Chương 14

Sau

khi chuyển cấp, nó vẫn cũng lớp với Bông nhưng lại chỉ cùng khối với Dương. Nhưng

cũng chẳng có gì là quan trong nữa rồi vì đơn giản, nó và cậu đã cắt đứt liên lạc

hơn tháng rồi...

Chắc

là chia tay...

yêu cậu, thật và nhiều(?) nhưng nó chưa nhận ra điều đó. Ngay cả khi đêm nào nó

cũng buồn vì nhớ cậu thì nó vẫn chưa nhận ra là mình yêu cậu.

Mãi

đến khi tình cờ chạm mặt cậu trên sân trường và ngỡ ngàng khi cậu lướt qua nó

nhẹ như một con gió vậy...chúng nó không từng quen nhau sao? Mắt nó rưng rưng,

sống mũi cay và đôi chút cảm xúc nghẹn lại nơi cổ họng. Nó cố giữ cho mình

không khóc cho tới khi vào đến lớp. Ngồi xuống bàn, vài giọt nước mắt rơi khẽ

thấm vào trang giấy là mà đi vài con chữ...lau nhanh đi nó khẽ mỉm cười động

viên chính mình...

thì chia tay, đây đâu phải lần đầu, chẳng phải trước đây nó vẫn luôn nhẫn tâm

nói chia tay với cậu chỉ vì những lí do hết sức ngớ ngẩn mang tên “tùy tâm trạng”sao?

Nó chẳng phải vẫn luôn bắt nạt cậu sao? Nhưng sao lần này...chia tay thật mất rồi.

Mọi lần nói chia tay chỉ là nó dọa cho cậu một chút thôi, biết chắc kiểu gì thì

cậu cũng sẽ năn nỉ rồi thì xin lỗi để nó quay lại ngay cả khi người sai không

phải cậu...và cứ thế cậu rèn cho nó một thói quen xấu...

Bây

giờ thì...nó  không còn cơ hội để nói

chia tay nữa rồi...

Đêm

hôm đó nó khóc, khóc nhiều lắm. Khóc khi nhận ra nó yêu cậu, yêu thật sự mất rồi.

Nhưng ai mà ngờ được khi mà nó yêu thật cũng chính là lúc cậu rồi xa nó...


_2h

sáng_

Không

thể nào ngủ nổi nên nó tìm sang phòng anh trai. Phải. Anh Yun đã tỉnh lại sau

thời gian dài sống cuộc sống thực vật...

“Anh!

Em không ngủ được.” Nó đứng cúi gằng mặt trong bóng tối, hai tay cấu

chặt vào

nhau xước cả da...

“Ai

làm em phải khóc?” anh nó vẫn giữ nguyên dáng đứng quay lưng về phía nó, mắt hướng

ra ngài cửa sổ, người run run trong bóng tối...

“Em

yêu người ta mất rồi...nhưng...người ta cũng xa em mất rồi...” nó cố giữ cho

mình không òa ra khóc vì đang là giờ ngủ của cả nhà, với lại nó cũng không muốn

để ai khác biết nó khóc, nhất là với lí do đó...nhưng vẫn không kìm nổi nước mắt...từng

giọt, từng giọt rơi xuống sàn nhà...từng âm thanh trong trẻo xé nát trái tim của

Yun...

Cắn

chặt răng để giữ cho mình không thét lên, anh nắm chặt tay đám thật mạnh vào tường,

một cách để giải tóa nhưng lòng anh lại chẳng dễ chịu đi chút nào khi mà nó

đang khóc, đang đau vì một người không đáng...

Thấy

anh như vậy nó chợt hối hần khi sang đây mà không biết rằng dù cho nó có sang

hay không thì anh nó cũng như vậy thôi vì khi hé cửa phòng nó lúc tối anh đã nặng

đi khi thấy nó đang khóc nức nở ngoài ban công. Anh đã đứng rất lâu, rất lâu

trước cửa phòng của nó. Anh cũng đã khóc, đã đau và đã rơi nước mắt...

“Anh

đừng vậy mà...đừng làm em sợ mà anh. Em hứa, em hứa sẽ không khóc nữa đâu. Em hứa,

em sẽ quên, sẽ quên hết...” nó chạy lại ôm lấy anh từ phía sau, từng giọt nước

mắt thẫm vào lưng áo anh...lạnh...anh vẫn im lặng...

“Em

không yêu, không cần ai hết. Em chỉ cần anh thôi...chỉ cần có anh bên em thôi”

Anh

quay lại nhẹ ôm nó vào lòng, thì thầm từng chữ run run vào tai nó “Anh

yêu em mà...đừng khóc vì những kẻ không xứng đáng... anh luôn ở bên bảo vệ em

mà...”

nằm ngủ trong vòng tay của anh...

...

đêm qua ngủ muộn nên bây giờ nó vẫn đang còn ngủ còn anh thì đã thức từ lâu rồi,

hay đúng hơn là cả đêm qua anh không ngủ...

Nhìn

nó ngủ say trong vòn tay của mình anh mỉm cười, một nụ cười thật ấm áp...

“Cạch”

Cửa

phòng khẽ mở ra, nhìn thấy cảnh tượng trước mặt bố nó nghiêm mặt lại nhìn Yun. Nụ

cười trên môi anh cũng vụt tắt.

Anh

để nó nằm lại giường, sau khi đã chắc chắn nó có được tư thế ngủ thoải mái nhất

anh đi ra ngoài. Bố nó đang đứng bên ngoài cửa phòng, sắc mặt vô cùng nghiêm

nghị “Vy

là em gái của em...”

“Đúng.

Hà Vy là em gái của con và chẳng  lẽ anh

trai lại không được ngủ chung vối em gái của mình?” anh như là đang muốn thách

thức chính bố của mình vậy, ông tức tối bỏ đi để anh đứng lại. Khi ông đã đi xuống

nhà anh khuỵ xuống, lưng dựa vào tường, một chân co lên một chân duỗi thẳng, một

tay thả lỏng một tay để lên trán “Chẳng

lẽ...anh không được phép yêu em sao?”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.