Chương 2

“Anh nói yêu cô ta, cô ta đi du học mà anh không đi theo. Nước M gần như sát vách cũng chẳng sang.”

“Cô ta vừa rời đi, anh lập tức tìm thế thân, lại còn lằng nhằng với thanh mai trúc mã. Ba lòng hai dạ, ong bướm khắp nơi, còn có mặt nói yêu cô ta?”

“Quan trọng nhất là tôi không thích anh. Đừng tự ảo tưởng nữa.”

Sắc mặt Cố Đình Châu lúc xanh lúc trắng, nghẹn lời.

Đường Tâm lập tức xông ra “Không cho phép chị nói anh Châu như thế!”

Tôi lập tức chuyển hướng hỏa lực “Còn cô nữa, ngày nào cũng kiếm chuyện, tôi chưa tính sổ đâu.”

“Nhỏ tuổi mà chẳng học hành ra hồn, đi đóng vai nữ phụ ác độc, trong đầu chỉ toàn tình với ái. Đời cô chán đến thế sao?”

“Cuộc sống của cô ngoài Cố Đình Châu ra còn niềm vui nào khác không? Không có công việc đàng hoàng à? Cô có đóng góp gì cho xã hội chưa? Lớn bằng này rồi đã từng làm được một việc tốt nào chưa?”

Đường Tâm ấp úng nửa ngày, mặt đỏ bừng, rồi “òa” một tiếng khóc to.

Tôi giơ cao chiếc bình hoa Gia Âm tặng Cố Đình Châu, mỉm cười hiền lành “Ký đơn ly hôn, tôi sẽ tha cho nó.”

“Ly!” Cố Đình Châu mắt đỏ ngầu. “Ai không ly hôn là chó!”

Hôm sau, Cố Đình Châu đổi ý.

“Làm chó thì sao?” Hắn ưỡn cổ cứng giọng. “Chó là bạn tốt nhất của con người.”

Tôi vung tay tát cho hắn một cú trời giáng “Thế sao anh không đi ăn phân luôn đi?”

Mặt hắn đỏ như gấc, nghẹn hồi lâu mới nói được “Tôi đây là cho cô cơ hội. Dù cô nóng nảy, gia cảnh tầm thường, không có việc làm, nhưng chỉ cần cô sửa đổi, tôi sẽ tha thứ.”

“Nếu cô khôn ra thì mau thu hồi đơn ly hôn.”

Hay thật, còn muốn ra lệnh cho tôi.

Tôi tát thêm hai cái “Bớt phun rác ở đây đi!”

Bị đánh đến hoảng loạn, Cố Đình Châu ôm đầu chạy trốn “Có phải cô có trai bao bên ngoài rồi không?!”

Thằng ngu này không soi lại mình, còn bôi bẩn tôi.

Tôi khoanh tay, cười lạnh “Đúng. Mười đứa tám đứa lận. Có trai ngoan, có sói nhỏ, có tám múi cơ bụng, đủ loại, ai cũng trẻ và đẹp hơn anh.”

Cố Đình Châu đứng khựng lại, mặt tái mét xanh lè.

“Cô đừng mơ, tôi tuyệt đối không ký!” Hắn ôm đầu gào “Hôm nay có đánh ch,e.t tôi, tôi cũng không ký!”

Được, hay lắm.

Ly hôn chẳng qua chỉ là một tờ giấy, tôi đã tỉnh rồi, chẳng lẽ còn để mình bị một tờ giấy trói buộc?

Tôi sải bước rời khỏi căn nhà này, sau lưng vang lên giọng hắn “Lâm Thư Hà, sớm muộn gì cô cũng quay lại cầu xin tôi.”

“Đến lúc đó, tôi sẽ bắt cô quỳ xuống xin!”

Tôi cởi dép, “bốp” một tiếng ném thẳng lại “Bớt sủa đi.”

“A!” Cố Đình Châu hét thảm một tiếng. “Cô lại ném tôi nữa!”

Rời khỏi Cố Đình Châu, tôi thấy cả thế giới như bừng sáng.

Ăn gì cũng ngon, sức khỏe dồi dào, còn tìm được một công việc lương cũng khá.

Nhưng mới làm được hai ngày, sếp đã gọi tôi vào phòng, ánh mắt đầy thương hại “Thư Hà à, tôi rất coi trọng năng lực làm việc của cô, nhưng công ty mình vừa bị mua lại, ông chủ lớn chỉ đích danh yêu cầu sa thải cô.”

Không cần nghĩ cũng biết, tuyệt đối là cái thằng cẩu Cố Đình Châu làm trò.

Tôi bật cười lạnh, bấm gọi điện cho hắn “Cố cẩu, mày cảm thấy mình có bỉ ổi không hả?”

Hắn nghẹn một chút “…Bây giờ cô xin tôi, tôi sẽ cho cô quay lại làm việc.”

“Xin xin xin… xin cái đầu của mày!”

Cố Đình Châu còn mơ tưởng tôi sẽ xuống nước. Mơ đẹp quá đấy!

Không làm thì thôi, khắc có người tự mang tiền tới cho tôi.

Mẹ hắn quăng thẻ ngân hàng lên bàn “Năm trăm vạn, rời khỏi con trai tôi. Trước đây còn thấy cô ở nhà họ Cố làm bảo mẫu, hầu hạ Đình Châu cũng được, chứ bây giờ…”

Bà ta liếc tôi một cái khinh miệt “Đúng là chẳng còn chút giá trị nào.”

Tôi cười “Tôi có hay không có giá trị, tới lượt bà ba hoa à?”

“Con trai bà có giá trị, hắn là điện, là ánh sáng, là thần thoại duy nhất, thế mà chỉ đáng 500 vạn thôi sao?”

Tôi hừ lạnh “Thêm tiền, nếu không tôi bám lấy hắn, ch,e.t rồi cũng không buông.”

Ánh mắt khinh bỉ của mẹ hắn càng lộ rõ “Thêm một trăm vạn.”

Tôi ngồi nhặt móng tay “Thêm một trăm vạn.”

Tôi tiếp tục gãi chân. Bà ta gân xanh nổi đầy cổ “Mười triệu!”

Tôi lập tức lấy tờ “thỏa thuận tặng cho tự nguyện” ra “Ký đi.”

Trước khi đi, bà ta trừng mắt nhìn tôi: “Trước đây Đình Châu nhìn trúng cô kiểu gì vậy?”

Tôi bình thản kiểm tra số dư trong thẻ “Thì mắt mù, tai điếc, não hỏng thôi.”

“Còn nữa…” Tôi ngẩng lên nhìn bà.“Vừa nãy bà đã thừa nhận tôi có giá trị rồi.”

“Cố Đình Châu chỉ đáng 500 vạn, nhưng việc tôi rời đi lại trị giá 1.000 vạn.”

“Còn giá trị của bản thân tôi, bà không trả nổi đâu.”

Tôi vẫy tay “Đi nhanh lên, đừng đứng đây chướng mắt.”

Bà ta đập cửa phòng cái “rầm” chấn động trời đất.

Hừ, đúng là bất lực nên nổi điê.n thôi.

Tôi uống ngụm trà, định đứng dậy rời đi thì cửa phòng lại mở ra.

Đường Tâm đứng đó “Lâm Thư Hà, tôi muốn nói chuyện với cô.”

Mắt cô ta sưng đỏ, má hóp lại, tiều tụy như bị yêu quái hút sạch tinh khí.

“Anh Đình Châu dạo này sống không tốt.”

Tôi mừng rỡ “ Sắp ch,e.t à?”

Đường Tinh trừng tôi “Tất nhiên là không!”

“Nhưng gần đây anh ấy ăn không ngon, ngủ không yên, gầy đi nhiều.”

“Tôi rất lo lắng.”

“Ồ.” Tôi hơi thất vọng. “Liên quan quái gì tới tôi.”

Theo thiết lập gốc trong truyện, Cố Đình Châu mắc “bệnh nam chính”, chỉ ăn cơm tôi nấu, chỉ ngủ cùng tôi, cần tôi kè kè bên cạnh.

Hắn thì sung sướng, nhưng tôi phải hy sinh học tập, tự do, thậm chí cả mạng sống để hầu hạ hắn.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.