Chương40: Giấc mơ sẽ không có anh

Sáng hôm sau, mặt trời buồn bã không buồn rọi những tia nắng

ấm áp. Trong căn biệt thự sang trọng c*̉a Yumi, không khí im lặng bao

trùm....bỗng >

-Dậy đi, 7h30 rồi!!!_Toni c*̀ng Tú Anh phá vỡ không khí

yên tĩnh, khua chiêng gõ trống

-...

-...

-AAAAAAAAAA!!! Chết với bà Cao Linh!!! _Yumi la lớn

-AAAAAAAAAA!!! Mau! Mau! Không bã xữ từng đứa bây

giờ!_Kelly c*̃ng bật dậy, khua tay múa chân...

Cả bọn nháo nhào chạy đi VSCN...5 phút sau đã chuẩn

bị tươm tất.

-Các anh chị vào ăn sáng đi này ^^ _Tú Anh tươi cười

đi từ nhà bếp ra.

-Giờ này mà ăn cái gì nữa? _Anna

-Lên căn tin trường rồi ăn._Kelly

Tú Anh với Toni nhìn nhau cười gian_cả bọn bị đơ 1s _

-Ế! đừng nói là...~_ken

Yumi lấy điên thoại ra xem giờ...

-Bị lừa rồi!! Xông zô đánh nó!_ Ken chủ trương đứng

lên nói lớn ~~~

-XÔNG VÀOOOO!!!_đồng thanh toàn tập...

Sau khi Toni vs Tú Anh bị dần cko 1 trận tơi tả, cả

bọn mới tới trường.

May sao cả bọn vẫn đến trường đúng giờ....

-Ôi! Giấc ngủ ngàn vàng c*̉a tuii_Yumi mệt mỏi vừa đi

vừa than vãn _

...Một cái liếc xéo hình kẹo đồng đầy căm phẫn xen

lẫn tức giận c*̉a cả bọn tặng cho Toni và Tú Anh.

"tùng!tùng!" Toni và Tú Anh phải cảm ơn

tiếng trống vào lớp dữ lắm ý. Không lại chịu thêm 1 trận nữa-_-

chắc chết...

~Tiết đầu~ được coi là môn ru ngủ cho cả lớp 1 giấc

no say đó là môn Văn địa ngục...ừ thì bà cô vẫn say sưa giảng bài

suốt tiết còn nguyên lớp thì la liệt nằm trên bàn như không còn

chút sức lực nào. _

~Tiết 2~ Thể dục à? Con gái! ờ thì nhảy xà! Chuẩn

bị hôn nệm ôm xà đi là vừa!!

Bọn con gái lớp cứ kêu ca, than vãn nhức hết cả đầu.

Riêng nhóm Y thì tới 1 chiều cao lí tưởng với sự luyện tập đều dặn

nên không phải lo lắng nhiều mà vẫn dễ dàng nhảy qua. 70cm, 80cm, 90cm

tất cả đều có thể vượt qua. Mức xà được nâng lên 1m, có vẻ lần này

đã có nhiều bạn gái đã bỏ cuộc. Con số cứ thế mà tăng lên, số còn

lại là nhóm K và Y, rãi rác 1 số bạn nam trong lớp và trong đó có

cả con Yu (trốn nhảy mà giờ còn đòi nhảy 1m40 thì chuẩn bị hôn nệm

đi _ )

1m40 (nổ đại con số, còn t/g là không qua rồi

đó..hh). Nhóm K lần lượt nhảy qua với những con mắt thán phục có,

ngưỡng mộ có, ghen tị c*̃ng có (chủ yếu là nữ là ngưỡng mộ, còn

mấy bạn nam thì...)) Nhóm Y, Yumi xung phong nhảy đầu, đến Ry, Anna

c*̃ng qua được.

Choáng váng cơn đau c*̉a Sery cứ kéo đến trong chốc

lát và ngày càng đau hơn...

-Sery! Sery ơi! Cố lên! _cả bọn cổ vũ tinh thần cho

nhỏ. Bước đầu tiên, Sery cố gắng bước đi, nhưng không thể :(( nhỏ xác

định vị trí không được, mọi thứ dần mờ dần, mờ dần và chìm trong 1

màu đen...

-Sery!!!_ cả bọn hét lên chạy lại chỗ c*̉a Sery...và

Yumi c*̃ng nhanh chóng gọi xe cấp cứu.

Ở đằng xa, Yu nở 1 nụ cười ranh mãnh tỏ vẻ rất đắc

chí.


Một lúc sau, tất cả đã có mặt tại bệnh viện(c*́p

học luân _ )...ting!!! Tiếng chuông c*̉a phòng cấp cứu kêu lên...vị

bác sĩ mặc áo blue màu trắng bước ra. Cả bọn hối hả chạy đến hỏi -Bạn tôi/ cô ấy làm sao rồi???

-Ai là người nhà c*̉a bệnh nhân? đi theo tôi! _Vị bác

sĩ điềm tĩnh hỏi nhưng xen chút lo lắng.

-Là tôi_Key lo lắng trả lời rồi nhanh chóng chạy theo

bác sĩ nhưng bị Yumi cản lại không cho Key đi.

-Để tôi vào. Cậu ở ngoài đi.

Nói xong Yumi đi vào phòng bác sĩ để lại Key giũa sự

tò mò và lo âu. sau 1 hồi, Yumi bước ra với vẻ mặt bình thường

  • Sery không sao dâu. Nghỉ ngơi vài ngày sẽ khỏe thôi.

Giờ về lấy đồ lên chăm sóc Sery nữa.

Trên chiếc xe mui trần trở về nhà, Yumi không thôi nghỉ

đến lời căn dặn c̉a bác sĩ:" Bạn c̉a cô bị bệnh máu trắng, có

vẻ cô bé lơ là việc này dẫn đến bây giờ căn bệnh đã nặng hơn. Nên

cho cô bé nghỉ ngơi vài ngày và thuyết phục cô ấy điều trị."

"Nên cho Sery ra nước ngoài chữa thôi"_ Yumi

vẫn vơ suy nghĩ...

-Nè! Yumi! có xuống xe không vậy?_Ry

-A! Có chứ!_Yumi giật mình

Tối

hôm đó, căn phòng bệnh trống trải c*̉a Sery đã mang những lạnh lẽo,

vắng vẻ. Key đảm nhận việc chăm sóc Sery đêm nay, anh chàng lo lắng,

mệt mỏi và gục bên giường bệnh.


Sáng

sớm, ánh nắng ban mai rọi qua tấm rèm trắng mỏng manh. Sery mơ màng

tỉnh dậy,

-Key

à!_Sery nhìn Key 1 cách đau xót...

"Bây

giờ em phải làm thế nào để không khiến anh đau khổ, dằn vặt vì em,

vì căn bệnh quái đãn này??? Em có nên nói cho anh biết

không???...." Sery suy nghĩ mông lung rồi bước xuống giường nhung

không quên đắp cho Key 1 cái chăn. Nhỏ bước ra khỏi phòng bệnh 1 cách

mệt mỏi. Key tình dậy thì không thấy Sery đâu, lo lắng đi tìm

-Ủa?

Sery đi đâu rồi, cô ấy còn bệnh mà Trong

lúc đó cả bọn (trốn học lunn) đến bệnh viện làm ồn ào hết cả lên.

-Nè

nè, cạp đôi này làm gì trong đó vậy nhỉ? _Kelly nhanh nhảu.

-Làm

trò gì thế? Tụi tao mang đồ ăn sáng đến rồi này!_ Kay vừa đẩy c*̉a

phòng bệnh, vừa hỏi...

~.....~

trống không _

-Ớ!

Đi đâu rồi?_ Kin ngẩn ngơ.

-Trốn

đi tìm không gian riêng rồi sao?_Ry

-Ồ!

Lãng mạn vậy!!!_Anna

-Thôi

ngồi chờ tụi nó đi, đừng phá không khí riêng tư c*̉a tụi nó.

Yumi

vẫn im lặng suy nghĩ vè căn bệnh c*̉a Sery. Bên cạnh đó Ken đang nhìn

cô với ánh mắt khác thường. Không Phải ánh mắt đầy gian xảo, c*̃ng

không phải ánh mắt luôn tức tối hằng ngày. Yumi ngước mắt lên chốc

lát 1s thì bắt gặp ánh mắt ấy, ánh mắt như chứa sựu quan tâm nhỏ

bé bên trong cái tảng băng lớn ấy. Ánh mất ấy có ý gì vậy nhỉ???

Còn

về Key, chàng đi tìm Sery khắp bệnh viện. mồ hôi nhễ nhại thấm qua

chiếc áo sơ mi c*̉a anh chàng, chợt 1 suy nghĩ lóe lên -A!

Đúng rồi! Sân thượng!!!

Key

nhanh chóng chạy lên sân thượng. Bóng dáng nhỏ bé giữa bầu trời trong

xanh. Những làn gió nhẹ chơi đùa ùa qua mái tóc mượt mà c*̉a Sery.

Là vì gió làm cay khóe mắt em hay vì 1 thứ gì đó??? Những giọt

nước mắt đau đớn lăn dài trên khuôn mặt xinh xắn c*̉a Sery...Bỗng Key

gọi -Sery

à! Em làm gì ở đây vậy? Em còn bệnh mà!

Sery

bỗng giật mình vội lau nước mắt quay đầu lại gượng cười -Em

không sao! Em lên đây hóng gió thôi! Trong phòng bệnh ngột ngạt quá ý

mà...em không sao!!! :))_ Sery biện minh

-Em

khóc à?_Key ngờ vực.

-Đâu

có! Em không khóc, anh không thấy trên đây có gió à, là bụi thôi._Sery

cười. Nụ cười dịu dàng nhưng đau đớn lắm. Nhưng nó đã đủ làm dịu đi

sự lo lắng cua Key rồi.

Quay về phòng bệnh, thì vk ck nhà ta phát hoảng vì căn phinfg đã trỏ thành nơi cho cả bọn tha hồ phá phách. -Hey! Nhào zô luôn đi!_ Kin lên tiếng -May là vk ck 2 người về kịp không thì hết đồ ăn rồi!!!_ Kelly vùa nói vừ ôm 1 mớ đồ ăn. -Tham lắm rồi nha Kelly, cho tôi với_Kay lanh chanh -Mang đồ ăn cho tụi nó mà giờ ăn hết, bó tay @@@_Ken cằn nhằn. -Ăn vừa thôi, làm gì mà giống bị bỏ đói mấy năm vậy? _Yumi -c*̣c cưng ăn đi này!_Kin nựng yêu, đút cho Anna 1 miếng bánh. -Ẹc! Sến khiếp!_Ken -Mấy người...Tôi sẽ cho mấy người biết tay!!_ Key la làng cầm gậy ''chơi mèo vờn chuột'' làm cả bọn chạy bán sống bán chết. Kelly còn tiếc 'c*̉a' ôm theo cả mớ đồ ăn. Sau khi cho cả bọn ra ngoài, Key đưa Sery về giường rồi dọn dẹp bãi 'chiến trường'. Cả bọn nấp ở ngoài cửa bàn tán -Đảm đang ghê!_ Ry. -Chồi ôi!!! Cảnh đẹp! Cảnh đẹp! Chụp! Chụp! Ta cần camera!_Kin hò hét. -Kin! Anh nên học tập đấy! - =_='' _Kin im hơi, lặng tiếng. -Hahahaha _Cả bọn cười toàn tập. -Im lặng nào! _Ken và Yumi hét. - Woaaa! Thần giao cách cảm luôn kìa!_ Kelly cười gian. *1s* Hai đứa nhìn nahu 1 lúc. - Xì! Không thèm!_ đồng thanh tập 2. -Ai cho cô/anh nhái tôi!_ đồng thanh tập 3 -HAHAHAHAHA_ cả bọn cười phá lên (trừ Ken và Yumi đang hằm hằm nhìn nhau) -Im đi_đồng thanh tập 4. -Thôi đi về!_ đồng thanh tập 5(mệt với 2 ac này gê _ ) -Tớ c*̃ng không hoan nghênh các cậu ở lại đâu! PyePye nkang!!!_Ken bước ra khỏi phòng bệnh trên tay cầm 2 bịch rác và 'trân trọng' gửi lại cho cả đám. ~~~*1s*~~~ đơ! cả bọn ngớ người :)) -Nhớ vứt rác vào sọt đấy nhắ!_Key tười cười trở về phòng. Đôi môi Sery khẽ cong lên "anh cứ như vậy thì làm sao em có thể yên lòng được đây?" Sery suy nghĩ trong sự đau khổ và day dứt. Sâu trong nụ cười là 1 nỗi đau không ai có thể thấu hiểu được. Cả bọn đã trốn học 2 ngày liền, đảm bảo ngày mai bà bác già Cao Linh sẽ không để yên cho cả bọn đâu. =_=...

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.