Chương 15: Lần thứ hai xem mặt của Cổ Thược 1

“Nói nhanh lên, ngày hôm qua thế nào?” Phương Thanh

Quỳ chống bàn, hai con mắt lấp lánh ánh sáng tò mò, kéo người đối diện đang vùi

đầu ăn.

“Ngày hôm qua?” Cổ Thược cắn mì, nhét đầy miệng căng

phồng, phát ra âm thanh hàm hồ, “Hôm qua cái gì?”

Ngón tay thon dài chỉ đến quán cà phê gần đó, Phương

Thanh Quỳ nháy nháy mắt, làm ra vẻ mặt cậu biết tớ biết.

Người nào đó chưa ăn no trí nhớ rất kém, hỏi lại một

câu ngớ ngẩn, “Cái gì?”

Mắt hạnh trừng lớn, “Hôm qua cậu ở kia, đã xảy ra cái

gì?”

“Xảy ra cái gì?” Cổ Thược miệng hút mì, ký ức duy nhất

còn lại trong đầu chỉ có hai cái bánh bao tôm cô đã ăn. “Hôm qua trong bánh bao

tôm bọn họ kẹp vào là rau, không phải rau thơm.”

“Ai hỏi cậu bánh bao?”

Cổ Thược nuốt miếng mì cuối cùng xuống, sờ sờ bụng đã

lưng lửng no, “A, cơm rang hải sản hôm qua của bọn họ không tệ.”

Thật sự không tệ, hại cô ăn một phần rồi mà vẫn còn

thèm.

Da mặt bị hai ngón tay ngọc dài và nhỏ cố sức kéo ra,

“Cậu đùa với tớ phải không? Tớ hỏi cậu chuyện xem mặt hôm qua thế nào rồi? Đối

phương thế nào?”

Cổ Thược ném hộp cơm trống không vào thùng rác, vỗ vỗ

bụng, ngắn gọn rõ ràng trả lời bằng ba chữ, “Không nhớ rõ.”

“Không nhớ rõ?” Giọng nói Phương Thanh Quỳ nhất thời

cao lên một quãng tám, “Cậu nhớ được cái gì?”

“Ơ…” Cổ Thược cố sức hồi tưởng, “Thịt bò bít tết hôm

qua nhìn vô cùng ngon.”

Đáng tiếc, bị tên Chân Lãng kia ăn.

Bạn tốt nhiều năm như vậy, Phương Thanh Quỳ dễ dàng

đoán ra từ trong phản ứng của Cổ Thược, người kia ăn chưa no.

Cô thanh lịch đi về phía trước vài bước, không lâu sau

cầm một cái bát trở về, cổ tay đưa đến dưới mũi Cổ Thược chuyển vòng vòng, “Tới

đây, Cổ Thược ngoan ngoan, nhanh nghĩ lại xem, người hôm qua thế nào?”

Hương thơm từ sữa đậu nành trắng nõn trong bát nhất

thời hút mất hồn Cổ Thược, con mắt nhìn chằm chằm theo phương hướng cái bát

xoay xoay, “Hôm qua người kia nói tớ không có việc làm cũng không sao, anh ta

nuôi tớ.”

“Oa!” Phương Thanh Quỳ phát ra một tiếng cảm thán thật

lớn, “Gặp được kim chủ?”

Trong mắt Cổ Thược chỉ có mỗi sữa đậu nành trong bát

đang lắc lư đầy thu hút, hoàn toàn vô thức trả lời, “Mỗi tháng cho tớ hai trăm

tệ, bảo tớ tiêu tiết kiệm.”

“Phụt!” Phương Thanh Quỳ rất mất hình tượng cười to,

“Hai trăm?”

“Ừ, hai trăm.” Thừa dịp Phương Thanh Quỳ đang thất

thần, Cổ Thược vươn tới uống một ngụm lớn, vui sướng nheo nheo hai mắt, “Thật

là thơm!”

Phương Thanh Quỳ lẩm bẩm nhìn chằm chằm người đang khò

khè uống, “Người keo kiệt như thế mà cũng mời cậu ăn cơm hải sản với bánh bao

tôm? Không phải là cậu trả tiền chứ?”

“Không phải a!” Ngốc ngếch ngẩng đầu lên, Cổ Thược

bỗng nhiên hài lòng nở nụ cười, “Cơm là tớ cướp được, bữa khuya của Chân Lãng,

đêm qua hắn đói bụng.”

“Sao?” Mắt Phương Thanh Quỳ chợt lóe sáng, “Hôm qua

Chân Lãng có phản ứng gì?”

“Hừ!” Cổ Thược liếc một cái khinh thường, “Biết tớ

muốn duy trì tư thái, lại ngồi đối diện tớ ăn bít tết, tiểu nhân!”

“Sau đó thì sao?” Phương Thanh Quỳ có chút sáng tỏ,

“Sau đó cậu chỉ quan tâm đến miếng thịt bò chín mấy phần, nhìn người ta gọi cơm

hải sản, quên mất xem mắt?”

Cổ Thược bĩu bĩu môi, không muốn thừa nhận bị người

chọc đúng chân tướng.

Phương Thanh Quỳ chống tay lên trán, không khỏi thở

dài, “Cậu quả nhiên là một đứa không có một chút xíu đầu óc, cậu không nghĩ tới

Chân Lãng đang đùa cái gì?”

“Hắn đang đùa cái gì?” Cổ Thược khó hiểu, “Không phải

là đi theo tớ tới chỗ đấy ăn gì đó, làm tớ thèm nhỏ dãi, làm tớ khổ sở sao?”

“Con heo!” Phương Thanh Quỳ không nhịn được hung hăng

mắng, “Anh ta đang dùng đồ ăn thu hút hết lực chú ý của cậu, làm cậu căn bản

không thể tử tế nhìn kỹ đối tượng, làm cậu không ai thèm lấy!”

Cổ Thược chớp chớp lông mi dài dài, vẻ bình tĩnh trên

mặt bắt đầu vặn vẹo, nắm tay từ từ bóp chặt, bóp chặt…

Phương Thanh Quỳ rốt cuộc cũng bất chấp cái gì mà

thanh lịch, cả người nằm dài trên bàn tròn tinh xảo của cô, “Lần trước tớ đã

nhắc nhở cậu rồi, không được phá bàn của tớ!”

“Không phá!” Cổ Thược cắn răng, ánh mắt hung hăng

chuyển về hướng tòa nhà bệnh viện phía đối diện, “Cậu nói xem, hắn vào nằm viện

tại bệnh viện của hắn, có phải mất mặt lắm không?”

Phương Thanh Quỳ nằm úp sấp trên bàn, tay chống má,

che mất vẻ mặt rất muốn cười của mình, “Không bằng lần sau trước khi cậu đi xem

mắt ăn nhiều một chút, chẳng phải anh ta sẽ không dụ dỗ được cậu sao?”

Cổ Thược: “…”

Khi Chân Lãng lại một lần nữa bước vào cửa “Hoa hướng

dương màu vàng”, trước mắt anh vung vãi bảy tám loại đồ ăn trên chiếc bàn tinh

xảo, mà Cổ Thược đang và vào mồm đĩa cơm rang thập cẩm, rồi lại cầm lên một

xiên thịt viên chậm rãi cắn.

Nhìn thấy anh tiến đến, Cổ Thược ngẩng mặt lên, động

tác ăn bỗng nhiên cứng lại, mãnh liệt nhảy dựng lên, nhồm nhoàm nói, “Lại đến

đây làm cái khỉ gì?”

Vẻ mặt không đổi, Chân Lãng nhẹ nhàng phủi một hạt cơm

dính trên bộ đồ tây, “Tìm cô có chút việc.”

“Ha, muốn chết sao.” Nhai cơm rang, Cổ Thược giơ que

xiên trong tay, quơ quơ trước mặt Chân Lãng như vũ khí, “Tránh xa ra”

Phơi ra nụ cười mỉm đẹp mắt, Chân Lãng gật đầu tỏ vẻ

đã hiểu.

Hắn lại muốn giống như ngày hôm qua, tiếp tục ngồi đối

diện cô ăn cái gì đó, dùng đồ ăn thu hút sự chú ý của cô? Cửa cũng không có.

Nhìn toàn bộ bữa tối vì cửa hàng tăng ca mà gọi đến

trước mặt, trong đầu cô bỗng nhiên ra một quyết định.

Cô chu cái miệng đầy mỡ, nhếch mép ra một nụ cười vặn

vẹo, hung hăng nhét đầy mồm chỗ thịt viên còn lại, “Hôm nay, đừng hòng dụ dỗ

được nha.”

Chân Lãng nâng lông mày, thuận tay kéo một cái ghế bên

cạnh ngồi xuống, tự nhiên vắt chéo chân, nhìn Cổ Thược.

Mà người nào đó thề không bị anh dụ dỗ, chộp lấy khay

đồ ăn, tươi sống như quỷ chết đói đầu thai.

Đồ ăn trên bàn thoáng chốc bị quét sạch, Cổ Thược sờ

sờ bụng, cảm thấy mình sắp ói ra đến nơi.

Vừa nãy hình như ăn hơi nhiều một chút.

Người nào đó phát hiện muộn màng nhưng có đánh chết

cũng không muốn cho Chân Lãng biết sự thật, cô no sắp chết rồi.

Dùng vẻ mặt vui sướng lau lau mồm, hướng về phía anh

nhe răng nhạo báng, “Bây giờ có thể đi rồi đấy.”

“A.” Chân Lãng giống như vừa tỉnh lại từ trong suy

nghĩ, nhẹ thở ra một hơi, “Tôi quên mất, hôm nay tôi có hội chẩn, xuống đây nói

với cô một tiếng, một mình cô đi đi.”

(=))))))

l*l…. Chơi quả hiểm thế là cùng)

Cái, cái gì?

Cổ Thược nghẹn một hơi trong họng, thức ăn vừa nuốt

xuống thiếu chút nữa biến thành máu tươi phun ra.

Hắn không đi theo mình? Sẽ không dùng đồ ăn mỹ vị dụ

dỗ mình? Vậy vừa rồi cô làm mình no suýt chết là vô ích rồi?

“Anh…” Trong hai mắt phát ra đám lửa, hàm răng nghiến

vào nhau kẽo kẹt, “Vì sao vừa rồi anh không nói?”

Chân Lãng vô tội cười cười, “Không phải vừa rồi cô

không để tôi nói sao?”

“Ọe!” Cái này không phải là hơi, là thật sự thiếu chút

nữa phun ra.

“Chậc chậc.” Chân Lãng lắc đầu, “Lúc đó bánh ngọt làm

cô từ nay về sau không ăn đồ ngọt, chẳng lẽ sau này cô cũng không ăn cơm nữa?”

“Tôi đánh chết anh!” Cổ Thược nhảy dựng lên, chân đã

duỗi ra trên không trung.

Chân Lãng bình tĩnh đứng dậy, nhìn chân của cô càng

lúc càng gần, nhằm về phía mặt anh.

“Rầm!”

……

Khi Phương Thanh Quỳ kinh hoảng lao xuống lầu, đã nhìn

thấy một tình cảnh như thế này.

Chân Lãng dựa vào tường, hai tay ôm vai, khóe miệng có

một nụ cười thản nhiên.

Trên tường bên má phải anh, có một cái chân quỷ dị,

bức tường trắng như tuyết lấy bàn chân làm trung tâm, lớp sơn bên ngoài nứt ra,

bột phấn rơi xuống, rơi trên đầu vai Chân Lãng.

Một cm, chỉ một cm nữa thôi, dung mạo suất khí kia có

thể phải trở về tái tạo lại.

Nụ cười dần dần lớn hơn, Chân Lãng nhìn chằm chằm Cổ

Thược, “Còn việc gì sao? Nếu không có thì tôi đi trước.”

b* ng*c kịch liệt phập phồng, nắm tay Cổ Thược cũng

rắc rắc hưởng ứng, nhìn chằm chằm vào nụ cười kia, hận không thể xông lên xé

nát vất xuống dưới chân dẫm lên một vạn lần.

Chân lưu loát thu hồi, “Chờ mẹ tôi đi, chúng ta sẽ lại

từ từ tính toán.”

Không thèm nhìn người kia nữa, cô nhanh nhẹn xông lên

lầu, trong nháy mắt lướt qua sát bên người Phương Thanh Quỳ, nghe thấy bạn tốt

phi nhanh ra mấy tiếng, “Không được đập tường, không được đạp cửa, không được

phá hư bất kì thiết bị nào nữa, dưới lầu mà còn một lần nữa tung tóe bụi bặm sẽ

trừ vào thu nhập của cậu.”

Đáp lại Phương Thanh Quỳ là tiếng vang như động đất

trên lầu.

Bụi bặm rơi vù vù xuống từ trên trần, Phương Thanh Quỳ

ở trong bầu trời bụi mù lộ ra một nụ cười chuyên nghiệp, “

Học

trưởng

…”

(đàn anh cùng trường?)

——————

Cổ Thược rất no, đến mức mỗi bước đi cô đều cảm giác

dạ dày xóc nảy một cái, những thứ vừa nhét vào có thể phun ra bất cứ lúc nào.

Cô nâng cằm, cố gắng để chính mình luôn giữ vững một

đường thẳng tắp, bởi vì chỉ có như vậy, dạ dày của cô mới dễ chịu được một

chút.

Cẩn thận bước một bước, tư thế như vậy người khác nhìn

sẽ nghĩ là ung dung, là đoan trang, chỉ có mình cô biết, đây là vì không để

thức ăn trong bụng nhảy ra.

Vốn chỉ định ăn hai miếng để lưng lưng bụng, nhưng vì

Chân Lãng đến mà rối loạn kế hoạch, cô lại quét hết bữa tối của bảy người tăng

ca nhét hết vào trong bụng, nhìn vẻ mặt ngạc nhiên cùng ánh mắt vô cùng bội

phục của mọi người, cô cảm thấy trên mặt mình in thật sâu hai chữ —— thùng cơm.

Nhịn một chút là được, qua hai giờ tiêu hóa sẽ không

khó chịu như thế nữa.

Cổ Thược an ủi chính mình như vậy, nhưng sau khi đặt

chân vào quán cà phê trên mặt biến sắc.

Ngay đúng thời gian cơm tối, các loại hương vị món ăn

trộn lẫn chung một chỗ, truyền vào chóp mũi của cô, chỉ cảm thấy càng thêm kinh

khủng, hung hăng nuốt xuống hai cái mới nén được thứ mới vọt đến họng trở lại.

“Cổ tiểu thư.” Người đàn ông đối diện ôn hòa cười,

“Bít tết thịt bò ở đây rất nổi tiếng, tôi thay cô gọi một phần, không sao chứ?”

Lông mày sợ hãi giật giật, mùi hạt tiêu đen từ từ dâng

lên, càng kích động dạ dày không bình thường bốc lên, Cổ Thược dùng tất cả lực

chú ý của mình tập trung vào làm cách nào để không buông lỏng cổ họng mình, căn

bản không rảnh để tỉ mỉ quan sát người trước mặt.

Đặc biệt là, khi người đối diện cắt một miếng thịt đưa

vào trong miệng, dạ dày Cổ Thược bỗng nhiên thắt lại, kiên quyết dời mắt.

Cô phải đi, bằng tốc độ nhanh nhất thoát khỏi chỗ này,

trong vòng 3 ngày cũng không muốn nghĩ đến mùi thịt.

“Cổ tiểu thư, có phải tôi gọi không đúng không? Có

muốn gọi một phần khác không? Cô thích kiểu Trung Quốc hay kiểu Tây?” Người đàn

ông trong hiền hòa cũng không mất phần nhiệt tình hỏi làm cho Cổ Thược không

kìm được.

“Không cần!” Thanh âm không khống chế được làm bàn tay

đang đặt món điểm tâm ngọt của bồi bàn run lên, người đàn ông đối diện kinh

ngạc nhìn cô.

Món điểm tâm ngọt!!!

Đầu Cổ Thược lại choáng váng, máy móc cầm lấy dao nĩa,

cắt vào tảng thịt bò trước mặt, trong nụ cười vui mừng của người đối diện bi

tráng để miếng thịt vào miệng, đau khổ nhai nuốt.

Cô cắn, cô cắn, cô cắn cắn cắn

Thế nhưng phản ứng sinh lý lại không thể chống lại,

một miếng thịt này nuốt thế nào cũng không trôi, người đối diện lại ngược lại,

ăn rất vui vẻ, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn Cổ Thược, bình thản mỉm cười.

So với cái người lắm lời lần trước, anh ta có vẻ không

tệ, Cổ Thược nghĩ như vậy.

“Cổ tiểu thư, lần đầu tiên gặp mặt, xin thứ lỗi cho

tôi đi thẳng vào vấn đề…” Hai tay người đàn ông đặt dưới cằm, cúi đầu tới sát

Cổ Thược mở miệng, “Cô là xử nữ chứ?”

(phụt

Say whatttttt?)

Tròng mắt Cổ Thược suýt chút nữa rơi ra, rơi trên

miếng thịt bò.

Người đàn ông tiếp tục đè thấp giọng nói, “Cái này,

thật ra tôi cũng không quá để ý, nếu cô nói không phải, cô có đồng ý tu bổ lại

không?”

(ngất)

“Phốc…” Một miếng thịt Cổ Thược nhai đã lâu, rốt cuộc

cũng tìm được đường phát tiết, tất tần tật phun ra.

Vừa

rồi hình như cô đã kết luận quá sớm!!!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.