Chương 60: Xác Nhận Từ Phía Cảnh Sát

Trong căn phòng

bệnh tràn ngập mùi thuốc. My đang ngủ bên giường bệnh, cô gục xuống bởi vì quá

mệt . Giấc ngủ của cô bị phá tan bởi một cuộc gọi.

Alo!

Ai vậy? – Giọng yếu ớt mệt mỏi.

Duy nghe thấy

giọng My có chút khác biệt, anh lo lắng hỏi.

Em

sao vậy? Em ốm sao?

Đêm qua, My đã

khóc quá nhiều, đến nỗi cô gục xuống khi nào không biết. Bởi vậy nên cô đã yếu

đi rất nhiều do mất nước.

Duy!

Ba em. Ông ấy bị tai nạn. – Giọng nói xen lẫn nước mắt.

Duy gấp gắp nói

tiếp

Em

đang khóc sao?

My không trả lời

càng khiến anh thêm lo lắng. – Được rồi! Em đang ở bệnh viện nào? Anh sẽ tới

ngay.

My càng khóc to

hơn, cổ họng cô nghẹn đắng không nói thêm được lời nào. Không may, lúc đó điện

thoại cô sập nguồn vì hết pin. Không kịp cho cô trả lời.

My!

My em còn ở đó không.

Duy vội

vã.  Dơ điện thoại lên nhìn – Sao lại tắt

máy bây giờ chứ.

Anh bấm một số

khác. – Tìm cho tôi vị trí số máy vừa gọi đến số tôi.

Anh cúp máy xuống,

lo lắng đi qua đi lại trong phòng.


Ở một nơi khác.

Trong căn phòng

làm việc rộng lớn. Elly từ ngoài bước vào. Một người đàn ông trung niên đang ngồi

trên ghế sofa với điếu thuốc trên tay, khắp người toát ra vẻ quý phái, trang trọng.

Elly!

Cô đến rồi thì ngồi đi.

Elly mỉm cười ngồi

xuống theo chỉ thị. Người đàn ông trung niên nói tiếp

Mọi

việc diễn ra rất thuận lợi. Đều nhờ vào sự thông minh, bày mưu tính kế của cô.

Bây giờ tôi có thể tin tưởng giữ cô bên cạnh để làm cánh tay đắc lực rồi. Nhưng

tôi vẫn không biết giữa cô và Trần Nguyên Hùng có thù oán gì mà cô lại giúp đỡ

tôi loại bỏ cái gai trong mắt này vậy.

Elly nhếch mép,

xảo quyệt.

Ông

ta là ba tôi.

Người đàn ông

bên cạnh tỏ vẻ khó hiểu.

Ba?

Vậy sao cô lại muốn ba mình phải chết? Cô không thấy như vậy là bất hiểu à?

Elly đáp

Bất

hiếu sao? Từ lâu trong từ điển của tôi đã không tồn tại hai chữ đó rồi. Một con

người tàn nhẫn khiến mẹ tôi phải chết, và vứt bỏ đứa con mang trong mình dòng

máu của ông ta. Để ông ta có thể sống sung sướng bên Trịnh Vân Khuê. Ông ta xem

thường mẹ tôi, chỉ coi bà ấy là tình một đêm, sự có mặt của tôi trên thế giới

này có thể coi như là sự sỉ nhục của ông ta.

.

Trong bệnh viện. My đôi mắt như mất hồn, nhìn vào ba đang nằm đó. Đột

nhiên điện thoại cô lại rung lên. Nhưng lần này không phải là Duy.

Alo!

Chúng tôi gọi đến từ đồn cảnh sát. Cái chết của ông Nguyên Hùng đã làm rõ. Bây

giờ chỉ cẩn người nhà đến xác định và nhận lại mọi thứ mà cảnh sát lấy ra điều

tra.

My mệt mỏi cúp

điện thoại xuống. Tâm hồn trống rỗng, cô đứng lên, bước đi từ từ chậm rãi. Ra đến

lề đường, cô đứng thẫn thờ bước xuống đường. “ Bíp….Bíp” Tiếng còi xe vang lên

chói tai. Từ đằng sau cô một người nào đó kéo lại. Tài xế trong chiếc xe vừa bị

một phen hú hồn.

muốn chết sao?

My vẫn không trả

lời. Duy đứng bên cạnh hai tay đỡ lấy My.

Xin

lỗi bác! Tâm trạng cô ấy đang không được tốt.

Tài xế trong

chiếc xe tức giận, khởi động xe lao đi. Duy nhìn sang My lo lắng.

Đây

không phải là lúc em nên thế này. Tỉnh táo lại đi

My đôi mắt đẫm buồn đã cạn kiệt nước mắt. Khuôn mặt tái nhợt nhạt, đôi mắt

thâm quầng vì quá mệt mỏi, nhìn như người sắp chết vậy.

Ba

em! Ông ấy không thể tỉnh lại nữa rồi. Giờ em phải làm sao đây?

Duy nhẹ nhàng

an ủi. – Không sao cả! Ông trời đâu phải quá nhẫn tâm. Nhiều người sống thực vật

nhưng họ vẫn lấy lại ý thức và tỉnh lại đấy thôi. Em không nên lo lắng quá.

My không đáp lại,

trong đầu  không nghĩ được gì.

Em

cần đến đồn cảnh sát

 Để anh đưa em đi – Duy nói.

Anh đỡ cô vào

xe. Khởi động xe rồi đi thẳng đến đồn cảnh sát.

.

Lát sau. Tại đồn

cảnh sát

My bước vào,

khuôn mặt vô hồn ngồi đối diện cảnh sát.

Về

vụ tai nại của ông Nguyên Hùng. Đã được xác nhận là một vụ tai nạn. Do uống rượu

nên ông Hùng đã mất kiểm soát và lao vào cột đèn cao áp. Chúng tôi rất tiếc.

My sững sờ. Cô

hiểu ba cô, ông là một người ít uống rượu, nếu uống chỉ uống một ít, không đủ để

say. Vậy mà cảnh sát lại nói ba cô như thế. My kích động

Các

người hoàn toàn sai rồi. Ba tôi không uống rượu nhiều như thế đâu.

Cảnh sát nhíu

mày.

Xin

người nhà hãy bình tĩnh! Chúng tôi đã điều tra rất kĩ càng. Bây giờ cô có thể

xem CCTV để biết rõ.

Cảnh sát mở một

đoạn CCTV dài chưa đến một phút lên. Trong CCTV, một chiếc ô tô xuất hiện đi

vào một ngã rẽ với tốc độ cực nhanh. Chiếc xe đi ngang đi dọc, mất kiểm soát và

lao vào một cột đèn bên đường. Được khoảng một lúc, có một cô gái đi đến nhìn

vào trong chiếc xe và rút điện thoại ra gọi cho ai đó. Đoạn CCTV vụt tắt. My bàng

hoàng, không thể tin vào mắt mình, đúng như họ nói. Nhưng có một điều kì lạ,

Elly lại xuất hiện trong đó.

Elly!

Sao lại xuất hiện ở đó.

Ông cảnh sát

đáp

Cô ấy

là người  gọi cấp cứu. Chúng tôi cũng đã

đến bệnh viện xác nhận số điện thoại, trùng khớp.

.

My bất lực bước

ra khỏi đồn cảnh sát, tiến về phía xe BMW, cô đang mở cửa xe thì đầu óc tự

nhiên thấy quay cuồng, choáng váng và rồi cô ngã xuống đất. Duy vội vã bước từ

trong xe ra. Anh đỡ My dậy

My!

Em ổn chứ?

My yếu ớt, nói

không nên lời – Em…..Em

Được khoảng vài

giây sau đó, cô ngất đi.


 Tối nay hay thực hiện nốt nhiệm vụ tôi giao.

Phải diệt cỏ tận gốc – Elly nhếch mép, khuôn mặt nguy hiểm, đáng sợ cúp điện

thoại.

Cô đứng khoanh tay trước ngực, nhìn xuống thành phố đông đúc trật trội.

Đôi môi nở một nụ cười tuyệt đẹp, một nụ cười mà 7 năm nay chưa từng xuất hiện,

nụ cười thể hiện sự mãn nguyện, vui sướng. Trong lòng cô lúc này đáng ra phải

nên thoải mái, bình yên vậy mà một niềm đau thương nào đó đang lấn áp cô, một cảm

xúc khi mất đi người thân, nhưng không tồn tại cái bi thương như bao người

khác, cảm giác đó đối với cô chỉ là thoáng qua. Cô khẽ nói

Mẹ!

Băng Hy sắp trả thù được cho mẹ rồi.


Trong

bệnh viện.

My đã ngất đi trong 5 giờ đồng hồ. Khi thức dậy thì bên cạnh mình là

người chăm sóc đặc biệt. Còn Duy đã về trước vì có việc đột xuất không thể chăm

sóc cô. My vẫn còn rất yếu, nhưng cô thương ba, cô vẫn gắng gượng đứng lên trước

sự ngăn cản của người chăm sóc. Phòng bệnh của cô ở đầu hành lang, còn phòng bệnh

của ba ở tận cuối hành lang nên bước đi có lẽ rất mệt mỏi. Vừa bước ra khỏi

phòng bệnh, thì cô nhìn thấy Elly bước ra từ phòng ba mình. My lo sợ, bước đi

thật nhanh. Không biết tại sao khi từ đồn cảnh sát trở về cô luôn có linh cảm

không tốt với Elly, cô cảm  thấy có điều

gì rất mờ ám. Khi khoảng cách của hai người được rút ngắn, My hỏi.

Tại

sao chị đi ra từ đó.

Elly đáp.

Chỉ

là đến thăm ông ấy thôi. Dù sao tôi cũng là người gọi cấp cứu.

Elly nhìn qua My một lượt khóe miệng nhếch lên.

Tôi

thấy cô cũng đang là bệnh nhân giống ba cô. Tại sao không ở phòng bệnh nghỉ

ngơi mà thích chạy lung tung như một đứa trẻ vậy.

My giọng lạnh băng đáp

Tôi

không yên tâm để ba tôi ở một mình.

Nói rồi My bước đi về phía phòng bệnh của ba mình.

.

Vừa bước vào, My đã nhận thấy điều kì lạ. Y tá của ba cô sáng nay rõ ràng

là nữ, mà bây giờ lại là nam. Nhưng cô lại nghĩ đơn giản hơn, có lẽ bệnh viện đổi

y tá. Bỗng nhiên, My giật mình nhìn vào máy đo huyết áp của ba. Huyết áp của

ông đang tăng vọt, tới mức đáng sợ. Cô hốt hoảng gọi bác sĩ. Một bác sĩ tiến

vào, xem xét qua tình hình.

Có lẽ

bệnh nhân đã tỉnh lại! Nhưng gặp chấn động về tâm lý nên huyết áp đã tăng cao.

Bây giờ mời người nhà ra ngoài để chúng tôi tìm cách.

My nhanh chóng bị các bác sĩ và y tá đuổi ra ngoài. Ba cô được chuyển

sang phòng phẫu thuật. My càng lúc càng thấy bất an, cô cảm thấy điều gì không

hay sắp xảy ra.


30 phút trước. Phòng bệnh của ba My

Trần Nguyên Hùng vừa tỉnh lại, một người sống như người thực vật như

ông có thể tỉnh lại như này có lẽ là quá may mắn. Từ cửa bước một nam y tá và

Elly. Trần Nguyên Hùng sững sờ, trợn trừng mắt nhìn cô. Elly nhếch mép

Sao

ông phải sợ như vậy? Tôi đâu có ăn thịt ông.

Nguyên Hùng vừa tỉnh lại, trong vụ tai nạn ông bị chấn thương não, dây

thần kinh bị tổn thương nên chưa thể nói được ngay. Elly càng thích thú.

Sao

nào? Không nói được ư? Ông không nghĩ là sẽ có ngày hôm nay à.

Câu nói xen lẫn tiếng cười gian xảo.

Ông

yên tâm! Không chỉ có ông phải chịu khổ đâu. Ngay cả con gái yêu quý của ông nó

cũng phải sống không bằng chết. Con bé ngu ngốc, người có thể bảo vệ an toàn

cho nó, nó lại từ chối tình yêu của anh ta. Bây giờ về bên Bảo Duy thì chỉ còn

nước chết thôi, rồi nó sẽ bị tổn thương cả về tình yêu nữa. Nó sẽ phải xa Bảo

Duy. Ông thấy thế nào, kết cục tốt đẹp đấy chứ.

Trần Nguyên Hùng càng sốc hơn, không nói được gì. Chỉ mở miệng phát ra

âm thanh. Elly quay ra đằng sau, hất nhẹ cằm về phía trước. Y tá nam đằng sau

biết ý tiến lên, trong tay cầm một kim tiêm. Elly lại nói

Sau

khi tiêm xong! Ông sẽ không còn cảm thấy đau đớn nữa. Ông sẽ được về với mẹ

tôi, người mà ông đã tra tấn tàn nhẫn. Hãy xuống đó từ từ mà tạ lỗi với bà ấy

đi.

Tiêm xong! Ông Nguyên Hùng ngất đi. Elly hoàn tất mọi việc, ra về. Cô gặp

ngay My đang bước đến. Trong lòng thì vui sướng khi thấy bộ dạng sống dở chết dở

đó của em gái cùng cha khác mẹ.  Vậy là mối

thù của mẹ cô, đã sắp được trả hết. Elly trở về nhà ngồi  xuống ghế Sofa đầy mệt mỏi, cô cầm lấy một bức

ảnh của mẹ cô đang cười rất tươi. Một giọt nước mắt từ trên rơi xuống bức ảnh.

Mẹ!

Mẹ có thể sống bên người mà mẹ yêu thương bấy lâu rồi

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.