Chương39: Lời xin lỗi chưa kịp nói

Ánh sáng khuất sau làn

mây đen mang một màu sắc u buồn ,trên chiếc giường bệnh…Myn vẫn hôn

mê.Căn phòng chứa một nỗi buồn sâu .Một gioijt nước mắt ! Nước mắt

sao??Tại sao lại là nước mắt? Giọt nước mắt từ khóe mi Myn nhẹ

nhàng rơi xuống.Vì sao?Giọt nuosc mắt tại sao mãi rơi?

Một cảm giác khó tả đã

lướt qua chốc lát trong cảnh tượng ấy.Mãi trong mơ,cô vẫn gọi tên 1

người

-Kan..Kan

Sery đến phòng bệnh thay

ca chăm sóc,thấy Myn chưa tỉnh nhưng nướ mắt vẫn đầm đìa rơi

-Myn,mày tỉnh lại đi-Sery

lay người MYn

Myn dần hé mở đôi mắt đã

nhắm lại hai ba ngày nay

-Ôi sao mệt mỏi thế

này-Myn uể oải

-Mày không nhớ gì à-Sery

đưa khăn cho Myn lau mặt

-À tao nhớ rồi,nhưng tao

ngủ mấy ngày rồi-Myn từ từ ngồi dậy

-Mới 2 ngày chứ mấy-Sery

-Hã,2 ngày mà còn chứ

mấy,lâu vậy-Myn

-Chờ xíu tao gọi bọn kia

đã-Sery

“Yêu không nghỉ phép _Issac 365,only C and

DJ Gin”

Bao nhiêu lâu để anh quên từng ngày, thời

gian cứ thế trôi qua mau

Nhưng hôm nay anh đã có một người ở bên anh

không lo sớm mai

Và anh biết trái tim anh thật lòng muốn mang

em về nơi này Babe!

Tin anh đi cho anh thấy nụ cười mà anh mang

theo mỗi đêm

Vẫn nói những tiếng yêu kia dù bao lần anh đã

Yêu em thì chẳng cần nghỉ phép đâu babe!

[ĐK]

Giờ lòng chỉ yêu em và yêu em và thế biết đến

bao giờ

Từng ngày vội trôi đi vẫn qua đi và mãi chẳng

biết khi nào

Ngày bão tố còn về đây không?

Liệu chút nắng có mang em về

Chờ ngày được bên em đừng quên anh ngày nắng

ấm áp hôm nào

Perché Tiamo...Tiamo...Tiamo... (Bởi vì anh

yêu em)

-Alo,gì vậy Sery –Key

-Anh Key hã,Myn tỉnh rồi ,anh

gọi mọi người đến nha-Sery

-Ok em,bọn anh đến liền-Key

-Mọi người tí sẽ đến giờ mày

ăn gì không tao đi mua-SEry

-Uk,tao c*̃ng cảm thấy đói,mua

bánh bong lan cho tao nha-Myn đòi hỏi

-Dạ biết rồi ạ-Sery cười rồi

chạy đi mua đồ ăn

Sery vừa đi thì 5’ sau bọn

Y&K đến thăm

-Myn,Myn chị sao rồi-Yumi xem

toàn thân Myn coi có bị thương gì không

-Không sao mà-Myn

-Ủa Kan đâu rồi-Myn

-Kan…Kan-Anna ngập ngừng

-Sao nói đi-MYn

-Kan…-Shi

-Mọi người nói cho tôi biết đi,Kan ở đâu rồi-Myn

không nhớ ra mọi chuyện sau lúc cô bị đánh ngất đi

-Cậu ta đi đâu thì đâu lien quan

tới cô-Kin ra vẻ căm thù

-Kin,anh im đi-Anna hõ tay vào

bụng Kin.Myn thì c*̃ng chẳng nói gì chỉ im lặng

-Myn,Thật ra Kan đi về Pháp rồi-Ry gần cạnh giường

bệnh

-Oh-Myn chỉ gật đầu rồi nằm

xuống giường

-Lạnh lùng nhỉ,tôi mà như Kan không có ai quan

tâm như thế này,tôi c*̃ng về đó tìm người khác-Ken

-Này,đi ra ngoài-Yumi

-Thôi,chúng ta ra ngoài đi,cho

Myn nằm nghỉ xíu.Tí nữa còn xuất viện-Kay

-Cảm ơn,làm phiền mọi người-Myn

nằm xuống rồi lạng nhìn về phía cửa sổ

-Kan,cậu đi thật sao???-Suy nghĩ c*̉a Myn

đang rất hối hận

-Ủa sao mọi người ở ngoài

vậy-Sery

-Nảy giờ em đi đâu vậy-Key

-À mua bánh cho Myn này-Sery

-Thôi ,giờ tui sẽ đi làm giấy xuất

viện cho Myn-Kelly

-Anh đi với em-Shi

-Uk,c*̃ng được-Kelly

-Vậy giờ vào dọn đồ cho Myn

thôi-Kin

-Myn ơi bánh này,dậy đi-Sery

-UK,đưa đây-Myn ngồi dậy

-Thay đồ di,giờ về nhà-Anna

-UK-Myn ở trong thay đồ còn cả

bọn lại ra căn tin bệnh viện ăn hàng tám chuyện

-Ê ,Myn đâu,bọn tui làm giấy

xong rồi nè-Kelly

-Trong phòng đang thay đồ

đấy-Ken

-Chị ấy ra rồi kìa-Yumi chỉ

tay vè phía MYn

-Nhanh,vào xe thôi-Ry

-UK mà chuyện c*̉a Tú Anh thì

sao ha-Shi

-À Tú Anh xin nghỉ 1 thời gian

để lo cho Thiên Ân-Kelly

-Thiên Ân,đừng nhắc tới cậu

ta-Myn

-Người yêu cô mà,vì vậy mà Kan phải qua Pháp

đó-Kin nói quạch tẹt ra

-Thằng này,im đi-Ken

-Là sao-MYn

-Không có gì đâu mà-Ry

-Nói tôi nghe đi,mọi người đừng

dấu tôi-Myn

-Chị phải tin em,em chưa bao giờ

lừa chị mà,đúng không??-Shi an ủi

-Thôi gần tới nhà rồi,im lặng

đi-Kelly đánh trống lãng

-À mà tí nữa tao với Anna

phải lên trường tìm bác Cao LInh nói chuyện-YUmi

-Chuyện gì vậy-Kay

-Bọn mình sẽ rút lui khỏi

cuộc thi đấy-Anna

-Sao lại rút lui-Key

-Chúng ta bây giờ gặp rất

nhiều chuyện nên phải có thời gian giải quyết chuyện này chuyện

nọ-Yumi

-Uk,vậy đi đi-Ry

-Uk,vào nhà đi,ăn gì bọn tao mua

cho-YUmi

-Thôi để tí tao về nấu cho

ăn-anna

-Uk,Anna là số 1 –Kin khen quá

trời quá đất

-Hihi,thôi đi nha-anna

Yumi và anna chạy lên trường

gấp để gặp Bà Cao Linh

-Tao lên phòng trước nha-Myn

-UK,mày lên đi,tao nấu cháo cho

mày ăn nha-Ry

-Ry,em c*̃ng biết nấu hã-Kay

-Uk,nghĩ sao mà không biết ,đâu

phải như người nào c*̉a ai đó-Ry liếc nhìn Ken

-Ai vậy ta???-Ken

-Uk,ai vậy-Kay

-Ai thì hiểu chưa Ken-Ry

-thôi bà vào nấu cháo cho Myn

đi-Ken ngồi xuống nghe nhạc

-Anh giúp em-Kay

-Anh biết nấu không vậy,hay lại

phá tôi-Ry

-Tin anh đi,anh hay nấu cho bọn

kia ăn lắm-Kay

-Đúng rồi ắ,nó nuôi bọn anh

mà-Shi cầm quyển sách cầu thang đi xuống

-Đọc sách gì vậy-Key

-Bí ẩn mãi mãi là bí ẩn-Shi

-Ẩn gì mà ẩn ,ghét nhất cái

gì gọi là bí ẩn,lằng nhằng-Key

-Cho em đọc với-Kelly

-UK,lại đây-Shi

-Sery giờ mình làm gì giờ-Key

-Em hơi mệt,nên lên phòng

đây-Sery

-Mặt em xanh sao lắm,đến bệnh

viện không-Key

-Không cần đâu-Sery bước đi không

vững nhưng vẫn cố gắng

-Dê..dê sản phẩm c*̉a chúng ta

đã xong-Kay vui mừng

-Ăn được không vậy-Key

-xí-Ry bưng cháo lên cho Myn

“Cốc..Cốc” Ry gõ cửa nhưng

chẳng thấy Myn mở cửa

-Myn ơi, Myn tao mang cháo lên này-RY

la lớn

-Tao vào nha-Ry bước vào thì

thấy Myn đang ngồi nhưng không chịu ra mở cửa

-Con này ở trong đây mà tao gọi

không trả lời-Ry đang tô cháo xuống bàn

-À tao không nghe rõ-Myn khẽ

chùi nước mắt để Ry không thể phát hiện nhưng đừng nghĩ vậy là giấu

được Ry.Ry rất tinh mắt và suy luật kĩ càng

-Mày khóc hã-Ry

-Không có,mày nhìn nhầm

đấy-Myn

-Mày nghĩ tới Kan đúng không-Ry

-Không ,mày không biết gì thì

đừng nói-Myn

-Đừng cố chấp,mày khóc thì

khóc đi,tao biết mày muốn khóc-Ry

-Ry à,tao thật sự muốn

nói lời xin lỗi anh ấy nhưng quá

muộn rồi-Myn đứng dậy ôm lấy Ry và khóc

-Tâm trạng sẽ tốt hơn nếu chia

sẽ cho 1 người khác .Có gì tâm sự với tao này-Ry

-Hix hix tao không muốn Kan trách tao nữa

đâu,tao muốn xin lỗi anh ấy-Myn vẫn khóc,và có lẽ khóc to hơn

-thôi nào,Kan không phải ghét mày đâu-Ry

-Anh ấy thật sự ghét và căm

thù tao-Myn

-Anh ấy vẫn còn tình cảm với

mày đó Myn à-Ry

-Sao mày biết-Myn

-Anh ấy @#$@@$#$&%&-RY kể

lại chuyện hôm bửa Myn bị bắt cóc

-Anh ấy đã cứu tao-Myn

-Vì cứu mày nên giờ Kan không thể đi được

mà phải đi bằng xe lăng,không còn

cách nào nên phải về Pháp điều trị-RY

-Anh ấy…anh ấy làm vậy càng

khiến ta cảm tháy dằn vặt và có lỗi lắm-Myn

-Vậy mày cần phải tìm cơ hội

xin lỗi anh ấy thôi-Ry

-còn cơ hội sao-Myn

-Anh ấy hứa sẽ quay lại mà

mày đừng lo lắng-Ry

_Tao mong khi tao gặp lại Kan thì anh sẽ tốt hơn,Kan sẽ không còn căm thù và ghét tao

nữa-Myn cầu mong

-Mày yên tâm,Kan sẽ không sao đâu mà-Ry

-Ăn cháo đi kẽo nóng nha-Ry

bước xuống cầu thang

-Uk,cảm ơn mày vì mọi

chuyện-MYn

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.