Chương 178: Bái Đường (3)

Mạc Giáng Tuyết nhìn nàng, khẽ cười một tiếng, không nói gì nữa, xoay người đốt mấy nén hương, lại cầm lấy hai cái bồ đoàn, đặt song song cạnh nhau.

Tạ Thanh Chủy cười một hồi, trong đám đông thấy được mấy gương mặt quen thuộc, nàng vui vẻ, tiến lại, khách khí gọi một tiếng "Ngũ sư tỷ", "Lục sư tỷ".

"Tiểu sư..." hai vị sư tỷ đó đang định đáp lại nàng, đồng môn bên cạnh hung hăng trừng mắt nhìn các nàng ấy, các nàng ấy liền đỏ mặt, cúi đầu, không dám nói gì nữa.

Tạ Thanh Chủy không để tâm, cười hỏi: "Mẫn Hạc sư tỷ đến chưa?"

Ngũ sư tỷ im lặng một lát, nói: "Đến rồi... đang ở trong Trục Lộc Thành tiếp đãi người của các phái."

Tạ Thanh Chủy gật đầu, tâm bình khí hòa nói: "Vậy chắc là sắp đến đây rồi, ngày đại hỷ của ta, các vị sư tỷ đã nhìn ta lớn lên đây, đều nên đến mới phải."

Ân nuôi dưỡng của Vị Danh Phong, ân dạy dỗ của các vị chưởng giáo sư tỷ dẫn nàng nhập môn, nàng đến nay vẫn còn ghi nhớ.

Nàng nói "ngày đại hỷ", nhưng trên mặt lại không có mấy phần vui mừng, mà là ý chí dứt khoát xem nhẹ cái chết, Ngũ sư tỷ nghe mà vành mắt đỏ hoe, lắc đầu, thấp giọng khuyên nhủ: "Mau đi đi sư muội! Nhân lúc người trong Trục Lộc Thành chưa đến! Mau đi, chờ họ tới rồi, các người sẽ không đi được đâu!"

Tạ Thanh Chủy cười cười, cũng lắc đầu, xoay người trở lại bàn tế, lấy Bích Tà Cung của Tạ U Khách ra, đặt ở chính giữa, lại đi bẻ một đoạn cành trúc đến, đặt song song với Bích Tà Cung, sau đó đi gia cố kết giới do Mạc Giáng Tuyết bố trí.

Mạc Giáng Tuyết lấy Cửu Tiêu Cầm và Lưu Sương Tiêu của mình ra, đặt cùng với Bích Tà Cung và cành trúc. Hai món nhạc khí này của nàng đều do ân sư ban tặng.

Sau khi chuẩn bị xong mọi thứ, hai sư đồ vai kề vai đứng trước bức bích họa của bảy vị tổ sư.

Mạc Giáng Tuyết chăm chú nhìn vào bức bích họa của tổ sư Dao Quang Phái.

Bên cạnh bức họa của Dao Quang tổ sư, có đề hai chữ "Vấn Tình", còn có một đoạn sự tích lúc sinh thời của Dao Quang tổ sư.

Vị tổ sư có đạo hiệu "Dao Quang" này, tu Vô Tình đạo, trước khi đắc đạo thành tiên, đã từng gặp một đoạn trần duyên, người có duyên không phận đó đã hỏi nàng ấy: "Giả sử thời gian quay ngược, giả như trước khi chưa nhập đạo nàng đã gặp ta, nàng sẽ lựa chọn thế nào? Chọn ta, hay là chọn đạo?"

Năm đó, sư đồ hai người từng dừng chân trước bức họa này, Tạ Thanh Chủy đã đưa ra đáp án của mình, "Nếu là ta, ta sẽ chọn trần duyên." Nàng đã hỏi Mạc Giáng Tuyết câu hỏi tương tự, Mạc Giáng Tuyết của năm đó không trực tiếp trả lời, chỉ nói chính mình tu Vong Tình đạo, không phải Vô Tình đạo, không cần phải đối mặt với lựa chọn này.

Giờ đây, sư đồ hai người lại đứng ở nơi này.

Tạ Thanh Chủy nhìn Mạc Giáng Tuyết, Mạc Giáng Tuyết cũng cùng lúc nhìn về phía nàng.

Sư đồ nhìn nhau mỉm cười, ngàn vạn lời nói, đều ở trong sự im lặng.

Tiếng chuông của Thiên Xu Tông vang lên dồn dập, tu sĩ trong Trục Lộc Thành lũ lượt kéo đến.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.