Chương 99: Lưỡng Tiểu Vô Sai (1)

Mọi người đưa mắt nhìn hai sư đồ đi ra khỏi miếu Quan Âm, không bao lâu sau, lại thấy hai sư đồ mang theo một con chó đen lớn quay về.

Tạ Thanh Chủy chỉ vào con chó đen lớn sau lưng nói: "Con chó này là khuyển hồn, ta đã cho nó uống một ít máu của mình, nó liền có thể vào miếu này. Sư tôn của ta nói, con chó này chắc chắn biết điều gì đó, các người nghĩ xem có cách nào để moi thông tin ra không."

Mọi người trừng mắt nhìn con chó, con chó cũng trừng mắt nhìn mọi người, hai bên mắt to trừng mắt nhỏ, con chó "gâu" một tiếng.

Người và chó ngôn ngữ bất đồng, trừ khi là tu sĩ có tu vi cao thâm, có thể mượn tiếng đàn hoặc một phương tiện nào khác để giao tiếp với linh sủng.

Mọi người đồng loạt nhìn về phía Mạc Giáng Tuyết.

Mạc Giáng Tuyết nói: "Ta tạm thời không thể sử dụng linh lực."

Đúng rồi, Mạc trưởng lão lúc này thân thể yếu ớt, mọi người cũng không nỡ để người mạo hiểm thêm, bèn chuyển ánh mắt sang Mộc trưởng lão.

Mộc Thanh Đại trầm ngâm một lúc, nói: "Trong các ngươi ai đi thông linh với nó? Xem có thể từ trong linh hải của tìm ra được thông tin gì không."

Cái gọi là "thông linh", chính là mời quỷ hồn nhập vào người, cùng vong linh giao tiếp, trao đổi thông tin.

Không chỉ tu sĩ Huyền Môn có thể thông linh, trong dân gian cũng có không ít đồng cốt có thể thông linh, có đồng cốt có thể giúp gia đình triệu hồi hồn phách của tổ tiên đã khuất để hỏi chuyện, có đồng cốt tự xưng là quỷ thần nhập xác có thể giúp tín chúng tiêu tai cầu phúc, trong đó không thiếu những kẻ lừa gạt bịp bợm.

Một đám sư tỷ muội trợn to hai mắt, ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi.

Con chó tuy đáng yêu, nhưng ngày thường mọi người hay đùa giỡn với nhau, cũng sẽ nói vài câu đùa như "ta nói dối ta chính là chó con", "chó ngoan không cản đường", "chó không bỏ được thói ăn phân", "chó má vớ vẩn".

Ai mà để cho chó con nhập vào người, vậy thì là trò cười cả một đời!

Mẫn Hạc lắc lắc Dao Quang Linh trên cổ tay, dụ dỗ: "Các sư muội ngoan của ta, người có dũng khí làm chó, làm gì cũng sẽ thành công."

Một đám nữ tu trừng mắt nhìn Mẫn Hạc, mặt viết đầy chữ "ta không tin"!

Ánh mắt của Mẫn Hạc lướt qua lướt lại giữa đám sư muội, cuối cùng dừng lại trên người Tạ Thanh Chủy: "Tiểu sư muội."

Tạ Thanh Chủy đối mặt với ánh mắt của Mẫn Hạc sư tỷ, kiên định lắc đầu: "Không muốn."

Chuyện không đáng tin cậy như vậy, nàng sẽ không bị lừa.

Một đám sư tỷ đồng loạt nhìn về phía Tạ Thanh Chủy, thân thiết nói: "Tiểu sư muội, định lực của muội là tốt nhất."

Tạ Thanh Chủy nói: "Muội không cần loại khen ngợi này lắm đâu...".

Mạc Giáng Tuyết cũng nhìn về phía Tạ Thanh Chủy.

Tạ Thanh Chủy nhận ra ánh mắt của Mạc Giáng Tuyết, vẻ mặt khẩn thiết nhìn lại, trong mắt viết hai chữ "cứu con".

Hai sư đồ đối mặt một lúc, Mạc Giáng Tuyết dời ánh mắt, nói: "Nàng ấy hôm qua vì chữa thương cho ta, mất máu quá nhiều, nguyên khí không đủ, không thích hợp để quỷ hồn nhập vào."

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.