đó, tôi cho rằng tôi sẽ không gặp lại em

nữa. Nhưng không nghĩ tới ở cao ốc 101, một lần nữa lại nhìn thấy em. Em biết

khi đó tôi có bao nhiêu vui sướng không? Chỉ Ngưng, đây là duyên phận, Chỉ

Ngưng, tôi yêu em, tôi thật sự yêu em, gả cho tôi, chúng ta nhất định có thể

hạnh phúc.” Nói xong, Tần Bách Sâm còn lấy ra một chiếc nhẫn từ trong túi.

“Bách Sâm, tôi không thương anh, tôi yêu Hoàng Phủ Thần Phong, tôi thật sự rất

thương anh ấy. Tôi không thể tiếp nhận anh.” Chỉ Ngưng không nghĩ tới Tần Bách

Sâm sẽ cầu hôn cô, cái này thật quá sức tưởng tượng.

“Không sao, Chỉ Ngưng, bây giờ em không thể tiếp nhận tôi, tôi hiểu rõ, nhưng

tôi tin tưởng, sau khi em và tôi ở bên nhau, em nhất định sẽ yêu tôi. Tôi không

nhiều tiền bằng Hoàng Phủ Thần Phong, nhưng tôi tuyệt đối sẽ yêu em hơn hắn,

cưng chiều em, đối tốt với em, gả cho tôi đi!” Tần Bách kéo tay Chỉ Ngưng, đem

nhẫn đeo vào ngón tay áp út của cô.

Chỉ Ngưng vội vàng tháo nhẫn xuống trả lại cho Tần Bách Sâm, “Bách Sâm, xin anh

đừng như vậy, tôi không thích anh, đời này, ngoại trừ Hoàng Phủ Thần Phong, tôi

không bao giờ có thể yêu một người đàn ông nào khác nữa.”

Tần Bách Sâm không cam lòng, đứng lên, dùng sức ôm lấy Chỉ Ngưng, Chỉ Ngưng

không ngừng giãy dụa, “Tần Bách Sâm, anh mau buông ra, tôi gọi bảo vệ của tôi

tới, lúc đó, bọn họ sẽ không bỏ qua cho anh, anh buông ra.”

“Tôi mặc kệ, mặc kệ bọn họ sẽ như thế nào, tôi cũng sẽ không buông ra.” Chỉ

Ngưng càng giãy giụa, Tần Bách Sâm càng ôm chặt.

Ngay thời điểm Tần Bách Sâm muốn hôn Chỉ Ngưng, Chỉ Ngưng dùng sức đá một cước

vào “sinh mạng” của Tần Bách Sâm. Hắn đau đớn lăn lộn trên mặt đất, Chỉ Ngưng

liền nhân cơ hội chạy trốn.

Nhưng một màn Tần Bách Sâm đeo nhẫn và ôm chặt Chỉ Ngưng này lại bị Tần Bách

Sâm gọi phóng viên tới ghi lại. Hắn cũng không tin, ngày mai, thời điểm Hoàng

Phủ Thần Phong nhìn thấy tin tức trên trang đầu báo sẽ phản ứng như thế nào?

-------------LOVE------------

Ngày hôm sau, Hoàng Phủ Thần Phong như thường ngày, sau khi cùng Chỉ Ngưng ăn

sáng xong thì chuẩn bị tới công ty.

Mà khi Hoàng Phủ Thần Phong vừa đến cửa công ty đã bị một đoàn phóng viên vây

quanh, hỏi một loạt câu hỏi.

“Phong thiếu, xin hỏi ngài đối với chuyện Hàn tiểu thư ngày hôm qua hẹn hò cùng

một người bạn trai thần bí có ý kiến gì không?”

“Xin hỏi, ngài biết rõ Hàn tiểu thư ngày hôm qua chấp nhận lời cầu hôn của

người bạn trai kia sao?”

“Ngài vẫn kết giao cùng Hàn tiểu thư sao?”

“Ngài có cho rằng Hàn tiểu thư coi trọng tiền của ngài nên mới ở bên cạnh ngài

không??”

Hoàng Phủ Thần Phong cũng đang không hiểu chuyện gì xảy ra. Ngay lúc đó, hắn

nhìn thấy những hình ảnh trên TV LCD ở đại sảnh, cảm giác máu trong người mình

ngừng chảy. Hắn nhìn thấy người đàn ông thần bí kia trao nhẫn cho Chỉ Ngưng,

còn ôm cô nữa.

Hoàng Phủ Thần Phong cố gắng hết sức đè xuống lửa giận, “Các vị, chuyện này,

tôi tạm thời không phát biểu bất luận quan điểm gì.”

Tiếp theo lấy, bảo vệ công ty đưa Hoàng Phủ Thần Phong vào thang máy.

Hoàng Phủ Thần Phong ngồi trong văn phòng xem lại tin tức một lần nữa, lửa giận

trong lòng ngày càng mạnh, càng khó đè xuống nữa. Toàn bộ công ty đều trong

trạng thái ở Nam Cực, không ai dám nhiều lời nửa câu.

Hoàng Phủ Thần Phong cầm lấy chìa khóa xe, hắn muốn chạy về nhà, muốn hỏi rõ

ràng rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?

Chỉ Ngưng nhìn thấy Hoàng Phủ Thần Phong sớm trở lại, híp mắt cười nghênh đón

Hoàng Phủ Thần Phong, “Phong, sao anh lại trở về lúc này? Có chuyện gì sao?”

“Như thế nào? Chẳng lẽ cô không hy vọng tôi trở về?” Hoàng Phủ Thần Phong chưa

từng dùng loại ngữ khí này nói chuyện với Chỉ Ngưng.

“Phong, anh làm sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì?” Chỉ Ngưng có một dự cảm không

tốt, cảm giác đã có chuyện gì xảy ra.

Hoàng Phủ Thần Phong cầm tờ báo mua được ven đường, nặng nề đập vào người Chỉ

Ngưng, “Chính cô xem đi!”

Chỉ Ngưng kinh ngạc cầm lấy tớ báo, cô không thể tin được Hoàng Phủ Thần Phong

có thể đối xử với cô như vậy. Cô nhìn thấy trên báo ảnh chụp Tần Bách Sâm đang

đeo nhẫn cho cô, “Phong, không phải như thế, anh hiểu lầm, thật sự, không phải

như thế.”

“Như thế nào? Cũng đã bàn đến chuyện cưới gả, cái này còn không phải sự thật? Chẳng

lẽ phải đợi đến khi cô kết hôn, sinh con rồi thì mới là sự thật sao?”

“Phong” anh” làm sao anh có thể nói như vậy?”

“Sao? Còn muốn tôi nói như thế nào? Nói cô là vì tiền mới ở bênh cạnh tôi? Hay

là nói cô muốn ngồi trên vị trí tổng tài phu nhân được người khác ngưỡng mộ lâu

này mới ở bên cạnh? Hoặc là nói công phu trên giường của tôi tốt hơn so với

những người đàn ông khác, mà màng trinh của cô cũng là đi vá lại mà có? Cô muốn

nghe loại lời này sao?” Hoàng Phủ Thần Phong cười nhạo nhìn Chỉ Ngưng.

Chỉ Ngưng cảm giác hô hấp của mình trở nên khó khăn, rốt cục nước mắt chảy ra,

“Phong, anh không được nói em như vây. Em không có, em chỉ có một người đàn ông

là anh. Phong, anh nhất định phải tin tưởng em.” Chỉ Ngưng kéo tay Hoàng Phủ

Thần Phong, đau khổ khẩn cầu.

“Hừ, cô chỉ có một người đàn ông là tôi. Nhưng đáng tiếc chính là, tôi không

chỉ có một người đàn bà, đàn bà của tôi nhiều đến không đếm được! Cô định làm

sao đây?” Hoàng Phủ Thần Phong dùng sức dứt cánh tay bị Chỉ Ngưng nắm chặt.

Chỉ Ngưng mất thăng bằng ngã xuống đất, cô lập tức cảm thấy trước mắt một mảnh

mơ hồ, nhưng cô vẫn cố gắng giữa cho đầu óc mình thanh tỉnh, “Phong” em thật

không lừa anh, thật sự, em yêu anh, em thật sự rất yêu anh.”

Thời điểm Hoàng Phủ Thần Phong đang định tin tưởng lời nói của Chỉ Ngưng, hắn

nhìn thấy một chiếc nhẫn lăn đến bên cạnh giầy của mình. Hoàng Phủ Thần Phong

trong lòng cười chính mình thật là ngu, thiếu chút nữa lại tin lời cô, “Từ nay

về sau, tôi, Hoàng Phủ Thần Phong không có bất cứ liên quan gì đến Hàn Chỉ

Ngưng. Biệt thự này, cho cô cũng được, cho nên cô không cần chuyển đi.” Nói

xong hắn quay đầu bước đi.

“Phong, anh không được đi, không cần đi, em không thể không có anh, Phong, em

xin anh trở về, Phong, trở về” trở về” Chân Chỉ Ngưng bị trẹo rồi, cô bò ra

ngoài, hi vọng Hoàng Phủ Thần Phong không vứt bỏ cô.

Nhưng Hoàng Phủ Thần Phong vẫn không dừng bước, đi ra khỏi nơi gần hai năm qua

bọn họ sống chung, biến mắt trước mắt Chỉ Ngưng.

Chị Lý cũng nghe thấy Hoàng Phủ Thần Phong và Chỉ Ngưng cãi vã, nhìn thấy Chỉ

Ngưng đáng thương nằm trên hành lang than khóc, chị Lý lập tức nâng cô dậy,

“Chỉ Ngưng, cô trước tiên đứng dậy đã.”

“Chị Lý” ô ô ô ô” Phong không quan tâm tôi rồi, anh ấy đi rồi, anh ấy không tin

tôi, chị Lý, tôi nên làm cái gì bây giờ? Làm sao bây giờ?” Chỉ Ngưng ôm chị Lý,

không ngừng la khóc.

“Chỉ Ngưng tiểu thư, thiếu gia chỉ là đang nói nhảm, chờ hắn hết giận sẽ trở

lại.”

“Sẽ không, anh ấy sẽ không trở về, sẽ không”

Hoàng Phủ Thần Phong rời đi từ ngày kia liền thật không quay trở về. Chính là,

Hoàng Phủ Thần Phong một lần nữa lại xuất hiện ở những hộp đêm, những nơi ăn

chơi. Trên tạp chí giải trí cũng có ảnh của Hoàng Phủ Thần Phong, mỗi ngày đều

đổi một người bạn gái khác. Mỗi khi Chỉ Ngưng nhìn thấy những tạp chí này, nước

mặt đều rơi đầy mặt.

“Ầm” ầm” tối hôm đó, sấm lại bắt đầu đánh. Chỉ Ngưng một mình ngồi trong góc sợ

hãi phát run. Cô khóc. Trước kia, lúc có sấm, Hoàng Phủ Thần Phong luôn sẽ an

ủi cô, ôm lấy cô, che chở cho cô... nhưng bây giờ, hắn lại vứt bỏ cô.

Lúc sấm đánh, Hoàng Phủ Thần Phong vừa vặn ôm bạn gái từ hộp đêm đi ra. Hắn

nghe được tiếng sấm chợt nhớ tới Chỉ Ngưng. Hắn nghĩ, Ngưng Nhi hiện tại nhất

định rất sợ hãi. Cô có nhớ hắn hay không? Bất quá, Hoàng Phủ Thần Phong rất

nhanh liền gạt đi suy nghĩ này, không, cô hiện tại nhất định đang ở trong ngực

người đàn ông đó, làm sao có thể nhớ đến hắn? Tiếp theo, Hoàng Phủ Thần Phong

ôm người phụ nữ kia ngồi lên xe, bất quá, hình ành Chỉ Ngưng luôn luôn xoay

quanh đầu Hoàng Phủ Thần Phong.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.