Chương 3

Khi bắt Cố Hồng Yến rời

khỏi quán trọ, Kì Siếp Siếp không nghĩ tới Kì Cửu sẽ vì thế mà không tìm ra

nàng, nhưng với các trạm gác ngầm của Ngọa Long Bảo ở các châu thị sở (*),muốn

tìm một người thì dễ như trở bàn tay, cho nên nàng tìm một chỗ ngồi xuống, tin

rằng không lâu sau, sẽ có người đưa Kì Cửu tới trước mặt nàng.

(*) châu thị sở: châu là

đơn vị hành chính thời xưa; thị là thành thị; sở là viện, phòng, nhà, chỗ ở…

Quả nhiên, vừa mới qua

một khắc, Kì Cửu đã lẳng lặng xuất hiện ở bên người nàng.

“Kì Cửu, ta hỏi ngươi một

vấn đề, ngươi có muốn khôi phục trí nhớ?” Kì Siếp Siếp không đầu không đuôi mở

miệng hỏi.

“Đỗ công tử rất tức

giận.” Kì Cửu không có trả lời vấn đề của nàng.

“Kệ hắn đi.” Nàng vẫy vẫy

tay, dù sao ở trước mặt trước mặt nàng luôn luôn tức giận! “Ngươi còn chưa trả

lời vấn đề của ta, Kì Cửu,” Nàng nhanh theo dõi hắn.

“Muốn thì sao chứ, chuyện

này vốn không thể cưỡng cầu.” Hắn trầm mặc trong chốc lát mới trả lời.

“Vậy nếu ta nói cho

ngươi, có người quen biết ngươi lúc trước khi ngươi mất trí nhớ, ngươi sẽ làm

như thế nào?”

Kì Cửu hoài nghi nhìn

nàng, lại không nói gì.

“Thật sự, ta không lừa

ngươi, chính là cô nương ở quán trọ lúc nãy bị ta bắt đi đó, nàng quen biết

ngươi, hơn nữa nói tên ngươi là Cận Cương.” Nàng vội vàng nói.

Hai chữ Cận Cương đột

nhiên truyền vào tai, làm cho Kì Cửu bỗng sửng sốt, cảm giác có chút quen

thuộc, lại vẫn như cũ không nói cái gì.

“Trừ điều đó ra, nàng còn

nói cái gì không?” Hắn nhíu mi hỏi.

Kì Siếp Siếp lắc

đầu,“Không biết vì sao, cả người nàng đều toát ra một nỗi thương tâm và tuyệt

vọng……” Nàng dừng một chút, nhíu mày,“Ta không cách nào diễn tả được, nhưng

theo ta thấy thì rõ ràng nàng ấy thực thích, thực thích ngươi.”

“Nàng……” Hắn muốn nói lại

thôi, không biết rốt cục mình muốn hỏi cái gì. Trong đầu hiện ra cảnh tượng ở

quán trọ lúc trước, thân ảnh tinh tế kia bị Đỗ Kình kéo ra phía sau để che chở.

“Ngươi biết không? Thời

điểm nàng đi đã nói một câu rất kỳ quái, nói cái gì mà vừa lúc ngươi đã quên

nàng, có thể có cuộc sống hoàn toàn mới, mà nàng……”

“Mà nàng cái gì?” Một nỗi

đau không tên bỗng dấy lên làm tim hắn co lại.

“Không biết, đoạn sau

nàng ấy không nói gì nữa.” Nàng lắc đầu,“Đúng rồi, nàng ấy là Cố Hồng Yến,

ngươi ấn tượng gì với cái tên này không?”

Đột nhiên nghe được ba chữ

Cố Hồng Yến, Kì Cửu, không, giờ nên gọi hắn là Cận Cương, cả người nhất thời

chấn động. Cố Hồng Yến? Hồng Yến? Khuôn mặt nhỏ nhắn đột nhiên hiện lên trước

mắt hắn, nàng mỉm cười quay đầu nhìn hắn, một cái bớt Hồng Yến đỏ thắm xuất

hiện ở phía dưới vành tai nàng.

Hồng Yến, Hồng Yến, tại

sao hắn có thể quên nàng cơ chứ?

“Không phải là ngươi đã

nhớ ra cái gì đấy chứ?” Thấy sắc mặt hắn bất thường, Kì Siếp Siếp nhanh miệng

hỏi.

“Nàng giờ ở đâu?” Hắn

không có trả lời nàng, ngược lại bắt lấy cánh tay nàng gấp gáp hỏi.

“Ngươi đã nhớ ra cái gì

sao?”

Hắn nhanh chóng gật đầu,

lại không có thời gian giải thích.“Nàng giờ ở đâu?”

“Ta không biết, vừa rồi

nàng đi hướng nam.”

Nghe vậy, Cận Cương chẳng

nói chẳng rằng xoay người chạy về hướng nam, nhưng ngay sau đó, hắn lại chạy về

trước mặt Kì Siếp Siếp, dùng vẻ mặt giãy dụa nhìn nàng.

“Tiểu thư, thuộc hạ……”

Hắn chưa quên Bảo chủ có ơn cứu mạng và đào tạo mình, còn có trách nhiệm của

mười hai vệ long sĩ, bất luận hắn rốt cục nhớ ra mình là ai.

“Đi đi đi, muốn làm cái

gì thì phải đi làm ngay, không cần lo lắng cho ta, an toàn của ta sẽ có người

khác đến bảo hộ.” Kì Siếp Siếp vẫy tay đánh gãy lời hắn định nói, không có ai

canh giữ đằng trước với đằng sau, nàng càng thoải mái chứ sao nữa! Cho nên đi

mau đi mau, nếu bên người vừa vặn có cái chổi, chưa biết chừng nàng đã sớm tiện

tay chộp tới để đuổi người.

Ngàn vạn lời nói đúc kết

lại thì chỉ có một câu.“Cám ơn tiểu thư.” Cận Cương thi triển khinh công, đảo

mắt đã không thấy bóng dáng. Nhìn theo hướng hắn biến mất, Kì Siếp Siếp phát

hiện mình có chút hâm mộ bọn họ, mặc dù không biết Cận Cương lúc này chạy theo

có thể thuận lợi đuổi kịp Cố Hồng Yến hay không, nhưng ít ra biết hai người bọn

họ là lưỡng tình tương duyệt, chứ đâu như nàng…… Ai!

“Tiểu ma nữ.” Tiếng thở

dài còn chưa hạ xuống, bên tai liền truyền đến một tiếng rống nghiến răng

nghiến lợi, trong lòng Kì Siếp Siếp nhất thời vô cùng hỗn loạn, không biết là

vui hay buồn. Không kịp quay đầu, cánh tay nàng đã bị người vừa mới tới tóm

chặt, dùng sức kéo nàng về phía hắn — oan gia của nàng, Đỗ Kình.

“Người đâu?” Đỗ Kình tức

giận hỏi.

“Người nào?” Nàng giả

ngu.

“Người bị ngươi mang đi.”

Nhìn dáng vẻ hắn gấp gáp,

nàng tức giận quyết không nói cho hắn.

“Không biết.” Nàng bỏ tay

hắn ra, sao biết nháy mắt tiếp theo, hắn lại lại lần nữa bắt lấy nàng.

“Tiểu ma nữ, ta không có

thời gian lôi kéo với ngươi, ngươi rốt cuộc đưa nàng ấy đi đâu?” Đỗ Kình nhanh

giữ chặt nàng hỏi, trong lòng thật sự lo lắng cho an nguy của Cố Hồng Yến, bởi

vì hiện tại ngoại trừ là tội phạm bị huyện

nha truy nã phạm, ở trong lòng nàng dường như còn có một nỗi u buồn cũng tuyệt

vọng không giải được, nếu không có người ở bên, hắn lo lắng nàng ấy sẽ làm ra

những việc ngốc nghếch.

“Vì sao ngươi phải gấp

gáp như vậy?” Nàng không vui nhìn theo hắn.

“Ngươi rốt cuộc nói hay

không?”

“Ngươi chắc không phải

thích nàng ấy chứ?” Không để ý đến câu hỏi của hắn, nàng chăm chú nhìn hắn, vẻ

mặt vô cùng lo lắng.

“Tiểu ma nữ, ngươi rốt

cuộc đưa nàng ấy đi đâu, trả lời ta!” sức lực ở tay không tự chủ được tăng

thêm, Đỗ Kình thật sự không có thời gian cùng nàng dây dưa.

“Ngươi thật sự thích nàng

ấy như vậy?” Không để ý đến việc hắn đang bức bách, nàng trừng mắt hỏi.

“Đúng vậy, ta thích nàng

ấy!” Nếu nàng cần đáp án, hắn liền cho nàng, chẳng qua cái mà hắn gọi là thích

hoàn toàn là tình cảm huynh muội, Cố Hồng Yến tựa như muội muội của hắn.

“Nàng ấy rốt cuộc ở nơi

nào?” Không chú ý tới trong mắt nàng chứa đựng nỗi bi thương, hắn gấp gáp hỏi.

Hắn thích nàng ấy, hắn cứ

thế mà nói với nàng rằng hắn thích Cố Hồng Yến!

“Ngươi rốt cuộc thích nàng

ấy ở điểm nào nhất? Vì sao ngươi không thích ta?” Kì Siếp Siếp tức giận lại

thương tâm, không cam lòng thốt ra.

Đỗ Kình nhíu mày, không

trả lời vấn đề của nàng.“Ngươi rốt cuộc đưa nàng ấy đi đâu?”

“Ngươi nghĩ sẽ tìm được

nàng?”

Hắn nhanh chóng gật đầu,

hắn phải mau chút tìm được Hồng Yến, nếu đã muộn, chỉ sợ sẽ có điều xảy ra

ngoài ý muốn,

“Ta đây sẽ không nói cho

ngươi nàng ấy ở đâu.” Thấy bộ dáng hắn càng khẩn cấp như thế, nàng càng thêm

tức giận, thậm chí ngoảnh đầu qua một bên, dỗi không nói.

“Tiểu ma nữ!”

Đỗ Kình tức giận đến

thiếu chút nữa không cắt đứt cánh tay nàng, Kì Siếp Siếp cố tình nhịn đau không

hé răng, chỉ đem môi dưới cắn trắng bệch. Chú ý tới hành động cố nén đau của

nàng, hắn buông tay nàng ra, nhẫn nhịn hỏi: “Ngươi rốt cuộc muốn như thế nào?”

“Không muốn thế nào cả.”

Xoa cánh tay vừa bị bóp chặt, vẻ mặt nàng không che dấu được bi thương. “Vậy

nói cho ta biết nàng ấy ở đâu!”

“Ta không biết.”

“Ngươi –” Dùng sức hạ

thấp giọng nói, hắn nhịn xuống tức giận cùng nàng nói lý .“Tiểu ma nữ, việc này

liên quan đến mạng người, không phải thời điểm để nói giỡn, ta hy vọng ngươi có

thể thành thật trả lời ta.”

“Sự việc liên quan đến

mạng người? Có ý gì?” Dừng lại động tác xoa cánh tay, Kì Siếp Siếp hoài nghi

theo dõi vẻ mặt đứng đắn của hắn.

“Cố Hồng Yến, cũng chính

là cô nương bị ngươi mang đi kia, nàng có ý đồ tự sát.”

“Cái gì?!” Nàng khó có

thể tin quát to một tiếng.

“Cho nên ta vẫn không dám

để nàng một mình.” Hắn nói hết lời, lập tức nhanh nhìn chằm chằm nàng, còn thật

sự hỏi: “Tiểu ma nữ, ngươi rốt cuộc đưa nàng ấy đi đâu, ta phải nhanh chút tìm

được nàng ấy, nếu không nàng ấy thật sự sẽ có thể làm ra những việc ngốc nghếch

đó.”

“Nhưng là, ta thật sự

không biết nàng ấy ở đâu.” Nàng nhíu mi nói.

“Đã xảy ra chuyện gì?”

Nghe được đáp án, mày hắn lại nhanh nâng lên.

“Ta không biết, nàng ấy

lại đột nhiên nói nàng ấy cần phải đi, phải đi.”

“Ngươi cứ để cho nàng đi

như vậy sao?” Hắn nghe vậy lâm vào chán nản.

Kì Siếp Siếp gật đầu.

“Ngươi khó khăn lắm mới

bắt được nàng ấy từ bên cạnh ta mang đi, chỉ vì để nàng ấy ra đi?” Hắn hoài

nghi trừng mắt nàng.

“Ta đối với nàng ấy không

ác ý, huống hồ nàng ấy cũng không phải muốn cùng ta tranh giành ngươi, nàng ấy

sớm có ý trung nhân, ta còn có lý do gì để giữ nàng ấy ở lại.” Nàng không kiêng

kị nói thẳng.

Nghe được nàng nói Cố

Hồng Yến không phải muốn tới cùng nàng tranh giành hắn, Đỗ Kình nhịn không được

lắc đầu tỏ vẻ xem thường. Tiểu ma nữ này, nàng rốt cuộc có biết lời nói của

mình kinh thế hãi tục bao nhiêu hay không? Rõ ràng là một cô nương gia trẻ

tuổi, như hoa như ngọc, nói chuyện làm việc không biết xấu hổ chút nào. Suy

nghĩ đột nhiên vừa đứt, hắn bị bốn chữ “Có ý trung nhân” của nàng hù dọa.

“Tiểu ma nữ, ngươi nói

cái gì? Có ý trung nhân?”

Nhìn dáng vẻ hắn khẩn

trương! “Đúng vậy, Cố cô nương sớm đã có ý trung nhân, ta thấy ngươi vẫn nên từ

bỏ đi!”

“Ai? Người kia là ai?

Nàng ấy có nói không?” Nếu Hồng Yến thật có ý trung nhân, như vậy chỉ cần tìm

được hắn, nói không chừng có thể thay đổi ý định muốn chết của Hồng Yến.

“Ta vì sao phải nói cho

ngươi?”

“Tiểu ma nữ!”

“Ngươi không cần suốt

ngày đều gọi ta là Tiểu ma nữ, ta đâu có giống ma nữ? Ta có tên, là Siếp Siếp.”

Nàng không vui sửa đúng hắn.

“Đáng chết! Tiểu ma nữ,

ta thật sự thực lo lắng cho Hồng Yến, ngươi không cần nói giỡn với ta nữa, được

không?” Đỗ Kình phiền chán nói.

“Ngươi căn bản là không

cần phải lo lắng, bởi vì Kì Cửu đã đuổi theo nàng ấy.” Trừng mắt nhìn hắn một

lúc lâu, nàng mới không tình nguyện hớt môi nói.

“Kì Cửu?” Hắn đột nhiên

hoài nghi nhìn nàng,“Ngươi mệnh cho hắn đi bắt Hồng Yến?”

“Ta làm sao phải làm điều

thừa thãi đó?” Nàng trừng mắt nói:“Nếu muốn bắt nàng ấy, lúc trước ta sẽ không

sẽ thả nàng đi.”

“Kia……” Mày hắn nhíu chặt

lại, nghĩ không ra.

“Kì Cửu vốn tên là Cận

Cương, cũng chính là ý trung nhân trong lòng Cố cô nương.” Kì Siếp Siếp quá tốt

bụng thay hắn giải thích nghi hoặc.

“Kì Cửu? Cận Cương? Hắn?”

Hắn ngạc nhiên nhìn nàng.

“Ngươi tại hoài nghi cái

gì, đây chính là Cố cô nương chính mồm nói cho ta, hơn nữa Kì Cửu vừa mới

nghe nhắc đến Cố cô nương và

với tên thật của hắn, cũng đã nhớ lại hết mọi chuyện đã qua.” Ngừng một chút,

nàng lại bổ sung: “Hai người bọn họ từ trước khi Kì Cửu mất đi trí nhớ cũng đã

là một đôi, cho nên ngươi hãy từ bỏ đi!”

Đỗ Kình nhíu nhanh mày,

không phải bởi vì nàng bảo hắn từ bỏ, mà là giả như Kì Cửu thật sự là ý trung

nhân của Cố Hồng Yến, như vậy vì sao nàng còn muốn rời đi không nói một tiếng?

“Tiểu ma nữ, trước khi

Hồng Yến đi có nói cái gì không, còn có, nàng biết chuyện Kì Cửu mất trí nhớ

sao?”

“Ta có nói cho nàng,

nhưng nàng lại nói hắn đã quên nàng cũng tốt, có thể có cuộc sống hoàn toàn

mới.” Vẻ mặt nghiêm túc của hắn làm cho Kì Siếp Siếp không tự chủ được trả lời

vấn đề hắn đặt ra.

Đỗ Kình nghe vậy liền

thấp giọng nguyền rủa, hắn chỉ biết! Hắn chỉ biết! Trước đó Cố Hồng Yến giết

lão dâm trùng đại tài phú kia nhất định là có liên quan đến sự trong sạch, nếu

không liên quan, thì lúc nàng gặp Kì Cửu cũng sẽ không lựa chọn yên lặng rời

đi, còn nói một câu hắn có thể có cuộc sống hoàn toàn mới.

Đáng chết! Đáng chết!

Nàng ấy không nên làm ra việc ngốc nha!

“Tiểu ma nữ, nàng ấy đi

hướng nào?”

“Ta……”

“Không cần lại nói không

biết với ta.” Hắn nghiêm khắc nói.

Vốn dĩ muốn nói cho hắn,

nàng thấy nàng ấy đi hướng nam, không nghĩ tới chính mình còn chưa mở miệng đã

bị chất vấn ngay. Tức giận đột nhiên từ đáy lòng dâng lên, nàng mím môi, nói ra

những từ hắn không mong muốn nghe được nhất,“Ta không biết.”

“Làm sao ngươi có thể

không biết? Nếu ngươi không biết, Kì Cửu kia làm sao đuổi theo Hồng Yến?”

Nàng ngậm nhanh miệng

không nói.

“Tiểu ma nữ!”

Tiểu ma nữ, Tiểu ma nữ, hắn

cũng chỉ gọi nàng là Tiểu ma nữ, lại thân ái thân mật gọi người ta là Hồng Yến!

“Tiểu ma nữ, ta xin ngươi

không cần dở chứng nữa được không?”

Xin? Chưa bao giờ nghe

qua hắn dùng chữ này cùng ngữ khí cầu xin để cùng nàng nói chuyện, không nghĩ

tới lần đầu tiên dùng cũng là vì nữ nhân khác, hắn biết chính xác nói như thế

nào để tổn thương lòng của nàng!

“Tiểu ma nữ, ngươi có

biết Hồng Yến vì sao có ý đồ tự sát không? Bởi vì nàng từng bị người ta khinh

bạc, mà mấy ngày hôm trước nàng vừa mới chính tay đâm tên dâm trùng kia, trở

thành tội phạm bị quan phủ truy nã. Giờ thì ngươi đã hiểu

vì sao ta vội vã muốn tìm nàng ấy như vậy chứ?” Thấy nàng hoàn toàn không cử

động, Đỗ Kình bất đắc dĩ chỉ có thể đem phỏng đoán cùng lo lắng của mình nói

ra.

“Sao ngươi không nói

sớm!” Kì Siếp Siếp hết sức sửng sốt, đột nhiên mở to mắt kêu lên:“Nàng đi hướng

nam, ta –”

Tiếng chưa dứt, Đỗ Kình

đã như tia chớp đi về hướng nam, nháy mắt bóng dáng liền biến mất.

Kì Siếp Siếp miệng khẽ

nhếch, không thể tin là hắn dám bỏ lại nàng mà biến mất không thấy bóng dáng

đâu, ngay cả câu cảm tạ cũng chưa nói, huống chi để nghe nàng nói xong phần sau

— ta với ngươi cùng đi tìm bọn họ — thời gian cũng không mất bao nhiêu.

“Đỗ Kình chết tiệt! Đỗ

Kình thối tha! Đỗ Kình khốn khiếp!” Liên tiếp ba tiếng mắng, nàng tức giận dậm

mạnh chân, nàng thề nàng nhất định sẽ đuổi theo hắn.

Hắn muốn chạy trốn? Không dễ dàng như vậy!

Mạng lưới tin tức của

Ngọa Long Bảo giống như thiên la địa võng, muốn tìm một người kỳ thật cũng

không khó, nhưng một khi đối mặt với kẻ biết tận tường về Ngọa Long Bảo, lại có

ý định muốn trốn như Đỗ Kình, bọn họ ngoài bó tay không có biện pháp, thì biết

làm gì nữa?

Kì Siếp Siếp tức

chết mất thôi, nhưng lại không thể trách những người đó hành sự bất lực, dù sao

bọn họ đều đã cố gắng hết sức.

Một người ngồi ở trong

phòng hờn dỗi, đối mặt với một bàn đầy đồ ăn, nhưng lại không thèm ăn chút nào

cả.

Đỗ Kình đáng giận, vì sao

hắn nhất định phải coi nàng như rắn rết vậy hả? Nàng tự hỏi chưa bao giờ làm

tổn thương hắn, ngược lại, vì muốn gây ấn tượng tốt với hắn, nàng vốn là thiên

kim tiểu thư được người người hầu hạ, nay lại đi hầu hạ hắn.

Khi hắn sinh bệnh, vì hắn

mà đun thuốc giúp hắn uống; Vì bồi bổ khí lực cho hắn, chủ động bỏ hết thời

gian chơi đùa, ở bên cạnh giúp hắn luyện công; Biết hắn là con vịt cạn, còn

nghĩ đủ mọi cách giúp hắn học bơi, mà những việc làm tận tâm hết sức của nàng

đối với hắn, cho dù không nói lời cảm ơn đã đành, đằng này cứ hễ mở miệng liền

gọi nàng là Tiểu ma nữ.

Hắn thật sự thực làm

người ta tức giận, nhưng mà nàng lại thích hắn.

Đổi cánh tay chống cằm,

Kì Siếp Siếp không ngừng mà suy tư xem rốt cuộc nên làm như thế nào, mới có

được tình yêu của Đỗ Kình.

Ngay sau đó, đôi mắt tựa

tinh linh hoạt bát vui vẻ của nàng đột nhiên sáng ngời, nàng nghĩ đến một biện

pháp đẹp cả đôi đường. Biện pháp này không chỉ có thể làm cho hắn chủ động trở

lại bên người nàng, còn có thể giúp Cố Hồng Yến mới gặp mặt một lần, nhưng

khiến nàng có ấn tượng vô cùng tốt thoát ly nguy hiểm.

Ha ha, nàng thật sự thông

minh, có thể nghĩ ra biện pháp tốt như vậy!

Vừa có biện pháp giải

quyết, nàng nhất thời cảm thấy đói bụng, cầm lấy chiếc đũa ăn được hai miếng,

thì nhíu nhíu mày, trong đầu quyết định trên đường đi sẽ kiếm ăn luôn, cũng có

thể thuận tiện chuẩn bị một chút vật phẩm nàng cần.

Nghĩ xong, nàng đi ra cửa

phòng, lập tức lên đường.

+++

Sau khi lượn một vòng

trên đường, rượu uống đủ cơm ăn no, mua hết thảy những vật phẩm cần thiết, Kì

Siếp Siếp liền chui vào trong phòng, không cho phép bất luận kẻ nào quấy rầy.

Nàng cẩn thận từng li

từng tí một tạo ra tác phẩm trên mặt mình, lại thay nam trang vừa mới mua, nàng

nhìn chính mình trong gương, rồi so với bức họa Cố Hồng Yến trên lệnh truy nã,

vừa lòng nhếch môi cười.

Không nghĩ tới lúc trước

nàng học chơi học bời thuật dịch dung ở chỗ cữu cữu của mình, giờ liền có chỗ

dùng đến, nhìn nàng hiện tại, quả thực giống bức họa Cố Hồng Yến như đúc, nếu

cữu cữu nhìn thấy nàng lúc này, chỉ sợ cũng chỉ có thể tán thưởng nàng rằng trò

giỏi hơn thầy rồi đó!

Đắc ý cười, nàng kiểm tra kĩ một lần nữa xem giả dạng

có gì sơ hở không, tập trung lắng nghe, xác định bốn phía không có động tĩnh,

nàng cầm lấy tay nải tùy thân nhảy ra cửa sổ, nháy mắt biến mất ở trong đêm

đen.

Từ sau khi Kì Siếp Siếp

mặc nam trang dịch dung thành Cố Hồng Yến xuất hiện tại cửa quán trọ, tiếng thì

thầm to nhỏ bên trong quán trọ liền bắt đầu vang lên và chưa từng ngừng lại.

Nàng lạnh lùng nhếch môi,

không thèm nhìn cảnh mọi người đang châu đầu ghé tai nghị luận, đi thẳng vào

tìm một bàn trống ngồi xuống, gọi một lúc bốn món rồi chậm rãi ăn.

Đương nhiên, lỗ tai của

nàng từ lúc tiến vào quán trọ, đã vểnh lên rất cao, tập trung yên lặng lắng

nghe động tĩnh xung quanh.

“Ngươi nói hắn có giống

không?”

“Quả thực chính là hắn!”

“Nhưng hắn sẽ ngốc như

vậy sao? Phố lớn ngõ nhỏ đều dán bức họa truy nã hắn, hắn không những không

chạy, còn đến quán trọ để ăn cơm?”

“Có lẽ chỉ là người giống

người thôi, huống hồ nhìn bộ dáng hắn yếu đuối thế kia, ngay việc trói gà còn

không chặt, làm sao có thể là tội phạm giết người cơ chứ?”

“Nhưng ngươi không thấy

trên người hắn mang theo thanh kiếm sao? Nếu là người bình thường thì tại sao

lại phải mang kiếm bên người?”

“Nhưng mà, thật sự không

giống nha.”

“Ngươi chưa từng nghe qua

câu nói, nhìn người không thể chỉ nhìn tướng mạo sao?”

“Nói vậy cũng đúng.”

Những lời này vừa dứt,

ngoài cửa đột nhiên vang lên vài tiếng ngựa hí vang, chỉ chốc lát sau, một đám

bộ khoái đeo đao từ cửa chính vọt vào quán trọ, không thèm phân trần liền đứng

vây quanh Kì Siếp Siếp. Khách quan khác vừa thấy thế, lập tức lắc mình trốn ra

chỗ nào xa xa xem biểu diễn.

“Ngươi, ngẩng đầu lên!”

Một gã bộ khoái đi đến trước mặt nàng quát.

Kì Siếp Siếp không để ý

đến hắn, chậm rãi tiếp tục ăn cơm của nàng.

“Này, ta đang nói với

ngươi, ngươi không nghe sao?”

Chậm rãi nhấm nuốt đồ ăn

trong miệng xuống cổ, lúc này nàng mới mở miệng, nhưng lời nói ra cũng là –“Ta

đang ăn cơm, ngươi không thấy sao?”

Mọi người trong khách

đ**m kinh ngạc mà th* d*c vì lời nàng vừa nói, mà vị quan gia đứng trước mặt

nàng chỉ biết trợn mắt há mồm nhìn chằm chằm nàng.

“Tiểu tử, ta khuyên ngươi

ngoan ngoãn buông tay chịu trói, nếu không nghe……”

“Nếu không nghe thì các

ngươi cũng có năng lực bắt ta sao?” Nàng ngẩng đầu, ngạo nghễ nhìn bọn họ.

Không nghĩ tới một tội

phạm bị truy nã chẳng những thấy quan binh không trốn, mà còn dám nói ra những

lời khiêu khích như thế, quả thực là coi thường vương pháp!

“Vương bộ đầu, đừng nhiều

lời với hắn, nhìn dáng vẻ của hắn thì chính là kẻ trên bức họa rồi, chúng ta cứ

bắt hắn về rồi nói sau.” Một danh bộ khác vừa nói vừa cầm đao tiến lên.

“Muốn bắt ta? Chờ các

ngươi luyện công phu cho tốt rồi nói sau nhé!” Kì Siếp Siếp cười nhạt, đột

nhiên vọt người bay ra ngoài cửa.

Không dự đoán được nàng

sẽ có hành động này, bọn bộ khoái ngẩn ngơ, lập tức không ngừng đuổi theo.

Đột nhiên, Kì Siếp Siếp

quay đầu quăng về phía bọn họ mấy thứ gì đó.

“Xem chiêu!”

“Ác đồ có ám khí, mọi

người tránh mau!” Vương bộ đầu dẫn đầu đội truy bắt vội kêu to, mọi người đi

theo sau nghe vậy đều bị kinh hồn bạt vía nhanh chóng tránh sang hai bên.

Lúc này, chỉ nghe Kì Siếp

Siếp giương giọng cười nói từ xa:“Chưởng quầy, đây là tiền cơm, xin hãy nhận

lấy.” Tiếng cười nói tự do tự tại vang giữa không trung, nhưng người thì đã sớm

không thấy bóng dáng.

+++

Ngày đó Đỗ Kình nghe lời

Kì Siếp Siếp vội vàng đi về hướng nam, lại mãi mà chẳng thấy được hành tung của

Cố Hồng Yến hay Cận Cương, bởi vậy hắn bắt đầu hoài nghi liệu có phải hắn bị

mắc mưu của Tiểu ma nữ hay không.

Cứ đuổi theo hướng nam

vài ngày, xác định không có ai từng gặp qua hai người hắn muốn tìm, hắn liền

quay trở về. Với hiểu biết của hắn về Tiểu ma nữ, nàng rất có thể nói giỡn, vì

muốn chỉnh đốn hắn mà nói bắc thành nam.

Thật sự là Tiểu ma nữ

chết tiệu, hắn sớm nên nghĩ vậy mới đúng!

Ra sức cầm roi thúc ngựa

theo hướng bắc mà đi, rốt cục vào đêm trước hắn đã chạy tới thành trấn kế tiếp.

Tìm quán trọ nghỉ ngơi,

hắn vốn định một mình ở trong phòng dùng bữa tối, thuận tiện nghĩ xem hành

trình ngày mai thế nào, nhưng cuối cùng lại từ bỏ ý định đấy, đi xuống dưới lầu

dùng cơm, bởi vì hắn nhớ rằng quán trọ chính là nơi để thu thập tin tức hữu

hiệu nhất.

Quả nhiên, hắn vừa mới

xuống lầu, liền nghe được thanh âm từ bốn phía chậm rãi nói ra nói vào.

“Tiểu tử kia quả nhiên

chê đời hắn còn dài, dám một mình chống lại cả đám quan gia.”

“Cái này thì có gì đáng

ngạc nhiên, nghe nói đêm hôm kia, tiểu tử kia còn xâm nhập vào trong bách hoa

lâu, tóm cổ quan huyện đang vui vẻ ở trên người mỹ nữ lôi xuống dưới, lên án

mạnh mẽ hắn tham ô háo sắc, căn bản không có tư cách làm quan phụ mẫu trong

lòng dân.”

“Tiểu tử kia chẳng lẽ ăn

gan báo hả, dám làm ra cái loại chuyện mất đầu này?”

“Ta nghĩ hắn là loại bất

cần đời thôi, đầu thì chỉ có một cái, mà hắn đã từng giết người, thì dù sao

cũng phải chết, vậy làm thêm vài vụ nữa có đáng gì.”

“Nói ra thì cũng đúng,

nhưng với võ công của hắn nghe nói trong đám quan gia ấy không có một ai là đối

thủ cả, như vậy muốn chạy trốn không phải rất đơn giản, tùy tiện tìm một vùng

nông thôn mà ở, sao còn muốn ở lại trong thành trấn, cả ngày chơi trò đuổi bắt

với quan gia?”

“Cái này mà ngươi cũng

không biết.”

“Saoo, còn có nội tình gì

hay sao?”

“Ngươi không chú ý tới

tiền thưởng truy bắt hắn càng lúc càng cao sao?”

“Đó không phải là hậu quả

của việc chọc giận quan huyện sao?”

“Làm gì mà đơn giản thế.

Ta nghe nói kẻ bị hắn giết là một tên tài phú bất nhân, nhưng cứ đối với chuyện

có lợi cho mình thì cũng không keo kiệt, cho nên người chịu ơn của tên tài phú

đó cũng không ít, bao gồm cả hai bên chính tà. Hiện tại hắn vừa chết, giờ bảo

những kẻ ăn nhờ ở đậu hắn làm sao đây?”

“A! Khó trách một tội

phạm giết người bình thường, tiền thưởng lên đến một vạn lượng.”

“Một vạn lượng là bảng

giá bên quan phủ thôi, ta nghe nói ở trong chợ đen, đã có kẻ ra giá mười vạn

lượng cho đầu của tên tiểu tử kia đấy.”

“Ôi trời, tiểu tử kia

chắc chưa từng nghĩ đầu của mình lại có giá trị nhiều như vậy đâu?”

“Nghe khẩu khí của ngươi

cứ như người hâm mộ hắn lắm ý.”

“Đương nhiên, nếu đầu của

ta giá trị như thế thì……”

“Thì nó đã sớm không còn

trên đầu ngươi!”

Mọi người nhất thời vang

lên một trận cười.

Đỗ Kình ngồi một bên yên

lặng nghe bọn họ đối thoại, tuy rằng từ đầu đến cuối mọi người không hề đề cập

đến tên tuổi của bất kì kẻ nào, nhưng nghe thấy nhắc đến kẻ vi phú bất nhân

kia, cùng với tiền thưởng một vạn lượng, hắn cũng biết bọn họ đang nói ai.

Hồng Yến ơi là Hồng Yến,

ngươi thật sự không muốn sống như vậy sao?

Mười vạn lượng mua một

cái đầu người, bút tích lớn cỡ nào, nguyên nhân lớn cỡ nào để dẫn bọn sát thủ

đến nha! Xem ra hắn phải nhanh chóng tìm ra nàng mới được, nếu không chỉ sợ

nàng sẽ dữ nhiều lành ít.

Aiz,

tuy rằng từ trước đến nay hắn chẳng đi cầu sự trợ giúp của ai bao giờ, nhưng

chuyện đến mức này thì cũng không có biện pháp nào khác, chỉ có thể đến Cái

Bang nhờ lão Cái Bang vậy. Hy vọng lão có đông đồ tử đồ tôn, có thể mau chóng

giúp hắn tìm được Cố Hồng Yến.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.