Chương 7

16

“Vậy nên Tiểu Nhan, sau khi biết tất cả sự thật rồi, em... vẫn nguyện ý chấp nhận anh chứ?”

Bầu không khí im lặng.

Một lúc sau, tôi khẽ mở miệng, “Tôi cần thời gian suy nghĩ thêm.”

Nói xong tôi ngẩng đầu nhìn Lộ Chí Diên.

Trong mắt anh đầy vẻ đau lòng tổn thương, nhưng tôi bình tĩnh nói “Lộ Chí Diên, chúng ta đã bỏ lỡ quá nhiều rồi. Bây giờ, tôi thật sự rất khó để dễ dàng đồng ý với anh.”

“Được.”

Lộ Chí Diên gật đầu. “Tiểu Nhan, anh tôn trọng lựa chọn của em.”

Anh ngừng lại một chút, rồi tiếp lời “Nhìn thấy em đau lòng, trong lòng anh cũng không dễ chịu hơn chút nào.”

Lớp sương mù bủa quanh tim tôi suốt bao năm qua bỗng chốc tan biến.

Tôi đột nhiên cảm thấy một loại nhẹ nhõm như được giải thoát. “Buổi hẹn kết thúc rồi, chúng ta về thôi.”

Lộ Chí Diên đứng dậy ra hiệu, máy quay lại trở về vị trí.

【Làm thành viên VIP của tụi tui là gì vậy trời?】

【Mới nãy còn cho xem, giờ lại không cho coi. Linh cảm của tui nói là có chuyện đó!】

Tôi và Lộ Chí Diên một trước một sau quay lại địa điểm ghi hình.

Mọi người đã tụ tập đông đủ trong sảnh lớn.

Chuông điện thoại tôi bỗng vang lên.

Là Lâm Mạn – bạn thân của tôi.

Tôi bước đến chỗ không có máy quay và bắt máy.

“Tôi coi livestream rồi, cái tên Lộ Chí Diên kia định làm gì vậy hả! Rõ ràng là anh ta dây dưa không rõ ràng với Lâm Thục Tình, bây giờ lại bày ra cái bộ mặt này cho ai xem! Tôi nói cho cậu biết, đừng có mà mềm lòng!”

Tôi chen vào một câu, “Nhỡ đâu…”

“Không có nhỡ đâu gì hết! Cậu đừng quên vào ngày kỷ niệm của hai người, anh ta bỏ mặc cậu để đi tìm Lâm Thục Tình, cuối cùng cậu vì quá kích động mà ngất xỉu, vẫn là tôi đưa cậu vào viện chăm sóc!”

Tôi lặng thinh, nghe theo lời Lâm Mạn mà nhớ lại ngày hôm đó.

Khi tôi cẩn thận chuẩn bị một bàn tiệc, định mừng kỷ niệm của chúng tôi.

Thì Lộ Chí Diên gửi lời xin lỗi, nói hôm nay phải cùng Lâm Thục Tình đến thư viện.

Giờ nghĩ lại, ánh mắt đầy áy náy và xót xa của anh hôm đó không phải là giả…

Chỉ vì “đi thư viện với Lâm Thục Tình” là một điểm cốt truyện bắt buộc.

Khi anh bỏ rơi tôi để đi với Lâm Thục Tình.

Tôi không còn nhớ tâm trạng mình lúc ấy là gì.

Chỉ nhớ đã khóc cả đêm, rồi quá kích động mà ngất đi.

Tỉnh lại vào hôm sau trong bệnh viện, bên cạnh là Lâm Mạn đang canh tôi.

Tôi hỏi cô ấy Lộ Chí Diên đâu rồi.

Cô ấy mới không nhịn được lấy điện thoại cho tôi xem ảnh.

“Khi cậu đang nằm viện, anh ta thì cùng con nhỏ đó đi mua sắm. Nếu không phải tôi vội qua chăm cậu, tôi đã chạy đến tát cho đôi cẩu nam nữ đó mấy cái rồi.”

Tôi nhìn bức ảnh đôi trai xinh gái đẹp đứng gần sát nhau.

Cả hai đều mỉm cười rạng rỡ, rực rỡ vô cùng.

Hoàn toàn không giống tôi nằm trên giường bệnh với môi khô nứt nẻ, mặt mày vàng vọt.

Tình yêu của tôi dành cho Lộ Chí Diên, vào khoảnh khắc ấy…

Bỗng chốc bắt đầu giảm dần.

Tôi im lặng hồi lâu, giọng Lâm Mạn dịu xuống “Tiểu Nhan, bất kể thế nào, tôi chỉ hy vọng cậu hãy đặt cảm xúc của mình lên hàng đầu. Ếch ba chân khó tìm, đàn ông hai chân thì đầy. Cần gì phải treo cổ trên một cái cây.”

“Cô Thư, cô chuẩn bị xong chưa? Chúng tôi sắp bắt đầu tiết mục tiếp theo.”

Một nhân viên nhẹ giọng nhắc nhở.

Tôi hoàn hồn, nói tạm biệt với Lâm Mạn, cất điện thoại rồi theo nhân viên vào sảnh.

Vừa ngẩng đầu đã thấy thiếu mất hai người.

Lộ Chí Diên và Lâm Thục Tình.

Văn Tại Kỳ ngồi xuống bên cạnh tôi “Quản lý Lộ với cô Lâm không biết có việc gì gấp, vội vội vàng vàng bỏ đi rồi. Nghe họ nói gì đó về 'điểm cốt truyện', trông có vẻ rất gấp gáp.”

Điểm cốt truyện?

Tôi nhớ lại… Theo kịch bản, hôm nay là ngày Lộ Chí Diên đưa Lâm Thục Tình về ra mắt bố mẹ.

Xem ra sức mạnh của nam nữ chính khi kết hợp lại, vẫn chưa đủ để xoay chuyển những điểm cốt truyện quan trọng như thế này.

Văn Tại Kỳ bỗng ghé sát lại “Chị cười gì đó?”

Tôi ngẩn người, sờ lên khóe môi, lại bật cười “Nghĩ đến một chuyện buồn cười. Em nói xem, có người vừa mới tỏ tình với chị, quay đầu cái là dắt người khác đi gặp bố mẹ. Có buồn cười không?” Văn Tại Kỳ cau mày “Bệnh à?”

Tôi nhịn không được bật cười “Nhỡ đâu người ta có nỗi khổ riêng?”

Văn Tại Kỳ ra chiều muốn nói lại thôi “Có nỗi khổ nào cũng không đến mức bị thần kinh như vậy.”

【Chẳng lẽ chị Thư đã từng gặp chuyện kiểu này rồi à?】

Sau khi kết thúc ghi hình, đến tối tôi mới có thời gian cầm điện thoại.

Lộ Chí Diên đã nhắn cho tôi rất nhiều tin, gọi rất nhiều cuộc.

Đáng tiếc là tôi để chế độ im lặng.

Anh lại gọi đến.

Lần này tôi bắt máy.

Giọng anh có vẻ hoảng hốt, gấp gáp.

“Tiểu Nhan, em đợi anh, anh xử lý xong bên này sẽ quay lại ngay…”

Tiếc là anh chưa nói xong thì đã bị chen ngang.

Là giọng mẹ của Lộ Chí Diên.

Dù gì cũng là thanh mai trúc mã nhiều năm, tôi vẫn nhớ rõ giọng bác gái.

Bà nói “Chí Diên, con đừng ở mãi trong bếp nữa, ra ngoài trò chuyện với Thục Tình đi.”

Sau đó là tiếng cười khúc khích mơ hồ của Lâm Thục Tình “Bác ơi, không sao đâu ạ, đừng khách sáo như vậy.”

“Tiểu Nhan? Tiểu Nhan?”

Tôi có thể tưởng tượng ra dáng vẻ Lộ Chí Diên lúc này đang gọi tôi đầy lo lắng.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.