Chương 8

Bởi vì lo lắng lão bà

không quen với cái rét căm căm của phương bắc, Phó Thanh Dương nguyên tính

trước khi trời lạnh đóng băng sẽ về Trung Nguyên, nhưng mà lại xảy ra tình

huống ngoài dự tính khiến hắn không

thể không thay đổi kế hoạch...

"Thanh ca! Thanh

ca!"

Lâu Thấm Du vừa khóc vừa

cười chạy về phía Phó Thanh Dương đang thảo luận cùng bằng hữu người Mông Cổ,

bất chấp có quấy rầy bọn họ hay không, nàng trực tiếp nhào vào lòng Phó Thanh

Dương.

"Thanh ca, ta thật

vui vẻ, thật vui vẻ lắm!"

"Sao vậy? Sao

vậy?" Thấy nàng ch** n**c mắt, Phó Thanh Dương nhất thời lại hoảng lên tay

chân bối rối.

"Ta có rồi!"

Lâu Thấm Du cười đến vui sướng, lệ cũng rơi xuống nhiều hơn. "Chúng ta

cuối cùng có hài tử rồi!"

"Hài tử?!" Phó

Thanh Dương kinh hô, mừng như điên. "Thật sự có sao?"

"Phải, phải, "

Lâu Thấm Du lau nước mắt, gật đầu mạnh. "Tháng trước nguyệt sự của ta không

có đến, Lạp Lan Tát cũng nói ta có dấu hiệu mang thai, khẳng định là có

rồi!"

"Thật sự có?"

Phó Thanh Dương lẩm bẩm nói, trong khoảng thời gian ngắn lại cảm thấy mờ mịt

không biết làm gì. "Vậy...vậy...vậy...sau này nàng không được tự cưỡi

ngựa, cỡi chung với ta được rồi; còn có...còn có...không được cùng Tuyết Vụ vừa

chạy chơi vừa nhảy múa; sau đó...sau đó..." Còn chưa nghĩ ra phải hạn chế

lão bà cái gì, hai cánh tay vừa trắng vừa mềm kia của lão bà đã gắt gao khóa

chặt lại thắt lưng của hắn, tựa vào trước ngực hắn nỉ non.

"Thanh ca, chàng

thấy sao? Ta thật vui vẻ, thật hạnh phúc, hạnh phúc đến mức muốn bùng nổ!"

"Được, được,

được...ta biết rồi!" Phó Thanh Dương v**t v* lưng của nàng trấn an như

đang dỗ dành tiểu hài tử. "Nếu nàng mang bầu, chạy đi chạy lại cũng không

tốt lắm, chúng ta ở đây cùng bọn họ mừng năm mới đi! Tập tục mừng năm mới của

bọn họ cũng rất thú vị, đợi sau khi tuyết tan rồi chúng ta sẽ trở về, được

không?"

"Đều nghe lời chàng,

Thanh ca." Lâu Thấm Du mềm mại nói.

Thế là bọn họ tạm thời ở

lại Mạc Bắc, ở đây băng thiên tuyết địa trời đông giá rét, tuy lạnh đến nỗi thở

ra hơi thở cũng muốn kết băng, nhưng Lâu Thấm Du vui vẻ vô cùng, bởi vì...

"Tuyết! Tuyết! Ta

chưa từng thấy qua tuyết nha!"

"Thật là, giống y

hệt tiểu hài tử."

Phó Thanh Dương than thở,

lại vẫn phủ thêm áo choàng da lông cho nàng, mang nàng ra khỏi lều xem tuyết

rơi, cũng thật cẩn thận bảo hộ nàng; mà con chó nhỏ kia của nàng - Tuyết Vụ,

nay cũng đã choai choai không

còn nhỏ nữa, thích chạy tới chạy lui trên tuyết, nhất là cùng thi chạy với nữ

chủ nhân...

"Nàng nữ nhân này

sao nói mà không chịu nghe lời, không được chạy tới chạy lui cùng Tuyết Vụ

nữa!" Phó Thanh Dương tức giận thoá mạ.

"Được thôi, thực xin

lỗi mà!" Lâu Thấm Du chột dạ giải thích.

"Tuyết Vụ, tự mình

đi tìm Bạch Yên chơi đi!" Phó Thanh Dương phất phất tay, Tuyết Vụ lập tức

ngoan ngoãn đi tìm Bạch Yên.

Nói ra cũng kỳ lạ, Phó

Thanh Dương chẳng những tinh thông về ngựa, ngay cả con chó nhỏ cũng rất thuần

phục, Tuyết Vụ mặc dù là do Lâu Thấm Du nuôi, nhưng nàng chỉ biết cho nó ăn no

rồi cùng nó đi dạo chơi khắp nơi; vẫn là Phó Thanh Dương nhìn xem nhịn không

nổi, thừa dịp nàng nghỉ ngơi, bắt Tuyết Vụ đến một bên dạy dỗ huấn luyện nó

không được cắn người, cắn ngựa, cắn cái nọ cái kia - muốn cắn thì tự cắn chính

mình, hoặc là kêu tới là phải mau mau chạy tới, nếu kêu cút đi thì phải dùng

tốc độ nhanh nhất biến mất đi ngay.

Mà Tuyết Vụ mặc dù là nhỏ

nhất yếu nhất trong đám huynh đệ tỷ muội, nhưng lại là thông minh nhất, được

huấn luyện tốt làm cho người ta tưởng nó nghe hiểu được tiếng người.

Muốn làm tốt hay không

thì phải thật sự nghe hiểu được!

"Có uống thuốc nhị

ca đưa đúng hạn hay không?"

Phó Thanh Dương kéo nàng

trở về, cẩn thận ôm nàng vào lòng; Lâu Thấm Du lập tức tựa vào lòng hắn không

muốn rời xa, giống như con mèo nhỏ, thỏa mãn cọ xát làm nũng.

"Không có, ta đều là

uống trước hạn hai ngày, khỏi phải sợ không cẩn thận để quá hạn."

"Ừ, tốt lắm, bên

ngoài lạnh đòi mạng như vầy, không biết có cái gì mà xem, vào trong đi

thôi!"

Mặc dù chỉ mới hơn nửa

tiếng đồng hồ, Lâu Thấm Du cũng không được phép ra ngoài chơi tuyết, nhưng nàng

không biết phải làm gì để giết thời gian.

Phó Thanh Dương bận rộn

chọn giống ngựa để lai cho bằng hữu Mông Cổ, còn nàng lại theo thê tử của những

vị bằng hữu Mông Cổ kia học cách vắt sữa ngựa ủ rượu, lại bắt chước người Mông

Cổ làm một ít đồ vật này nọ, đem da lông gia công chế thành thảm hoặc màn lều,

chuẩn bị ở cử.

Tháng hai năm mới, cuối

cùng tuyết cũng bắt đầu tan.

Nhưng mãi đến đầu tháng

ba, Phó Thanh Dương mới quyết định quay về Lục Ánh sơn trang; lúc này, bụng của

Lâu Thấm Du đã rõ ràng nhô hẳn ra, Phó Thanh Dương quay đầu nhìn trái, nhìn

phải một hồi, rồi lại chống cằm suy nghĩ, sau đó trịnh trọng lắc đầu.

"Không được cưỡi

ngựa, vẫn nên ngồi xe ngựa đi!"

Phó Thanh Dương điều

khiển xe ngựa, Bạch Yên và Mặc Dạ cùng chạy theo sau xe ngựa, Tuyết Vụ ở trong

xe với Lâu Thấm Du nên nàng cũng đỡ nhàm chán.

Hơn nữa không biết là vô

tình hay cố ý, Phó Thanh Dương chọn lộ trình đường về khác hẳn với lúc đến, ven

đường nếu gặp phải thành trấn hoặc hội chợ, chùa chiền nào có vẻ náo nhiệt, hắn

sẽ tìm lý do ngủ lại, nói là nàng không thể chịu đựng mệt nhọc, nhưng rồi lại

tự mâu thuẫn nói muốn dẫn nàng "đi một chút" các nơi.

"Đại tẩu nói, đi

nhiều một chút tốt cho phụ nữ có thai." Đây là lý do của hắn.

"Phải" Lâu Thấm

Du mím môi cười thầm.

"Thế nào, nàng nhất

định sẽ thích chỗ này, vào xem đi!"

Đó là một gian thư phòng

không lớn, nhưng nồng đượm mùi mực, giá sách được sắp xếp chỉnh tề, còn có một

bên vách tường treo đầy những bức họa, Lâu Thấm Du nhất thời kinh hô vui sướng.

"Thư?!"

Phó Thanh Dương dẫn đầu

đi vào, lão bản sau quầy lập tức cung kính đón chào."Tam gia."

"Mau, đem tất cả

những “thứ” tốt nhất ra bàn cho lão bà của ta xem!"

Lão bản nghe thấy kinh

ngạc liếc Lâu Thấm Du một chút. "Dạ, tam gia."

Chỉ chốc lát sau, lão bản

nơm nớp lo sợ ôm ra hai mươi, ba mươi quyển sách, còn có hơn mười cuộn tranh,

toàn bộ để trên bàn trước mặt Lâu Thấm Du; Lâu Thấm Du vừa nhìn qua đã mừng như

điên thiếu chút nữa rơi lệ.

"Cái này, cái này,

cái này..."

"Tất cả đều là bút

tích bản gốc cả, Tam phu nhân."

"Quả thật là bút

tích bản gốc sao?!" Lâu Thấm Du kinh hô, thật cẩn thận nâng lên một bản,

thoáng chốc lại kinh hỉ kích động lên. "Toàn tập Đoạn Trường Từ của U Tê

cư sĩ, cái này...này...này...ta tưởng...ta tưởng bản gốc của bà không có lưu

truyền đến nay..."

"Tam phu nhân thích

U Tê cư sĩ? Vậy..." Lão bản cười lấy ra một bản khác phía dưới. "Có

lẽ ngài cũng sẽ thích bản này..."

"Văn tập của Dịch an

cư sĩ?!"

Lâu Thấm Du tưởng chừng

như hét toáng lên, Phó Thanh Dương nhịn không được bịt lấy lỗ tai, chịu không

nổi lắc đầu, bỏ đi ra ngoài thư phòng, tùy ý lão bà kinh thiên động địa,

nghiêng trời lệch đất trong thư phòng, còn mình nhàn nhã nhàm chán ngồi bên

ngoài huấn luyện Tuyết Vụ ngồi xuống, nằm xuống, đứng lên...

Một lúc sau, hắn quay đầu

lại đã thấy Lâu Thấm Du ngồi trong đó trên mặt ra vẻ khó nghĩ, cầm lên quyển

sách này, rồi lại cầm lấy quyển họa kia, nhìn bên trái, nhìn bên phải, nhìn

nhìn thư và họa trong quầy, không biết như thế nào cho phải.

"Lão bà, nàng đang

làm gì vậy?"

"Ta biết những thứ

này rất quý, ta chỉ có thể chọn một" Lâu Thấm Du không chút để ý nói, còn

đang mãi đọc sách bên trái, xem họa bên phải, phía dưới cũng bày la liệt những

quyển sách và bức họa, mỗi quyển mỗi cuộn đều là bảo bối, thật sự rất khó quyết

định. "Nhưng lại không biết chọn cái nào là tốt nhất..."

"Không cần phải

chọn" Phó Thanh Dương đi đến cạnh người nàng. "Đây là cửa hàng của

Lục đệ, thích cái gì cứ lấy cái đó."

Đang lẳng lặng chìm đắm

trong thư và họa, đột nhiên Lâu Thấm Du quay đầu lại. "Gì? Nhưng...nhưng

không phải chàng nói lục đệ là..."

"đào quặng, đó là

gia nghiệp, còn cửa hàng này..." Phó Thanh Dương chỉa chỉa xuống. "Là

đam mê của hắn."

"Thì ra là thế.

Vậy..." Lâu Thấm Du lẩm bẩm nói, quay lại tiếp tục xem bên trái một chút

rồi lại xem bên phải một chút, vẻ mặt càng lúc càng hưng phấn. "Ta thật sự

có thể chọn nhiều thứ?"

"Không cần chọn,

thích thì mang tất cả đi!"

"Cái nào ta cũng

thích hết!" Không phải nàng tham, thật sự không phải, mà là...

Toàn bản gốc bút tích

thật, có tiền cũng mua không được a!

Lúc trước nàng muốn mua

loại bản gốc bản thật như thế này, nhưng nương nói đó là lãng phí tiền, không

cho nàng mua, cho nên nàng chỉ có thể thưởng thức trong cửa hàng, giờ vất vả

lắm mới có thể có được...

Không phải nàng tham,

thật sự, thật sự không phải!

"..." Thì ra

lão bà là một con mọt sách!

"Còn có cái kia, cái

kia, và cái kia, cái kia nữa..."

Nàng đang chỉ là mấy bức

họa đang treo trên tường, mấy bức họa này kết cấu ngắn gọn, tươi mát nhàn đạm,

ngay cả nét bút trong hào phóng có ôn nhã, không câu nệ lề luật, trong họa có ý

thơ, quả là một nhân tài trong giới văn nhân nhã sĩ, nàng vừa liếc mắt thấy đã

chú ý ngay.

Phó Thanh Dương liếc nhìn

lạc khoản một cái."Nàng chọn đều là những bức họa của Lục đệ thôi!"

"A! Thật sao?"

"Sau khi chúng ta về

nhà thì kêu Lục đệ vẽ cho nàng đi!"

"Ừ, được."

Lại lên đường, Lâu Thấm

Du dường như đều rúc trong xe ngựa đọc sách, vẻ mặt đầy trân quý trước những

trang sách tuy cũ kỹ nhưng được bảo tồn vô cùng cẩn thận, si ngốc mê mệt đắm

chìm trong thế giới sách hơn nửa ngày.

Nữ nhân!

Phó Thanh Dương mãnh liệt

lắc đầu, buông màn xe xuống, xoay người lại, nắm dây cương điều khiển hai con

ngựa phía trước bắt đầu di chuyển, nhưng vẫn rất cẩn thận không cho xe đi quá

nhanh để tránh gây trở ngại đến việc đọc sách của lão bà; mà Tuyết Vụ thì nằm

sấp một bên, gối đầu lên đùi hắn ngủ gà gật.

Đầu mùa xuân tuy có chút

lạnh, nhưng gió nhẹ thổi đến thấm vào tận phế phổi, thật thoải mái vô cùng!

Vì bọn họ trên đường về

cước trình thong thả chậm rãi tựa hồ như du sơn ngoạn thủy, nên không biết Lục

Ánh sơn trang đã sớm náo loạn, sắp diễn ra một cuộc "thay đổi triều

đại"...

※※※

"Ngươi nói vậy là có

ý gì?"

Lục Phù Dung chấn kinh,

phẫn nộ trừng mắt nhìn Lâu Nguyệt Lan, trăm lần triệu lần cũng không ngờ thứ nữ

mà bà tưởng sẽ là phụ tá tốt nhất cho trưởng nữ trong tương lai, lại cũng có dã

tâm tranh giành với đại tỷ.

"Ta nói là ta thích

hợp làm trang chủ của Lục Ánh sơn trang hơn so với đại tỷ!"

Lâu Nguyệt Lan kiều mỵ

liếc mắt nhìn vị tân hôn phu đang đứng kế bên, Hải Đi Ta –Hải nhị thiếu gia của

Tùng Giang phủ Hải gia, hắn nói với nàng, hắn nguyện ý đến Lâu gia ở rể, chỉ

cần nàng đồng ý gật đầu, hắn sẽ dốc hết toàn lực giúp nàng ngồi lên ngai trang

chủ của Lục Ánh sơn trang. Bởi vậy sau khi Lục Phù Dung trở về trang, Hải gia

liền phái người đến Lục Ánh sơn trang cầu hôn, không đến hai tháng sau hai

người sẽ thành thân.

Nhị thiếu gia của Hải phủ

  • một trong võ lâm thế gia hiện nay, có người có bối cảnh ưu việt như thế ở rể,

Lục Phù Dung đúng là cầu còn không được, tất nhiên không hề phản đối.

Ai ngờ bọn họ vừa thành

thân chưa được nửa tháng, hai vợ chồng đã đến "khuyên răn" mẫu thân

"về hưu" non để an hưởng tuổi già, chức vị trang chủ nên giao lại cho

Lâu Nguyệt Lan; còn Lâu Nguyệt Sương thì gả đi ra ngoài sẽ thích hợp hơn.

"Nếu ta không đồng ý

thì sao?" Lục Phù Dung nghiến răng nghiến lợi hỏi.

"Không đồng ý?"

Lâu Nguyệt Lan lạnh lùng cười. "Không đến phiên ngài đồng ý hay không đâu,

Nương à, ngài và đại tỷ, tiểu muội đều đã trúng độc, tốt nhất vẫn nên ngoan

ngoãn nghe lời đi!"

"Sao ngươi

biết?" Lục Phù Dung kêu lên sợ hãi, tư lự ngẫm nghĩ rồi biến sắc.

"Chẳng lẽ là ngươi..."

"Vô độc bất trượng

phu, đây không phải do ngài “dạy” sao?" Lâu Nguyệt Lan gợi ý. "Nếu

ngài có thể hạ thuốc đối với tam muội để khiến nàng không thể mang thai, tại sao

ta lại không thể hạ độc đối với bọn người của ngài?"

"Ta là vì Lục Ánh

sơn trang của chúng ta!" Lục Phù Dung cãi lại một cách hợp tình hợp lý.

"Ta cũng vì Lục Ánh

sơn trang của chúng ta vậy" Lâu Nguyệt Lan ngạo nghễ nói. "Lục Ánh

sơn trang đổi trang chủ mới có thể có tiền đồ huy hoàng!"

"Ngươi...ngươi..."

Lục Phù Dung tức giận đến nói không ra lời.

"Để ta xem, ngày hai

mươi ba tháng này chính là ngày tốt, đến đó thỉnh nương hãy chính thức truyền

lại địa vị trang chủ cho ta đi, đừng kéo dài thời gian nữa, hiểu chứ?"

Lâu Nguyệt Lan ngang

nhiên ngồi lên chiếc ghế trang chủ tại chính sảnh, làm ra vẻ như nàng đã là

trang chủ của Lục Ánh sơn trang.

"Còn nữa, tốt nhất

ta cảnh cáo ngài trước một chút, chất độc mà ngài và các tỷ muội đây trúng

phải, đó là kịch độc gia truyền của nhà mẹ ruột ta, ngay cả Đường môn cũng giải

không được, cho nên ngài cũng đừng phí sức muốn chạy trốn ra khỏi trang rồi đi

cầu cứu, nếu các ngươi chạy quá xa, cho dù có muốn giải độc cho các ngươi cũng

không được, vậy sẽ hối hận không kịp đó!"

Nói một cách khác, ba mẹ

con Lục Phù Dung và Lâu Nguyệt Sương, Lâu Tuyết Du đều bị giam lỏng.

Một lát sau, mẹ con ba

người bà đã bị "thỉnh" đến trong tẩm phòng của trang chủ "nghỉ

ngơi", Lục Phù Dung và Lâu Nguyệt Sương, Lâu Tuyết Du chỉ biết nhìn nhau cười

khổ, hoàn toàn thúc thủ bó tay.

"Ta đã sai lầm rồi

sao?" Lục Phù Dung thấp giọng.

"Nương..." Lâu

Nguyệt Sương thật sự không biết nên an ủi bà làm sao.

"Nhị tỷ thật là gian

trá!" Lâu Tuyết Du căm giận nói.

Lục Phù Dung thở dài, bắt

đầu thật sự hối hận. "Ta tưởng vậy là để bảo vệ Lục Ánh sơn trang, ngược

lại, lại dẫn sói vào nhà, tên Hải Đi Ta kia thật là tri nhân tri diện bất tri

tâm; mà Nguyệt Lan lại làm người ta quá đau lòng a!"

"Chỉ sợ..." Lâu

Nguyệt Sương trầm ngâm như đang suy nghĩ gì đó. "là Hải gia muốn nuốt luôn

Lục Ánh sơn trang!"

"Cái gì?" Lục

Phù Dung kinh ngạc nói. "Tùng Giang phủ Hải gia trên giang hồ thanh danh

lớn như vậy, có cần thiết phải nuốt luôn Lục Ánh sơn trang chúng ta hay

không?"

"Có lẽ bọn họ cảm

thấy còn chưa đủ lớn..."

"Sao?"

"Nương, ngài không

để ý sao? Bốn đứa con trai của Hải gia, tên chia ra là Hải Đi Duy, Hải Đi Ta,

Hải Đi Độc, Hải Đi Tôn..."

"Duy ngã độc tôn?

!" Lâu Tuyết Du bật thốt ra.

Lâu Nguyệt Sương gật đầu.

"Duy ngã độc tôn, dã tâm xưng bá võ lâm của Hải gia thực rõ ràng !"

"Chỉ bằng mấy tên ẻo

lả kia sao?" Lục Phù Dung cười nhạt nói.

Trong chốn giang hồ ai ai

cũng biết, Hải đại thiếu gia là một người bán nam bán nữ, ẻo lả nhăn nhó, muốn

vỗ mông tự nhận mình thiên hạ đệ nhất? muốn xưng bá võ lâm? Kiếp sau đi!

"Có lẽ đó là do hắn

giả vờ."

"Vì sao phải giả

vờ?"

"Nhiều năm nay chưa

từng có ai hoài nghi rằng Hải gia có bất cứ dã tâm gì, không phải sao?"

Tim Lục Phù Dung đập mạnh

và loạn nhịp một hồi, "Thì ra cũng không phải chỉ mình ta muốn thống lĩnh

võ lâm." Nàng lẩm bẩm nói.

Lâu Nguyệt Sương chần chờ

một chút rồi nói tiếp. "Thật ra

ta cũng không muốn thống lĩnh võ lâm, chỉ thầm mong có thể khiến cho Lục Ánh

sơn trang lớn mạnh hơn thôi, ít nhất chúng ta cũng không cần phải dựa dẫm vào

người khác, cũng không ai dám khi dễ bức h**p Lục Ánh sơn trang!"

Lục Phù Dung nhíu mày,

lại thở dài. "Giờ đừng nói là thống lĩnh võ lâm, chỉ sợ ngay cả Lục Ánh

sơn trang cũng giữ không nổi!"

Lâu Nguyệt Sương cười

khổ. "Ta cũng đang lo lắng chuyện này, kỳ thật Nguyệt Lan cũng là tỷ muội

trong nhà, giao Lục Ánh sơn trang cho nàng cũng được, chỉ sợ là sau đó Lục Ánh

sơn trang sẽ rơi vào tay của Hải gia, việc này..."

"Hiện tại có khuyên

nhị tỷ, chỉ sợ tỷ ấy cũng nghe không lọt lỗ tai đâu?" Lâu Tuyết Du lầm

bầm.

Ba người liếc mắt nhìn

nhau, không hẹn mà cùng lắc đầu, thở dài, giờ là thời điểm Lâu Nguyệt Lan đắc

chí nhất, sao có thể nghe lời khuyên của các nàng chứ?

Nhưng nếu không nghĩ ra

được biện pháp nào, không lẽ các nàng thật phải trơ mắt đứng nhìn Lục Ánh sơn

trang rơi vào trong tay của Hải gia ư?

※※※

"Lão bà, đến Vô Tích

rồi, chúng ta ở lại đây nghỉ hai ngày đi!"

Vẫn yên lặng không nghe

nhúc nhích gì, Phó Thanh Dương nhướng mắt, xốc lên rèm xe ngựa, lấy tay dùng

sức lay Lâu Thấm Du đang vùi đầu vào trong đống sách. Sau đó chợt thấy nàng như

đột nhiên hoàn hồn, mờ mịt nhìn chung quanh.

"Hả?"

"Đến Vô Tích

rồi!"

"Gì? Đến Vô Tích rồi

sao?" Lâu Thấm Du kinh ngạc nhìn phía trước thăm dò, thấy trước mắt là

khách đ**m.

"Không phải nói muốn

đi thăm người nhà đại tẩu sao? Sao lại..."

"Vừa mới đi ngang

qua rồi, chúng ta đến thăm bọn họ, còn bọn họ lại chạy đến Thiên Sơn thăm đại

tẩu."

"A? Đi qua rồi, tại

sao ta không biết một chút gì cả!"

"Ta có gọi nàng,

nhưng nàng không có nghe."

"...Thực xin

lỗi."

Hổ thẹn cụp mắt nhìn

xuống đất, Lâu Thấm Du lẳng lặng xuống xe ngựa, tuy rằng thấy bốn phía dường

như thập phần náo nhiệt, nhưng nàng cũng không dám hỏi nhiều, chỉ dám dùng khóe

mắt nhìn lén.

"Ngày mai miếu Đông

Nhạc có hội chùa, chúng ta thuận đường đi xem đi!" Phó Thanh Dương không

để ý gì đến, nói.

Vừa nói xong, lập tức cảm

giác được bàn tay mềm mại trong tay của hắn khẽ lay động, ngoái đầu nhìn lại,

thấy lão bà vẫn thiểu não gục đầu xuống, bộ dạng kiểu "Ta thực hổ thẹn,

xin cho ta cơ hội sám hối", hắn thật không biết nên khóc hay nên cười.

"Được rồi, được rồi,

ta cũng không giận, đừng bày ra bộ dáng này cho ta xem nữa!"

Một lát sau, bọn họ vào

phòng riêng trong khách đ**m, Phó Thanh Dương nhìn trái nhìn phải một vòng rồi

lưu Tuyết Vụ lại làm bạn với lão bà, còn bản thân mình thì đến xe ngựa lấy quần

áo để tắm rửa.

"Tuyết Vụ, ở lại bảo

hộ lão bà của ta cho tốt, có việc gì thì kêu lớn tiếng một chút, hiểu

không?"

"gấu...gấu!"

Tuyết Vụ kêu lên hai tiếng, cái đuôi lông xù vẫy không ngừng: rõ rồi!

"Tốt lắm." Phó

Thanh Dương gật đầu hài lòng, xoay người đi ra ngoài.

"Thanh ca."

Phó Thanh Dương ngoái đầu

nhìn lại. "Sao?"

Lâu Thấm Du đầy nhu tình

chân thành nhìn hắn chăm chú. "Đừng sủng ta quá a!"

Đuôi lông mày của Phó

Thanh Dương nhướng lên một chút, "Ai sủng nàng?" Vẻ mặt oán giận phủ

nhận, "Lão cha đã nói qua, không được sủng nữ nhân, hễ sủng thì nữ nhân sẽ

giương oai trên đầu ta a, cho nên ta tuyệt không sủng nàng!" Hắn thập phần

nghiêm túc trịnh trọng thanh minh.

"Nhưng..."

"Không có nhưng nhị

gì hết!" Phó Thanh Dương giận dữ nói, "Ta đây là chăm sóc nàng, hiểu không?

Mẹ ta nói, trách nhiệm của trượng phu là chăm sóc cho lão bà, ta đây chính là

hoàn thành trách nhiệm mà thôi, cho nên đừng có nói lung tung là ta sủng nàng

nữa, ta tuyệt không sủng nữ nhân!" Dứt lời, hắn lộ vẻ mặt không vui đi ra

khỏi phòng.

Lâu Thấm Du không khỏi

mỉm cười.

Đúng vậy, hắn là một nam

nhân như thế, thuần dương cương tính, tuyệt không có mềm mỏng, nhưng thật ra,

tim của hắn còn thiện lương, ôn nhu hơn gấp mấy lần so với bất cứ nam nhân nào

khác.

Cho dù tim của hắn thật

ra không thiện lương, không ôn nhu, cho dù hắn lãnh khốc hơn cả Diêm vương dưới

mười tám tầng địa ngục, tàn nhẫn khát máu hơn so với lục vị Tu La, nhưng tâm ý

của hắn đối với nàng vẫn là ôn nhu nhất.

Phụ thân nhìn xem! Thấm

nhi được gả cho một phu quân ôn nhu như vậy! Hắn khiến Thấm nhi thật hạnh phúc,

thật hạnh phúc, đây không phải là hạnh phúc mà ngài vẫn thường không ngừng mơ

ước đến tận lúc cuối đời hay sao?

Trong lòng thầm nói với

cha, nàng đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài, thấy Phó Thanh Dương một tay cầm hành

lý, một tay cầm tay nải bước vào phòng, theo sau là đ**m tiểu nhị. Nàng biết,

hắn đang phân phó đ**m tiểu nhị chuẩn bị nước ấm để nàng tắm rửa, nếu không hắn

chỉ cần hai gáo nước giếng là đủ tắm rửa sạch sẽ cho bản thân mình rồi.

Ngoài ra, hắn còn hỏi rõ

ràng thời gian diễn ra hội chùa ở miếu Đông Nhạc, tuy trên đường đến đây hắn đã

dẫn nàng dạo qua không biết bao nhiêu hội chùa, bao nhiêu chợ đêm.

Đúng vậy, nàng có thể

khẳng định, đây chính là hạnh phúc mà cha vẫn thường không ngừng mơ ước đến tận

lúc cuối đời!

Cho dù một ngày nào đó

hắn nói với nàng hắn thật ra cũng là người trong giang hồ, nàng cũng không để ý

nữa, bởi vì hắn là nam nhân có thể làm nàng hạnh phúc, mọi thứ khác đều chỉ là

tiểu tiết.

Có đúng vậy không phụ

thân?

"Lão bà, trong miếu

có bát tiên, nàng có nhớ vị nào đặc biệt hay không?"

"Không phải họ đều

giống nhau cả sao?"

"Ta đã đặt một cái

bàn ở tửu lâu rồi, chúng ta qua bên đó xem cũng được."

"Ừ, được."

"À, đúng rồi, trước

khách đ**m có người bán đậu hủ, nàng có muốn ăn không?"

"Ăn! ăn! Còn có mứt

quả ghim thành xâu, ta cũng muốn ăn!"

"..."

※※※

Hội chùa Đông Nhạc ở Huệ

Sơn, tục xưng là hội chùa Bát tiên tạ lễ, là hội chùa quy mô lớn nhất vùng Tô

Nam, mỗi lần hội diễn ra liền kéo dài mấy canh giờ, đội ngũ rước lễ thường đi

vòng quanh đến vài dặm, chẳng những muôn người trong thành Vô Tích đều đổ xô ra

đường, mà dân chúng hành hương ở các huyện thành chung quanh cũng sẽ đặc biệt

đến, nhóm tiểu thương lại quảng bá rao bán hàng hóa, cứ thế trên những con phố

dài mười dặm từ thành Vô Tích đến Huệ Sơn đều rất đông người tụ tập tấp nập,

náo nhiệt vô cùng.

Ban ngày ai nấy tranh

nhau ra xem đội ngũ rước lễ, ban đêm thắp đèn ca múa hát tưng bừng, mãi đến nửa

đêm mới nghỉ.

Nếu phải chen chúc trong

đám đông xem rước lễ, chi bằng ngồi trên lầu hai của tửu lâu nhàn nhã ngắm

nhìn, đây thật là một lựa chọn thông minh nhất.

"Xíu mại ở đây ngon

lắm, mau ăn đi, đừng đợi đội rước lễ đến rồi bận xem mà không ăn được!"

Phó Thanh Dương vừa thúc

giục vừa gắp xíu mại nóng hổi vào chén cho lão bà, còn có giò cháo quẩy, bánh

bao...cứ liên tục gắp dồn vào cái chén nhỏ trước mặt của nàng.

"Được."

"... . . Đừng lén

cho Tuyết Vụ ăn như vậy!"

"Nhưng nó cũng muốn

ăn mà!"

Phó Thanh Dương thật

không biết nên khóc hay nên cười, kể từ lúc lão bà mang thai, số lần cải lão

hoàn đồng càng ngày càng tăng, không có việc gì cũng làm nũng với hắn, có đôi

khi hắn cũng muốn trách nàng một chút, để nàng khỏi đâm ra càng lúc càng kiêu

ngạo.

Dù trong lòng cố tình

nghĩ như vậy, nhưng miệng lại không thể nào mở ra trách cứ, bất đắc dĩ đành

phải thuận theo nàng.

"Ta sẽ kêu thêm hai

phần nữa, được không?"

"Cám ơn Thanh

ca."

"Ăn nhanh đi!"

Thế là Phó Thanh Dương

lại kêu thêm mấy phần xíu mại, hai phần để Lâu Thấm Du cho Tuyết Vụ ăn, vừa rồi

Lâu Thấm Du lén ném cho nó mấy cục xíu mại, con tiểu súc sinh này đã lập tức

bắt đầu phun nước miếng chảy tùm lum trong quán như lũ lụt, tất cả đều là kiệt

tác của nó.

Nhưng nó vẫn rất nghe

lời, Phó Thanh Dương kêu nó gục xuống không được nhúc nhích, nó liền thật sự

gục xuống không dám cử động chút nào, mặc dù cái mũi không ngừng ướt sũng, hai

mắt cũng lom lom nhìn lên bàn, hận không thể xuất một chiêu Hoành tảo thiên

quân l**m sạch, nhưng ngoại trừ nhễu nước miếng tùm lum nó cũng không dám làm

gì khác.

Mãi đến khi xíu mại đưa

tới trước mặt, nó mới dám há mồm thật to ra nuốt lấy nuốt để, những vẫn nằm

phục xuống như cũ, ngay cả mông cũng không dám nâng lên một chút nào.

"Gì? Thanh ca, thiệt

nhiều quan sai nha! Muốn bắt người sao?"

"Bắt cái đầu của

nàng, là đội ngũ rước lễ đã sắp đến, quan sai đến để dẹp đường cho đội rước

lễ."

"Thật sao, đến nhanh

vậy ? Ta đây..."

"Ăn xong mới cho

xem!"

"Được thôi!"

Sau khi quan sai dọn dẹp

hai bên đường, nghi thức "bốn tiếng súng, tám tiếng kèn" diễn ra, đầu

tiên là nghênh đón bài tự sơn son thếp vàng của Bát tiên và bách thần được thờ

phụng trong miếu, nhạc công đánh chiêng la thổi kèn trống, theo sau là võ sĩ

che cờ phướng ngũ sắc, trong tay cầm lư đồng nghi ngút khói hương, vây quanh là

đại kiệu nâng bát tiên.

Sau đó là biểu diễn hí

kịch các loại, tiếng đàn sáo Giang Nam du dương trỗi lên, có ca múa vũ, có múa

lửa; có đi cà khêu, làm xiếc ảo thuật; có cúng xe ngựa, nữ trang; có chọn trà

ẩm trà; có kẻ giả trang làm đao phủ tay cầm cương đao, có kẻ giả trang làm tù

phạm; còn có người giả lóc thịt nơi cánh tay, thắt cổ..., vừa vũ vừa xướng trên

đường thật vô cùng náo nhiệt.

Không biết đã qua bao

lâu, cuối cùng đội rước lễ náo nhiệt cũng qua đi, Lâu Thấm Du mới mỹ mãn quay

đầu lại, bắt gặp ánh mắt không hề hờn giận của Phó Thanh Dương, trong lòng giật

mình, cuống quít cúi đầu xuống xem...

Trên bàn, dĩa xíu mại,

bánh bao..còn hơn phân nửa chưa đụng đũa đến.

"Thực xin lỗi!"

Hổ thẹn thầm thì một câu,

nàng lập tức rũ vai gục đầu xuống, tính dùng tốc độ nhanh nhất tiêu diệt tội

chứng, ai ngờ ngay cả một miếng xíu mại còn chưa kịp gắp, tất cả tội chứng trên

bàn đều đã bị đem xuống cho Tuyết Vụ ăn hết, Tuyết Vụ cảm động đến muốn rơi cả

nước mắt, cứ ư ử không thôi.

"Đều lạnh hết rồi

còn ăn gì nữa!" Phó Thanh Dương giận dữ mắng mỏ, chợt ngoắc gọi đ**m tiểu

nhị đến, lại kêu mấy phần xíu mại và bánh bao, giò cháo quẩy mới ra. "Nàng

a! Sau này mà còn không nghe lời, sẽ không mang nàng đi xem diễn nữa!"

"Được thôi, được

thôi, thực xin lỗi mà!" Lâu Thấm Du cúi đầu nhận sai, thật tình sám hối.

Bởi vậy khi xíu mại được

đem ra, nàng liền vùi đầu tập trung ăn, tính giải quyết tất cả những món ăn hắn

kêu lên để hắn vui vẻ.

Việc này cũng không có gì

khó khăn, từ sau khi nàng mang thai liền trở nên tham ăn vô cùng, sức ăn mạnh

gần bằng Phó Thanh Dương.

"Tam muội?!"

Đang bận rộn chìm đắm

trong dĩa thức ăn, bất ngờ nghe được một thanh âm quen thuộc, Lâu Thấm Du không

khỏi nghi hoặc ngẩng đầu lên nhìn, chợt kinh ngạc đến mức trợn trừng mắt.

"Đại công tử!"

Quả thật là Vũ Văn Tĩnh

Nhân, hơn nữa theo sau hắn còn có hai vị cô nương, cô nương lớn tuổi hơn thì

đoan trang văn tĩnh, cô nương nhỏ hơn một chút thì hoạt bát bướng bỉnh. Hai vị

cô nương này mặt mày rất giống nhau, xem ra hẳn là tỷ muội.

Giống như những nữ nhân

khác, tầm mắt của các nàng vừa chạm vào Phó Thanh Dương cũng không thể dịch

chuyển ra nổi.

Nhưng Vũ Văn Tĩnh Nhân căn

bản không để ý tới Phó Thanh Dương, trong mắt của hắn chỉ có Lâu Thấm Du.

"Tam muội, sao nàng lại ở đây?"

"Thanh ca dẫn ta đến

xem hội chùa." Lâu Thấm Du lén liếc Phó Thanh Dương một cái, thấy ánh mắt

của hắn đang chăm chú quan sát đánh giá Vũ Văn Tĩnh Nhân từ trên xuống dưới, vẻ

mặt hồ nghi. "Sao Đại công tử ngươi lại ở đây? Ta nhớ là ngươi cũng không

thích náo nhiệt như vầy a!"

Cuối cùng Vũ Văn Tĩnh

Nhân cũng nhớ ra là hắn không phải đi một mình, ngoái đầu lại liếc phía sau một

chút.

"Là Hạ Hầu Tam cô nương,

nàng muốn ta dẫn các nàng đến đây."

"Thì ra là thế,

vậy..."

"Lão bà, hắn là ai

vậy?" Phó Thanh Dương chen vào, ngữ khí hồ nghi.

"Thanh ca, ta đã

từng đề cập qua với chàng về Vũ Văn đại công tử, có nhớ không?" Lâu thấm

Du trả lời thật thản nhiên.

Thời điểm nàng nghĩ mình

thích Vũ Văn Tĩnh Nhân, có lẽ cảm thấy dường như hơi có lỗi với Phó Thanh

Dương, nhưng nay nàng đã nhận ra rõ rằng nàng và Vũ Văn Tĩnh Nhân chỉ có tình

cảm bằng hữu, nàng đã có thể yên tâm thoải mái, bình tĩnh thản nhiên đối mặt

với chất vấn của Phó Thanh Dương.

Phó Thanh Dương giật

mình. "Vũ Văn Tĩnh Nhân? Là người mà nàng kiên quyết không muốn gả cho hắn

mà gả cho ta sao?"

Mặc dù đó là sự thật,

nhưng trước mặt người ta cũng không thể không hề e ngại gì mà nói ra nha!

Lâu Thấm Du có chút

ngượng ngùng giật nhẹ ống tay áo của hắn, đợi hắn cúi thấp đầu xuống, lại dùng

thanh âm nhỏ đến mức không nghe được nói bên tai của hắn, "Phải"

Ánh mắt đang nhìn chăm

chú trên người Vũ Văn Tĩnh Nhân lập tức thay đổi, "Thật có lỗi, lão bà ta

không muốn gả cho ngươi, lại bị ta cưới mất." Phó Thanh Dương áy náy nói.

"Nhưng nam tử hán đại trượng phu lo gì không cưới được vợ, thí dụ như hai

vị cô nương phía sau ngươi kia, tuy rằng kém hơn so với lão bà của ta, nhưng

coi cũng được, ngươi cứ thử xem!"

Cái này càng quá đáng!

"Thanh ca," Lâu

Thấm Du dở khóc dở cười đỏ mặt. "Sao chàng lại nói vậy!"

"Ta nói rất đúng sự

thật a!" Phó Thanh Dương hoang

mang nói. "Không đúng chỗ nào?"

Mắt thấy cặp tỷ muội kia

sắc mặt càng lúc càng khó coi, ái ngại một hồi, Lâu Thấm Du thật cảm thấy thập

phần bất đắc dĩ vì cái tính chân chất thẳng như ruột ngựa của Phó Thanh Dương,

rất muốn lôi ruột hắn ra cột lại, xem có thể quấn lại được mấy vòng.

"Thanh ca, chàng cẩn

thận nhìn kỹ lại xem, các nàng ấy đẹp hơn so với ta đó chứ!" Nàng hạ giọng

nhỏ xuống nhắc nhở hắn.

"Ai nói, nàng xinh

đẹp hơn gấp mấy lần so với các nàng ấy!" Phó Thanh Dương lớn tiếng kháng

nghị.

Trong lòng Lâu Thấm Du

thoáng chốc thật cảm động vui sướng, thật ra hai vị cô nương kia dung mạo đẹp

hơn nàng, nhưng trong mắt Phó Thanh Dương nàng lại đẹp hơn so với các nàng ấy.

Nhưng mà...

"Cho dù thế nào

chàng cũng phải nói hai vị cô nương kia đẹp hơn ta, đây là lễ phép."

"Lễ cái rắm!"

Phó Thanh Dương nổi giận. "Rõ ràng kém hơn nàng, tại sao muốn ta nói

dối?"

Lâu Thấm Du không biết

nên khóc hay cười. "Thanh ca..."

đ**m tiểu nhị đứng kế bên

thấy không khí có vẻ ngưng trọng, nhanh nhẩu lên tiếng. "Thực xin lỗi hai

vị khách quan, tiểu nhân muốn hỏi một chút, giờ xung quanh không còn bàn trống,

có thể cho ba vị khách quan này ngồi chung một bàn với hai vị được không?"

"Đương nhiên không

thành vấn đề!" Phó Thanh Dương xua tay mời khách. "Mời ngồi! Mời

ngồi!"

"Cám ơn." Vũ

Văn Tĩnh Nhân lập tức ngồi xuống, ánh mắt từ đầu đến cuối vẫn thủy chung dán

chặt trên người Lâu Thấm Du.

Tuy mất hứng, nhưng thấy

Vũ Văn Tĩnh Nhân cũng đã ngồi xuống, tỷ muội Hạ Hầu gia cũng chỉ đành miễn

cưỡng ngồi xuống theo, sau đó Vũ Văn Tĩnh Nhân gọi mấy món thức ăn, rồi lễ phép

giới thiệu hai vị cô nương kia.

"Hai vị này là Ninh

Quốc phủ Hạ Hầu gia nhị tiểu thư, tam tiểu thư."

"Thì ra là tỷ muội

của Hạ Hầu gia." Phó Thanh Dương gật gù, "Ta tên là Phó Thanh Dương,

nàng là lão bà của ta." Rồi quay đầu ra lệnh cho Lâu Thấm Du, "Mau ăn

nhanh đi chứ không xíu mại nguội lạnh hết!"

"Dạ, Thanh ca."

Không lâu sau, thức ăn

của Vũ Văn Tĩnh Nhân cũng được đưa tới, hai bên liền im lặng dùng bữa, cũng

không nhìn nhau và tán gẫu nữa.

Mãi đến khi Lâu Thấm Du

sắp ăn xong xíu mại, Phó Thanh Dương hai mắt nhàn rỗi nhìn ra ngoài cửa sổ của

tửu lâu đột nhiên lên tiếng .

"Gì? Phía đối diện

có sạp bán mai hoa cao và bánh trôi kìa!" đột nhiên đứng dậy "Nàng

nhất định sẽ thích, ta đi mua liền!" vừa nói xong đã vội vàng đi xuống

lầu.

Thấy Phó Thanh Dương rời

đi, hai vị tiểu thư của Hạ Hầu gia kia cũng nói nhỏ vào tai nhau rồi sau đó hai

người cũng đứng dậy.

"Chúng ta cũng muốn

đi mua một chút đồ, sẽ mau trở lại thôi."

"Muốn ta đi chung

với các ngươi không?" Vũ Văn Tĩnh Nhân lễ phép hỏi.

"Không cần, tự bọn

ta đi được rồi!"

Vũ Văn Tĩnh Nhân đoán

rằng chắc các nàng muốn mua đồ dùng cho nữ nhân gì đó, tự nhiên không muốn nam

nhân đi theo, nên cũng không ép, huống chi, thừa dịp này, hắn cũng có thật

nhiều chuyện muốn nói với Lâu Thấm Du.

Nhưng hắn còn chưa lên

tiếng, Lâu Thấm Du đã mở miệng trước.

"Đại công tử, sao

không chọn một trong hai vị tiểu thư kia làm thê tử?"

Vũ Văn Tĩnh Nhân vẻ mặt

gượng lại một chút, chợt thở dài, ảo não. "Cha muốn ta chọn một trong hai

người bọn họ, nhưng ta cũng không..."

"Vậy sao, ta thấy vị

nhị tiểu thư văn văn tĩnh tĩnh kia có vẻ thích hợp hơn." Lâu Thấm Du thành

tâm đề nghị.

Vũ Văn Tĩnh Nhân hai mắt

nhìn nàng một cách mãnh liệt, không thể tin được nàng lại nói như thế,

"Không, người nào ta cũng không muốn!" Hắn oán giận cự tuyệt.

"Tam muội, ta sẽ chờ nàng, cho dù cha ta có bức ta cỡ nào, ta cũng sẽ chờ

nàng!"

Chờ nàng?!

Lâu Thấm Du có chút giật

mình nhìn hắn một hồi lâu, sau đó thở dài nói. "Đừng chờ ta, đại công tử!

Ngươi vĩnh viễn cũng sẽ không đợi được đâu!"

"Tam muội, cái thứ

kia là một gã buôn bán ngựa th* t*c, sớm muộn gì nàng cũng sẽ không chịu nổi,

ta..."

"Đại công tử!"

Lâu Thấm Du nhẹ nhàng cắt ngang lời hắn "Có lẽ Thanh ca thô lỗ, có lẽ hắn

chỉ là một anh chàng buôn bán ngựa bình thường, nhưng mà hắn lại là một nam

nhân rất ôn nhu, một trượng phu rất săn sóc thê tử, hắn đối với ta rộng lượng,

bao dung đến mức ngươi cũng không thể tưởng tượng nổi, được ở bên hắn, ta nghĩ

đời này ta cũng không còn mơ ước gì nữa, thậm chí..."

"Không, không thể

nào!" Vũ Văn Tĩnh Nhân không tin nàng. "Nhị tiểu thư nói cho ta biết,

hắn là một nam nhân thập phần bá đạo, chẳng những bắt nàng tuân theo hắn trong

mọi chuyện, thậm chí còn không cho nàng rời khỏi nhà quá ba thước, cái loại nam

nhân như thế này..."

Lâu Thấm Du nở nụ cười.

"Vậy ngươi nghĩ vì sao ta lại ở đây? Phải, hắn không cho ta rời khỏi nhà

quá ba thước, nhưng đó là vì an toàn của ta, hơn nữa khi hắn biết ta cũng muốn

xuất môn đi dạo đi ngắm khắp nơi, hắn liền quyết định thỏa mãn tâm nguyện của

ta, kỳ này xuất môn, hắn đã mang ta đi xem qua không biết bao nhiêu địa phương,

thậm chí còn đến cả quan ngoại nữa..."

Nàng thỏa mãn than thở,

"Đại công tử, ngươi có từng nghĩ tới ta cũng ao ước được xuất môn đi xem

khắp nơi? Có từng nghĩ tới ta cũng muốn đi dạo hội chùa, đi dạo chợ đêm? Có

từng nghĩ tới..." Nhẹ giọng cười. "Ta cũng muốn ăn mứt quả ghim thành

xâu, ăn một cách ngấu nghiến sỗ sàng?"

Vũ Văn Tĩnh Nhân thập

phần ngoài ý muốn trừng lớn mắt. "Nàng..." cũng muốn làm chuyện như

vậy?

"Ngươi không

có." Lâu Thấm Du trả lời thay hắn. "Bởi vì ngươi chỉ nghĩ đến chính

mình, ngươi hy vọng ta có thể trở thành một thê tử xứng đáng, một người vợ có

thể chia sẻ một nửa trách nhiệm với ngươi, phụ trợ ngươi hoàn thành kỳ vọng của

cha mẹ, còn muốn ta ở bên cạnh ngươi bất cứ lúc nào ngươi cần, trấn an ngươi,

an ủi ngươi, làm cho lòng ngươi bình thản lại. Đại công tử, ngươi..." nhẹ

nhàng một chút. "...mới là một nam nhân muốn trói buộc ta vào gia

đình!"

Vũ Văn Tĩnh Nhân há hốc

mồm, lại không biết nói gì cãi lại, bởi vì hắn đúng thật là có ý tưởng này.

"Mà Thanh ca lại

trái ngược lại với ngươi, hắn chỉ muốn ta làm một thê tử tốt, ôn thuần phục

tùng, hiếu thuận với cha mẹ chồng, biết chăm lo việc nhà, hầu hạ trượng phu,

sanh con dưỡng cái, sau đó..." Lâu Thấm Du cười thật ôn nhu. "Hắn sẽ

yêu thương ta, sủng ái ta, chẳng những quan tâm đến tâm tình của ta, cũng sẽ

cực lực thỏa mãn tâm nguyện của ta. Hơn nữa..."

Nàng lại thở dài thật sâu

trấn tĩnh lại sự xúc động dâng trào, "Hắn nói muốn rước bài vị của cha ta

vào đại từ đường nhà hắn để cung phụng!" lại tươi cười thỏa mãn.

"Còn có..."

Nàng thuận tay đem toàn bộ xíu mại, bánh bao còn lại trên bàn đổ xuống cho

Tuyết Vụ ăn. "Nó tên là Tuyết Vụ, là Thanh ca đã mua cho ta , bởi vì ta

thích, hắn liền bỏ ra một trăm lượng mua về cho ta. Đại công tử, ngươi sẽ làm

những chuyện như vậy sao? Chỉ vì ta thích, ngươi liền sẽ bỏ ra một trăm lượng

mua một con chó bé nhỏ không giá trị gì như vậy?"

"Ta...Ta..."

"Ngươi sẽ

không." Lại một lần nữa, Lâu Thấm Du trả lời thay hắn. "Bởi vì nuôi

dưỡng, cưng chìu một con chó, đối với ngươi mà nói là không hề có ý nghĩa,

huống chi ngươi cũng sẽ lo lắng việc này sẽ làm lệnh tôn, lệnh đường mất hứng,

trách ngươi quá sủng thê tử, cho nên ngươi tuyệt sẽ không làm những chuyện

này."

Hắn sẽ không làm những

chuyện này, nhưng là vì...bởi vì...

Vì cái gì?

Bởi vì đó là chuyện vô

nghĩa?

Bởi vì cha mẹ hắn nhất

định sẽ trách hắn là quá sủng thê tử?

Vũ Văn Tĩnh Nhân toát mồ

hôi lạnh đầy đầu, vừa lo lắng vừa sợ hãi, rất muốn bào chữa cho chính mình,

nhưng lại không nghĩ ra bất cứ từ nào có thể bác bỏ lời nói của nàng.

Bởi vì nàng nói đúng, chỉ

là hắn không muốn thừa nhận sự thật.

"Đại công tử, ta vẫn

từng nghĩ, trên thế gian này, ngươi là nam nhân có thể thông cảm và hiểu ta

nhất, có thể đối đãi ngang hàng với ta" Lâu Thấm Du nói tiếp. "Nhưng

sau khi gả cho Thanh ca, ta mới hiểu được, ngươi cũng ích kỷ, bá đạo như những

nam nhân khác, chẳng qua bề ngoài không lộ ra mà thôi. Nhưng Thanh ca..."

Nhắc tới Phó Thanh Dương,

khóe môi Lâu Thấm Du không tự chủ được liền tràn ra một nụ cười chân thành đầy

nhu tình, "bề ngoài hắn thật là một nam nhân rất bá đạo, nam nhân là trời,

nữ nhân là đất, hắn còn hung hăng đem ta dẫm nát dưới lòng bàn chân, nhưng

mà..." Nàng bật cười. "nếu thật sự ngẫm lại, bị dẫm nát dưới lòng bàn

chân có lẽ chính là hắn!"

"Vậy sao?" Vũ

Văn Tĩnh Nhân bật thốt lên nói.

Lâu Thấm Du liếc hắn một

cái, không muốn giải thích thêm, bởi vì đó là chuyện không thể dùng ngôn ngữ để

giải thích, chỉ có thể tự mình thể nghiệm và lĩnh hội.

"Cho dù ra sao đi

chăng nữa, đại công tử, xin đừng chờ ta, ta tuyệt sẽ không rời bỏ Thanh ca, cả

đời này ta cũng chỉ làm thê tử của hắn, ta..." Hai gò má nàng xuất hiện

hai vệt đỏ hồng như hai cánh hoa."...yêu hắn, ngươi hiểu chưa?"

Yêu tên buôn bán ngựa thô

tục kia?

Sao lại có thể như vậy

được? Một gã buôn ngựa th* t*c sao có thể xứng với tình cảm của nàng!

"Nhưng tam muội,

ta..."

"Đại công tử, ngươi

nhất định có thể tìm được một đối tượng khác có thể thỏa mãn các điều kiện của

ngươi!"

"Nhưng..."

Mới nói được một chữ, Vũ

Văn Tĩnh Nhân liền ngậm miệng lại không lên tiếng nữa, bởi vì Phó Thanh Dương

đã thình lình xuất liện tại thang lầu.

"Đến đây rồi, đến

đây rồi, ta xếp hàng lâu lắm mới mua được đó!" Một tay cầm một bịch mai

hoa cao, một tay cầm chén bánh trôi, Phó Thanh Dương thật cẩn thận đặt trước

mặt Lâu Thấm Du, tiện đà trừng mắt, rống giận. "Nàng lại cho Tuyết Vụ ăn

hết hả, thật đáng giận, mai mốt không mang theo nàng đi xem diễn nữa!"

"Nhưng mà..."

Đôi mắt trong sáng của Lâu Thấm Du như ngập nước một cách đáng thương,

"Nếu ta ăn hết những thứ đó, vậy..." Nàng liếc mắt nhìn Mai hoa cao

và chén bánh trôi trên bàn. "làm sao còn bụng ăn vô hai món này a!"

Phó Thanh Dương giật

mình, nhìn xíu mại trước mặt Tuyết Vụ, rồi lại nhìn nhìn bịch mai hoa cao và

chén bánh trôi, lắc lắc đầu.

"Nói vậy cũng phải,

thôi được rồi! Vậy nàng mau ăn xong đi rồi ta mang nàng đi xem biểu diễn!"

Vũ Văn Tĩnh Nhân trừng

mắt nhìn cảnh trước mặt, đầu tiên hắn chợt sửng sốt, sau lập tức bừng tỉnh đại

ngộ, hiểu được vì sao nàng nói người bị dẫm nát dưới lòng bàn chân là Phó Thanh

Dương.

Bởi vì, chỉ cần đủ thông

minh trong nói năng, ứng xử, muốn đem Phó Thanh Dương "dẫm nát dưới lòng

bàn chân" thật là dễ dàng.

Nhưng mà, nàng sẽ lợi

dụng điểm này sao?

Sẽ, nàng sẽ, khi nào hắn

không vui, nàng sẽ lợi dụng điểm này để hắn hết tức giận, nhưng những lúc khác,

nàng tuyệt sẽ không lợi dụng việc này.

Nàng tình nguyện bị hắn

"dẫm nát dưới lòng bàn chân", sau đó hưởng thụ sự quan tâm, sủng ái

của hắn.

Sau khi hiểu ra điều này,

cuối cùng Vũ Văn Tĩnh Nhân cũng không thể không hết hy vọng, Lâu Thấm Du nói

đúng, hắn rất ích kỷ, không thể ”đơn thuần” được như Phó Thanh Dương.

Hắn cưới vợ là vì mục

đích có lợi cho chính bản thân mình, mà Phó Thanh Dương chỉ cưới vợ vì đơn

thuần muốn cưới vợ.

Việc gì hắn cũng nghĩ đến

bản thân mình trước tiên, sau đó mới lo lắng đến Lâu Thấm Du, đến lúc không thể

đảm đương nổi, hắn cũng sẽ nghĩ đến việc hy sinh nàng.

Còn Phó Thanh Dương, hắn

cũng không có nghĩ đến chính bản thân mình trước hoặc nghĩ đến ai sau, hắn chỉ

đơn thuần chiếu cố thê tử, che chở thê tử, nên thế nào thì liền làm thế ấy,

cũng không lo lắng nghĩ ngợi là làm như vậy có bạc đãi chính mình hay không,

hoặc là làm như vậy có khiến ai mất hứng hay không.

Bọn họ là ”phu thê” chân

chính, mà không phải là ”phu” và ”thê” vì mục đích nào đó mà phải ở chung với

nhau.

Chứng kiến cảnh Lâu Thấm

Du vì thấy Phó Thanh Dương trở cổ tay "hô biến" ra một xâu mứt quả

ghim rồi nhất thời kinh hỉ đoạt lấy, vội vội vàng vàng cắn lấy cắn để, Vũ Văn

Tĩnh Nhân không khỏi hổ thẹn cười khổ.

Người chân chính không

xứng với Lâu Thấm Du là hắn mới đúng!

※※※

Hội chùa Đông Nhạc vô

cùng náo nhiệt rốt cuộc cũng trôi qua.

Hôm sau, bọn họ tiếp tục

cuộc hành trình đi về phía nam, Lâu Thấm Du còn đang đoán xem không biết Phó

Thanh Dương lại dẫn nàng đi đâu chơi tiếp, không ngờ vừa mới đi ngang qua một

thành trấn, xe ngựa đột ngột ngừng lại, nàng tưởng thành trấn này có chỗ nào đó

đặc biệt nên Phó Thanh Dương muốn dẫn nàng đi xem.

Ai ngờ màn xe cuốn lên,

Phó Thanh Dương lại tiến vào thăm dò, vội vã nói: "Chúng ta không nghỉ

trọ, cũng không đến Nam Dương nữa!"

"Tại sao?"

"Ta vừa nhận được

thư tín của đại ca, hắn nói Lục Ánh sơn trang xảy ra chuyện phiền toái, muốn

chúng ta mau chóng trở về, hắn cũng sẽ đến đó hội họp cùng chúng ta."

Trong lòng Lâu Thấm Du

căng thẳng. "Chuyện phiền toái gì vậy?"

Phó Thanh Dương lắc lắc

đầu. "Ta cũng không biết, trong thư đại ca chưa nói rõ ràng, chỉ bảo chúng

ta mau chóng trở về, hắn nói nhạc mẫu cần chúng ta hỗ trợ."

"Ừ, vậy chúng ta mau

chóng đi đi!"

Thế là, cả hai lại tiếp

tục lên đường, Phó Thanh Dương đi mau hơn nhưng vẫn chú ý không làm ảnh hưởng

đến sức khỏe của Lâu Thấm Du, mặt mày bơ phờ mệt mỏi, râu ria lởm chởm, tóc tai

lộn xộn, mà Lâu Thấm Du cũng không để ý mấy, chỉ một lòng lo lắng không biết

Lục Ánh sơn trang rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì phiền toái?

Có thể khẳng định chuyện

phiền toái này tất nhiên là chuyện trên giang hồ, nếu là như vậy, phu quân chỉ

biết buôn bán ngựa thôi, cũng đâu có giúp được gì?

"Lão bà."

"Dạ?"

"Đừng lo lắng, có ta

ở đây, tất cả cứ giao cho ta là được rồi!"

Kỳ lạ là vừa nghe Phó

Thanh Dương nói như vậy, không hiểu sao nàng lại thật sự ổn định tinh thần lại.

Rõ ràng hắn chỉ là một

anh chàng buôn bán ngựa bình thường, không có nửa điểm liên quan đến giang hồ,

cũng tuyệt không thể giúp đỡ được bất cứ việc gì, nhưng mà...

Nàng tin tưởng hắn!

Bởi vì hắn là người ngay

cả lời nói dỗ ngọt dễ nghe cũng không biết nói, từ trước đến nay hắn luôn luôn

chỉ biết nói thẳng, không nói đến nửa câu nói dối.

Không phải không nói, mà

là sẽ không nói, hắn quá thẳng thắng trực tính, căn bản không hiểu nên nói dối

như thế nào.

Có lẽ giống như hắn đã

bán ngựa cho muội muội của nàng, hắn cũng đã mua bán giao dịch với những người

giang hồ, nên biết vài vị thành danh trên giang hồ, có lẽ hắn có thể thỉnh bọn

họ đến hỗ trợ, có lẽ...

"Đúng rồi, lão bà,

thiếu chút nữa đã quên..."

"Thanh ca?"

"Ba viên thuốc này

là đại ca đã gửi cho ta, nàng giữ lấy, trước khi bước chân vào Lục Ánh sơn

trang, phải nhớ rõ uống một viên chung với máu của ta..."

Máu của hắn?!

"Gì?"

"Tuy rằng thứ độc

kia ngay cả Đường môn cũng không giải được, nhưng không làm khó được nhị ca của

ta..."

Độc?!

"Dạ?"

"Cho nên trăm ngàn

lần đừng quên, nhất định phải dùng máu của ta uống viên thuốc trước rồi mới có

thể tiến vào Lục Ánh sơn trang!"

"..."

Lục Ánh sơn trang rốt

cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.