Chương 14: Lần đầu xem mặt của Cổ Thược 2

Người nào đó đang chậm rãi ăn bít tết ho nhẹ một

tiếng, buông dao nĩa trong tay xuống, cầm cốc nước nhấp một ngụm.

Sao không nghẹn chết hắn đi?

Cổ Thược phi ra mấy ánh mắt khinh thường, làm như

không có gì rút ánh mắt lại, cười cười lấy lại tư thế đoan trang, nhìn lại

người đàn ông trước mặt.

Trong đĩa nhỏ tinh xảo, mấy miếng khoai chiên đẹp

nhưng rất thưa thớt, người đàn ông tay mắt lanh lẹ đưa tay về phía cái đĩa nắm

lấy, chờ cho tới khi cái tay kia thu lại, trong đĩa chỉ còn lay lắt hai ba

miếng tàn.

“Cổ tiểu thư, không cần khách khí với tôi, bữa này tôi

mời, cô muốn ăn gì cứ thoải mái gọi.” Người đàn ông đẩy menu về lại trước mặt

Cổ Thược.

Đang đói lại có mỹ thực trước mặt, thông thường chỉ có

thể đầu hàng, nhất là người như Cổ Thược. Ánh mắt cô luôn bất giác bắn về phía

trong góc kia, hai mắt hung hăng nhìn miếng thịt bò trước mặt Chân Lãng.

Ngón tay lướt trên thực đơn, dừng lại tại vị trí bít

tết.

“Cái này thật sự là rất đắt.” Ngón tay người đàn ông

chỉ menu trước mặt Cổ Thược, lông mày nhíu chặt, “Cô xem, có mấy miếng mà những

tám tệ, tổng cộng có mấy miếng khoai chiên a? Tám tệ, ở ngoài có thể mua cả

cân, có thể ăn được nửa tháng.”

Ánh mắt Cổ Thược phi tới, trừng lớn. Phát hiện một bên

mặt của bồi bàn đứng bên giật giật, nhưng rất nhanh lập tức bình tĩnh lại, duy

trì nụ cười chuyên nghiệp.

Trong đầu, chỉ có hai chữ Phương Thanh Quỳ ấn thật

sâu, thanh lịch.

Đúng vậy, thanh lịch, nhất định phải thanh lịch.

Quên đi, cứ uống cốc cà phê đã, đợi lát nữa ăn sau.

Cô lật qua hai trang, ngón tay chuyển sang vị trí cà

phê, gật đầu với bồi bàn…

“Một tách

cà phê 25

.”

(hình

như đây là cà phê espresso với lượng nước là 25ml, không rõ lắm. Ta ghét cà phê

””<

này thì bo cho một nghìn, phủi mông đi thẳng, loại đàn ông thế này, cáp thêm

tiền bạn cũng không thèm! Nhớ!)

Nụ cười thanh nhã của Cổ Thược cứng nhắc trên mặt,

ngón tay chỉ vào menu chậm rãi rụt lại, trong khi bồi bàn cầm bút, ánh mắt dò

hỏi nhìn Cổ Thược.

“Không cần.” Cổ Thược lắc đầu, không thể không nhìn

thấy đằng sau người bồi bàn, một người nào đó đang nói một cái gì đấy với một

người bồi bàn khác đang cúi đầu, sau khi bắt được ánh mắt cô, người nào đó tao

nhã cười, nâng lên một tách cà phê trong tay, nếm một ngụm, thoả mãn dựa vào

lưng ghế.

Trong lòng có ngọn lửa không tên, Cổ Thược trấn định

đem ánh mắt mình trượt khỏi người hắn, nỗ lực dừng lực chú ý của mình trên

người trước mặt, yên lặng mỉm cười bảo trì tư thái thục nữ.

(Bạn

nhỏ Cổ Thược này mà làm thục nữ được thì có mà lợn biết bay. Há há)

“Cô nhìn chỗ này xem, trang trí không cách điệu, phong

cảnh bình thường, âm nhạc cũng không trang nhã.” Ánh mắt người đàn ông trước

mặt đi dạo xung quanh, ngón tay chỉ góc lớn góc nhỏ, “Một chỗ kém như vậy mà

còn dám xưng là quán cà phê tinh xảo nhất, khăn trải bản cũng đã là cho người

ta nhìn không vừa mắt.”

Cổ Thược chú ý tới, vẻ mặt bồi bàn đứng bên cạnh mình

không xa cứng đờ, khóe miệng nhếch nhếch lên, hết phận sự rồi mà vẫn đứng tại

chỗ không nói gì.

Cổ Thược cười gượng, thật sự không biết nói gì, chỉ

cảm thấy như có mũi nhọn chọc phía sau lưng.

Ánh mắt của bồi bàn như có như không, làm phần lớn các

dây thần kinh của cô bắt đầu cảm thấy xấu hổ, nhưng người đàn ông trước mặt

hiển nhiên không hề chú ý tới điểm này, vần còn nhìn xung quanh.

“Cổ tiểu thư, cô có thấy không …” Người đàn ông hất

cằm, ý bảo Cổ Thược nhìn về phía bên, “Cô nhìn người kia, diện mạo rất kỳ quái,

quán không đẹp nên ngay cả khách cũng xấu xí.”

Cổ Thược nhướng cao lông mày, một câu ‘liên quan đến

anh cái rắm’ thiếu chút nữa thốt ra, ngón tay nắm lấy góc bàn, cực kỳ mất tự

nhiên gật đầu, dùng sức để chính lông mày của mình không nhíu lại.

“Khụ khụ…” Người nào đó phía trước lần thứ hai che

miệng, ho nhẹ, ánh mắt rơi vào tập tài liệu trước mặt, chăm chú nhìn, hoàn toàn

không biết một cử động vô tình của anh lại một lần nữa trêu chọc sự chú ý của

người ta.

Cô có tính tình nôn nóng, nóng nảy, mọi việc sáng tỏ

dứt khoát, ghét nhất là có người dài dòng lắm điều, chỉ chỉ trỏ trỏ, mà cái

người trước mặt này, có đủ điều kiện để cô bỏ đi ngay lập tức.

“Cô nhìn bọn bồi bàn kìa, cao cao thấp thấp, không có

chút tiêu chuẩn…” Người đàn ông căn bản không phát hiện khóe miệng Cổ Thược đã

hạ xuống, vẻ mặt ghét bỏ lớn tiếng nói.

“Thật ngại quá, tôi…” Cổ Thược cắt đứt lời cằn nhằn

liên miên của người trước mặt, chuẩn bị đứng dậy rời đi.

Ngay khi câu nói của cô mới ra khỏi miệng nửa vời,

khuôn mặt Chân Lãng ở đối diện quay sang, trong đôi mắt có ý cười thích thú,

thần thái thoải mái, làm lời nói của Cổ Thược cứng nhắc nơi đầu lưỡi rồi phải

nuốt trở lại, thiếu chút nữa còn cắn phải lưỡi của mình.

“Chúng ta nói chuyện khác đi.” Mặc dù dưới mông đã khó

chịu như ngồi bàn chông, cô vẫn gắng gượng, trong lòng âm thầm suy tính.

Theo khoảng cách giữa bọn họ, Chân Lãng hẳn là không

nghe được bọn họ nói gì? Hẳn là như vậy.

“Cũng được, nói chuyện khác.” Người đàn ông cuối cùng

cũng rời ánh mắt xoi mói khỏi đám bồi bàn, dừng lại trên người Cổ Thược, “Không

biết có thể hỏi hay không Cổ tiểu thư thu nhập một tháng bao nhiêu?”

(Bốp,

một cái tát. Biến ngay!!!)

Một tháng thu nhập bao nhiêu?

Cổ Thược chớp chớp mắt, trong đầu nỗ lực đào bới ký

ức, muốn nhớ lại con số Phương Thanh Quỳ báo cho mình từng tháng.

Thật lâu cô mới tìm thấy một con số có khả năng, đang

chuẩn bị mở miệng, người đàn ông trước mặt đã giành trước một bước, “Cổ

tiểu thư không tiện nói vậy thì thôi, tôi có thể biết cô đang làm tại doanh

nghiệp hay tổ chức nào không? Là nhà nước hay tư nhân? Ổn định hay không ổn

định?”

Doanh nghiệp? Tổ chức?

Nhà nước? Tư nhân?

Vấn đề này làm Cổ Thược lại một lần nữa lâm vào suy

tư, cô cố gắng tự định vị cho công việc của mình.

“Cái này…” Thật vất vả mới nghĩ thông suốt, vừa mới mở

miệng, người đối diện diện đã hất cằm, “Có phải không có công việc gì?”

“A…” Lại chỉ kịp phun ra một chữ.

Người trước mặt đã thừa dịp uống mấy ngụm nước, “Không

có công việc cũng không lo, thu nhập của tôi có thể nuôi tốt lão bà, sau khi

kết hôn ngồi nhà hưởng phúc cũng không sao.”

Ngồi lâu như vậy, vậy nên những lời này mới có thể

nghe lọt vào tai, Cổ Thược nghĩ như thế.

“Nhưng mà…” Ánh mắt của hắn dừng lại trên quần áo của

Cổ Thược, “Tôi nghĩ, phụ nữ không nên tốn quá nhiều tâm tư vào trang phục quần

áo, nếu không rất lãng phí, rất nhiều phụ nữ một tháng mua mấy bộ quần áo, giày

dép, túi xách, quá lãng phí, như túi xách với giày dép, dùng còn chưa hỏng sao

lại phải mua nữa.”

Cổ Thược chống má, thầm nghĩ, nếu hôm nay ngồi đây là

Phương Thanh Quỳ, tình hình sẽ như thế nào?

“Còn nữa!”Người đàn ông lại uống một hớp nước lớn,

nhìn dáng vẻ thì đang chuẩn bị thao thao bất tuyệt.

Mà Cổ Thược, bắt đầu rơi vào trạng thái hồn lìa khỏi

xác.

Đối mặt với người đàn ông đang bốc phét này, hai tấm

môi phi lên phi xuống, cô rất tự nhiên hơi hơi dời tầm mắt.

Bồi bàn vừa mới rời đi đang đặt mấy cái hộp đóng gói

trước mặt Chân Lãng, Chân Lãng gật đầu tỏ ý cảm ơn, vẫn nhìn tài liệu trong

tay, thỉnh thoảng lại cầm bút viết lên tài liệu mấy câu.

Đóng gói!?

Cổ Thược bắt đầu âm thầm tính toán —— đợi lát nữa cùng

nhau về nhà, Chân Lãng phải lái xe, vậy cô sẽ có cơ hội cướp lấy thức ăn.

Những thứ của hắn, phải cướp mới được, ăn sạch bữa

khuya hắn chuẩn bị, làm cho hắn đói bụng!

Đại não bên này nhanh chóng tính kế, bên kia lại cấp

tốc tiếp thu lời nói của người đàn ông, “Ví dụ như, rất nhiều phụ nữ thích

trang điểm, một đống lớn chai chai lọ lọ, quá tầm thường. Hôm nay một lọ mai

một lọ, lãng phí. Bôi loạn lên mặt, hư vinh. Phụ nữ nên ở trong nhà chăm

sóc con, không nên nghĩ đến dạo phố, nghe nhạc. Đúng rồi, nói đến nghe nhạc,

tôi ghét nhất là mấy chỗ như quán bar, KTV, cực kỳ lãng phí tiền bạc, Cổ tiểu

thư có hay đi không?”

“Không đi!” Vô thức tiếp lời, tâm tư Cổ Thược đã sớm

thăng thiên, bắt đầu tính toán nên ăn bánh bao nhân tôm trước hay nên ăn cơm

rang hải sản trước.

“Nếu sau này tôi cưới lão bà, mỗi tháng sẽ cho cô ấy

hai trăm tệ tiền tiêu vặt, cô thấy thế nào?” Ánh mắt của gã đàn ông lấp lành dò

hỏi, chỉ chờ Cổ Thược ở đối diện lên tiếng.

“Vậy sao.”

Hắn cho lão bà nhiều hay ít liên quan gì đến cô?

Tên kia vô cùng vui mừng, vươn năm ngón tay, “Tôi đã

tính qua, một cái áo không quá năm mươi tệ, một cái quần không quá năm mươi tệ,

một đôi giày cũng không quá năm mươi tệ, vẫn còn lại năm mươi tệ, hơn nữa phụ

nữ biết tiết kiệm thì không thể tháng nào cũng mua quần áo, không nên tiêu tiền

vào những chỗ không đáng tiêu.”

“Còn nữa, tôi không thích phụ nữ hút thuốc uống rượu,

Cổ tiểu thư chắc không có ham mê này chứ?”

Ánh mắt Cổ Thược, gắt gao dính vào mấy cái hộp trên

bàn Chân Lãng, sau đó hai cánh tay thon dài giơ lên, cô cũng không tự chủ được

đứng lên, dưới chân bước nhanh.

“Ai…” Người đàn ông đứng lên, đuổi theo Cổ Thược, “Cổ

tiểu thư…”

Cánh tay ngăn trước mặt hắn, bồi bàn lại một lần nữa

thực hiện hết trách nhiệm, “Tiên sinh, ngài còn chưa trả tiền.”

Người đàn ông vội vàng lấy tiền ra, thỉnh thoảng nhìn

về phía thân ảnh càng lúc càng xa của Cổ Thược, có chút không vui, “Các anh

phục vụ quá kém, đến cả tính tiền cũng lâu như vậy, mới ngồi chưa đến nửa giờ

đã lấy của tôi hai mươi tệ, tiền này có thể mua mấy chục cái bánh bao, ăn cả

tuần cũng không vấn đề gì.”

Đếm kỹ mấy đồng tiền lẻ, gã đàn ông lúc này mới than

thở cất tiền vào, trên mặt tràn đầy đau lòng.

“Tiên sinh.” Bồi bàn chậm rãi lên tiếng, “Tôi khuyên

ngài nên đi tìm một người đàn ông, không thích mua quần áo, không thích trang

điểm, không để ý đầu tóc, móng tay, thậm chí chẳng có cả

đại

di mụ

, tính đến cái này, đồ dùng

vệ sinh cũng tiết kiệm rất nhiều đấy.”

(Ờ, nguyệt sự

ấy mà)

Người đàn ông: “…”

Đói quá… Cô nương nhà họ Cổ, một đường nhìn chằm chằm

hộp cơm trong tay Chân Lãng, gần như là vừa mới chạy vào xe anh, khi Chân Lãng

vừa mới buông lỏng tay ra, đã bị cô một phát giật lấy.

(Super

mất hình tượng, ta chán nản với bạn nhỏ CT này, không cải tạo được)

Hít khụt khịt, người nào đó hai mắt phát sáng lấp lánh

vẻ mặt cực kỳ giống chó con tìm được thức ăn, lập tức xé mở túi đựng, rút ra

hộp bánh bao tôm, cầm lên một cái bỏ vào miệng, vui sướng cắn nuốt tỏ vẻ rất

thỏa mãn.

Chân Lãng thuần thục chuyển hướng xe, “Đó là đồ ăn

khuya của tôi, trả tiền đây.”

Trả lời anh là động tác nhét vào miệng càng thêm cấp

tốc, Cổ Thược vừa vỗ ngực vừa cố sức cắn, trong khi đó không quên ném lại cho

anh hai ánh mắt khinh thường, “Không có tiền!”

Chân Lãng dừng xe lại, đưa tay muốn giật hộp cơm lại,

bị Cổ Thược nhạy bén tránh được, lại nhét một cái bánh bao nữa vào mồm, vẻ mặt

tươi cười thị uy.

“Cổ tiểu thư…” Gã đàn ông từ trong quán đuổi tới,

hướng về phía xe kêu la, Cổ Thược nhai bánh bao tôm, hơi nhìn thoáng qua phía

ngoài xe, vẻ mặt có chút mê man.

Khi người đàn ông chỉ còn hai bước nữa là tới bên cạnh

xe, xe bỗng nhiên chuyển động, dính sát bên người hắn rồi đi mất.

Tất cả lực chú ý của Cổ Thược đều đặt trên bánh bao

tôm trong tay, căn bản không có nửa điểm phản ứng.

Chân Lãng không chớp mắt, nhìn thẳng về phía trước,

“Lần sau nói với sở hôn giới, đừng giới thiệu đàn ông lắm lời cho cô!”

“Phốc…” Bánh bao vừa mới vào mồm rất không có hình

tượng mà bay ra ngoài, Cổ Thược ngây ngốc quay đầu, “Làm sao anh biết?”

“Nhìn nét mặt của cô, đoán vậy.”

Cắn một nửa cái bánh bao, Cổ Thược ngây ngốc, trong

đầu bỗng nhiên hiện lên một câu nói.

Trên

thế giới người hiểu rõ bạn nhất là kẻ thù của bạn!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.