Chương 7
Dung Thành lười biếng lắc ly rượu.
Đến mí mắt cũng chẳng buồn nâng lên.
"Chỉ bằng cậu...cũng muốn dựa vào nhà họ Dung để một bước lên mây?"
"Hừ."
"Tôi sẽ từ từ nghiền nát sự kiêu ngạo của cậu."
"Để cậu biết..."
"Khoảng cách giữa chúng ta..."
"Đã được định sẵn ngay từ khi sinh ra."
Theo nguyên tác.
Dung Thành luôn đố kỵ với Tống Nghiêu.
Một kẻ có thân phận thấp kém như vậy...
Dựa vào đâu lại có thể nhận được sự coi trọng và tin tưởng của Dung Duyệt?
Rõ ràng anh ta mới là em trai của cô.
Mới là người thân cận nhất của cô.
Đáng lẽ cô phải tin tưởng anh ta.
Yêu thương anh ta.
Để anh ta trở thành cánh tay phải của mình.
Chứ không phải để một người ngoài nhúng tay vào chuyện của nhà họ Dung.
Tống Nghiêu siết chặt nắm đấm.
"Thẩm Nghi."
"Lại đây."
Thấy tôi vẫn đứng im.
Anh lại nói thêm một câu.
"Nghe lời."
Dung Thành bật cười chế giễu.
"Đúng là si tình thật."
"Nhưng trước tiền bạc..."
"Thứ tình cảm đó chẳng đáng một xu, đúng không?"
Anh ta quay sang nhìn tôi.
Tôi vội vàng gật đầu.
Thế nhưng...Ánh mắt Tống Nghiêu lại càng trở nên u ám hơn.
"Vợ tôi giận dỗi tôi."
"Đến lượt cậu xen miệng sao?"
Tôi hít sâu một hơi.
"Chúng ta ly hôn đi."
Đây là đoạn cốt truyện tôi nhất định phải hoàn thành.
Có lẽ sau khi kết thúc… Tôi sẽ được rời khỏi nơi này.
Đôi mắt anh sâu thẳm như vực không đáy.
"Anh không đồng ý."
"Cho anh thêm chút thời gian."
"Tiền sẽ không bao giờ là vấn đề giữa chúng ta."
Tôi mím môi.
Đọc lại những lời mình đã chuẩn bị từ trước.
"Tống Nghiêu."
"Em hám hư vinh."
"Em tham giàu chê nghèo."
"Em không chịu nổi khổ dù chỉ một chút."
"Em không thể chờ anh."
"Cơ hội một bước đổi đời đang ở ngay trước mắt."
"Em sẽ không từ bỏ."
"Cho nên..."
"Chúng ta ly hôn đi."
Dung Thành đắc ý cười lớn.
"Thấy chưa?"
"Đây chính là khoảng cách giữa cậu và tôi."
Anh ta đưa ly rượu trong tay cho tôi.
Nheo mắt ra hiệu.
Tôi lập tức hiểu ý.
Cầm lấy ly rượu. Rồi hất thẳng lên đầu Tống Nghiêu.
Rượu chảy dọc theo mái tóc và gương mặt anh.
Dung Thành vô cùng hài lòng với màn thể hiện của tôi.
Nụ cười trên môi đầy vẻ giễu cợt.
Việc chà đạp lòng tự trọng của Tống Nghiêu dưới chân...
Khiến anh ta cảm thấy sung sướng tột độ.
"Buồn cười thật."
"Người vợ của cậu cũng chỉ đối xử với cậu đến thế thôi."
Tống Nghiêu đưa tay lau rượu trên mặt, không chút biểu cảm nhìn chằm chằm Dung Thành.
Ánh mắt ấy...như muốn xé xác anh ta ra.
Dung Thành bất giác rùng mình.
Không hiểu sao lại thẹn quá hóa giận.
"Đồ con hoang."
"Còn dám nhìn tao bằng ánh mắt đó nữa..."
"Tao sẽ cho người móc mắt mày, làm thành tiêu bản."
"Đi."
Tôi vừa định nhấc chân đi theo.
Cổ tay bỗng bị ai đó nắm chặt.
Tống Nghiêu vòng tay ôm lấy eo tôi.
Kéo mạnh tôi vào lòng. Tôi ra sức giãy giụa.
Nhưng anh giữ tôi chặt đến mức không thể cử động.
Anh nhướng mày nhìn Dung Thành.
"Chỉ e là..."
"Cậu không chờ được đến ngày đó."
Tống Nghiêu khẽ lắc chiếc điện thoại trong tay.
Từ đầu dây bên kia vang lên giọng nói dứt khoát của Dung Duyệt.
"Em trai."
"Những ngày yên ổn của em sắp kết thúc rồi."
Ngay sau đó là tiếng còi cảnh sát inh ỏi.
Tống Nghiêu nhếch môi.
"Tôi văn minh hơn cậu."
"Không thích suốt ngày đánh đánh g.i.ế.t g.i.ế.t. Phiền c.h.ế.t đi được."
Đến khi nhìn về phía tôi.
Ánh mắt anh tối sầm.
Sâu đến mức khiến người ta lạnh cả sống lưng.
Chắc chắn… Anh đang rất tức giận.
Mà còn tức không hề nhẹ.
Đợi Hàng Mạn và Dung Duyệt đến nơi.
Anh nghiến răng nói "Xin thất lễ."
"Tôi phải giải quyết chút chuyện gia đình."
10
Hình như...tôi bị Tống Nghiêu giam lỏng rồi.
Ngoài việc không được ra ngoài.
Mọi thứ khác vẫn chẳng khác trước là bao.
Hai ngày nay Tống Nghiêu rất bận.
Hầu như không có thời gian để ý đến tôi.
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
