Chương 5

Chiếc dù dầu của ta rất nhỏ.

Che chắn cho cả hai người quả thật có chút chật vật.

Nhan Trấn An nghiêng cán dù, bề mặt dù gần như nghiêng hẳn về phía ta, che chắn cho ta một cách vững vàng.

Ngược lại, nửa thân mình hắn đều bị mưa gió quất vào.

Ta chợt nhớ lại nửa năm trước, ta cùng Vệ Bân đưa mẹ hắn đi chùa thắp hương.

Lúc ra cửa trời đổ mưa tầm tã.

Vệ Bân chống lên một chiếc dù vải dầu.

Chiếc dù đó bề mặt rộng lớn, đủ để chứa hai người.

Thế nhưng, chiếc dù của Vệ Bân chỉ nghiêng về phía bản thân hắn.

Vai ta bị nước mưa đổ ập xuống đến ướt sũng.

Nghĩ đến đây, ta lặng lẽ dịch cán dù về phía Nhan Trấn An một tấc.

Nhan Trấn An nhận ra, lại dịch dù trở về chỗ cũ.

Hắn cúi đầu mỉm cười: "Lục nương tử, nàng không cần lo cho ta, ta da dày thịt béo, dầm chút mưa cũng không sao cả!"

Đến trước cửa phủ nhà họ Chúc, Nhan Trấn An giúp ta gõ cửa.

Gõ một hồi lâu, bên trong truyền ra giọng nói đầy thiếu kiên nhẫn: "Trời mưa gió thế này, là kẻ nào vậy?"

Nhan Trấn An nhìn ta.

Ta không biết nên trả lời ra sao, chỉ đáp: "Ta từ Thanh Châu đến, muốn cầu kiến Chúc lão gia."

Cánh cổng cuối cùng cũng mở ra, một tên tiểu tư chừng mười lăm mười sáu tuổi lộ vẻ mặt ngán ngẩm.

Khi nhìn thấy nốt ruồi son giữa chân mày ta, hắn có chút ngẩn người, sau đó lại lộ vẻ nhẹ nhõm.

"Tìm người thân phải không?"

Ta vội vàng gật đầu, xem ra ta đã tìm đúng chỗ rồi.

"Đi theo ta!"

Ta cùng Nhan Trấn An bước theo tên tiểu tư vào trong.

Nghe thấy tên tiểu tư lẩm bẩm trong miệng: "Ngày mưa gió còn đến, không phải trên mặt có nốt ruồi là tiểu thư nhà ta, thì lại là một kẻ đến xin xỏ, lợi dụng thôi!"

Ta và Nhan Trấn An đứng chờ ở đại sảnh.

Trong phủ Chúc gia quét dọn rất sạch sẽ, nhưng đồ đạc lại cũ kỹ, ngay cả người hầu hạ cũng chẳng thấy được mấy người.

Khi nha hoàn vừa bưng trà nóng lên cho chúng ta.

Ta liền nghe thấy phía nội đường truyền đến tiếng động.

"Phu nhân, nàng đang mang thai, hãy cẩn thận! Để ta ra phía trước xem thế nào đã!"

Tim ta thắt lại, lúng túng đứng dậy.

Nhan Trấn An đứng dậy theo, thì thầm bên tai ta: "Đừng khẩn trương, có ta ở đây rồi!"

Ta cảm kích nhìn hắn một cái.

Trên người hắn luôn có một sức mạnh khiến người khác an tâm đến lạ kỳ.

Sau tấm bình phong bước ra hai người, trông đều tầm ngoài hai mươi tuổi.

Người nam tử khập khiễng chống gậy, người nữ tử đang mang thai, dáng vẻ đầy đặn.

Cả hai vừa trông thấy ta, liền nhìn nhau một cái, đầy vẻ không tin nổi.

Người nam tử bước nhanh đến, giọng nói đầy xúc động: "Nàng bao nhiêu tuổi rồi? Nàng thất lạc khi nào và ở đâu?"

Ta lắc đầu: "Ta mười bảy tuổi rồi, nhưng chuyện trước năm tuổi đều không nhớ rõ nữa."

Nam tử có chút thất vọng.

"Nhưng ta có vật chứng, huynh thử xem sao?"

Ta lấy chiếc áo lót đã sớm sờn cũ, ố vàng ra từ trong bọc, nhẹ nhàng lật mở, bông hoa phù dung ở cổ tay áo đập ngay vào mắt.

Nam tử chợt vui mừng khôn xiết, đầu ngón tay run rẩy chạm lên đóa hoa, quay đầu lầm bầm với thê tử "Phu nhân nàng xem, đây là do mẫu thân thêu đấy!"

Nam tử quay đầu nhìn ta, đôi mắt đã đong đầy lệ.

Niềm vui sướng tột độ khi tìm lại được người thân cùng vẻ khó tin bao trùm lấy hắn.
"Khi còn nhỏ, mẫu thân đều thêu hoa văn lên áo lót cho ta và muội muội!"

"Huynh tên Hạc, mẫu thân liền thêu hình chim hạc! Muội tên Phù, mẫu thân liền thêu hoa phù dung!"

Giọng huynh ấy nghẹn ngào, từng chữ từng chữ một "Phù nhi của ta! Muội về nhà rồi!"

Ta bàng hoàng cứ ngỡ mình đang trong giấc mộng.

Vị huynh trưởng từng xuất hiện trong muôn vàn giấc mơ, giờ đây đang chân thực đứng trước mắt ta, khuôn mặt rõ ràng.

Nước mắt ta còn tuôn rơi mãnh liệt hơn cả cơn mưa ngoài mái hiên.

Ta thật sự đã về nhà rồi.

Ta cùng huynh tẩu trò chuyện đến tận khi trăng treo đầu cành.

Huynh nói với ta, sau khi ta bị kẻ xấu bắt cóc, người trong nhà đã đi khắp nơi tìm ta.

Chân huynh bị khập khiễng cũng là vì một mình vào núi tìm ta mà ngã gãy.

Năm đó không được cứu chữa kịp thời, lại vì người nhà chỉ lo lắng cho ta mà bỏ bê việc chăm sóc huynh.

Chân huynh đành mang tật, cả đời phải chống gậy.

Năm thứ ba ta rời nhà, mẫu thân vì u uất mà sinh bệnh, rồi qua đời.

Năm thứ năm ta rời nhà, nha môn bắt được một kẻ buôn người.

Tên buôn người đó thừa nhận tội lỗi, hắn đã bắt cóc hơn mười đứa trẻ, bao gồm cả việc bắt cóc một bé gái có nốt ruồi son giữa chân mày trong dịp lễ Thượng Nguyên.

Theo lời khai của hắn, vì thấy đứa bé xinh xắn, hắn muốn bán vào thanh lâu.

Thế nhưng đứa bé quá sợ hãi, khóc lóc om sòm dọc đường.

Hắn trút lên người đứa bé ấy sự hăm dọa độc ác, rồi tiếp đó là một trận đòn đau đớn.

Đứa bé bị sốt cao, đổ bệnh suốt cả đoạn đường.

Hắn hỏi qua hai nơi thanh lâu, họ đều nói đứa bé sắp chếc nên không chịu nhận.

Tên buôn người thấy không bán được tiền, cũng không muốn mang theo gánh nặng, khi đi ngang qua bờ sông liền ném đứa bé xuống nước.

Tên đó sau đó đã bị phán xử chém đầu.

Phụ thân sau khi biết được sự tình của con gái cũng không trụ nổi, thổ huyết mà qua đời.

Gia đình vốn đã vì tìm ta mà tiêu tán hơn nửa gia tài.

Sau khi phụ mẫu mất, huynh vất vả gánh vác tiệm trà, gần đây mới bắt đầu có khởi sắc đôi chút.

Tẩu tẩu của ta là thanh mai trúc mã của huynh trưởng, lúc còn nhỏ cũng thường cùng ta chơi đùa.

Tẩu tẩu rơm rớm nước mắt nhìn ta: "Phù nhi ngoan, đã về nhà rồi, sau này dù trời có sập xuống, đã có ta và huynh trưởng chống đỡ, sẽ không để bất kỳ kẻ nào bắt nạt muội nữa!"

Phòng của ta vẫn giữ nguyên trạng, ngày nào cũng được quét dọn.

Con ngựa gỗ, búp bê vải, túi thơm từ thuở ấu thơ của ta vẫn nằm yên lặng trong phòng.

Đợi chờ chủ nhân trùng phùng với chúng.

Những khung cảnh chỉ xuất hiện trong giấc mộng, giờ đây lại chân thực hiện hữu ngay trước mắt.

Huynh trưởng nói, phụ thân trước khi lâm chung đã dặn đi dặn lại, tòa trạch viện này tuyệt đối không được bán, phòng của ta càng không được động vào.

Vạn nhất...

Vạn nhất Phù nhi của người muốn về nhà thì sao?

Hôm sau, ta cùng huynh trưởng đến trước mộ phần phụ mẫu tế bái, thông báo với hai người rằng ta đã trở về.

Khi gió nổi lên, có một đôi bướm vàng dập dìu bên bia mộ phụ mẫu, hồi lâu không chịu rời đi.

Ta nghĩ, phụ thân và mẫu thân nhất định đã nhìn thấy ta rồi.

Khi về đến nhà, ta thoáng thấy Nhan Trấn An đang đứng ngoài cửa.

Ta hỏi hắn: "Sao huynh lại ở đây?"

"Sáng thấy nàng vội vã ra ngoài, chỉ mới uống hai hớp cháo, ta liền dạo quanh phố phường, nghe nói bánh bao thịt của nhà này ngon lắm, nên mua hai cái cho nàng lót dạ."

Huynh trưởng không vui: "Muội muội của ta đã về nhà, chẳng lẽ ta còn để muội ấy đói bụng sao?"

Nhan Trấn An có vẻ rất sợ huynh trưởng của ta, vội vàng giải thích: "Chúc đại ca, ta không có ý đó, ta cũng có mua bánh bao cho người."

Huynh trưởng không nhịn được cười, dắt tay ta, chỉ nói: "Ngoài trời gió lớn, mau vào đi thôi! Đứng trước cửa trông cứ như hai con sư tử đá vậy!"

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.