Chương 1
Phu quân của ta là Phong Đình Dụ, Thủ phụ đương triều, tính tình thanh lãnh, cô ngạo, không gần nữ sắc.
Thành thân đã ba tháng, ta vẫn là thân xử nữ.
Phong Đình Dụ giữ bộ mặt lạnh như băng: "Nếu phu nhân cảm thấy nhàn rỗi, có thể tìm chút việc mà làm."
Mẫu thân từ nhỏ đã dạy ta, xuất giá tòng phu, ta tự nhiên phải nghe lời hắn.
Thế là ta phát hiện, thanh quan ở thành Nam hát khúc rất hay, công tử ở thành Bắc dáng người lại vô cùng mềm mại.
Sau đó, Phong Đình Dụ đen mặt lôi ta từ trong lòng người khác ra: "Ta không bảo nàng làm việc này!"
Ngày Thánh thượng ban hôn cho ta và Phong Đình Dụ, chẳng biết bao nhiêu cô nương đã khóc đỏ cả mắt.
Phong Đình Dụ mười tám tuổi đi thi, nhất cử đoạt khôi. Nay mới hai mươi lăm tuổi đã là Thủ phụ, tiền đồ vô lượng.
Nếu ta không phải là con gái Trấn Quốc Công, thì cái chuyện tốt béo bở này đời nào đến lượt ta.
Khi thánh chỉ ban hôn tới phủ Quốc Công, ta đang ở trong ao bắt cá chép, vạt váy ướt đẫm, trên đầu còn vương cả cỏ nước.
Phong Đình Dụ đứng bên bờ ao, nhìn ta từ trên cao xuống, vẻ mặt không chút cảm xúc.
Chắc trong lòng hắn đang nghĩ, thật chẳng ra thể thống gì.
"Giang cô nương tiếp chỉ đi." Vị công công đúng lúc nhắc nhở.
Ta nhanh nhẹn bò lên bờ: "Dân nữ tiếp chỉ."
Hắn nói: "Thần tuân chỉ."
Đêm tân hôn, ta đói bụng chờ từ hoàng hôn đến nửa đêm, nến long phụng cháy cạn cả mà vẫn không thấy Phong Đình Dụ đâu.
Cuối cùng, ta giật phăng khăn trùm đầu, xông đến thư phòng của Phong Đình Dụ.
"Phong Đình Dụ! Hôm nay là ngày thành thân của chúng ta, ngươi có ý gì đây?"
Thị vệ canh bên ngoài chẳng dám thở mạnh một tiếng.
Phong Đình Dụ ngước mắt, hàng mi dài khẽ run: "Ta biết hôn sự này không phải ý nguyện của nàng, Phong mỗ cũng vậy."
"Ta nhổ vào!"
Ta nổi giận: "Ngươi không hài lòng thì lúc đó sao không t/r/eo c/ổ ở Kim Loan Điện để bày tỏ chí hướng đi? Đêm tân hôn ngươi làm khó ta là có ý gì?"
"Quân bảo thần c/h/ết, thần không thể không ch/ế/t. Ta là bề tôi, sao có thể kháng chỉ?"
Đúng là kẻ cổ hủ.
Phong Đình Dụ lấy từ trong ngăn kéo ra một xâu chìa khóa và một chồng sổ sách.
"Đây là sổ sách trong phủ và chìa khóa kho hàng.
Phong mỗ không nạp th.i.ế.p, không nuôi ngoại thất, ngoài tình nghĩa vợ chồng ra, những thứ khác ta đều có thể cho nàng."
Cái gì?!
Lại có chuyện tốt thế sao?
Ta vui vẻ trở về phòng.
Sáng hôm sau, ta vung tay sai người chuyển sương phòng thành bếp nhỏ, trên giá sách bày đủ các loại họa bản.
Ta vừa cho cá ăn ở bên ao vừa cảm thán: "Cuộc sống này thật quá tuyệt vời."
Cuộc sống quá thoải mái, chưa đầy ba tháng, ta đã béo ra một vòng.
Hôm nọ về phủ, tình cờ gặp lúc Đại ca nghỉ phép.
Đại ca nói: "Chưa đến cuối năm mà, nhà ai có con heo vỗ béo chạy ra thế này?"
Ta: (╯‵□′)╯︵┻━┻
Đợi sau này già đi, ta sẽ ngồi trên ghế bập bênh, kể cho cháu trai nghe về cuộc đời của bà nội béo chưa từng được no bụng lại cứ dăm bữa nửa tháng phải giảm cân.
Xuân Oanh đúng lúc ngắt lời: "Tiểu thư, người làm gì có cháu trai. Người đừng quên, người và Thủ phụ đại nhân đến giờ vẫn chưa viên phòng."
Ta rắc nắm thức ăn cá xuống ao: "Vậy thì ta tìm người khác viên phòng thôi."
Xuân Oanh giật giật khóe mắt.
"Dù con không phải là của hắn, nhưng vợ vẫn là của hắn mà."
"Khụ khụ khụ!"
"Sao, người bị sặc lông gà à?"
"Du Ninh." Giọng nói thanh lãnh truyền đến từ phía sau.
Tay ta run lên, nửa rổ thức ăn cá đổ hết xuống ao.
"Ngươi tới khi nào vậy?"
"Vừa tới."
Ta thở phào nhẹ nhõm, chưa kịp thở xong đã nghe hắn nói tiếp.
"Ngay lúc nàng đang bàn chuyện tìm người khác để viên phòng ấy."
Ha ha, điều không nên nghe thì đều nghe thấy cả rồi.
Thành thân đã ba tháng, đây là lần thứ hai chúng ta gặp mặt.
Hắn vận thường phục màu nguyệt bạch, càng tôn lên vẻ đẹp như tuyết. Có lẽ vừa bãi triều, giữa mày đầy vẻ mệt mỏi, ánh mắt lặng như mặt nước giếng cổ.
"Thủ phụ đại nhân có việc gì sao?"
"Ngày mai có yến tiệc trong cung, cùng đi thôi."
"Được."
Ta nhìn khuôn mặt tuấn lãng đó, lần đầu tiên nảy sinh chút u sầu.
Dung nhan như thế, chỉ có thể ngắm, không thể ăn.
Thật đáng tiếc, thật đáng tiếc.
"Đại nhân, tối nay ngài có muốn ở lại dùng bữa tối không?"
Vẻ đẹp cũng là thức ăn, chỉ cần nhìn khuôn mặt hắn thôi cũng đủ ăn thêm hai bát cơm.
"Không cần đâu."
Phong Đình Dụ giữ bộ mặt không chút cảm xúc: "Nếu phu nhân cảm thấy nhàn rỗi, có thể tìm chút việc mà làm."
Ồ, đã hiểu!!!
Hôm sau, ta mặc một chiếc váy màu hồng phấn, Xuân Oanh giúp ta vấn một kiểu tóc đoan trang, ngồi quy củ bên cạnh Phong Đình Dụ.
Hoàng thượng nhìn thấy ta không khỏi tán thưởng: "Du Ninh sau khi thành thân, quả thực trưởng thành hơn nhiều."
"Đa tạ Bệ hạ." Ta tao nhã đứng dậy tạ ơn.
Lúc này, Phong Đình Dụ khẽ bật cười một tiếng.
Dưới ánh nến, ngũ quan như tượng băng ngọc chạm khắc bỗng chốc trở nên ấm áp nhờ nụ cười ấy.
Chẳng trách được, tướng mạo của hắn quả thật rất đẹp.
Phong Đình Dụ thấy món anh đào tô lạc trước mặt ta đã vơi sạch, bèn đẩy phần của hắn tới trước mặt ta.
"Ta không ưa đồ ngọt."
Đúng là làm bộ.
Ta thầm mắng trong lòng.
Ta chuyên tâm ăn uống, ăn sạch sành sanh món anh đào tô lạc.
Yến tiệc đi được một nửa, các phi tần và mệnh phụ đang trò chuyện, còn các đại thần thì bàn tán chuyện triều chính.
Phong Đình Dụ đang đứng cách đó không xa, xung quanh hắn vây kín người, ta nhân cơ hội lẻn vào Ngự hoa viên hóng mát.
Hoa Ải đường đang nở rộ, hương thơm ngát cả vườn.
"A Ninh."
Ta sững người, không quay đầu lại, thậm chí quên cả thở.
Tiếng bước chân dần đến gần, cho đến khi dừng lại cách ta khoảng một thước.
"A Ninh, ta đang gọi nàng, nàng không nghe thấy sao?"
Giọng Bùi Ký Minh trầm xuống, "Hay là nghe thấy rồi, nhưng không muốn đoái hoài đến ta?"
Đằng nào cũng phải đối mặt, tránh sao được.
Ta quay người lại, hành lễ với Bùi Ký Minh, "Thái tử điện hạ vạn an."
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
