Chương 65: Thiện năng (nhị)

Bánh bí đỏ thực hiện rất đơn giản,

bí đỏ nghiền nhuyên, cùng gạo nếp, đường trắng nấu lên.

Bí đỏ là thứ thường ăn, gạo nếp

cũng không phải cái gì hiếm lạ. Từ Vân am đều có.

Mộ Niệm Xuân cắt bí đỏ thành những

miếng nhỏ nhưng không bỏ vỏ, cứ như vậy chưng.

Một nữ ni không nhịn được nhắc

nhở: “Bí đỏ phải gọt vỏ rồi mới chưng sao?”

Mộ Niệm Xuân thuận miệng cười nói “Không cần, như vậy chưng mới có thể giữ được hương vị vốn có của bí đỏ.” Tay

thuần thục đồ gạo nếp.

Mâu quang Thiện Năng lóe lên,

không khỏi chú ý. Vị Mộ tứ tiểu thư này, thật cũng có chút tay nghề.

Lửa lớn, bí đỏ rất nhanh đã được

chưng chín. Mộ Niệm Xuân dùng thìa nghiền, sau đó lại chưng thêm một lúc nữa

mới cho sang gạo nếp, thêm một ít đường khuấy đều. Rất nhanh gạo nếp bí đỏ hình

thành, mùi thơm ngát tỏa ra.

Quan trọng, là sự hòa quyện của bí

đỏ vào gạo nếp.

Các nữ ni ở một bên giúp việc được

dịp náo nhiệt: “Tứ tiểu thư, cô bận, để chúng tôi giúp.”

Mộ Niệm Xuân ko cự tuyệt, cười

nói: “Được, xin cố gắng.”

Nhiều người nhanh tay, người nhào,

người canh lửa. Rất nhanh đã xong.

Những viên bánh bí đỏ tròn kích cỡ

khác nhau được nặn ra.

Thoáng chốc dưới tay Mộ Niệm Xuân

liền hiện nên những hình thù đáng yêu, thật là đôi tay khéo léo.

Thiện Năng âm thầm khen một tiếng,

mặt không đổi sắc: “Dầu đã sôi, có thể cho vào cháo.”

Mộ Niệm Xuân cười uhm một tiếng,

lại thuận miệng nói: “Phiền chuẩn bị thêm một vạc dầu nữa.”

Mọi người nghe ngẩn ra.

Không phải đã có sẵn dầu sôi rồi

sao? Sao còn phải chuẩn bị nữa?

Thừa dịp dầu nóng, từng miếng bí

đỏ được thả vào, rất nhanh tiếng reo tí tách, từng miếng bí đỏ dần nở ra. Mộ

Niệm Xuân nhanh chóng vớt ra cho ráo dầu, sau đó lại cho vào chảo dầu khác. Rất

nhanh, miếng bí đỏ nghiền chín vàng, hương thơm lan khắp phòng,

Một nữ ni nhịn không được nuốt

nước miếng, thấp giọng hỏi Thiện Năng: “Sư thúc, chúng ta ngày thường chỉ chiên

một lần, vì sao tứ tiểu thư lại chiên hai lần?”

“Chiên một lần, nhiệt quá cao, bí

đỏ dễ bị quá lửa, ngoài cháy trong ướt.” Thiện Năng thì thào: “Chiên hai lần có

thể giải quyết vấn đề này.”

Trách không được Mộ Niệm Xuân yêu

cầu chuẩn bị thêm một chảo dầu. Cứ như vậy, khống chế được nhiệt độ, bí đỏ

chiên cũng ngon.

Biện pháp đơn giản thế này, vì sao

trước bản thân không nghĩ ra?

“Thiện Năng đại sư, thỉnh ăn bánh

bí đỏ.” Mộ Niệm Xuân cười đưa đĩa bánh lên bàn. Bánh bí đỏ màu sắc tươi tắn,

nóng hổi, hương thơm ngát mũi.

Thiện Năng cầm đũa gắp một miếng

bánh, cắn một miếng.

Bên ngoài xốp dòn, bên trong

nhuyễn. Bánh hòa trộn giữa vị ngọt của đậu và thơm bùi của gạo. Rất ngon.

Thiện Năng ăn liền hết cả miếng

bánh. Sau đó thản nhiên cười nói: “Tứ tiểu thư nếu cảm thấy đồ ăn chay ở đây

hứng thú, bần ni cũng không ngại tứ tiểu thư tới trù phòng. Bần ni không tiện

nhiều lời, có thể học được bao nhiêu, đành xem ngộ tính tứ tiểu thư.”

Đối phó với người tâm cao khí

ngạo, quả nhiên nói thẳng vẫn là biện pháp hiệu quả nhất.

Mộ Niệm Xuân cười cảm tạ: “Đa tạ

Thiện Năng đại sư.”

Thiện Năng hoàn lễ, sau đó lấy một

chén cơm ăn với đĩa rau xào. Từ đầu tới cuối, không nhìn Mộ Niệm Xuân một lần

nào nữa.

Trong lòng Thạch Trúc có chút bất

mãn, Mộ Niệm Xuân thì không hề để tâm. Cười chào mấy nữ ni.

“Tiểu thư, nữ ni tên Thiện Năng

này thật quá đáng.” Thạch Trúc căm giận nói: “Không phải chỉ là làm đồ ăn chay

sao? Có gì đặc biệt hơn người. Tiểu thư muốn thỉnh giáo tay nghề là phúc khí

của bà ấy, bà ấy còn làm cao, thật đáng giận!”

Mộ Niệm Xuân cười nói: “Người có

bản lãnh, khó tránh có chút tâm cao khí ngại. Lại nói, không ai muốn truyền thủ

nghệ độc môn cho người khác. Bà gật đầu, ta đã cao hứng lắm rồi.”

“Bà ấy không thèm nhìn tới tiểu

thư, nói thì kiệm lời, có gì mà thành tâm.” Thạch Trúc vẫn rất bất bình.

Mộ Niệm Xuân nhíu mày, tự tin cười

nói: “Yên tâm đi, chì cần ta nhìn qua, tự nhiên sẽ học được. Bà ấy nghĩ muốn

giấu cũng không giấu được.”

Nếu như người khác nghe như vậy,

tám chín phần cười nhạt. Thủ nghệ độc một tất nhiên có chỗ “độc”, sao có thể

nhìn học?

Đại khái là trên đời này có Thạch

Trúc tuyệt đối tin tưởng Mộ Niệm Xuân, không hề nghi ngờ, lập tức vui vẻ: “Chờ

tiểu thư học xong, xem bà ấy còn cao ngạo không.” Nghĩ chưa đủ lại nói: “Tiểu

thư, nô tỳ cảm thấy vị Thiện Năng này, tựa hồ có chút không tầm thường.”

“Sao? Em nói xem, bà ấy có chỗ nào

không tầm thường?” Mộ Niệm Xuân có chút thưởng thức nhìn Thạch Trúc.

Thạch Trúc suy nghĩ một lát nói “Đại khái, phần lớn nữ tử xuất gia là vì gia cảnh bần hàn, hoặc là có chuyện

bất đắc dĩ mới làm ni cô. Nhưng vị Thiện Năng này, thập phần mỹ mạo, khí chuất

xuất chúng, hiển nhiên không phải xuất thân bình thường.”

Mộ Niệm Xuân công nhận uh một

tiếng.

Thạch Trúc chiếm được cổ vũ, nhất

thời có phần tự tin nói tiếp: “Hơn nữa, trù nghệ của bà ấy thập phần cao minh.

Đến tửu lâu làm trù tử, hoặc tìm nơi phú quý làm trù nương cũng được, có thể

nuôi sống chính bản thân mình. Vì sao lại muốn tới Từ Vân am làm ni cô?”

Mộ Niệm Xuân nhìn Thạch Trúc tự

tin nói, thập phần vui mừng. Nửa năm nay, Thạch Trúc đã có nhiều biến hóa. Hiện

giờ Thạch Trúc cẩn thận nhạy cảm, tư lự chẩn mật, gặp chuyện tỉnh táo, quan sát

cũng tốt hơn trước đây.

“Em nói rất đúng, ta cũng cảm thấy

lai lịch vị Thiện Năng này rất khả nghi.” Mắt Mộ Niệm Xuân lóe lên tia khác lạ “Em đoán xem, rốt cuộc bà ấy có lai lịch gì?”

Thạch Trúc cười nói: “Điều này nô

tỳ đoán không ra. Có thể làm tiểu thiếp nhà giàu, bị chủ mẫu ép đến Từ Vân am

không chừng.”

Không, không phải!

Một người tự tìm lấy lối đi cho

mình, là người rất sáng suốt. Thiện Năng này khí chất xuất chúng, thậm chí còn

có chút ngạo khí, không giống như làm tiểu thiếp thông phòng mà là giống đương

gia chủ mẫu. Nhưng nấu một vị chủ mẫu trong kinh thành xuất gia, tuyệt đối tin

tức lan truyền, nàng chưa hề nghe qua.

Bà ấy rốt cuộc là người như thế

nào? Vì sao ở trong Từ Vân am, vì cái gì?

Suy nghĩ một lát, Mộ Niệm Xuân

không khỏi tự giễu cười cười.

Quên đi, nhiều một chuyện không

bằng ít một chuyện! Chính mình còn đang một đống chuyện đau đầu cần giải quyết,

không rảnh để quan tâm chuyện người khác.

Bánh bí đỏ được đưa tới cho đám

người Chu Thị, hãy còn nóng hổi.

“Tổ mẫu, bánh bí đỏ chính tay cháu

làm, bà nếm thử đi ạ.” Mộ Niệm Xuân cười ân cần nói.

Chu Thị ngủ trưa dậy, bụng có chút

đói đói, miệng lại nói: “Tới Từ Vân am mà không yên tĩnh, lại chạy đi trù phòng

sao?”

Mộ Niệm Xuân cười hì hì đưa một

miếng đến bên miệng Chu Thị: “Tổ mẫu, trước hết dùng rồi mắng cháu sau cũng

được.”

Chu Thị nhiều tuổi, vui nhất là

các cháu hiếu thảo. Mộ Niệm Xuân làm nũng màn này, trong lòng bà không khỏi vui

vẻ, cười ăn bánh bí đỏ.

Vừa nhuyễn vừa ngọt thơm, ăn một

cái, không nhịn được lại ăn thêm.

“Tổ mẫu, có phải cháu làm bánh bí

đỏ dễ ăn lám không?” Mộ Niệm Xuân cười khoe.

Chu Thị cười mắng nàng: “Phải phải

phải, ngon lắm. Lão bà ta còn muốn ăn thêm.”

Đang muốn ăn thêm một cái, Mộ Niệm

Xuân đã nhanh tay ngăn bà lại; “Bí đỏ khó tiêu, không nên ăn nhiều, ăn hai cái

là đủ. Nếu tổ mẫu còn cảm thấy đói, cháu đi làm thêm món khác.”

Cháu gái nhẹ nhàng lại hiếu thuận,

trong lòng Chu Thị không lý nào không cao hứng, trên khuôn mặt tươi cười thêm

vài phần, bà ôn tồn khuyên nhủ: “Chỗ này không phải nhà chúng ta, cháu chạy đi

trù phòng, người ta có chú ý không?”

“Không sao ạ.” Mộ Niệm Xuân không

đỏ mặt nói: “Cháu cơ trí khả ái thông tuệ đáng yêu, vừa xuất hiện, liền khuynh

đảo chúng nữ ni trù phòng, khóc nháo không cho cháu đi.”

Chu Thị bật cười.

Thừa dịp tâm tình Chu Thị tốt, Mộ

Niệm Xuân bày tỏ ý muốn: “Tổ mẫu, Từ Vân am làm đồ chay thập phần mỹ vị, đầu

bếp là vị nữ ni kêu Thiện Năng. Cháu nghĩ theo bà ấy học làm đồ chay, sau này

trở về, có thể thường xuyên làm cho tổ mẫu ăn.”

Chu Thị làm bộ trách: “Không trách

sao hôm nay cháu lại ân cần, làm bánh bí đỏ khiến ta cao hứng, nguyên lai là có

dụng ý.”

Trong mắt lại là ý cười.

Mộ Niệm Xuân nháy mắt mấy cái,

tiếp tục ngon ngọt: “Tổ mẫu tuệ nhãn như đuốc, cháu không thể qua mắt được.Tổ

mẫu, người đáp ứng cháu lần này đi.”

Chu Thị làm bộ không kiên nhẫn

nói: “Được rồi, cháu chỉ ở trù phòng mới vui thôi.”

Hai mắt Mộ Niệm Xuân sáng lên, vui

vẻ ôm cánh tay Chu Thị: “Tổ mẫu, vẫn là người hiểu rõ cháu nhất.”

Còn hơn phải nghe kinh Phật, ở trù

phòng dĩ nhiên thú vị hơn!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.