Chương 152: Huyết Nùng Vu Thuỷ (4)

Vì Mộc Thanh Đại, Mộc Tử Phù từ đó về sau quả thực đã kiềm chế hơn rất nhiều.

Nàng không còn xuống núi giết người nữa, cũng hiếm khi gây chuyện thị phi, chỉ cần có chút thời gian rảnh, nàng lại đến Thanh Tùng Phong tìm Mộc Thanh Đại, cho dù có lúc Mộc Thanh Đại không cho nàng sắc mặt tốt, nàng vẫn cười hì hì, quấn lấy nàng ấy nói những lời duyên dáng, chọc Mộc Thanh Đại vui vẻ.

Mộc Thanh Đại không cần phải lúc nào cũng nổi giận, chỉ cần một ánh mắt lạnh như băng nhìn qua, nàng sẽ cúi đầu vô điều kiện.

Nàng vui vẻ quỳ trước mặt Mộc Thanh Đại nghe giáo huấn, nghe Mộc Thanh Đại dùng giọng điệu châm biếm, cay nghiệt mắng nàng.

Nàng giống như một con chó bảo vệ thức ăn, chỉ cần bên cạnh Mộc Thanh Đại xuất hiện người có thiện cảm với Mộc Thanh Đại, nàng sẽ đi dạy cho những người đó một trận để hả giận, hung hăng cảnh cáo những người đó, giữ khoảng cách với tỷ tỷ của nàng.

Nàng không cho phép bên cạnh Mộc Thanh Đại xuất hiện người quan trọng hơn nàng, nàng muốn cả hai trở thành duy nhất của nhau.

Lúc tây chinh, Mộc Tử Phù ở lại Tuyền Cơ Môn.

Tây chinh kết thúc, Thập Phương Vực bị tiêu diệt, tu chân giới trở nên thái bình.

Trên tiệc mừng công, mọi người bàn tán xôn xao chuyện Tạ Thanh Chủy đọa ma, nào là lầm đường lạc lối, tà ma ngoại đạo, lạm sát vô tội, mất hết nhân tính... Có người thì mắng chửi, có người giả nhân giả nghĩa tiếc nuối, Tạ Thanh Chủy đã chán ngấy bộ mặt của đám người này, nhưng khi nghe những lời này trong ký ức của Mộc Tử Phù, lòng nàng đã không còn chút gợn sóng.

Không còn sinh ra nửa tia lệ khí.

Người nàng quan tâm nhất, đang kiên định đứng bên cạnh nàng, bầu bạn cùng nàng, yêu thương nàng, lòng nàng tràn ngập tình yêu, đầy đến sắp tràn ra, mọi oán hận đều hóa thành sự dịu dàng.

Yêu một người, tự nhiên sẽ trở nên hiền hòa, mềm mại.

Điểm này, ngay cả Mộc Tử Phù cũng không ngoại lệ.

Trên yến tiệc, Mộc Tử Phù nghe được những lời bàn tán về Tạ Thanh Chủy, cười hả hê, quay đầu lại, định nói gì đó với Mộc Thanh Đại, Mộc Thanh Đại lạnh lùng liếc nhìn nàng một cái, nói: "Câm miệng, chuyện không hiểu rõ, bớt xen vào."

Mộc Tử Phù lè lưỡi: "Được rồi, không nói đến kẻ xui xẻo đó nữa." Nàng rót đầy rượu cho Mộc Thanh Đại, kính Mộc Thanh Đại, "Ta kính tỷ, từ nay về sau, tu chân giới thái bình rồi, tỷ tỷ có thể cùng ta mãi mãi bên nhau."

Nguyện vọng trước đây của nàng là được ăn no, mặc ấm, không bị người ta bắt nạt, từ nay về sau, nguyện vọng của nàng chỉ có một, là mãi mãi bên cạnh Mộc Thanh Đại, sự sống chết, gió tanh mưa máu của người khác, không liên quan đến nàng.

Mộc Thanh Đại liếc mắt nhìn nàng, giơ chén rượu lên.

"Keng" một tiếng, tiếng chén chạm nhau vang lên giòn tan.

Năm đầu tiên, tu chân giới sóng yên biển lặng.

Năm thứ hai, Tạ U Khách mất tích, Thiên Xu Tông nội loạn, Tiêu Vong Tình kế nhiệm vị trí Minh Chủ.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.