Chương 8
Ngược lại.
Hàng Mạn cứ cách vài hôm lại đến ngồi nói chuyện với tôi.
"Vẫn còn giận à?"
"Nói cho cùng cũng tại chị."
"Chị giao cho cậu ấy quá nhiều việc, nên mới không có thời gian ở bên em."
"Đợi xử lý xong chuyện của Dung Thành."
"Chị sẽ bắt cậu ấy xin lỗi em đàng hoàng."
Tôi lắc đầu.
Ý bảo mình không hề giận.
Hàng Mạn nhìn tôi.
"Vậy sao em lại giúp Dung Thành chọc tức Tống Nghiêu?"
"Dung Thành chẳng phải người tốt đẹp gì."
Dung Thành là con riêng của nhà họ Dung.
Từ nhỏ sống lang bạt bên ngoài.
Mãi đến năm mười sáu tuổi mới được đón về nhà họ Dung.
Lúc ấy,Dung Duyệt đã là thiên kim ưu tú, nổi bật hơn người.
Dù không thích người em trai này.
Nhưng cô chưa từng nói thẳng.
Dung Thành lại cực kỳ liều lĩnh.
Chỉ gặp một lần, đã yêu chính người chị cùng cha khác mẹ của mình.
Thứ tình cảm ấy gần như méo mó đến b*nh h**n.
Anh ta lén nhìn trộm theo dõi.
Bất cứ người khác giới nào có quan hệ thân thiết với Dung Duyệt.
Sau khi gặp anh ta, đều ít nhiều bị thương.
Gián tiếp khiến Dung Duyệt bị cô lập trong trường học.
Dung Thành lại vô cùng vui vẻ.
Như vậy…Bên cạnh chị gái sẽ chỉ còn mình anh ta.
Cha của nhà họ Dung vốn không thích Dung Duyệt.
Cô quá thông minh. Quá khó kiểm soát. Giống hệt mẹ cô.
Thế nên… Ông ta tìm một người thay thế.
Chính là Dung Thành.
Hàng Mạn cố tình dọa tôi.
"Bây giờ Tống Nghiêu giận lắm."
"Đợi cậu ấy về...sẽ trói em lại."
"Bắt nạt em đến mức không nói nổi thành lời."
"Đến lúc em khóc...cậu ấy cũng sẽ không mềm lòng đâu."
Nhớ lại ánh mắt u ám của Tống Nghiêu trước đó.
Tim tôi bỗng đập thình thịch.
Vì không muốn bị anh "bắt nạt".
Tôi...lén trốn đi.
11
Tống Nghiêu trở về nhà trong phòng...trống không.
Phản ứng đầu tiên của anh là… Thẩm Nghi lại bị Dung Thành lừa mang đi rồi.
Nhưng Dung Thành đã bị bắt vào tù.
Vậy thì...chỉ còn một khả năng.
Là chính Thẩm Nghi tự mình bỏ đi.
Tống Nghiêu cầm tấm ảnh cưới trên đầu giường.
Đầu ngón tay nhẹ nhàng v**t v* gương mặt người phụ nữ trong ảnh.
Ánh mắt cố chấp, nguy hiểm.
"Dù em có chạy đến đâu...anh cũng sẽ bắt em về rồi từ từ dày vò em."
12
Tôi đang trốn sau tấm rèm cửa.
Mỗi một chữ anh nói. Đều lọt hết vào tai tôi. Sợ đến mức tim đập loạn.
Bất chợt, chân tôi trượt một cái.
Tôi cuống cuồng bám lấy lan can, làm phát ra tiếng động không hề nhỏ.
Tống Nghiêu đặt tấm ảnh xuống.
Từng bước tiến lại.
"Hóa ra...con mèo không ngoan lại trốn ở đây."
Anh kéo phăng tấm rèm, bốn mắt nhìn nhau.
Tôi chột dạ vô cùng, lập tức cúi gằm đầu như con chim cút.
Tống Nghiêu đưa tay bóp cằm tôi.
Ép tôi phải nhìn thẳng vào anh.
Ma xui quỷ khiến thế nào...tôi cười gượng.
"He he..."
"Lại gặp nhau rồi."
Nụ cười nơi khóe môi anh chẳng hề chạm tới đáy mắt.
"Tốt nhất...Em chỉ đang chơi trốn tìm với anh."
Tôi lí nhí hồi lâu một chữ cũng chẳng nói ra nổi.
Cuối cùng chỉ biết tủi thân nói "Chồng ơi...Em đau chân."
Tống Nghiêu dùng một tay bế bổng tôi lên.
Lưng tôi áp vào bức tường lạnh cứng.
"Đừng đùa giỡn tình cảm của anh nữa."
Nói xong, nụ hôn của anh phủ xuống, giống như một sự trừng phạt cố ý.
Mạnh mẽ chiếm lấy từng tấc thành trì, đến mức tôi không thở nổi.
Tôi nghẹn ngào cầu xin.
"Em sai rồi..."
Lúc ấy anh mới chịu buông tha tôi trong chốc lát.
Cơ thể hai người dính sát vào nhau.
Tôi cảm nhận được sự thay đổi trên người Tống Nghiêu.
"Tống Nghiêu..."
"Anh..."
Ánh mắt anh sâu hun hút.
"Đều là do em chọc tức."
Quả đúng như Hàng Mạn nói.
Tống Nghiêu khi nổi giận...đáng sợ vô cùng.
Hai tay tôi bị anh giữ chặt trên đỉnh đầu.
Tôi cầu xin thế nào cũng vô ích.
Khóc đến cạn nước mắt, khản cả giọng, không biết mình đã ngủ mê bao lâu.
Hình như...tôi nằm mơ.
Mơ thấy mình trở về thế giới cũ.
13
Đó là...một nhà tang lễ.
Bố mẹ tôi đứng trong phòng giám sát.
Lặng lẽ nhìn thi thể tôi được đưa vào lò hỏa táng.
Thì ra...tôi đã c.h.ế.t rồi.
Họ không khóc chỉ trông vô cùng mệt mỏi, đến khi thân xác tôi hoàn toàn biến mất.
Mẹ bỗng lên tiếng.
"Chúng ta ly hôn đi."
Tình yêu giữa họ...đã bị những năm tháng hôn nhân bào mòn từ lâu.
Vậy tại sao...đến tận bây giờ họ mới nói ra?
Có lẽ… Chỉ là vì muốn tạo cho đứa con một ảo ảnh rằng bố mẹ vẫn luôn yêu thương nhau.
Họ chỉ giữ vẻ ngoài là một gia đình hạnh phúc.
Thực ra từ lâu, cả hai đã không còn tình cảm, ai cũng có người khác bên ngoài.
Họ không đau khổ đến thế.
Bởi sự ra đi của tôi...lại trở thành khởi đầu mới cho cuộc đời họ.
Có lẽ vài năm nữa, họ sẽ xây dựng những gia đình mới.
Họ sẽ không nhớ đến tôi.
Cũng không muốn nhớ đến tôi.
Rốt cuộc...còn ai sẽ để tâm đến tôi đây?
...
Khi tôi mở mắt lần nữa.
Người ở bên cạnh là Tống Nghiêu.
Trong tay anh cầm một tập giấy. Đưa cho tôi ký tên, tiêu đề trên đó viết rõ "Bản cam kết."
Cam kết sẽ không tùy tiện tin bất kỳ người đàn ông nào ngoài Tống Nghiêu.
Cam kết sẽ không ly hôn với Tống Nghiêu.
Tôi rụt người vào trong chăn.
Xoay lưng lại, lẩm bẩm: "Anh trẻ con quá đi."
Tống Nghiêu chẳng nói chẳng rằng.
Anh nắm lấy tay tôi, tự cầm tay tôi ký tên lên bản cam kết.
"Không chỉ bắt em ký. Anh còn treo nó lên tường, để mỗi ngày em đều nhìn thấy."
Anh ôm tôi từ phía sau.
Một nụ hôn khẽ rơi nơi khóe môi. "Chúng ta đừng ly hôn nữa."
Không biết Tống Nghiêu lấy chiếc nhẫn ra từ lúc nào.
Anh nhẹ nhàng đeo nó vào ngón áp út của tôi.
Rồi đan mười ngón tay vào nhau.
Thì ra...vẫn sẽ có người để tâm đến tôi.
Sẽ có người nhớ đến tôi.
Về sau, Tống Nghiêu trở thành một ngôi sao mới trong giới kinh doanh.
Có người hỏi anh:"Bí quyết để anh thành công là gì?"
Anh mỉm cười đầy cưng chiều.
"Vợ tôi yếu đuối, hay làm nũng như thế."
"Nếu tôi không cố gắng...thì lấy gì chiều cho cô ấy được làm nũng?"
Rồi anh cười, nói thêm một câu "Yêu vợ..."
"Thì mới phát tài."
【HẾT】
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
