Chương 17

"Đó

là lí do vì sao Vy cắt đứt liên lạc với Dương sao?” trái tim của nó bỗng nhói

lên khi nghe câu này, chân nó dừng lại ở cửa lớp...sao lại là nó cắt đứt liên lạc

với cậu chứ?

“Là

anh trai, cùng chung bố chung mẹ.” Dù không còn là gì với nhau nhưng nó vẫn muốn

giải thích, nó không muốn cậu hiểu lằm vì dù gì đi chăng nữa thì nó vẫn yêu cậu,

yêu nhiều lắm chứ. Và nó vẫn chờ một ngày cậu sẽ quay trở về, dù cho sự chờ đợi

của nó là ngu ngốc...

“Vậy

sao? Xin lỗi!”

“Nhưng

sao cậu lại nói tôi cắt đứt liên lạc với cậu? Là do tôi sao? Không phải cậu à?”

đã cố để không nói rồi nhưng nó không kìm được mà hét lên với cậu.lúc này đây

nó có cảm giác oan ức vô cùng. Mắt ngấn nước...

Cậu

sững sờ nhìn nó, rõ ràng là cả hai cùng có lỗi mà. Chỉ là Dương là con trai mà

lại thiếu chủ động cho lên mọi chuyện nó mới tồi tệ như này thôi. Không phải nó

là kiểu con gái cổ hủ nên nghĩ cứ là con trai thì phải chủ động trước đâu, chỉ

là nó hay lo sợ thôi. Nó sợ cậu không yêu nó nữa mà nó lại liên lạc thì sẽ làm

phiền đến cậu. Là vì hơn ai hết nó biết cậu lăng nhang đến mức nào. Và cũng hơn

ai hết nó biết cái thứ cậu cần không phải là nó mà chỉ là một đứa con gái có

ngoại hình ưa nhìn để làm người yêu mà thôi...hơn ai hết nó biết nếu gặp một

người khác đẹp hơn cậu sẽ đá nó...

“Dương

xin lỗi! Dương sai rồi! Vy lại là người yêu của Dương nhé?!”

“Lên

lớp đi!” nó lạnh lùng đi vào lớp, cảm giác lúc này của nó khó tả lắm. Chẳng phải

nó luôn chờ đợi cậu nói câu này sao? Vậy mà bây giờ nó lại làm ra vẻ không hề mảy

may quan tâm đến.

cần suy nghĩ lại, không rõ là nó cần phải suy nghĩ gì nữa... chắc có thể là

trong sâu thẳm nó không hề muốn quay lại với cậu...

Một

người con trai tệ bạc trong cuộc đời của nó. Một người nổi nóng với người yêu

chỉ vì rắc rối tiền bạc của chính mình, chỉ vì nó không cho cậu vay tiền để trả

nợ. Một người đi tìm người mới nhưng rồi phát hiện mình bị lừa rồi quay lại cầu

xin nó tha thứ trong khi lúc bước đi đã lạnh lùng buông câu nói “Chia

tay rồi nhưng vẫn làm bạn nhé!”

“Không

chắc nữa...” nó run run gõ dòng chữ ấy trong nước mắt, chia tay rồi thì mấy ái

còn có thể làm bạn?

“Ừ,

không thì thôi, cũng không cần...”

bật khóc nức nở khi đọc tin nhắn ấy...

“Đã

bước đi thì đừng bao giờ quay lại nữa nhé!” nó cố gắng kìm lại cảm xúc của mình

để gõ tin nhắn trả lời.

“Ừ,

cũng chẳng cần quay lại...”

Vậy

đấy, nó đã yêu một người như thế. Nhưng rồi đã rất nhều lần nó cố gắng chấp nhận

con người của cậu, đã nhiều lần cho cậu cơ hội để thay đổi nhưng đến bây giờ

thì có lẽ niềm tin và niềm hy vọng vào việc cậu sẽ thay đổi đã là quá vô vọng mất

rồi...


Không

hiểu vì sao mà sau ngày nói chuyện với anh Yun chị Lam lại không đến nhà nó để

cắm hoa nữa mà lại để cho một thằng con trai tính khí vô cùng dở hơi đến. Mặc

dù anh ta cắm hoa rất đẹp, hơn cả chị Lam nhưng mà nó lại chẳng thể nào yêu

thương nổi khi mà hôm nào anh ta cũng kiếm chuyện để chọc tức nó, chẳng hạn

như “Con

gái con đứa mà ngồi gác chân lên bàn xem tivi để cho anh trai nấu ăn. Tôi cũng

đến nể cho đấy cô à!” anh ta vừa cắt cuống hoa vừa lả nhảm với nó, nó không muốn

nói chuyện với con người đó một chút nào nhưng mà nếu nó không lên tiếng thì

anh ta sẽ tra tấn tinh thần của nó liê tục cho tới khi cắm xong hoa mới thôi,

mà cả nhà nó thì có gần chục bình chứ chẳng vừa (cũng may là 3 ngày mới phải

thay hoa một lần)

“Im

ngay cho tôi!” nó quay sang hét thẳng vào mặt cái tên đang liên tục thuyết

trình về khuyết điểm của mình và vẫn như mọi ngày, sau khi nó quát anh ta sẽ

không nói thêm bất kì điều gì nữa cho tới lúc về...

chạy vào trong bếp ôm lấy eo của anh mình khi anh đang nấu ăn (?),có thể hành

động này không phù hợp lắm nhưng mà nó đã quen như vậy rồi, anh cũng hay ôm nó.

Giống như một cặp tình nhân nhưng anh nó nói chả sao vì họ là anh em...

“Em

phụ anh nấu ăn nhá?”

“Thôi,

anh không muốn phải dọn dẹp bãi chiến trường của em đâu, ra kia ngồi hát cho

anh, nhanh nào!” anh quay lại ôm lấy vai nó rồi đẩy nó ngồi xuống ghế.

hát không hay nên chẳng bao giờ hát cho người khác nghe hết nhưng riêng với anh

thì nó có thể thoải mái gào thét. Mỗi lần như vậy, anh chỉ ước...

Giá

như thế giới này là của riêng anh và nó....Gía như nó không là em gái của

anh...Hoặc, giá như anh được phép yêu thương em gái của mình với tư cách một thằng

con trai chứ không phải là anh trai như bây giờ...


Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.