Chương 9

Sắc trời càng lúc càng tối, mà tuyết cũng không có dấu

hiệu gì là muốn ngừng rơi, bị treo giữa vách núi cao đến nửa ngày, không có một

đống lửa để sưởi ấm, có thể thấy được sẽ lạnh đến mức nào.

Mặc dù Kì Siếp Siếp cố gắng cắn chặt răng, không

để mình lộ ra dấu hiệu âm độc trong cơ thể đang phát tác, nhưng khớp hàm và

thân thể của nàng lại vẫn không thể chống cự được cơn rét lạnh mà bắt đầu run

lên.

Đột nhiên, một dòng nước ấm từ sau lưng nàng không

ngừng cuồn cuộn đưa vào trong cơ thể nàng, nàng thư thái than nhẹ một hơi, rồi

trong nháy mắt, ý thức được chuyện này mà cả người trở nên cứng ngắc.

“Không cần như vậy.” Nàng dùng thanh âm run rẩy mở

miệng ngăn cản Đỗ Kình, nhưng hắn nhưng không dừng tay.

“Không cần như vậy, Đỗ Kình.” Nàng nói lại lần nữa,

cũng dùng hết sức lực toàn thân để ngăn cản hắn,“Không cần như vậy.”

Bị nàng ra tay ngăn cản, quấy nhiễu, Đỗ Kình không thể

không dừng lại,“Vì sao?” Hắn nhìn chằm chằm vào sắc mặt tái nhợt của nàng và

hỏi, hắn biết hiện tại nàng vô cùng khó chịu.

“Ta không muốn chàng lãng phí nội lực.”

“Cái này không gọi là lãng phí,” Hắn còn thật sự nhìn

chằm chằm nàng mà nói:“Ta chỉ muốn nàng

có thể cảm thấy thoải mái hơn, mất đi chút nội lực thì đáng gì? Huống chi mất

đi ít nội lực, chỉ cần nghỉ ngơi một lúc là khôi phục được, không phải sao?”

“Không giống nhau.” Kì Siếp Siếp lắc đầu nói, lúc này

sau lưng không còn hơi ấm, khớp hàm và thân thể của nàng lại bắt đầu lạnh run

lên.

“Làm sao mà không giống nhau?” Hắn vươn tay, tiếp tục

truyền chân khí vào người nàng, nhưng nàng lại tóm lấy hai tay hắn, kéo xuống

dưới. Tay nàng thật lạnh!

“Bị cô lập cả bốn phía.” Nàng dùng một câu nói đơn

giản để hình dung ra tình huống hiện tại của bọn họ.

Nơi này không có đồ ăn, không có lửa để sưởi ấm, tệ

nhất là, ngoại trừ chỗ bọn họ đang đứng là mặt vách núi ra thì ba mặt khác đều

giống như có thể dễ dàng giúp bọn họ lên thiên đình, hoặc

cũng có thể dễ dàng xuống địa ngục, bọn họ có thể sống sót mà rời khỏi nơi này

sao? Nếu không thể, thì liệu có thể ở đây chống đỡ thêm vài ngày không? Nàng

cũng không quan tâm rằng mình sẽ trở nên như thế nào, nhưng hắn thân thể khoẻ

mạnh, võ nghệ phi phàm, nếu muốn thoát ra thì không phải là không có khả năng,

bởi vậy nàng tuyệt không cho phép hắn vì nàng mà lãng phí đường sống.

“Hãy tin ta, chờ đến khi hừng đông chúng ta nhất định

có thể rời khỏi nơi này.” Đỗ Kình cam đoan thề với nàng.

“Dạ.” Nàng dựa vào hắn, nhẹ giọng đáp. Nàng chưa bao

giờ hoài nghi quá sự thông minh tài trí của hắn, nàng tin tưởng hắn nhất định

có thể nghĩ ra biện pháp thoát khỏi nơi này, nàng tin tưởng hắn.

Cảm giác được nàng đang dựa vào mình, Đỗ Kình tự vận

công giúp nàng xua đi cái lạnh một lần nữa, nhưng –

“Không cần.” Kì Siếp Siếp lại vươn tay ngăn cản hắn.

“Tiểu ma nữ?” Hắn khó hiểu vì sao nàng luôn ngăn cản

không cho hắn giúp nàng.

“Lưu lại khí lực để cho ngày mai.”

“Không sao.”

“Nếu có sao thì sao?” Nàng lắc đầu.

Hắn bất đắc dĩ nhìn nàng.

“Chỉ cần để ta dựa vào người chàng là được rồi, chàng

rất ấm áp, không sao đâu.” Thân mình run run của nàng dựa vào hắn, khớp hàm

không ngừng run lên.

Thật là thất thường mà!

Đỗ Kình biết một khi nàng đã quyết định, thì mặc kệ

hắn có nói cái gì cũng không thể làm nàng thay đổi, nhưng làm sao hắn có thể

nhẫn tâm thấy nàng chịu khổ như thế mà bỏ mặc cho được?

Mặt mày hắn đen lại, chần chờ do dự trong chốc lát,

rồi hạ quyết định, vươn tay đẩy người trong lòng cách ra một khoảng sau đó đứng

dậy.

“Đỗ Kình?” Vẻ mặt Kì Siếp Siếp thống khổ, ngẩng đầu

nhìn hắn.

Hắn không nói, mà bỗng nhiên đứng dậy cởi áo ngoài ra,

vứt nó lên một tảng đá, rồi lại cởi áo khoác, áo trong, cứ thế lần lượt vứt

chồng lên nhau.

Đến lúc này, Kì Siếp Siếp đã đại khái đoán được hắn

muốn làm cái gì. Hắn nhìn về phía nàng, nàng không nói gì, cúi đầu phục tùng

coi như ngầm đồng ý, dù sao nàng sớm quyết định kiếp này ngoài hắn ra nàng sẽ

không lấy ai.

Muốn bắt chước hắn đứng dậy thoát y nhưng lực bất tòng

tâm, trong nháy mắt lúc nàng ngã xuống, Đỗ Kình liền vươn tay đỡ được nàng,

đồng thời nhân lúc nàng lặng lẽ cho phép, hắn kiên định mà nhanh chóng cởi bỏ

quần áo trên người nàng, cẩn thận ôm nàng vào trong lòng, cùng nhau nằm trên

đống quần áo hắn vừa cởi ra, sau đó dùng quần áo vừa mới cởi ra của nàng, trùm

lên hai người.

Qua một thời gian thật dài, hai người yên lặng không

nói gì.

Không gian trầm mặc, hơi thở ấm áp của nam nhân cùng

hương thơm của nữ nhân, chậm rãi đan vào

nhau thành một mùi hương đng tnh, Đỗ Kình có chút khó nhịn bèn hít sâu một

hơi, nhẹ nhàng di chuyển thân thể một chút, Kì Siếp Siếp lại đang quen với

nhiệt độ cơ thể ấm áp của hắn, cũng theo chuyển động của hắn mà càng dựa vào

hắn hơn.

“Tiểu ma nữ……” Hắn nhất thời nhịn không được, khẽ kêu

ra tiếng.

“Dạ?”

Nàng không có cảm giác gì với sự khác thường của hắn,

chỉ khẽ lên tiếng, thanh âm vừa thốt ra có chút run run vì rét lạnh.

“Như thế này nàng có thấy thoải mái không? Vẫn còn

thấy lạnh sao?” Hắn bắt mình phải quên đi nỗi lòng đang gào thét.

“Không hề, thân thể của chàng ấm lắm, rất ấm đó, thật

thoải mái.” Nàng đơn thuần đáp, không tự chủ được lại dựa gần vào hắn thêm chút

nữa.

Đỗ Kình nhất thời cứng đờ, ở trong lòng cười khổ, cách

một lớp áo mỏng mà ôm lấy thân thể gần như tr*n tr** của nàng, cơ thể hắn làm

sao mà không nóng cho được? Quả thực sẽ nhanh bốc cháy mất! Trời ơi, nàng lại……

Ai, Đỗ Kình ơi là Đỗ Kình, ngươi rốt cuộc đang suy

nghĩ cái gì thế hả? Khắc chế dc vng của người một chút đi nào!

Hít sâu một hơi, hắn nói nhỏ:“Không lạnh là tốt rồi,

nàng mau ngủ đi, hy vọng lúc tỉnh dậy thì trời đã sáng rồi.” Điều này là điều

tự đáy lòng hắn hy vọng!

Kì Siếp Siếp ừ nhẹ một tiếng để đáp lại hắn, sau đó

thì không nói gì, như là đang ngủ, nhưng một lát sau –

“Đỗ Kình, ta cảm thấy có chút không thoải mái.” Nàng

bỗng nhiên do dự mở miệng.

“Làm sao vậy?” Đỗ Kình khẩn trương đẩy nàng tách ra

khỏi mình một chút, mượn ánh sáng yếu ớt ngoài động để nhìn sắc mặt nàng. Hồng

nhuận nhuận, sờ hay ôm đều rất ấm, thế sao nàng lại cảm thấy không thoải mái?

“Ta không biết.” Nàng nhíu mi, dùng thanh âm buồn buồn

nói.

“Sao lại không biết, là lạnh phải không?”

Nàng lắc đầu.

“Làm sao không thoải mái?”

“Trong người, ngực…… Ta không biết.”

Rầu rĩ, nóng nóng, muốn nuốt vài thứ vào miệng, cảm

giác lại không biết nên cắn cái gì, nhưng tuyệt đối không phải vì nàng đói

bụng. Nàng bị làm sao vậy?

Ngực?! Đỗ Kình đột nhiên giật mình, ý nghĩ duy nhất

chui vào trong đầu hắn là âm độc trong cơ thể nàng bắt đầu khuếch tán, hắn

không nói hai lời, vội bỏ quần áo trên hai người xuống, lập tức cởi bỏ cái yếm

trên người nàng.

“A!” Kì Siếp Siếp hét lên một tiếng muốn ngăn cản,

nhưng đã không kịp.

Ánh sáng không đủ, khó thể nhìn, hắn liền đưa nàng đến

cửa động, nơi phản xạ lại ánh sáng của tuyết.

Lúc này tuyết đã đỡ dày hơn trước, giữa tầng mây thỉnh

thoảng lộ ra một vòng sáng do ánh trăng truyền tới, ánh trăng chiếu lên tuyết

trắng, ánh sáng chiếu vào nàng cũng trắng như tuyết, không một tỳ vết nào, da

thịt trắng nõn trơn mịn, bày ra một cảnh tượng mê hoặc.

Kì Siếp Siếp không tự chủ được mà hô hấp nhanh hơn.

Ánh mắt nóng bỏng chuyển lên nhìn gương mặt thẹn thùng

động lòng người của nàng, bàn tay nóng rực lại không thể rời được thân thể mềm

mại yêu kiều đến mất hồn, hắn dùng tiếng nói khàn khàn gần như không nghe rõ để

hỏi: “Có thể chứ?”

Hắn để đến tình trạng này mà còn hỏi nàng có thể chứ?

Nàng căn bản đáp không ra nói, ngược lại nhân lúc động tác của hắn càng lúc

càng lớn mật liền ừm một tiếng.

Bên ngoài tuyết lại bay tán loạn lên, nhiệt độ trong

động cũng không ngừng lên cao lại lên cao nữa.

Xem ra, tối nay hai người bọn họ không cần lo lắng âm

độc sẽ lại phát tác.

Mới từ trong mơ tỉnh lại, đầu óc còn u u mê mê, Kì

Siếp Siếp chậm rãi mở mắt, không xác định được mình đã tỉnh, hay vẫn đang nằm

mơ.

“Tỉnh rồi à?” hai má Đỗ Kình ửng đỏ, ho nhẹ hai tiếng

rồi mới lên tiếng.

Nàng mở mắt, mở mắt nhìn hắn một lúc lâu, rồi mới đột

nhiên trợn to hai mắt, sau đó kêu lên một tiếng sau đó đột nhiên kéo quần áo ở

trên người, che kín khuôn mặt mình. Trời ạ! Tối hôm qua…… Tối hôm qua bọn họ……

Bọn họ……

Phản ứng của nàng làm cho Đỗ Kình nhịn không được lộ

ra một chút ý cười, hắn vươn một bàn tay, ôm chặt lấy cái eo thon nhỏ tr*n tr**

không quần áo của nàng, để phòng ngừa nàng đột nhiên có hành động bỏ chạy, chỉ

nghe tiếng nàng chợt thở hốc vì kinh ngạc, hắn mỉm cười, tiếp theo liền dùng

tay kia kéo quần áo ra khỏi gương mặt mê người ấy, nhất thời chỉ thấy hai gò má

tiểu mỹ nhân che kín bởi mây đỏ, nàng thẹn thùng không biết làm sao vội nhắm

nhanh hai mắt.

Hắn đng tnh hôn nhẹ lên môi nàng, nàng sợ tới mức

hai mắt đang nhắm nghiền liền mở ra.

“Chàng……”

Hắn mỉm cười ngóng nhìn nét yêu kiều của nàng, giọng

điệu thoải mái tự nhiên, tiếng nói lại nhỏ nhẹ, hỏi:“Tỉnh chưa? Nếu còn chưa

tỉnh, ta có thể hôn nàng thêm một chút.”

Mặt nàng hồng như sắp thiêu cháy đến nơi, muốn xoay

người né tránh, nhưng lại bị hắn ôm thắt lưng nên không thể nhúc nhích.

“Siếp Siếp,” Hắn lần đầu tiên gọi tên của nàng, thanh

âm ấm áp mà nhu tình,“Thê tử của ta.”

Nàng ngượng ngùng, bộ dạng phục tùng cúi đầu, vẻ yêu

kiều mềm mại của nữ nhi cứ thế phô bày hết ra.

“Đợi sau khi chúng ta về nhà, ta sẽ lập tức đưa cha ta

tới Ngọa Long Bảo cầu thân, dùng tám mươi chiếc kiệu lớn cưới nàng vào cửa, ta

muốn Kì Siếp Siếp nàng trở thành thê tử danh chính ngôn thuận của Đỗ Kình ta.”

“Ta…… cũng chưa có ý muốn gả cho chàng.” Sau một lúc

lâu, nàng bỗng nhiên ở hắn trước ngực nói nhỏ.

“Đã trở thành người của ta, ngoại trừ gả cho ta, thì

còn ai dám mơ tưởng đến nàng?” Hắn lên tiếng chế nhạo.

“Chàng…… Chàng ức h**p ta.”

“Cho nên ta mới muốn phụ trách nha.”

“A!” Nàng đột nhiên đẩy hắn ra, nổi giận đùng đùng

trừng mắt nhìn hắn mà lên án,“Chàng nói muốn kết hôn với ta, thì ra chỉ là vì

muốn phụ trách!”

“Đúng rồi.” Hắn nhếch miệng, nghiêm trang gật gật đầu.

“Chàng — đáng giận!” Biết rõ là hắn đang trêu chọc

nàng, nhưng nàng vẫn không nhịn được mà tặng hắn một quyền.

Tay ở giữa không trung bị chặn lại, rồi bị bao bọc bởi

một bàn tay to lớn ấm áp, khuôn mặt tươi cười chế nhạo không biết từ khi nào đã

trở nên thâm tình, hắn nhìn thẳng vào hai mắt nàng, nhẹ giọng nói:“Ta yêu

nàng.”

Kì Siếp Siếp xúc động nói không nên lời, ngoại trừ mặt

đỏ, hốc mắt cùng mũi cũng đều đỏ lên, nàng cảm động sắp khóc.

Đỗ Kình thấy thế, vội vàng vuốt nhẹ mái tóc nàng,

giống như mọi lần cùng nàng vui đùa, hắn nhẹ nhàng mở miệng,“Nên đi thôi, bên

ngoài tuyết đã ngừng rơi, ta phải tranh thủ cơ hội này để tìm đường thoát.”

Nàng gật đầu, đứng dậy rời khỏi vòng ôm ấm áp của hắn,

cùng lúc đó một trận gió lạnh thổi tới, lúc này bỗng nhiên nhớ ra chính mình

vẫn còn tr*n tr**. Nàng đỏ mặt kéo quần áo che ở trước ngực nhìn hắn,“Chàng……”

Biết nàng đang thẹn thùng, hắn quay lưng lại chờ nàng

thay đồ xong, mới cầm lấy quần áo của mình, không thèm để ý đến việc bản thân

đang lõa lồ mà cứ thế đứng lên mặc trang phục.

Nàng quay mặt đi chỗ khác, xấu hổ không thôi.

Hắn cười nhẹ vài tiếng, quyết định tạm thời buông tha

cho nàng, đứng dậy đi tới trước cửa động rồi nói:“Ta ra bên ngoài xem trước

tình hình.”

Trời đất bên ngoài huyệt động là cả một mảng tuyết

trắng, dường như ngoại trừ màu trắng ra thì cả thế gian này chẳng còn sắc thái

nào khác.

Hắn ngẩng đầu nhìn về phía trước, nhớ lại ngày hôm qua

bọn họ mơ hồ ngã xuống bao sâu, mà quãng giữa không có chỗ nào bằng phẳng tương

tự như vậy, làm sao bọn họ trở lại đỉnh núi được?

Suy nghĩ một lát rồi hắn lắc đầu, quyết định bỏ qua

cách trèo lên đó, mà tìm lối thoát từ phía dưới. Chỉ là hắn cũng không xác định

được bọn họ có cách mặt đất xa lắm không? Nơi này là sâu trong sơn cốc, mà dưới

sơn cốc là dòng suối, đất bằng phẳng hay là rừng đá sắc nhọn đủ để bọn họ tan

xương nát thịt đây?

Một tiếng chim hú đột nhiên vang lên trong cốc, Đỗ

Kình ngẩng đầu, chỉ thấy một con diều hâu ngạo nghễ giương cánh bay lượn về

phía chân trời. Thực hâm mộ nó, nếu hắn cũng có cánh thì tốt rồi.

“Thế nào, có đường ra không?” Kì Siếp Siếp đi đến bên

người hắn, hỏi.

“Ta nghĩ nên đi xuống dưới xem sao.”

“Đi xuống, đi như thế nào?” Nàng nhíu mày, nhìn thử

xuống sơn cốc không thấy đáy này.

“Trước tiên nàng đi vào động đi.” Hắn trầm tư trong

chốc lát, bỗng nhiên quay đầu nói với nàng.

Nàng nhìn hắn một lúc rồi gật đầu, xoay người trở về,

nhưng vẫn cẩn thận đứng ở nơi có thể nhìn thấy từng hành động của hắn.

Chỉ thấy Đỗ Kình lập tức hít một hơi, vận nội lực đánh

vào một khối đá ở bên cạnh chỗ họ đứng.“Oanh” một tiếng, phiến đá nứt ra rồi vỡ

tung, rơi thẳng xuống vực. Hành động này của hắn là muốn dùng tiếng đá rơi để

đo độ sâu của sơn cốc. Quả nhiên chỉ chốc lát sau, đáy cốc liền truyền đến một

tiếng ầm, đá rơi xuống, thanh âm truyền trở về.

Nghe thấy âm thanh này, tâm tình của Đỗ Kình quả thực

có thể dùng từ mừng rỡ như điên để hình dung, theo như tiếng vang kia, thì bọn

họ cách mặt đất cũng không quá xa, đi xuống dưới có lẽ thực sự có một đường

sống.

“Sao chàng lại phải đánh vỡ phiến đá để nó rơi xuống

cốc vậy?” Nhìn ra vẻ mặt vui sướng của hắn, Kì Siếp Siếp bước nhanh đến bên

người hắn.

“Ta muốn xuống dưới xem sao!” Hắn hưng phấn nói với

nàng.

“Xuống đâu xem?”

Hắn vươn tay chỉ xuống phía dưới cốc.

Nàng sửng sốt,“Muốn xuống như thế nào?”

“Đương nhiên là nhảy xuống rồi.” Hắn không chút do dự

trả lời.

Nàng nhất thời há hốc mồm, trừng mắt nhìn hắn,“Nhảy

xuống?”

Hắn dùng lực gật đầu, không hề biết những lời này dọa

người đến nhường nào.

“Trước tiên nàng cứ ở đây chờ ta, ta xuống dưới xem

sơn cốc này có bao sâu, ở giữa có chỗ nghỉ ngơi, hoặc là có dây, nhánh cây linh

tinh có thể dùng được hay không.” Nói xong, hắn định thả người nhảy xuống dưới,

nhưng một đôi tay kiên định hơn nữa còn dùng sức bỗng nhiên kéo hắn lại.

“Không cần!” Nàng mặt không có chút máu, nhìn hắn, hét

to.

Đỗ Kình ngạc nhiên quay đầu nhìn nàng.

“Không cần.” Nàng nhìn hắn, kịch liệt lắc đầu “Không

nên nhảy xuống, căn bản là chàng không biết ở dưới đó sâu bao nhiêu, có những

thứ gì, tùy tiện nhảy xuống như vậy không khác gì tự sát, chàng…… Chẳng lẽ

chàng thật sự không muốn cưới ta, tình nguyện lựa chọn tự sát?”

Hắn nghe vậy nhất thời dở khóc dở cười.“Nàng nghĩ cái

gì vậy? Tiểu ma nữ, không phải ta vừa mới nói là ta yêu nàng sao?”

“Kia…… có lẽ là gạt người.” Kì Siếp Siếp không biết

nên nói cái gì, chỉ đành nói như vậy.

Kỳ thật trong lúc hắn vì cứu nàng mà cùng nhau rơi

xuống vực, nàng cũng đã hoàn hoàn toàn toàn hiểu được tấm lòng của hắn. Hiện

tại nàng chính là đang sợ hãi, sợ hãi ngoại trừ việc hắn muốn cứu nàng, thì cái

gì cũng không quan tâm, kể cả tính mạng của mình.

Nhảy xuống?

Vì sao hắn có thể nói ra một cách dễ dàng như vậy, từ

chỗ này mà nhảy xuống dưới, ngoài tuyết trắng, thì phía dưới chính là vực sâu

không thấy đáy, ngay cả cây cũng chưa nhìn thấy, như vậy thì bảo sao mà nàng

không phải cố nghĩ ra biện pháp ngăn cản hắn?

Quen biết với Tiểu ma nữ này không phải là ngày một

ngày hai, ngoài trừ lúc nàng cố ý muốn trêu đùa một người, sẽ biểu tình trên

mặt mình che dấu kĩ càng, thì những thời điểm khác, hỉ nộ ái ố của nàng dường

như có thể nói là vừa nhìn đã hiểu ngay, cho nên Đỗ Kình thấy hiện tại trên mặt

nàng không có chút máu, lại thêm vẻ mặt sợ hãi cùng bất an, liền biết trong

lòng nàng suy nghĩ cái gì.

Hắn nhẹ nhàng vươn tay kéo nàng vào trong lòng, cúi

đầu khẽ hôn đôi môi lạnh như băng của nàng một cái,“Yên tâm, ta đã nói rồi, ta

muốn dùng kiệu lớn tám người khiêng để cưới nàng vào cửa, nàng đã quên sao?”

Nàng không nói gì, chỉ nhìn hắn, khẩn cầu hắn đừng đi.

“Ta cam đoan nhất định sẽ bình an không vết thương nào

mà trở về, và đưa nàng rời khỏi đây.” Hắn nhìn vào mắt nàng, cam đoan.

“Ta không cần hứa hẹn của chàng, ta chỉ muốn chàng

được sống thật tốt.” Nàng lẳng lặng nhìn hắn một lúc, bỗng nhiên mở miệng nói như

vậy.

“Được.” Hắn gật đầu đáp ứng.

“Đỗ Kình, đáp ứng ta một việc được không?”

Hắn gật đầu.

“Nếu chàng xuống phía dưới thành công, lại phát hiện

đường thoát khó hơn lên trời, vậy thì đừng không để ý đến ta nữa, để ta vào hồi

ức đi.”

Lập tức một cỗ tức giận trào lên trong đáy mắt hắn, Đỗ

Kình ngậm nhanh miệng, không nói một câu, nhìn nàng.

“Đáp ứng ta, được không?” Nàng cầu xin.

Mà hắn lại trầm mặc nhìn chằm chằm nàng, sau một lúc

lâu, mới cố tình khuất phục đáp lại,“Ta đáp ứng nàng.”

Nghe thấy hắn trả lời, trên mặt nàng mới lộ ra một nụ

cười an tâm, mà an tâm xong, trong lòng lại khó tránh khỏi sinh ra một chút

phiền muộn nói không nên lời.

“Nếu sau khi xuống dưới,” Hắn nhìn vào mắt nàng, tiếp

theo chậm rãi mở miệng, “Ta phát hiện đường thoát khó như lên trời, ta sẽ trở

lại nơi mà chúng ta vừa rơi xuống ngày hôm qua, trực tiếp nhảy từ đó xuống.”

Kì Siếp Siếp mở to hai mắt, nhìn không rõ cảm xúc

trong lòng nàng bây giờ là khiếp sợ, vui mừng là tức giận?

“Không có ta ở bên cạnh nàng, mà với thân thể nàng

hiện tại thì không thể sống một mình ở nơi này quá một đêm, cho nên chậm nhất

là một ngày, ta nhất định sẽ trở về. Mà nếu ta không kịp chạy về cứu nàng như

đã nói,” Hắn nói xong, nhẹ vươn tay xoa xoa khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh như băng

của nàng, dịu dàng nói,“Không thể sinh cùng ngày, chỉ nguyện chết được chôn

cùng huyệt.”

Nước mắt lập tức tràn mi mà ra, nàng ôm chặt lấy hắn

khóc nức lên, vì sao, vì sao hắn lại ngu ngốc như vậy?

Đỗ Kình cũng ôm chặt nàng, mặc cho nàng tận tình phát

tiết, mãi cho đến lúc nàng bình tĩnh lại, hắn mới nhẹ nhàng đẩy nàng ra, tiếp

theo đó là cởi áo choàng rồi khoác lên vai nàng, giúp nàng buộc chặt hai vạt áo

trước.

“Giữ ấm cho mình, còn có, chờ ta.”

Nàng nhìn hắn không chớp mắt, gật đầu, nước mắt ấm

nóng không kiềm chế được mà trào ra khỏi hai hốc mắt sớm đã đỏ bừng của nàng.

Nhìn nàng một cái, Đỗ Kình xoay người vận khí, thả

người nhảy xuống dưới sơn cốc.

Phong tiêu tiêu hề d*ch th** hàn, tráng sĩ nhất khứ hề

bất phục hoàn? (*)

(*): Gió hiu hiu thổi nước sông Dịch lạnh ghê, tráng

sĩ một đi không trở về?

Thời gian giống như nước bị đóng băng, không hề dịch

chuyển mà cứ kiên cố đứng vững một chỗ, Kì Siếp Siếp đợi ở trong huyệt một ngày

bằng sống cả một năm, nhìn nắng chiếu rực rỡ ngoài huyệt động, lo âu đến mức

hoàn toàn không biết nên làm như thế nào cho phải, chỉ có không ngừng mà bước

đi thong thả, bước đi thong thả, lại bước đi thong thả.

Vì sao thời gian lại trôi chậm như vậy? Vì sao trời

vẫn sáng, chẳng có chút tối nào? Hiện tại là canh giờ thứ mấy? Từ lúc Đỗ Kình

nhảy xuống vực đến giờ là đã qua bao lâu rồi? Còn có, bây giờ hắn rốt cuộc ở

nơi nào? Có an toàn hay không? Có bị thương hay không? Có xảy ra chuyện gì hay

không?

Trời ạ! Cho tới bây giờ, nàng chưa bao giờ thấy mình

bất lực như vậy, ngoại trừ chờ đợi và miên man suy nghĩ, thì hoàn toàn không có

chuyện nào để làm cả.

Muốn nhớ lại, nhớ nhanh một chút, cho dù thật không có

chuyện gì để làm — trên thực tế, đợi ở cái mỏm đá trên không thấy trời, dưới

không thấy đáy này, vốn sẽ không có việc làm, nhưng ít nhất nàng có thể ngẫm

lại niềm vui, nỗi buồn, tức giận hoặc mọi chuyện trước kia, chỉ cần đừng miên

man suy nghĩ, lo lắng về những chuyện xảy ra ngoài ý muốn sau khi Đỗ Kình nhảy

xuống là được rồi.

Nhanh chút! Nghĩ nào! Nhớ cha, nhớ mẹ, nhớ đại ca, nhớ

đến giấc mộng tiếu ngạo giang hồ từ nhỏ đến lớn của nàng, nhớ đến cái dáng vẻ

ngốc nghếch của Đỗ Kình hồi còn chữa bệnh ở Ngọa Long Bảo, nhớ đến dáng vẻ buồn

cười của hắn mỗi lần bị mình chọc đến mức giận sôi lên, nhớ…… nhớ……

Trời ạ, đều là hắn! Bảo nàng làm sao mà không nghĩ đến

hắn cho được đây?

Hiện tại rốt cuộc hắn ra sao? Vì sao mặt trời còn

không chịu xuống núi, vì sao hắn còn không xuất hiện? Nếu trong vòng một ngày,

hắn thật sự không trở lại như đã nói…… Không! Nàng tin hắn nhất định sẽ trở về.

Rốt cuộc không chịu đựng được nỗi dày vò này, nàng

bỗng nhiên quỳ gối xuống đất, chắp hai tay, nhắm mắt lại, hướng về phía bầu

trời khẩn cầu.

Làm ơn, ông trời ơi, con khẩn xin người, van cầu

người, mặc kệ hắn có thể trở về trong vòng một ngày hay không, con chỉ xin

người hãy để cho hắn được sống, sống thật tốt, trăm ngàn đừng làm gì việc ngốc,

con thành tâm thành ý xin người, người nhất định phải giúp con việc này, làm

ơn!

“– đáp” Một tiếng vang kì quái, đột nhiên từ ngoài

động truyền đến.

Hai mắt Kì Siếp Siếp mở to, bằng tốc độ sét đánh không

kịp bưng tai, nàng vội chạy ra ngoài, hắn đã trở lại! Là hắn! Nhất định là hắn

đã trở lại!

Quả nhiên có một bóng người đứng trên mỏm đá ngoài

động, bóng người ấy vừa nghe thấy tiếng thì đột nhiên xoay người lại, mặt hướng

vào cửa huyệt động, y cũng đang nhìn người đang chạy tới, rồi bỗng nhiên vô

cùng mừng rỡ, kích động không thôi, bật thốt lên:“Siếp Siếp!”

Bước đi chợt chậm dần rồi dừng lại, nhưng cho dù bước

đi của nàng có dừng lại, thì vẫn không ngăn được một cái ôm đang bổ ngào về

phía nàng.

“Đại — ca?” Nàng ngạc nhiên, khẽ kêu lên, ngoại trừ

đứng ngẩn ngơ, nàng còn có cảm giác giống như đã trải qua mấy đời.

Kì Tế Long kích động không thôi, ôm chặt tiểu muội mà

từ nhỏ mình đã thương yêu hết mực, hốc mắt ửng đỏ. Y không có cách nào hình

dung loại cảm giác vừa mất rồi tìm lại được này, chỉ biết là hiện tại y thật

sự, thật sự rất vui mừng cũng rất là kích động.

“Đại ca, tại sao huynh lại trong này?” Bình ổn lại sau

khi kinh ngạc, nàng tránh khỏi cái ôm ấp của hắn, ngẩng đầu hỏi.

“Đương nhiên là tới cứu muội.”

“Cứu?” Nàng lại sửng sốt,“Nhưng làm sao mà huynh biết

–”

“Biết muội ở trong này?” Y hỏi.

Nàng gật đầu.

“Từ sau khi nhận được tin muội đột nhiên mất tích, cha

liền không ngừng phái người tìm kiếm muội ở khắp nơi, cuối cùng nhận được tin,

có người mơ hồ thấy một đôi nam nữ giống muội và Đỗ Kình đi đến Tuyết Phong

đỉnh, ta liền chạy vội đến đây, không ngờ vừa mới tìm được căn phòng săn bắn

nhỏ mà hai người cư trú, thì lại nghe được một tiếng tuyết lở vang trời từ xa

xa truyền đến. Đi theo dấu chân của hai người đến chỗ tuyết lở, muội bảo ta nên

nghĩ như thế nào?” Y thở dài nói.

Ngay lúc đó hắn căn bản là không tin, hắn trăm cay

nghìn đắng chạy đến đây chỉ để tìm hai kẻ bị rơi xuống vực, nhưng mà dấu chân

hai người trên tuyết, cùng với sự miêu tả dáng hình một nam một nữ của hộ gia

đình dưới sơn cốc, đều chứng minh rõ ràng, y không muốn chấp nhận cũng không

được .

Khi đó, tuyết không biết bắt đầu rơi từ lúc nào, y

đứng ở vách đá ngây ra như phỗng, cảnh tượng ấy thật phù hợp với bốn chữ “Họa

vô đơn chí”.

Sắc trời dần tối, hơn nữa tuyết không ngừng rơi, khiến

y không thể không kìm nén xúc động muốn lao ngay xuống vực để cứu người, mà ở

lại suy nghĩ kỹ hơn.

Qua một buổi tối, huy động tất cả người ngựa đang có,

bọn họ chờ đến lúc trời sáng, tuyết ngừng rơi, liền chia làm hai đội, một đội

lên núi từ trên đi xuống tìm kiếm, cứu trợ, một đội khác theo lệnh, trực tiếp

tiến vào trong sơn cốc lục soát.

Tóm lại chỉ có một câu: Sống phải thấy người, chết

phải thấy xác!

Cuối cùng trời cũng không phụ người có lòng, giúp y tìm

được bọn họ!

“Đỗ Kình đâu?” Kì Tế Long bỗng nhiên nhìn phía cửa

động, hỏi nàng. Sao đến bây giờ vẫn không thấy hắn đi ra?

Vừa nghe thấy tên của hắn, vành mắt Kì Siếp Siếp đỏ

ủng, bất chợt khóc òa lên.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.