Chương 2

Tiếng vó ngựa đạp trên

đường đá khác hẳn với tiếng đạp trên đường nhiều bùn đất, điều này làm cho Cố

Hồng Yến ngồi ở bên trong xe ngựa hiểu được bọn họ vừa mới tiến vào thành,

nhưng nàng lại không rõ đây là lần thứ mấy bọn họ vào thành.

Từ ngày bị hắn bắt buộc

đổi trở về mặc nữ trang, thế nàng mới biết, thì ra ngay từ đầu chuyện nàng phẫn

nam trang đã sớm bị hắn nhận ra, nàng không biết từ khi nào mà hắn nhìn được nàng

là một người con gái, bởi vì sau khi chuyện kia xảy ra, suốt năm năm ròng rã

nàng vẫn dùng bộ dáng của nam nhân để sinh hoạt, những người xung quanh chưa

từng hoài nghi nàng, duy nhất chỉ có hắn ở cùng nàng trong thời gian nửa ngày

đã phát hiện ra bản chất của nàng, lại dùng phương thức này bức nàng đi vào

khuôn khổ.

Rốt cục hắn là ai? Trong

trí nhớ của nàng, ngoại trừ “Hắn”, không ai biết nàng có một nhược điểm buồn

cười như vậy, mà “Hắn” lại sớm không ở trên đời này.

Nhớ tới “Hắn”, trong

người nàng không tự chủ được bỗng trở nên ủ dột, khuôn mặt từ trước đến nay

luôn cao ngạo lạnh lùng, nháy mắt trở nên vô cùng yếu ớt cùng đau thương.

“Hô” một tiếng, xe ngựa

đột nhiên ngừng lại, tiếp theo mành vải che xe ngựa liền bị kéo ra, Đỗ Kình kia

hé ra khuôn mặt tươi cười không đứng đắn, nháy mắt ra hiệu với nàng.

“Đến quán trọ rồi, mời

nương tử xuống xe.”

Yếu ớt cùng đau thương

trên mặt Cố Hồng Yến chợt lóe rồi biến mất, nhưng không thoát khỏi cặp mắt lợi

hại của Đỗ Kình, hắn không rõ những năm gần đây nàng đã xảy ra chuyện gì mà

khiến một cô nương ngây thơ biến thành bộ dáng này.

Cố Hồng Yến, hắn còn nhớ

rõ tên của nàng, không phải bởi vì tên này rất đặc biệt, mà là do trùng hợp ở

trên vành tai nàng có cái bớt màu đỏ thắm, tựa như chim yến nhỏ bé vui vẻ bay

vút lên trời cao, mà ở góc độ khác thì nhìn như đeo khuyên tai Hồng Yến đỏ au

khiến hắn muốn quên cũng không quên được. Từ năm mười tuổi, lúc sinh quái bệnh,

phụ thân không chỉ một lần dẫn hắn đến danh y khắp mọi nơi để chữa trị, và ông

của nàng lại là một trong số đó.

Hắn còn nhớ rõ ngày đó

nàng chỉ khoảng sáu, bảy tuổi, vô cùng hoạt bát đáng yêu. Bởi vì từ nhỏ phụ mẫu

đều đã mất, nàng đi theo ông, hai người ở tại Trễ cốc núi non trùng điệp, ngoài

những người tới cửa xin chữa bệnh, thì nàng rất ít gặp trẻ con xấp xỉ tuổi

nàng, cho nên mấy ngày hắn tới cửa chạy chữa, dường như cả ngày nàng đều dính

lấy hắn.

Đỗ ca ca, nàng luôn luôn

gọi hắn như vậy, vừa gọi bên miệng vừa tươi cười ngọt ngào, nhưng chẳng bao lâu

sau, nụ cười ngọt ngào trên mặt nàng không còn nữa, thay vào đó chính là gương

mặt lạnh băng không biểu cảm?

Kỳ thật đã nhiều ngày ở

chung, hắn vẫn thử muốn phá bỏ phòng ngự trong lòng nàng, nhưng vô ích, hoàn

toàn bị nàng cự tuyệt, lạnh lùng cho ở ngoài.

Thời gian vốn rất nhiều,

đúng vậy hắn có thể chậm rãi cùng nàng dây dưa, một bên vì muốn tìm bạn cùng đi

đường, một bên muốn cởi bỏ nút thắt trong lòng nàng, nhưng ngay lúc vừa mới xốc

màn che, nhìn thấy biểu tình trên mặt nàng trong nháy mắt, hắn cải biến chủ ý.

“Đến rồi, xuống xe đi.”

Thu hồi biểu tình không đừng đắn trên mặt, Đỗ Kình dịu dàng nói với nàng.

Trên mặt lạnh lùng của Cố

Hồng Yến lặng lẽ điểm thêm chút hoài nghi cùng phòng bị.

“Muội không cần phải sợ

ta, ta chỉ muốn giúp muội, sẽ không hại muội đâu, Hồng Yến.” Than nhẹ một hơi,

hắn chậm rãi phun ra phương danh của nàng, lần đầu tiên đi thẳng vào vấn đề đem

con bài chưa lật của mình cho nàng xem.

Nghe được khuê danh nhiều

năm chưa từng có ai gọi lại từ trong miệng hắn nói ra, Cố Hồng Yến ngạc nhiên

mở to hai mắt.

“Ngươi là ai?” Nàng không

khỏi kích động mà hỏi.

Ngoại trừ “Hắn”, trên đời

còn có ai có thể gọi được tên của nàng?

Nhưng hắn làm sao có thể

là “Hắn”, bởi vì “Hắn” từ năm năm trước đã chết, cho dù không chết, bề ngoài

cùng cá tính của hắn, hắn cũng không có thể là “Hắn”, vậy làm sao hắn biết tên

của nàng?

“Rốt cuộc ngươi là ai?”

“Muội có còn nhớ mười hai

năm trước, một nam nhân dẫn theo một thằng nhóc đến Trễ cốc cầu danh y?”

Cố Hồng Yến từ từ mở to

hai mắt, mười hai năm trước, tiểu nam hài…… Hắn,

hắn là

“Ngươi họ gì?” Tiếng nàng

khẽ run run, mở miệng hỏi.

Ở trong trí nhớ thơ ấu,

ngoại trừ “Hắn”, còn có một thân ảnh từng làm bạn của nàng, tuy nói bóng hình

kia ở trong trí nhớ đã sớm mơ hồ không rõ, nhưng khoảng thời gian hạnh phúc này

khi nhớ lại lại nhập sâu vào đáy lòng nàng, mà nàng còn nhớ rõ mình luôn gọi

hắn –

“Đỗ.”

Hắn mới mở miệng đáp,

liền nghe được nàng thì thào thốt ra,“Đỗ ca ca?”

Trong nháy mắt, Đỗ Kình dịu dàng mỉm cười với nàng mà

chỉ có những người từng quen biết lâu ngày mới có, nhìn hai mắt nàng dần dần

nổi lên ánh nước, hắn nhẹ giọng nói: “Đã lâu không gặp, Hồng Yến.”

Trước cửa quán trọ không

phải là chỗ tốt để ôn lại chuyện cũ, Đỗ Kình cầm lấy tay nải của hai người, để

tiểu nhị thay bọn họ dắt xe ngựa đến hậu viện, và hỗ trợ đưa ngựa ra phía sau,

Cố Hồng Yến tâm tình có chút bất an, bước song song cùng Đỗ Kình bước vào trong

khách sạn.

Vừa thấy khách tới cửa,

chưởng quầy lập tức khéo léo chạy tới đón tiếp.

“Hoan nghênh hoan nghênh,

hai vị khách quan không biết là muốn nghỉ tạm hay là ở trọ?”

“Ở trọ.” Đỗ Kình một bên

đáp, một bên như là lơ đãng nhìn những người đang ngồi, thật cẩn thận xem xét

xem có người nào nổi lên lòng nghi ngờ với thiên hạ đang đứng bên cạnh hay

không, dù sao ở trong thành thì cũng dễ dàng thấy được bức họa nam trang của

nàng.

“Không biết khách quan là

muốn một phòng thượng hạng, hay là hai phòng?”

“Hai –” phòng, lời đã đến

đầu lưỡi, Đỗ Kình lại đột nhiên nuốt vào bụng, vội vàng sửa lại cái cách nói.

“Một phòng.” Hắn nhanh chóng quay đầu nhìn phía sau.

Trời ơi! Sao nàng có thể

xuất hiện ở trong này?

“Một phòng thượng hạng.”

Chưởng quầy lập tức phân phó cho tiểu nhị, lại chuyển hướng bọn họ, ý bảo đi

theo tiểu nhị dẫn đường, “Khách quan, mời đi bên này.”

Hơi hơi nghiêng thân

mình, đưa lưng về phía gương mặt hắn không muốn nhìn thấy, Đỗ Kình nhẹ giúp đỡ

Cố Hồng Yến đi theo tiểu nhị đến phòng khách lầu hai.

“Đứng lại!” Một tiếng nói

nũng nịu đột nhiên vang lên.

Cả người Đỗ Kình cứng đờ,

nhưng hắn cố tình ngoảnh mặt làm ngơ tiếp tục đi lên lầu hai. Cầu trời phù hộ

để nàng không thấy hắn!

“Đỗ Kình!”

Vừa nghe một thanh âm

nũng nịu chỉ đích danh tên họ, hắn biết ông trời đã quên phù hộ hắn. Khóe mắt

vừa liếc thấy tay áo động nhẹ, một thân ảnh mảnh khảnh đã bay tới cầu thang,

chặn đường hắn.

“Vì sao làm bộ không nhìn

thấy ta?” Kì Siếp Siếp giận vô cùng, đứng ở trước mặt hắn, trừng mắt nói.

Nếu nàng đứng ngay trước

mặt hắn, hắn muốn tránh cũng tránh không nổi, chỉ có thể hy vọng rút ngắn thời

gian hai người gặp nhau. Hắn cau mày nói: “Sao ngươi lại ở trong này?”

“Ngươi có thể ở trong

này, vì sao ta không được?”

Nhìn bộ dáng điêu ngoa

của nàng, chỉ biết nàng sẽ không dễ dàng buông tha hắn, một khi đã như vậy, hắn

cũng không khách khí với nàng.

“Tránh ra.” Sắc mặt hắn

trầm xuống.

“Dựa vào cái gì, chẳng lẽ

quán trọ này là nhà ngươi mở?” Kì Siếp Siếp nâng cằm, cứng rắn muốn đối nghịch

cùng hắn, cản đường không cho bọn họ qua.

“Vẫn câu hỏi đó, ngươi

trả lời đi.” Hắn nhíu mày nói, nhưng chỉ thấy nàng bỗng nhiên cười điêu ngoa.

“Thật đáng tiếc, quán trọ

này chính là của nhà ta mở, như thế nào?”

Đỗ Kình rướn mày nhìn

tiểu nhị, chỉ thấy tiểu nhị vẻ mặt khó xử gật gật đầu.

Khéo như vậy à!

“Thế nào, xem bây giờ

ngươi còn gì để nói?” Nàng làm bộ làm tịch nâng cằm.

“Tiểu nhị, phiền ngươi

tiếp tục dẫn đường.” Đỗ Kình không để ý đến nàng, nói với tiểu nhị.

“Không cho phép.” Nàng

lập tức nói.

“Tiểu nhị?” Đỗ Kình nhìn

gã.

“Ngươi dám nghe hắn mà

không nghe ta?” Kì Siếp Siếp cũng nhìn gã.

Tiểu nhị đáng thương vẻ

mặt khó xử đứng ở giữa hai người, một bên là thiên kim tiểu thư của ông chủ,

một bên là lời dặn dò của ông chủ phải luôn luôn chiêu đãi khách hàng thật tốt

– theo địa vị của khách mà làm luôn luôn là giáo điều buôn bán của mấy người

như gã, hai bên đều không thể đắc tội, gã nên làm như thế nào cho phải đây?

Tiểu nhị chỉ có thể giả

bộ bất lực đáng thương, cầu mong ngay lúc đó có người có lương tâm không bị chó

ăn, không giết một kẻ tôi tớ vô tội như hắn.

Hít sâu một hơi, Đỗ Kình

không muốn làm tiểu nhị khó xử, đành phải đem ánh mắt chuyển hướng Kì Siếp Siếp

cố ý đập phá, kiềm chế nói:“Tiểu ma nữ, hôm nay ta không rảnh cãi nhau với ngươi.”

“Không rảnh? Ngươi có

việc gì?” Mắt nàng nhíu lại, bỗng nhiên nhìn sang Cố Hồng Yến bên cạnh hắn;

Ghen tuông nổi lên, nàng trừng mắt, “Nàng ta là ai?”

“Không liên quan đến

ngươi.”

“Ngươi……” Nàng đột nhiên

kìm nén tức giận, bày ra một bộ dáng thật tốt: không sao, ta không tin ta đấu

không lại biểu tình của ngươi.“Ta vừa mới nghe được hình như ngươi nói với

chưởng quầy, chỉ cần một phòng thượng hạng, ta không có nghe nhầm chứ?” Nàng

nhanh nhìn hắn.

Đỗ Kình hai tay khoanh

trước ngực nhìn nàng, quyết định lấy biện pháp chợt lóe qua đầu hắn lúc trước,

cùng nàng tốc chiến tốc thắng, miễn cho cả đời gặp ác mộng liên tục.

“Đúng vậy.” Hắn đáp.

“Cô nam quả nữ chung sống

trong một phòng, ngươi không biết xấu hổ không sao, người ta là cô nương còn

muốn gặp người ngoài đó.” Kì Siếp Siếp bĩu môi nói.

“Vợ chồng sống chung một

phòng, hẳn là sẽ không có gì ám muội chứ?” Hắn cố ý nói nhẹ nhàng bâng quơ.

Một trận đau đầu choáng

váng hoa mắt đột nhiên ập tới, khiến Kì Siếp Siếp không thể không nắm lấy tay

vịn cầu thang để chống đỡ chính mình. Hắn nói cái gì? Vợ chồng? Nàng không tin!

“Ngươi gạt ta!” Nàng kêu

lên.

“Vì sao ta phải gạt

ngươi?” Hắn câu môi cười yếu ớt.

“Bởi vì ngươi –” Nàng

bỗng nhiên câm miệng, không cam lòng nói ra bởi vì hắn không muốn cưới nàng,

cho nên mới lừa nàng rằng hắn đã cưới vợ.

“Ta như thế nào?”

“Ngươi đáng chết! Vì

nhiệm vụ của mình mà hủy đi danh dự của cô nương nhà người ta, ngươi là cái đồ

không biết xấu hổ, tên xấu xa!”

Trong chốc lát, hai mắt

Đỗ Kình nén giận, cằm cắn chặt.

“Không nên ép ta động

thủ.” Hắn lạnh giọng cảnh cáo nàng, đáng tiếc Kì Siếp Siếp chính là kẻ ăn mềm

không ăn cứng.

“Ta nói sai sao?” Nàng

nâng cằm khiêu khích trừng mắt nói.

Không nghĩ sẽ tiếp tục để

ý nàng, Đỗ Kình bỗng nhiên xoay người lôi kéo Cố Hồng Yến nói: “Hồng Yến, chúng

ta đi, đổi quán trọ khác để không bị quấy rầy.”

Kì Siếp Siếp ngẩn

ngơ, lập tức khiển trách:“Đứng lại!”

Đỗ Kình mắt điếc tai ngơ.

“Ta nói đứng lại!” Nàng

hết sức giận dữ, lắc mình một cái, lại lần nữa cản đường họ.

“Tiểu ma nữ, ngươi đừng

bức ta động thủ.” Hắn đột nhiên dừng lại, mày cũng nhíu vào.

Hừ lạnh một tiếng, Kì

Siếp Siếp không phân bua nữa, đột nhiên hướng Cố Hồng Yến ra tay. Nàng mặc kệ

quan hệ giữa hai người bọn họ là cái gì, chỉ cần không phải vợ chồng cưới hỏi

đàng hoàng, nàng liền tuyệt không cho phép hai người bọn họ sống chung một

phòng, để phòng ngừa đến lúc đó hắn có thể lấy lý do vì phụ trách một cô nương

nào đó mà cự tuyệt nàng!

“Tiểu ma nữ!”

Đỗ Kình hét một tiếng

giận dữ, thân thủ lập tức hóa giải chiêu tấn công vào Cố Hồng Yến của nàng,

nhưng nàng sao dễ dàng bỏ qua như thế được? Tâm của khửu tay vừa chuyển, nàng

lại dùng một chiêu thức sắc bén khác hướng tình địch.

Chặn một chiêu tấn công,

Kì Siếp Siếp không ngừng công kích chọc giận Đỗ Kình, hắn giận không còn tiếp

tục phòng ngự những chiêu thức của nàng, mà bắt đầu có động tác phản kích, hơn

nữa một chiêu lại một chiêu ngày càng mạnh.

Tiểu ma nữ này nếu không

giáo huấn một chút, nàng vĩnh viễn không biết trời cao bao nhiêu, đất rộng bao

nhiêu!

Một khắc trước còn thành

thạo cùng hắn đánh nhau đến long trời lở đất, không nghĩ tới ngay sau đó lại

liên tiếp thất thủ bại trận, Kì Siếp Siếp cố hết sức đánh cũng không chịu yếu

thế, dám liên tiếp đánh hắn vài chiêu, khi ứng phó không nổi một chưởng hướng

vào mặt mà nàng trở tay không kịp, nàng sợ tới mức hoa dung thất sắc, lập tức

kêu to.

“Kì Cửu!”

Tiếng thét chói tai vang

lên, một bóng người đột nhiên nhận mệnh tới, nhanh chóng thay nàng đỡ chiêu

công kích đánh thẳng vào mặt.

Kì Cửu, một trong mười

hai vệ long sĩ, lúc Kì Siếp Siếp có ý đồ một mình chuồn êm ra ngoài Ngọa Long

Bảo, liền được Bảo chủ ra lệnh bảo vệ an toàn cho nàng.

Nhưng hắn cũng không dồn

nhiều sức lực, bởi vì đúng như hắn sở liệu, một chưởng nhìn như sấm vang chớp

dật này của Đỗ Kình, đã kịp thu tay lại chính lúc tiểu thư thét chói tai, cho

nên bị hắn ngăn cách cũng chỉ là một trận gió nhẹ mà thôi, căn bản không có lực

sát thương. Công lực của Đỗ Kình cùng thiếu chủ sàn sàn như nhau, thu phóng tự

nhiên, không thương tổn đến tiểu thư.

“Đỗ Kình, ngươi thật sự

muốn đánh ta!” Đẩy Kì Cửu che chắn giữa hai người trong lúc đó ra, Kì Siếp Siếp

vẻ mặt khó có thể tin trừng mắt nhìn Đỗ Kình chất vấn.

Đỗ Kình bĩu môi, cái gì

cũng không nói.

“Ngươi ghét ta như vậy?”

Hắn vẫn như cũ, không nói

một câu, nhưng trên mặt biểu tình đã nói rõ hết thảy. Đúng vậy, cho nên ngươi

tốt nhất đừng làm phiền đến ta!

“Ta không!” Kì Siếp Siếp

điêu ngoa kêu lên, lập tức dùng tốc độ sét đánh không kịp bưng tai lại lần nữa

công kích Cố Hồng Yến.

Đều là nàng làm hại!

“Tiểu ma nữ!” Vừa thấy

nàng muốn khóc lóc om sòm, Đỗ Kình phản ứng nhanh chóng đem Cố Hồng Yến kéo ra

phía sau.

“Ngươi — đáng giận!” Lại

không thực hiện được, Kì Siếp Siếp tức giận chỉ kém không giơ chân, “Kì Cửu,

thay ta ngăn cách hắn!”

Kì Cửu chần chờ một chút

liền hướng Đỗ Kình nói: “Đỗ công tử, đắc tội.” Hắn phát động thế tấn công, cách

ly Đỗ Kình cùng Cố Hồng Yến, còn Kì Siếp Siếp nhân cơ hội này, một phen bắt Cố

Hồng Yến, thi triển khinh công bay khỏi quán trọ.

“Tiểu ma nữ!” Đỗ Kình hốt

hoảng rống giận, nhanh chân muốn đuổi theo, nhưng thế tấn công của Kì Cửu không

giảm, lúc đó một thủ một công, hắn nhất thời mất đi bóng dáng hai người họ.

Chết tiệt, phiền toái lớn!

Đưa Cố Hồng Yến bay khỏi

quán trọ, trong lòng biết rõ Kì Cửu không phải là đối thủ của Đỗ Kình nên Kì

Siếp Siếp không dám sơ suất, sau khi đi đến một nơi có khoảng cách tương đối

tốt, xác định phía sau không gì đuổi theo, lúc này mới dừng lại.

Nàng buông Cố Hồng Yến bị

nàng c**ng b*c mà đến, nàng có chút hoài nghi nhìn chằm chằm nàng ấy một lúc

lâu.

“Sao ngươi không giãy

dụa?”

Cố Hồng Yến không trả lời

nàng, chính là vẻ mặt thất hồn lạc phách dừng ở phương xa hư vô, không biết suy

nghĩ cái gì.

“Này, ngươi có nghe ta

nói không vậy?” Kì Siếp Siếp huơ huơ tay trước mặt nàng ấy.

Cố Hồng Yến trừng mắt

nhìn, cuối cùng cũng đặt ánh mắt trở lại trên mặt nàng, dùng vẻ mặt mơ hồ pha

lẫn giãy dụa, và muốn nói lại thôi để nhìn nàng.

“Ngươi muốn hỏi ta cái

gì?” Nhìn nàng ấy, Kì Siếp Siếp nhanh mồm nhanh miệng hỏi.

Nếu nàng muốn biết quan

hệ giữa Cố Hồng Yến và Đỗ Kình, thì trước hết nàng sẽ thành thật nói cho nàng

ấy rằng hắn là người mà nàng coi trọng, hơn nữa từ nhiều năm trước, hai người

bọn họ cũng đã nhìn thấy đối phương l** th*, nàng ấy tốt nhất……

“Vì sao ngươi lại gọi hắn

là Kì Cửu?”

Hả?! Đầu đột nhiên trở

nên trống rỗng, Kì Siếp Siếp nháy mắt, một hồi lâu sau mới nhìn chằm chằm nàng

ấy phát ra tiếng nói: “Cái gì?”

“Vì sao ngươi lại gọi hắn

là Kì Cửu? Hắn…… Không phải kêu Cận Cương sao?”

Kì Siếp Siếp khẽ nhếch

miệng, ngơ ngác một thời gian, lúc này mới kinh ngạc hỏi: “Ngươi quen biết Kì

Cửu?”

“Kì Cửu?” Cố Hồng Yến

thấp giọng lẩm bẩm cái tên xa lạ này, từ khi nào mà hắn đổi tên thành Kì Cửu

vậy, tên hắn vốn là Cận Cương mà, là “Hắn” mà vốn dĩ nàng nghĩ là đã chết.

Nhưng mà tuy nàng nghĩ

như vậy, nhưng hắn thật sự là “Hắn” sao? Nàng liếc mắt một cái liền nhận ra

hắn, còn hắn thì sao? Lại đối với nàng như người lạ, cũng không thèm nhìn tới

nàng một chút.

“Ngươi vừa mới nói Kì Cửu

tên gọi là gì? Ngươi thật sự quen biết hắn?”

“Hắn gọi Kì Cửu sao? Như

vậy thì không phải ‘Hắn’.” Cố Hồng Yến thì thào tự nói, không tin nếu hắn là

“Hắn”, vậy tại sao không để ý tới nàng.

Nhìn bộ dáng thất thần

của nàng ấy rõ ràng là có tình ý với Kì Cửu, Kì Siếp Siếp nhanh chóng suy nghĩ,

chỉ kém không chụp lấy tay người ta, chết nhá, mặc kệ Đỗ Kình đối với cô nương

ta có ý hay không, nhưng người ta sớm có ý trung nhân trong lòng, hắn cũng chỉ

có thể trơ mắt ếch ra mà nhìn.

Ha ha a, thật sự là quá

tốt!

“Kì Cửu từng mất trí

nhớ.” Nàng vội vàng giải thích với Cố Hồng Yến.

Cố Hồng Yến nhanh ngẩng

đầu nhìn nàng, ngạc nhiên mở to hai mắt. Mất trí nhớ?

“Năm năm trước, khi cha

ta đi qua một sơn cốc, đã cứu hắn đang bị hôn mê bất tỉnh, hắn bị thương rất

nặng, ước chừng hôn mê ba ngày mới tỉnh lại, nhưng sau khi tỉnh lại, cái gì

cũng không nhớ được. Cha ta thấy hắn là một nhân tài hiếm thấy, liền giữ hắn

lại, là hắn tự nguyện lựa chọn tập võ làm hộ vệ.” Kì Siếp Siếp giải thích cho

nàng ấy.

Nghe xong, Cố Hồng Yến

kích động rơi lệ đầy mặt, hắn không chết, hắn không chết!

Vừa thấy phản ứng của

nàng ấy, liền biết ngay nàng ấy đối với Kì Cửu tình sâu vô cùng, nhưng tình cảm

này là tình thân hay tình yêu? Kì Siếp Siếp phải có một căn cứ chính xác để xác

minh thì mới yên tâm.

“Ngươi tên là gì?”

“Cố Hồng Yến.”

“Vậy còn hắn? Ta nói Kì

Cửu đó, ngươi vừa mới nói hắn tên là gì?”

“Cận Cương.”

Thật tốt, không cùng họ,

vậy chứng tình cảm nàng ấy dành cho Kì Cửu tuyệt đối không phải thân tình nha.

Chẳng qua vẫn nên hỏi một chút cho chắc ăn.

“Ngươi thích hắn à?”

Sắc mặt Cố Hồng Yến bỗng

dưng ửng hồng, Kì Siếp Siếp thấy thế, lập tức tặng nàng ấy một nụ cười ngây thơ

vô tội, so với bộ dáng điêu ngoa ở khách sạn lúc trước thì đúng là hai con người

khác nhau. Khi biết hai người không phải tình địch, nàng sẽ không lý do gì mà

đối địch với nàng ấy.

“Ta là Kì Siếp Siếp, thật

vui vì hai chúng ta có hai mục tiêu khác nhau, ta tin chúng ta nhất định có thể

trở thành bạn tốt.” Nàng cười nói thẳng.

Cố Hồng Yến lập tức vì

dung mạo tuyệt mỹ của Kì Siếp Siếp mà tim đập mạnh và loạn nhịp một chút, đẹp

quá đi thôi! Lúc trước bởi vì quá để ý đến Cận Cương, bởi vậy vẫn chưa chú ý

đến những người khác, bây giờ đột nhiên thấy Kì Siếp Siếp cười, mới hiểu được

vì sao mọi người thường dùng nụ cười khuynh thành để hình dung mỹ nhân.

“Tỷ thật đẹp.” Nàng không

tự giác thốt ra khỏi miệng.

Kì Siếp Siếp thản nhiên

cười, lập tức lại cau mũi,“Muội cũng không kém, nói cách khác, ta cũng sẽ không

ở chỗ đông người mà cùng Đỗ Kình ra tay tấn công, thật sự là mất mặt.”

Nàng hồn nhiên không chút

nào làm bộ làm tịch khiến cho Cố Hồng Yến có cảm tình thân thiết với nàng, bởi

vì nàng như vậy giống Cố Hồng Yến ngày trước.

“Tỷ thực sự thích Đỗ ca

ca à?” Nàng khẽ cười một tiếng hỏi.

“Ừ, nhưng không biết vì

sao, hắn lại đặc biệt ghét ta.” Nói đến đây, Kì Siếp Siếp cả người đột nhiên

mất hết cả sự vui vẻ, rũ hai vai xuống.

“Huynh ấy nói là ghét tỷ

sao?”

“Không cần phải nói, bất

luận kẻ nào nhìn cũng đều biết.”

“Vậy là huynh ấy chưa

từng nói?”

“Là chưa nói thôi, nhưng

mỗi lần hắn nhìn thấy ta liền bày ra bộ mặt như vậy đó.” Nàng dùng hai ngón trỏ

kéo khóe mắt xuống, làm ra bộ mặt quỷ trắng đen không rõ cho nàng ấy xem, chọc

Cố Hồng Yến cười lớn.

“Đúng rồi, thiếu chút nữa

đã quên hỏi muội, vừa rồi Đỗ Kình nói hai người là vợ chồng, rốt cuộc là chuyện

gì xảy ra?” Nàng đột nhiên nghĩ đến liền hỏi.

“Đỗ ca ca lừa tỷ thôi,

căn bản không hề có việc ấy đâu.” Cố Hồng Yến cười nói.

Kì Siếp Siếp nhất thời lộ

ra biểu tình ‘Ta đã biết’.“Vì sao muội gọi hắn là Đỗ ca ca, hai người có quan

hệ thân thích à, sao lại ở cùng một chỗ?” Nàng tò mò hỏi.

Cố Hồng Yến đại khái kể

lại chuyện năm đó Đỗ Kình đến Trễ cốc cầu danh y, nhưng cũng chỉ nói sơ sài về

việc làm sao bọn họ hết bạn.

Kì Siếp Siếp không hỏi

nhiều nữa, cũng không nghi ngờ, chỉ cần biết rằng trong tâm nàng ấy có ý trung

nhân, và đó không phải là Đỗ Kình mà nàng muốn là được.

“Đúng rồi, muội với Kì

Cửu rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Ối, ta nên sửa lại gọi hắn là Cận Cương mới

đúng nhỉ? Năm năm trước sao hắn lại ngã xuống sơn cốc, lúc ấy hai người ở cùng

một chỗ à? Đã xảy ra chuyện gì vậy?” Nếu vấn đề của mình đã được giải quyết, kế

tiếp đương nhiên chính là giải quyết chuyện của người khác.

Cố Hồng Yến ngơ ngác nhìn

nàng một lúc lâu, rồi lại dùng vẻ mặt đau thương lắc đầu.

Vì sao lắc đầu?

Nàng không trả lời, ngược

lại nói:“Muội phải đi.”

“Đi? Muội phải đi đâu?”

Kì Siếp Siếp ngạc nhiên hỏi.

“Thiên hạ rộng lớn……” Lại

chẳng có chỗ cho nàng dung thân.

Cố Hồng Yến buồn bã cười,

nàng vốn nên chết từ năm năm trước, nay sống thêm được năm năm, lại thay ông và

hắn báo thù, còn ngoài ý muốn biết được hắn cũng không chết, chỉ là mất trí nhớ

— đã quên nàng mà thôi.

Có lẽ như vậy là tốt

nhất, đã quên nàng, đã quên đi hết thảy, như vậy cũng sẽ không có tiếc nuối nữa

“Cố Hồng Yến, muộii không

sao chứ?” Trên mặt nàng ấy nở nụ cười mơ hồ làm cho Kì Siếp Siếp cảm thấy bất

an, nàng kéo tay áo nàng ấy, lo lắng nhìn.

“Muội phải đi.” Cố Hồng

Yến vẫn lắc đầu nói.

“Nhưng Kì Cửu…… Không, ý

ta là Cận Cương thì sao? Muội không muốn gặp lại hắn sao?”

“Chỉ cần biết rằng hắn

đang sống tốt, như vậy đủ rồi.” Cố Hồng Yến khóe miệng khẽ nhếch, lộ ra nụ cười

tuyệt mỹ nhưng ẩn chứa thống khổ vô tận.

“Nhưng hắn mất trí nhớ,

muội không giúp hắn……”

“Không,” Nàng ấy lắc đầu,

“Đã quên muội thì càng tốt, hắn có thể có cuộc sống hoàn toàn mới, mà muội……”

Cố Hồng Yến bỗng nhiên

câm miệng không có nói thêm gì nữa, Kì Siếp Siếp nhìn thì nàng ấy lại làm như

không thấy, không biết suy nghĩ cái gì, trong chốc lát liền xoay người rời đi.

Kì Siếp Siếp không có mở miệng giữ nàng ấy lại, bởi vì

nàng hoàn toàn bị hơi thở tuyệt vọng phát ra từ trên người nàng ấy làm rung

động, đợi khi nàng có phản ứng, thì đã sớm mất đi bóng dáng của Cố Hồng Yến.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.