Chương75: Tôi Sẽ Hận Anh Suốt Đời

“Em muốn từ biệt quá khứ, vậy chúng ta phải nói câu vĩnh biệt với anh trai em rồi.” Trọng Lâm đưa Thu Ý Hàm vào phòng Phương Úc Vấn đang nằm

điều trị. Mấy bác sĩ đang xử lý miệng vết thương cho Phương Úc Vấn. Thu Ý Hàm liền ở bên cạnh lặng lẽ chờ đợi. Nhưng cô lại coi Trọng Lâm như

không tồn tại, làm trong lòng anh càng thêm tức giận.

Khi miệng vết thương của Phương Úc Vấn đã được xử lý, Thu Ý Hàm đang

chuẩn bị đến bên cạnh anh, lại bị Trọng Lâm giữ lại. “Đem Phương Úc Vấn

nhốt lại.” Tiếng nói của Trọng Lâm lạnh lùng truyền vào tai Ý Hàm.

“Anh….” Thu Ý Hàm chưa kịp phản kháng đã ngất xỉu. Trọng Lâm vội vã ôm

lấy cô vào lòng.

“Xử lý chỗ này cho sạch sẽ.” Trọng Lâm đã định ôm Thu Ý Hàm rời đi,

nhưng lại nhớ ra phải ra lệnh cho thuộc hạ xử lý Phương Úc Vấn.

Phương Úc Vấn đang bị đánh thuốc mê, lại thêm thân thể đã rất suy

yếu, sau khi bị nhốt vào Ám Môn, cho dù không giết anh ta, tại nơi không khí ẩm thấp u tối này, chỉ sợ anh ta cũng không thể trụ được quá lâu.

“Có cần phải cho anh ta một phát súng nữa không?” Giáp hỏi ý kiến Ất, vì hắn cũng không hiểu rõ lắm ý của chủ nhân. Đến tột cùng là để cho

anh ta tự sinh tự diệt hay một phát súng g**t ch*t luôn.

“Cứ như vậy đi, nhìn bộ dạng anh ta thế này, cùng lắm cũng chỉ sống

được qua đêm nay.” Ất nói. Sau đó, hai người đem Phương Úc Vấn ném sang

một bên, coi như mọi chuyện đã giải quyết xong.

“Anh buông tôi ra, tôi muốn đi tìm anh tôi.” Không đợi Trọng Lâm ôm

Thu Ý Hàm về phòng, cô đã tỉnh lại. Nghĩ đến lời nói vừa rồi của Trọng

Lâm, Thu Ý Hàm càng thêm lo lắng cho tính mạng của Phương Úc Vấn.

“Tôi đã nói rồi, nếu anh một lần nữa làm tổn thương người thân của

tôi, tôi sẽ vĩnh viễn không bao giờ tha thứ cho anh.” Thu Ý Hàm cắn lên

cổ Trọng Lâm, đến khi thấy mùi máu tanh mới nhả ra. “ Tôi sẽ hận anh cả

đời”

“Hận cũng được, chỉ cần em vĩnh viễn ở lại bên cạnh tôi.” Nếu nói

không hối hận, thật ra là nói dối, nhưng đã đến nước này, anh có muốn

quay đầu lại thì đã muộn rồi.

“Anh ấy đã bị anh tra tấn như vậy rồi, anh còn muốn sao nữa, chẳng lẽ anh thật sự độc ác đến vậy, hại chết người thân cuối cùng của tôi.”

Khóe miệng Thu Ý Hàm chảy ra một dòng máu tươi, đó là kết quả của việc

cô vừa cắn anh.

“Nếu anh ta mạng lớn, có thể bây giờ vẫn còn sống.” Trọng Lâm lơ đễnh nhếch khóe miệng, tiếp tục ôm Thu Ý Hàm đi vào phòng.

“Anh trai tôi hiện giờ đã suy yếu lắm rồi, anh làm vậy, là muốn để

cho anh ấy tự thân tự diệt, anh muốn đẩy anh ấy vào chỗ chết.” Vừa đến

phòng, Thu Ý Hàm liền giãy khỏi cánh tay Trọng Lâm. Cô giơ tay chỉ vào

anh, lên án hành vi tội lỗi của anh.

Trọng Lâm sửa sang lại quần áo, nhìn thẳng vào mắt Thu Ý Hàm. “Tôi

chính là muốn cho anh ta phải chết.” Trọng Lâm cười lạnh một tiếng. “Nếu không phải em nói muốn quên hết quá khứ, có lẽ tôi sẽ để cho anh ta

sống thêm vài ngày. Nhưng em đã nói như vậy, tôi không trừng trị em một

phen, thật không đáng mặt làm chồng rồi.”

Hóa ra đây chính là câu trả lời của Trọng Lâm. Thu Ý Hàm thật không

ngờ anh ta lại bóp méo lời nói lúc trước của cô. Ha ha, cô bây giờ còn

có thể nói cái gì. Anh, em nên làm gì mới có thể cứu anh đây? Nếu ngay

cả anh cũng chết, vậy thì em nên làm gì bây giờ? Thu Ý Hàm im lặng tự

hỏi.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.