Chương 10

Vừa thấy nàng khóc, trong lòng Kì Tế Long liền trầm

xuống.

“Có phải đã xảy ra chuyện gì rồi đúng không?” Y trầm

giọng hỏi, nhưng Kì Siếp Siếp sớm khóc không thành tiếng, căn bản là không thể

trả lời, cuối cùng y lập tức chạy ngay vào trong động tìm kiếm.

Trong động không có một bóng người?!

“Siếp Siếp, Đỗ Kình đâu?” Đi ra ngoài động, y nhíu

mày.

Nhưng nàng chỉ khóc, nếu sớm biết rằng đại ca sẽ đến

cứu bọn họ, thì Đỗ Kình đã không cần phải mạo hiểm sinh mệnh mà nhảy xuống vực

để tìm lối ra khác. Hắn hiện tại thế nào? Có phải đã xảy ra chuyện gì ngoài ý

muốn không? Ô…… Sớm biết vậy thì nàng đã kiên trì không cho hắn xuống, ô……

“Siếp Siếp, muội đừng khóc!” Y đột nhiên chộp lấy bả

vai nàng, nhìn chằm chằm nàng, nghiêm túc nói:“Trả lời đại ca, Đỗ Kình đâu?

Người cũng muội ln đnh Tuyết Phong là hắn, đúng hay không? Không phải hắn

cùng muội ngã xuống vực sao?”

Kì Siếp Siếp gật gật đầu, nghẹn ngào khóc nói: “Hắn

nhảy xuống dưới rồi.”

Nhảy xuống dưới? Có lẽ là y nghe lầm.

“Muội nói Đỗ Kình, hắn rơi xuống vực rồi?” Y nhíu mày,

có chút khó tin nhìn chằm chằm nàng, không thể nào, với võ công của Đỗ Kình,

nếu Siếp Siếp bình an vô sự, thì làm sao hắn xảy ra chuyện được? Có lẽ là vì

cứu Siếp Siếp, mới có thể làm cho……

“Hắn nhảy xuống.” Nàng dùng sức lắc đầu, nghẹn ngào

sửa lại cho đúng.

Kì Tế Long trừng mắt nhìn nàng, thật sự không hiểu

nàng rốt cuộc đang nói cái gì.

“Muội nói là hắn tự mình nhảy xuống, chứ không phải

ngã xuống?” Y tỏ ra hoài nghi, miệng chậm rãi nói.

Nàng gật đầu.

“Vì sao?” Y quả thực khó có thể tin, thốt ra hỏi.

Nhưng mà kế tiếp Kì Siếp Siếp lại chỉ khóc liên tục không ngừng, thiếu chút nữa

là khiến Kì Tế Long chết ngập trong nước mắt. Y vẫn luôn biết tiểu muội có chút

tình ý với Đỗ Kình, nhưng lại luôn là hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình, cho nên

lúc trước khi biết tin tiểu muội ở cùng Đỗ Kình, y liền hoài nghi có phải tiểu

muội lại nghịch ngợm cái gì hay không, xem ra……

“Siếp Siếp, muội đừng chỉ biết khóc thế, trả lời đại

ca đi!” Y nhịn không được thúc giục.

“Hắn nói…… Nói muốn cưới ta, không…… Không……”

“Không bằng nhảy xuống vực tự sát, cho nên hắn liền

nhảy xuống vực?” Kì Tế Long không nhịn được nên thay nàng nói ra ý tưởng duy

nhất đang hiện lên trong đầu y.

Tiếng khóc bỗng ngưng bặt, Kì Siếp Siếp giống như bị

lời nói của y dọa đến ngây ngốc, nàng trừng mắt nhìn y, mà đồng thời, phía dưới

cách chỗ họ đứng không xa truyền đến một loạt tiếng cười ha hả tựa tiếng cười

của kẻ bị bệnh tâm thầm.

“Oa ha ha……” Theo tiếng cười, một bóng người đột nhiên

từ dưới vực bay lên, cái vẻ mặt tươi cười càn rỡ kia không phải Đỗ Kình thì còn

ai vào đây.

“Đỗ Kình?”

Kì Tế Long ngạc nhiên nhìn hắn, đồng thời, Kì Siếp

Siếp xẹt qua trước mặt y giống như tên bắn, nhanh chóng tiến vội vào trong vòng

tay ôm ấp của Đỗ Kình.

“Chàng đã trở lại! Chàng đã trở lại!” Nàng kích động

ôm chặt hắn, dùng thanh âm nghẹn ngào ở trong lòng hắn không ngừng lặp lại

những lời này.

“Ta đã hứa với nàng rồi, không phải sao?” Thân thiết

ôm lấy nàng một lúc, hắn cúi đầu dịu dàng giúp nàng lau dòng lệ đang không

ngừng trào ra khỏi hốc mắt, nhẹ nhàng nói.

Kì Siếp Siếp không nói gì, chỉ vội vàng, vội vàng ôm

chặt hắn, như là phải hòa tan cơ thể mình vào cơ thể của hắn, vĩnh viễn không

chia lìa. Mà hắn thì cũng xúc động không thôi, dịu dàng đặt một nụ hôn lên môi

nàng .

Kì Tế Long ở một bên trợn mắt há mồm nhìn.

“Các ngươi…… Các ngươi khi nào thì……” Trở nên tốt như

vậy? Làm y vừa mới còn đang suy nghĩ, Đỗ Kình sở dĩ nhảy xuống vực, là kết quả

của việc bị tiểu muội bức hôn, thà chết chứ không chịu khuất phục, không nghĩ

tới……

Nghe được tiếng nói của y, Đỗ Kình mới nghĩ đến ở đây

không chỉ có hai người bọn họ. Hắn chuyển ánh mắt sang Kì Tế Long, đồng thời

nhớ tới câu nói vừa mới nghe được, miệng hắn lại nhoẻn ra một nụ cười đắc ý.

“Tế Long huynh, đã lâu không gặp.” Cái miệng của hắn

càng ngày càng lớn, “Vừa mới nghe được câu nói kia của huynh, thì hình như

huynh đang ví muội muội của mình là mụ Dạ Xoa nhỉ, vì thế nên tiểu đệ ta cưới

nàng không bằng nhảy xuống vực tự sát, đúng không?”

Kì Tế Long biểu tình cứng đờ, theo phản xạ nhìn sang

Kì Siếp Siếp, chỉ thấy cùng lúc đó nàng quay đầu, hung hăng trừng mắt nhìn y.

Xong rồi! Đỗ Kình thối tha, muốn hại y thì cũng không

cần phải dùng phương pháp này chứ, thật sự là một tên khốn nạn!

“Đại ca, ngay cả huynh cũng nghĩ rằng cưới ta là

chuyện ‘thà chết chứ không chịu khuất phục’ sao?”

“Làm sao có thể, không phải đại ca thường nói rằng ai

có thể cưới muội là may mắn ba đời sao.” Y vội nở một nụ cười để lấy lòng nàng,

ánh mắt sắc bén lạt bắn về phía Đỗ Kình, kèm theo lời nhắn: quân tử báo thù, ba

năm không muộn.“Được rồi, nơi này không phải nơi thích hợp để nói chuyện gia

đình, chúng ta cần tranh thủ lúc trời còn sáng, hơn nữa nhân lúc tuyết cũng

không còn rơi để rời khỏi đây thôi.” Y thông minh nói sang chuyện khác.

“Được.” Điều này thì Đỗ Kình hoàn toàn đồng ý. Hắn hỏi

Kì Tế Long, “Huynh đi từ phía trên xuống dưới?”

Kì Tế Long gật đầu,“Còn đệ? Đi xuống dưới có vẻ dễ

dàng hơn sao?”

Hiện tại thì y đã biết là Đỗ Kình vì muốn tìm được ra

mà nhảy xuống dưới, hắn có thể bình yên trở lại nơi này, chứng minh hắn đã có

kết quả, chẳng qua bây giờ lựa còn lối thoát nào an toàn hơn, gọn gàng hơn là

điều bọn hắn đang suy tính.

“Huynh xuống đây tìm mất bao lâu?” Đỗ Kình hỏi.

“Khoảng nửa ngày.”

Chứng tỏ thời gian đi lên phải gấp đôi, ước chừng tầm

một ngày. Đỗ Kình suy đoán trong lòng.

“Ngoại trừ huynh xuống đây bằng dây thừng, thì trên

đường có thể có nơi để nghỉ ngơi không?” Hắn lại hỏi.

“Có hai chỗ đá bằng phẳng như thế này, nhưng lại không

rộng bằng nơi đây, nhiều lắm cũng chỉ có thể dựa lưng vào vách đá, đứng nghỉ

ngơi trong chốc lát mà thôi.”

“Ba cái là được sao?”

“Có thể.”

“Được, vậy chúng ta đi đường trên đi.” Đỗ Kình hít sâu

một hơi rồi quyết định,“À, Tế Long huynh, trên người Siếp Siếp có thương tích,

hiện tại có thể nói rằng không khác người thường là mấy, cho nên chúng ta phải

thay phiên……”

“Ta biết.”

Kì Tế Long gật đầu chặn lời hắn.

Trên đường tìm kiếm bọn họ, y đã nghe nói bọn họ đến

Tuyết Sơn, là vì tìm thuốc, việc này đợi lúc khác nói sau.

Đỗ Kình nhìn y một cái, hai người có vẻ như đã hoàn

thành xong một ký kết ngầm nào đó, đột nhiên trăm miệng một lời, mở miệng nói:“Được

rồi, chúng ta xuất phát thôi.”

+++

Có thể lại trở lại phòng săn bắn nhỏ này, là điều mà

Kì Siếp Siếp nằm mơ cũng không dám nghĩ đến, cho nên sau khi bước vào cửa, nàng

không nhịn được mà kích động sờ nơi này, chạm nơi kia, cứ như là muốn chứng

thật mọi thứ trước mắt mình đây, đều là chân thật, chứ không phải nàng đang mơ.

Đỗ Kình nhóm lửa, sau khi độ ấm trong phòng cao hơn,

hắn bắt đầu hâm nóng thức ăn. Đến khi mùi thức ăn tràn ngập trong phòng nhỏ, Kì

Siếp Siếp mới nhớ ra rằng đã suốt một ngày một đêm mình chưa hề ăn chút gì,

hiện tại thì bụng đang đói lắm rồi.

“Ai trong hai người các ngươi muốn giải thích cho ta

về những việc đã xảy ra đây?” Sau khi ba người ăn được một nửa, Kì Tế Long mở

miệng hỏi.

“Nàng nói đi.” Đỗ Kình liếc nhìn Kì Siếp Siếp thì thấy

nàng cúi đầu xuống, giữ yên lặng vội vàng ăn tiếp.

“Ta thấy vẫn nên là đệ nói ra thì nhanh hơn.” Trong

mắt nhanh chóng hiện lên một chút ý cười, Kì Tế Long nhìn về phía Đỗ Kình.

Đỗ Kình vừa ngắm Kì Siếp Siếp vẫn đang yên lặng, mới

nghĩ xem nên nói thế nào về chuyện nàng giả trang thành Cố Hồng Yến đi gây

chuyện, khiến những kẻ tham tiền vì tiền thưởng mà đuổi giết nàng, cuối cùng

còn làm cho bản thân bị trọng thương.

“ Kì Siếp Siếp, muội chán sống sao?” Nghe xong, Kì Tế

Long không kìm được cơn giận, nhăn nhó nhìn Đỗ Kình, còn Kì Siếp Siếp giống như

đang trách hắn sao lại nói rõ ràng chi tiết mọi chuyện đến thế khiến Kì Tế Long

tức giận. Chỉ có lúc nào y thực sự tức giận, mới gọi thẳng cả họ tên nàng.

“Muội không nghĩ sự tình sẽ biến thành như vậy.” Không

nhịn được mà co rúm người lại, nàng nhỏ giọng biện hộ.

“Mỗi lần gặp rắc rối muội đều nói câu này!”

“Nhưng, muội là ăn ngay nói thật nha.”

“Muội……”

Trừng mắt nhìn nàng, Kì Tế Long có cảm giác tức giận

không nói nên lời.

“Mỗi lần muội đều ỷ vào mọi người thương muội, chiều

muội, nên hình thành bản tính tùy tiện, vốn chỉ cần không quá quá đáng, không

gây sự vô tội vạ, mọi người cũng liền một mắt nhắm, một mắt mở mà cho qua,

nhưng lần này muội lấy chính tính mạng mình ra mà chơi đùa!” Nói xong, y bỗng

nhiên dùng sức hít một hơi, như là đang cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình để

không bp cht nàng,“Siếp Siếp, lúc làm chuyện kinh khủng đó, muội có nghĩ tới

hậu quả hay không hả?”

Kì Siếp Siếp ngoan ngoãn cúi đầu nhận lỗi, không trả

lời, nhưng Đỗ Kình ngồi một bên lại thay nàng trả lời.

“Không có.”

Nghe vậy, Kì Siếp Siếp đột nhiên ngẩng đầu, hung hăng

lườm hắn một cái.

“Nàng lườm ta làm gì, ta cũng vậy thôi, ăn ngay nói

thật nha, chẳng lẽ ta nói sai sao?” Đỗ Kình vẻ mặt vô tội.

“Chàng đương nhiên –”

“Không sai.” Kì Tế Long tiếp lời, thấy Kì Siếp Siếp

lại vội vàng cúi đầu, mới lắc lắc đầu tự giễu:“Bản tính tùy tiện, không để ý

trước sau của muội, mọi người trong Ngọa Long Bảo đều biết rõ. Do quá tức giận

không kịp suy nghĩ nên ta mới có thể hỏi cái vấn đề ngu ngốc này.”

Đỗ Kình khẽ nhếch khóe môi.

Kì Tế Long bỗng nhiên thở dài một hơi, buông tha cho

nàng:“Ta cũng không nói, không chửi muội nữa, dù sao chờ sau khi về Ngọa Long

Bảo, tự muội đi giải thích với cha mẹ đi.” Nói xong hắn nhìn sang Đỗ Kình, bất

ngờ đổi đề tài,“Các ngươi đến đây để tìm thảo dược gì?”

Biểu tình của Đỗ Kình ngay lập tức trở nên nghiêm túc.

“Cỏ Liệt Diễm.”

“Cỏ Liệt Diễm?”

Kì Tế Long nhíu mày nhìn hắn.

“Huynh đã từng nghe qua về Âm Phong chưởng chưa?”

“Âm Phong chưởng?” Y không nhịn được hô nhỏ một tiếng,

hắn từng nghe cha đề cập qua, đó là một loại chí âm chí độc chưởng pháp trên võ

lâm, nghe nói sớm đã thất truyền, tại sao Đỗ Kình lại đột nhiên nhắc tới…… Y

bỗng nhiên quay đầu nhìn phía Kì Siếp Siếp,“Chẳng lẽ nói……”

“Đúng, Siếp Siếp bị Âm Phong chưởng gây thương tích.”

Đỗ Kình công nhận suy nghĩ của y.

“ Kì Siếp Siếp!” Kì Tế Long rất giận cũng rất đau

lòng, nghiến răng nghiến lợi quát vào mặt nàng. Nàng thật là chán sống mà!

“Muội làm sao mà biết một tên tội phạm nho nhỏ bị truy

nã mà lại rước lấy một loạt phiền phức vậy.” Kì Siếp Siếp lập tức lại co rúm

người, nhỏ giọng biện hộ.

“Thương tích của nó là ai gây ra?” Kì Tế

Long lạnh lùng hỏi.

“Hoàng Hà ác quỷ.” Đỗ Kình nói.

“Hoàng Hà ác quỷ?” Kì Tế Long nghe vậy ngẩn ra, bọn

họ……

“Đệ đoán là lúc bắt đầu thì bọn chúng cũng chỉ là bị

tiền thưởng hấp dẫn, nhưng sau đó lại phát hiện Siếp Siếp đến từ Ngọa Long Bảo,

mới liều mạng muốn giết nàng.”

Đỗ Kình biết năm đó Kì Tế Long giết ba trong năm tên

Hoàng Hà ngũ quỷ, còn lại hai tên đã biến mất suốt một năm, sau khi tái xuất

vẫn muốn tìm Ngọa Long Bảo báo thù, chỉ là không dễ dàng tìm được. Hắn từng

nghĩ tới hai tên kia dựa vào cái gì để báo thù, dù sao võ công không địch được

là chuyện mọi người đều biết, không nghĩ tới bọn chúng lại học được võ công

thất truyền đã lâu – Âm Phong chưởng.

Kì Tế Long nhíu mày, nắm hai đấm.“Hai gã kia……”

“Đã bị đệ g**t ch*t, chỉ tiếc lúc ấy đệ vẫn đến muộn,

Siếp Siếp sớm bị thương.”

“Làm sao đệ biết đó là Âm Phong chưởng?” Bóp cổ tay

hối tiếc vì chính mình không thể giết hai tên kia, Kì Tế Long trầm mặc trong

chốc lát mới hỏi.

“Tần Kim Sinh, danh tiếng của người này chắc huynh đã

nghe qua?”

“Diệu thủ kim sinh?!” Kì Tế Long thở nhẹ,“Là vị thần y

quái kiệt ba mươi năm trước tung hoành võ lâm? Nhưng không phải mười năm trước

ông ấy đã biến mất sao, mà người đời đồn đãi rằng ông ấy đã sớm qua đời?”

“Sự thật chứng minh ông ấy vẫn còn sống và sống rất

tốt. Chỉ tiếc không có cỏ Liệt Diễm, y thuật của lão tiền bối cũng không chữa

khỏi được thương thế của Siếp Siếp.”

Kì Tế Long nhíu mày,“Vậy đệ đến Tuyết Sơn cũng được

một thời gian, đã tìm được cỏ Liệt Diễm chưa? Có lẽ ta nên phái thêm nhiều

người đến hỗ trợ tìm kiếm.”

Đỗ Kình lắc đầu, tiếp theo liền nói về nơi sinh trưởng

của cỏ Liệt Diễm cùng con khỉ lửa cho y.

Sau khi Kì Tế Long nghe vậy, mặt mày nhăn nhó, mà Đỗ

Kình sau khi nói xong cũng rơi trầm mặc.

“Này, hai người không cần như vậy được không, cái gọi

là đại nạn không chết tất có hạnh phúc cuối đời, ta không tin Kì Siếp Siếp ta

là loại người đoản mệnh, yên tâm, yên tâm.” Thấy vẻ mặt hai người kia hậm hực,

trăm mối lo lắng, Kì Siếp Siếp ngược lại sáng sủa cười nói.

Hai người đồng thời lườm nàng, lại cùng bất đắc dĩ thở

dài.

“Chẳng lẽ ngoài cỏ Liệt Diễm, thì vốn không có phương

pháp khác có thể trị độc của Âm Phong chưởng sao?” Kì Tế Long ôm ấp một tia hy

vọng. Theo như Tần Kim Sinh tiền bối, phải mất mười năm canh giữ ở Tuyết Sơn,

vất vả lắm mới có được một gốc cây Liệt Diễm thảo, chẳng lẽ bọn họ cũng phải

chờ ở đây mười năm?

“Có, kỳ thật còn có một loại dược vật trị được âm độc

trong người Siếp Siếp.” Đỗ Kình nói.

“Là cái gì?”

“Hỏa Long hoa.”

“Hỏa Long hoa?” Kì Tế Long kêu lên.

“Nhưng thứ này thế gian chỉ nghe danh, không thấy qua

vật này, ngay cả nơi sinh trưởng ở đâu cũng không rõ. Cho dù ngay cả Tần Kim

Sinh tiền bối, mất cả đời đi khắp đại giang nam bắc, vẫn không thấy qua nó.”

Hắn ảm đạm hạ thấp giọng, “Huynh nói xem, ta nên tìm như mò kim đáy bể cái loại

hoa Hỏa Long không biết là thật hay giả kia, hay nên đến Tuyết Sơn để chờ đợi

cỏ Liệt Diễm đã được xác định là có tồn tại?”

“Hỏa Long hoa?” Kì Tế Long nói, nhưng nghe giọng điệu

của y không giống như là trả lời vấn đề của hắn, ngược lại như là thì thào tự

nói.

“Tế Long huynh, huynh làm sao vậy?” Đỗ Kình cảm giác

được có chút không thích hợp hỏi.

“Hỏa Long hoa!” Kì Tế Long đột nhiên kêu to, dọa Đỗ

Kình cùng Kì Siếp Siếp sốc nặng.

“Đại ca, huynh không sao chứ?”

“Hỏa Long hoa! Đệ nói là Hỏa Long hoa!” Kì Tế Long bày

ra bộ dáng khó có thể tin, hét to với Đỗ Kình.

“Chẳng lẽ huynh biết Hỏa Long hoa sinh trưởng ở đâu

sao, huynh từng thấy qua nó?” Đỗ Kình cũng kích động đứng lên, nhìn chằm chằm

vào y.

Kì Tế Long không lập tức trả lời hắn, lại đột nhiên

nhìn sang Kì Siếp Siếp, mang hết ca họ tên nàng ra mà kêu to,“ Kì Siếp Siếp!”

“Làm sao?” Kì Siếp Siếp mở to hai mắt nhìn y, để lộ ra

bộ dạng: ta lại làm sai chuyện gì sao.

“Trong Ngọa Long Bảo có một chỗ sơn cốc tên gọi là

gì?” Y đột nhiên hỏi.

“Hồng cốc.” Nàng trả lời theo phản ứng.

“Vì sao gọi nó là Hồng cốc?”

“Bởi vì nơi đó một năm bốn mùa đều nở đầy loài hoa có

màu đỏ rực như lửa, biến sơn cốc thành một vùng đỏ rực, cho nên mới gọi là Hồng

cốc.”

“Hoa hồng kia tên gọi là gì?”

“Tên?” Nàng trừng mắt nhìn,“Không phải gọi là đại hồng

hoa sao?”

Kì Tế Long rất muốn bp cht nàng ngay lập tức, y gằn

từng chữ một:“Nó, gọi, là, Hỏa, Long, hoa.”

Trong nháy mắt căn phòng trở nên im lặng, ngoài đám

củi lửa ngẫu nhiên truyền đến vài tiếng “–” ra thì âm thanh gì cũng không có.

“Ha ha……”

Một tiếng cười to đột nhiên từ trong miệng Đỗ Kình bật

ra, hắn hoàn toàn không thể khống chế được bản thân mà cất tiếng cười to, không

những thế đến lúc ngồi xuống vẫn ôm bụng cười, không ngừng lại được.

“Ta…… ta…… trời của ta!” Hắn cười không ngừng được,

thật vất vả mới nói ra được ba chữ này.

Kì Tế Long đồng tình nhìn hắn.

“Thực xin lỗi, ta thật sự không biết đại hồng hoa

trong Hồng cốc chính là Hỏa Long hoa.” Kì Siếp Siếp mang vẻ mặt sám hối cùng

lời xin lỗi đến bên cạnh Đỗ Kình, ngồi xổm xuống nhìn hắn giải thích.

Hắn cười không ngừng được, chỉ có thể lắc đầu.

“Chàng…… Có phải cho rằng ta cố ý không nói cho chàng

biết Ngọa Long Bảo có Hỏa Long hoa?” Nàng lo lắng hỏi, cuối cùng không biết làm

sao đành ngồi vào lòng hắn, chuyện gì cũng đã làm rồi, việc này có đáng gì đâu.

“Nàng làm sao vậy?” Rốt cục ngưng cười, Đỗ Kình ngóng

nhìn nàng lo lắng, nhẹ giọng hỏi.

Nàng dùng sức lắc đầu.

“Ta tin tưởng nàng.” Hắn mỉm cười nói.

Mà nàng không nhịn được kích động đánh hắn, lại làm

cho hắn dễ dàng ôm nàng vào lòng.

“Khụ khụ!” Kì Tế Long đứng một bên nhịn không được ho

nhẹ vài tiếng, “Hai người các ngươi cũng không thể kiềm chế một chút được hay

sao?”

Kì Siếp Siếp đỏ mặt, giãy dụa muốn thoát khỏi vòng ôm

của Đỗ Kình, nhưng hắn không có ý định buông tay.

“Đệ thích ôm nàng như vậy đấy, có sao không?” Hắn dùng

ánh mắt khiêu khích hỏi Kì Tế Long.

Kì Tế Long nhíu mày, trong lòng đã sáng tỏ, mở miệng,“Đệ

tính khi nào thì tới cửa cầu hôn?”

“Ngày mai khi trời sáng liền lên đường.”

“Được, vậy ta thay đệ báo tin về nhà đệ.” Kì Tế Long

vừa lòng gật đầu.

“Huynh thay đệ báo tin về?” Hắn khó hiểu.

“Chẳng lẽ đệ đã quên rằng ba ngày sau là ngày vui của

muội muội của đệ?” Y nhíu mày nói. Lúc trước y còn cảm thấy kỳ quái, tại sao

cha lại bất ngờ định ra việc hôn nhân cho mình, sau này mới biết là Đỗ Kình

đứng giữa giở trò quỷ…… Ách, giật dây, thì ra huynh đệ tốt là như vậy! Nhưng mà

sắp tới đem cưới được tiểu Nhu xinh đẹp động lòng người như thế, y không tính

toán với hắn nữa, ngược lại còn phải cảm tạ hắn a!

“Đáng chết!” Đỗ Kình nhịn không được rủa một tiếng,

hắn thật sự đã quên!

“Ta thật không biết là nên vui mừng cho Siếp Siếp, hay

đau lòng thay tiểu Nhu, có loại ca ca như đệ vừa có nương tử đã quên muội muội

ngay.” Kì Tế Long lắc đầu nói.

Đỗ Kình nghe vậy sửng sốt,“Nghe khẩu khí của huynh,

huynh cùng tiểu Nhu……”

Hai người nhìn nhau trong chốc lát, cực kì ăn ý mà

cùng cười khổ, nhưng trong mắt đều nhớ tới người trong mộng, mà toát ra nhu

tình không giấu được.

“Ta nghĩ ta cần phải đi.” Kì Tế Long đứng dậy nói.

“Ngay bây giờ?” Kì Siếp Siếp ngạc nhiên nhìn y.

“Ba ngày sau là ngày vui của đại ca nàng, hắn hiện tại

không đi, khả năng sẽ không kịp bái đường thành hôn.” Đỗ Kình giải thích.

“Đại ca, huynh muốn kết hôn sao?!” Kì Siếp Siếp mừng

rỡ, nhưng lại lập tức áy náy cúi đầu, không nghĩ rằng đại ca lại vì nàng, mà

thiếu chút nữa đã hủy đi việc chung thân đại sự,“Đại ca thực xin lỗi, khiến cho

huynh lo lắng rồi.”

Kì Tế Long mỉm cười.

“Đây cũng không phải lần đầu, chờ sau khi muội lập gia

đình, mọi chuyện phiền toái đều giao cho tướng công của muội.” Y an ủi tiểu

muội cũng không quên chế nhạo Đỗ Kình.

“Cũng được.” Đỗ Kình nhanh chóng tiếp lời, bởi vì hắn

biết, khả năng gây phiền phức của Đỗ Nhu, tuyệt không kém hơn Tiểu ma nữ.

Kì Tế Long chỉ cười, không chút nào để ý, dù sao đã

yêu rồi, y cũng chỉ có thể tiếp nhận mà thôi.

“Như vậy chuyện báo cho cha mẹ đệ biết việc đệ cầu hôn

đành nhờ huynh.” Đỗ Kình chân thành tha thiết nói.

“Cứ để ta.”

“Còn có phiền huynh nói với Đỗ Nhu một tiếng, đệ sẽ ở

Ngọa Long Bảo chờ uống rượu mừng của muội ấy.”

“Được, chúng ta gặp lại ở Ngọa Long Bảo.”

“Gặp ở Ngọa Long Bảo.”

Sau khi nói vài ba câu về tiểu muội, ba người bước ra

ngoài cửa, sau khi chia tay, Kì Tế Long xoay người triển khai khinh công phi

thân rời đi.

Đêm đã buông xuống, một ngày nữa lại trôi qua.

Không gió, không tuyết cũng không mây, ngày mai khẳng

định sẽ là một ngày sáng sủa.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.