Chương 69: Xung đột

Ngoài cửa phòng bếp, không biết từ

khi nào có thêm một nữ tử trẻ tuổi.

Nữ tử này khoảng hai mươi ba, hai

mươi tư tuổi, cũng có vài phần lệ sắc. Gương mặt đầy ngạo khí, hất hàm nói

chuyện, khiến người khác không vui.

Nữ tử này chính là Lục nữ quan.

Thiện Năng cúi đầu, không đối

diện.

Trù phòng to như vậy, Thiện Năng

cùng Mộ Niệm Xuân là hai người đáng chú ý nhất. Ánh mắt Lục nữ quan lướt qua Mộ

Niệm Xuân, hiện lên một tia kinh ngạc. Sau khi rơi xuống người Thiện Năng thì

ngẩn ra.

Không nghĩ tới, chưởng trù lại là

một ni cô mỹ mạo.

Lục nữ quan ghét bỏ nhìn phòng bếp

một cái, phân phó: “Làm lại chút cơm canh, nhớ rõ đừng cho nấm hương. Nhanh tay

một chút, nếu để nương nương đói, các ngươi không chịu nổi tội đâu.”

Ngữ khí kia, nghe rõ sự tức giận.

Mộ Niệm Xuân nhíu mày, im lặng.

Thiện Năng vốn xấu tính cũng kiềm

chế, ngắn gọn đáp: “Được.”

Lục nữ quan có chút bất mãn. Ngày

thường cô ta ở trong cung coi như là nữ quan có vị trí, những người làm việc ở

trù phòng đều phải khách khí vài phần. Đằng này nữ ni kêu Thiện Năng còn không

nhìn vào mắt.

Lục nữ quan hừ nhẹ một tiếng, cố ý

bới móc: “Tại trù phòng không phải bận rộn sao? Sao lại có người ngoài? Nếu gây

ra sai sót trong đồ ăn của nương nương thì làm sao?”

Trong mắt Thiện Năng hiện lên tức

giận, muốn há miệng, Mộ Niệm Xuân lạnh lùng nói: “Ta ở trù phòng học việc Thiện

Năng đại sư, đồ ăn của nương nương ta thủy chung chưa chạm qua. Lục nữ quan

thuận miệng nói xấu người khác, chỉ sợ không ổn.”

Lục nữ quan không dự đoán được Mộ

Niệm Xuân giáp mặt với mình, trong lòng đột nhiên bốc lên một cỗ lửa vô cớ,

cười lạnh hỏi: “Không biết tiểu thư quý phủ nhà ai? Tính tình cũng không vừa.”

Mộ Niệm Xuân thản nhiên nhìn cô ta

một cái: “Ở trước mặt Lục nữ quan, tính tình không vừa kia, ta không dám.”

Luận võ mồm, Lục nữ quan sao có

thể là đối thủ của Mộ Niệm Xuân. Nói được hai câu đã tức tối: “Ngươi dám châm

chọc ta!”

“Ta làm sao dám châm chọc Lục nữ

quan.” Mộ Niệm Xuân cười cười: “Đánh chó còn phải ngó mặt chủ! Nếu Lục nữ quan

khó chịu, tới trước mặt nương nương cáo trạng, hôm nay ta coi như xong. Nói

không chừng còn liên lụy người nhà, cho nên, tiểu nữ tử tuyệt đối không dám có

ý làm Lục nữ quan khó xử.”

Lục nữ quan: “…”

Lục nữ quan đáng thương, mặt đỏ

bừng, không nói nên lời.

Cái gì kêu ngôn từ như đao? Hôm

nay xem như lĩnh giáo.

Nhóm nữ ni trong trù phòng trợn

mắt há hốc mồm chứng kiến màn vừa rồi. Chỉ mấy câu nói công phu, Mộ tứ tiểu thư

liền khiến Lục nữ quan tức thành như thế, thật sự là đại khoái nhân tâm… Không

phải, là đau đầu mới đúng.

Kế tiếp, như thế nào?

Tâm tình Thiện Năng phức tạp. Bà

đau đầu vì Mộ Niệm Xuân cả gan làm loạn, nhưng cũng rõ ràng, vừa rồi là Lục nữ

quan cố ý, Mộ Niệm Xuân xuất thủ là vì muốn giúp bà hết giận…

Tâm lạnh như băng, một tia ấm áp

yên lặng lướt qua.

Thiện Năng ho khan một tiếng: “Lục

nữ quan, đều là hiểu lầm thôi. Vị này là Mộ tứ tiểu thư, mấy ngày trước cùng

lão phu nhân Mộ gia tới Từ Vân am. Bởi vì cảm thấy hứng thú với trù nghệ cho

nên thường tới trù phòng học trù nghệ cùng bần ni. Đối nương nương tuyệt không

có nửa phần ác ý, Lục nữ quan làm việc cẩn trọng chu toàn, khó tránh Mộ tứ tiểu

thư sinh ra chút cảnh giác. Hiểu lầm thì nên bỏ qua.”

Lời này thập phần xảo diệu, phá bỏ

cảnh tượng ngượng ngùng, lại có ý nâng Lục nữ quan lên. Chỉ cần Lục nữ quan

không quá đáng, nhất định hiểu được đạo lý thuận thế xuống đài.

Bằng không, nháo loạn tiếp. Chân

chính khó xử chưa biết chắc là ai.

Quả nhiên. Lục nữ quan hít sâu

khẩu khí, bày ra một nụ cười khó coi: “Bà mau làm chút cơm canh ngon, không thể

để nương nương chờ lâu. Ta trở về hầu hạ người.”

Nói xong, ra vẻ cao ngạo xoay

người rời đi.

Trong nháy mắt xoay người, nụ cười

trên mặt Lục nữ quan tiêu tán, nháy mắt trầm xuống.

Hảo Mộ tứ tiểu thư, ta nhớ kỹ ngươi!

Thiện Năng trầm mặc làm đồ ăn, sai

người đưa đi cho vị nương nương kia. Sau đó, như không có chuyện gì xảy ra.

Thiện Năng một trận đau đầu.

Mộ Niệm Xuân này, rốt cuộc lá gan

quá lớn, làm người mà không biết sợ?

Lục nữ quan xác thật không phải

nhân vật gì lớn. Nhưng vị nương nương phía sau lưng cô ta được thánh sủng. Nếu

Lục nữ quan ở trước mặt nương nương cáo trạng, đến lúc đó có thể Mộ gia sẽ gặp

phiền toái.

“Tứ tiểu thư, ” Thiện Năng bình

tĩnh nói: “Vừa rồi xảy ra chuyện, cô tốt nhất chuyển bị chút tâm lý. Lục nữ

quan có khả năng sẽ cáo trạng cô trước mặt nương nương…”

Không phải khả năng, là nhất

định!” Mộ Niệm Xuân không chút để ý nói: “Chó dữ cắn người bị đòn, chắc sẽ đi

tìm chủ nhân khóc lóc kể lể!”

Thiện Năng: “…”

Còn nhỏ tuổi, sao chanh chua thế.

Đúng là hoạt bát.

Gương mặt Thiện Năng vốn lạnh lẽo,

bỗng nở nụ cười.

“Yên tâm đi, nếu nương nương phái

người triệu kiến ta, ta tự mình có thể ứng phó.” Mộ Niệm Xuân lười nhác nói,

giọng nói đầy tự tin.

Thiện Năng hừ nhẹ một tiếng, nhìn

nàng nói: “Cô nói thật nhẹ nhàng, nếu nương nương tức giận, cô định thế nào?”

Mộ Niệm Xuân cười nhẹ.

Phi tần nương nương trong cung

diễn xuất thế nào, nên ứng phó thế nào, không ai rõ hơn nàng.

Thiện Năng lại tiếp tục nói: “Chỉ

cần hơi nhịn chút, sẽ không có phiền toái như vậy. Cô biết rõ Lục nữ quan kia

không tốt đẹp gì, vì sao còn chọc giận cô ta?”

“Ta không chủ động tìm phiền

toái.” Mộ Niệm Xuân bình thản, lạnh nhạt nói: “Nhưng nếu có phiền toái tìm tới

ta, ta tuyệt không nén cơn giận đó.”

Đời trước chịu ủy khuất còn chưa

đủ sao? Đời này nếu có người tùy ý khi nhục nàng, cho dù là lời nói cũng không

được! Lục nữ quan kia nói câu “Nếu gây ra sai sót trong đồ ăn của nương nương

thì làm sao” đánh trúng nỗi khổ riêng trong lòng nàng, khiến nàng không chút

suy nghĩ liền phản kích.

Cho dù sự tình trầm trọng, nàng

vẫn làm vậy.

Thiện Năng không nói được gì, tràm

mặc một lúc, hồi lâu mới thấp giọng thở dài: “Nếu có thể, không ai nguyện ý

nuốt nỗi giận này. Nhưng rất nhiều thời điểm, con người căn bản không thể lựa

chọn vận mệnh chính mình.” Gương mặt xinh đẹp toát ra sự cô đơn buồn bã.

Mộ Niệm Xuân chăm chú nhìn Thiện

Năng.

Mỗi người đều không biết người

khác có nổi khổ riêng. Nữ ni xinh đẹp thần bí Thiện Năng, sẽ có quá khứ thế

nào?

Chuyện tình trù phòng rốt cuộc

xong xuôi.

Mộ Niệm Xuân dẫn Thạch Trúc trở

về. Dọc đường đi, Thạch Trúc lo lắng nhìn xung quanh, bộ dạng như sắp có người

đến bắt Mộ Niệm Xuân đi.

Mộ Niệm Xuân nhìn ở trong mắt,

không khỏi bật cười: “Thạch Trúc, em nhìn gì thế? Trên đường có hổ ăn thịt

người sao?”

Thạch Trúc nghe ra ý tứ trêu chọc

của chủ nhân, nhịn không được dậm chân một cái: “Tiểu thư, bây giờ cô còn tâm

tình nói giỡn sao. Lục nữ quan kia, vừa thấy đã biết không phải người hiền

lương gì. Vừa rồi cô đắc tội với cô ta, chỉ sợ sẽ có người đến triệu cô đi gặp

nương nương…”

“Gặp thì gặp, có gì đáng sợ.” Mộ

Niệm Xuân nhún nhún vai, ngữ khí thập phần thoải mái: “Nương nương trong cung

cũng là người, cũng phải theo đạo lý. Không thể tùy tiện xử lý tiểu thư Mộ gia.

Nếu rơi vào tai hoàng thượng hay hoàng hậu, em cho là sẽ thành ra chuyện gì?”

Nhóm phi tần trong cung, nhìn thì

phong cảnh vinh quang, kỳ thực luôn nơm nớp lo sợ như tầng băng mỏng. Nói

chuyện làm việc đều phải cẩn thận, e sợ có người lấy chuyện làm câu nói. Nhóm

nương nương nhìn cao cao tại thượng, kỳ thật sống còn không tùy ý bằng hạ nhân

bên người.

Thạch Trúc có niềm tin mãnh liệt

gần như mù quáng với Mộ Niệm Xuân, nghe vậy nhất thời nhẹ nhàng thở ra.

Nếu tiểu thư nói có biện pháp ứng

phó, vậy thì không có gì lo lắng. Trên đời này, không có chuyện tiểu thư không

làm được.

Trở về viện, Mộ Niệm Xuân nhẹ

nhàng bâng quơ đem chuyện phát sinh ở trù phòng kể cho Trương Thị biết, Trương

Thị lúc đầu còn cười, dần không cười nổi, cuối cùng mặt mũi trắng bệch: “Niệm

Xuân, con thật sự lời qua tiếng lại với Lục nữ quan?”

“Cũng chưa hẳn như vậy.” Mộ Niệm

Xuân ngoan ngoãn đáp: “Là con nhục nhã cô ta một chút.”

Trương Thị: “…”

Lão thiên ơi, nữ nhi nhu thuận

nghe lời đi đâu rồi?

Mộ Niệm Xuân thấy sắc mặt khó coi

của Trương Thị, cười an ủi: “Mẹ, mẹ không cần lo lắng, cho dù nương nương thật

sự phái người triệu kiến con, con cũng có thể ứng phó…”

Lời còn chưa dứt, Bạch Lan đi vào,

sắc mặt vội vã báo: “Phu nhân, Lục nữ quan đến, nói là nương nương triệu kiến

tứ tiểu thư.”

Trương Thị thiếu chút không đứng

nổi.

Mộ Niệm Xuân hoảng sợ, vội đỡ lấy

Trương Thị: “Mẹ, mẹ làm sao vậy?”

Trương Thị hít sâu một hơi, trong

lòng mặc niệm: ta không thể hoảng! Ta không thể hoảng! Có ta ở đây, ai cũng

đừng nghĩ muốn thương tổn nữ nhi của ta!

Mặc niệm hồi lâu, rốt cuộc Trương

Thị bình tĩnh lại, cứng rắn nói: “Niệm Xuân, con cứ ở trong phòng, không được

đi đâu. Mẹ sang bên kia thỉnh tội.”

Ngay cả gió mưa kịch liệt, nàng

cũng che chắn phía trước cho nữ nhi.

Đầu tiên Mộ Niệm Xuân ngẩn ra,

chợt trong lòng dâng lên một trận lo lắng, nắm nhẹ tay Trương Thị nói: “Nương

nương muốn gặp con, nếu con không đi, chính là tội bất kính. Tự con đi sẽ tốt

hơn.”

Đạo lý này, Trương Thị đương nhiên

biết. Nhưng nhìn nữ nhi đi chịu nhục, nàng không làm được.

Trương Thị nắm chặt tay Mộ Niệm

Xuân, ngữ khí kiên quyết dị thường: “Ta đi cùng con.”

Sống mũi Mộ Niệm Xuân cay cay, nhẹ

nhàng vâng một tiếng.

Lục nữ quan chờ ngoài sân viện,

nhìn thấy mẹ con Mộ Niệm Xuân, khóe môi hiện lên nụ cười lạnh lùng, ngạo nghễ

nhìn Mộ Niệm Xuân: “Mộ tứ tiểu thư, Dung phi nương nương muốn gặp ngươi, mời

ngươi đi theo ta!”

Dung phi nương nương?

Mộ Niệm Xuân không chút để ý, nụ

cười đang trên môi đột nhiên ngưng kết.

————————————–

Khách quý là Dung phi nương nương, trước từng xuất hiện một lần, không biết

mọi người có nhớ đến không.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.