Chương 58: Yêu Thương Quay Về


Ngày hôm nay đối

với My lại buồn chán như hôm nào. Cô nằm xuống giường, mắt nhìn đăm chiêu vào

chiếc điện thoại, lướt một lần danh bạ. Cô ngẫu nhiên bấm lấy một số gọi. Đầu

dây bên kia bắt máy

Linh

à! Em rảnh không? Qua nhà chị chơi.

Nhật Linh nhìn

qua lịch làm việc của mình, cô bé nhíu mày.

Hôm

nay thì không được rồi! Em phải đi học tiếng.

Ừ.

Vậy thôi nhé

My chán nản cúp

máy. Hôm nay ai cũng bận, kể cả bạn thân của 

cô Diệp Thảo vì có lịch đóng phim đột xuất nên không thể chơi với cô. Bất

đắc dĩ, cô đành phải gọi đến “ Hàng Xóm “ của mình.

Anh

đang làm gì? Rảnh không

Nhật Anh đáp

Rảnh.

Em có việc gì sao?

My lắp bắp. - Ờ

thì! Anh có thể qua nhà em giúp em làm Kim Chi và dùng bữa tối với em luôn

không?

Nhật Anh mỉm cười

hài lòng.

Được

– Câu trả lời ngắn gọn, nhưng ẩn chứa bao niềm vui trong đó.

.

Lát sau, trước

mặt My và Nhật Anh là một đống rau củ quả.

Làm

kim chi, có cần nhiều như vậy không? Em ăn hết sao?

My đáp

Cả

anh ăn nữa mà.

Nhật Anh bó tay

với cô gái trẻ con.  Nhưng cũng vì tính

cách đó mà anh thích cô, khác với bao cô gái khác, My không quan tâm tiền của

anh, My không đáp lại tình cảm của anh, như vậy càng làm cho anh hứng thú

theo  đuổi.

Em

biết làm sao?

My nhanh chóng

lấy Ipad để lên bàn.

thứ này là Ok rồi! Mỗi lần em nấu ăn đều dùng đến nó. Anh có thể giúp em rửa hết

rau củ quả không

Nhật Anh mỉm cười,

rồi làm theo. Từng công đoạn làm My đều làm giống y hệt trên máy tính hướng dẫn.

Xong hết thì cũng đã đến giờ ăn tối, cô rút điện thoại ra và gọi đồ ăn sẵn. Lát

sau, nhân viên giao hàng đã đến trước cửa với một đống đồ ăn.

Nhật Anh nheo mắt

khó hiểu. – Mỗi lần em ở nhà một mình đều gọi đồ ăn sẵn sao.

My cười đáp

Đúng

vậy. Vừa nhanh, vừa ăn vừa không phải nấu ăn. Như thế không tốt sao?

Nhật Anh lại một

lần nữa bó tay, nếu sau này anh mà lấy My về làm con dâu, thì sẽ không đạt tiêu

chuẩn, bởi nếu muốn làm vợ anh thì phải biết nấu ăn, phải giỏi 7 thứ tiếng cơ bản,

giỏi giao tiếp hoàn hảo về mọi mặt. Vậy mà, cô gái này không biết nấu ăn đến nỗi

phải gọi đồ ăn sẵn. Mặc dù, nấu ăn My không giỏi, nhưng công việc khác cực kì

tháo vát, cô bày bàn ăn và dọn cũng rất nhanh.

Bữa ăn kết

thúc, My lại lóc cóc vào bếp để rửa bát, nhưng Nhật Anh ngỏ lời

Hôm

nay anh là khách! Để anh rửa hộ em. Em chỉ cần lên nhà và ngồi đợi thôi.

Sự cương quyết,

nhiệt tình của Nhật Anh khiến My không thể từ chối. Đừng thắc mắc tại sao một đại

thiếu gia lại biết rửa bát. Anh là một người con trai hoàn hảo về mọi mặt, ngay

cả việc nấu nướng anh còn thông thạo hơn phụ nữ, chỉ là trong nhà có nhiều người

giúp việc nên anh không động đến việc đó bao giờ thôi.

.

Ngoài phòng

khách, My đang ngồi đó với một đĩa hoa quả, cộng thêm cả bộ phim của hài. Làm

cô cười nghiêng ngả. Sau khi rửa xong đống bát, Nhật Anh quay lại phòng khách, nhìn

bộ dạng của My bây giờ khiến anh bật cười, anh tiến lại gần phá đám.

gì hay sao? Mà em cười như vậy.

My tươi tỉnh

đáp

Đúng

vậy rất hay. Rất buồn cười.

Nhật Anh nhếch

mép tiến lại gần, cúi sát mặt vào My. Cô giật mình, hai con mắt mở to nhìn hành

động lạ.

Anh

làm gì vậy?

Nhìn bộ dạng sợ

hãi của My, Nhật Anh càng có thêm hứng thú trêu trọc.

Đêm

qua em đã gây chuyện với anh, mà sao vẫn có thể vui vẻ mà sống như vậy nhỉ?

My hoảng hốt nhớ

lại đêm qua, cô che mặt xấu hổ. Cũng chỉ tại lúc đó, cô say quá mà không làm chủ

được bản thân. Nhật Anh mỉm cười, nhẹ nhàng hôn lên trán cô. Rồi anh ngồi xuống

ghế, bên cạnh My.

My tức giận, sự

trong sáng của mình luôn bị hai anh em Nhật Anh và Bảo Duy phá mất. Ngay cả nụ

hôn đầu của cô cũng là do Bảo Duy. Rồi sau đó liên tiếp là Nhật Anh, hôn cô mà

chưa được sự đồng ý. Nhưng hôm nay cô không phải khó chịu về những chuyện cỏn

con đó, mà là cô khó xử, anh càng làm như vậy cô càng không biết phải xử lí thế

nào. Cô muốn lắm đáp trả lại tình cảm của anh, nhưng rồi Duy sẽ ra sao? Cô nợ

tình của hai người quá nhiều. Giờ đã đến lúc cô phải quyết định sẽ chọn ai.

Nhật

Anh này! Em có chuyện muốn nói. Anh hãy lắng nghe và tôn trọng quyết định của

em.

Em

hiểu rõ tình cảm của anh đối với em. Anh biết không, em thật sự rất khó xử, anh

và Duy đều tốt với em. Nhưng giữa hai người em chỉ có thể chọn một, từ những

ngày đầu xa anh, em cứ ngỡ là mình không thể xóa nhòa hình bóng của anh. Nhưng

từ khi, ở bên Duy, em mới biết trên  thế

gian này thứ gì cũng có thể quên lãng theo thời gian. Và hôm nay, em yêu Duy, nếu

có thể em sẽ trở lại bên anh ấy. Xin lỗi anh, đây là những điều em muốn nói.

Sắc mặt Nhật

Anh đã thay đổi rõ rệt lạnh đến ghê người. My ngồi cạnh mà không khỏi lạnh sống

lưng. Anh nhếch mép, lạnh nhạt

Thì

ra đối với em. Trong em tôi không bằng Bảo Duy sao? Tôi kém nó ở điểm nào, hay

là em nghĩ tôi không thể mang lại hạnh phúc cho em?

My phải cố gắng

lắm mới nói ra được hết tâm tư tình cảm bao lâu nay. Nhưng ngay lúc này, cô

càng run sợ hơn, cô biết Nhật Anh tàn nhẫn đến mức nào, cô biết không nên chọc

tức anh.

Xin

anh! Đừng nói nữa.

Nhật Anh đứng

lên, vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng đó. Anh lại trở về con người trước kia, thâm

sau, độc ác. Anh ấm áp, tốt bụng cũng chỉ vì My, mà bây giờ My lại khiến anh

đau lòng như vậy, cô không phải là anh, cô không biết được tình cảm anh đối với

cô nhiều như thế nào. Những lời nói vừa rồi của My có lẽ là một con dao đâm thẳng

vào tim anh.

Từ

giờ em sẽ không phải khó xử vì tôi nữa đâu. Tôi sẽ không dây dưa và có bất

quan hệ với em nữa. Từ mai đường ai nấy đi.

Nhật Anh bước

đi, rồi đóng “Sầm” cửa lại, anh tức giận khởi động xe lao nhanh hết sức có thể.

Anh dừng lại tại khách sạn Hilton. Nơi mà Diệp Thảo ở lại nghỉ ngơi sau ngày

đóng phim mệt mỏi. Anh đi thẳng vào thang máy, lên phòng 0128. Gõ cửa, Diệp Thảo

bước ra. Cửa vừa mở Nhật Anh tiến thẳng vào phòng, ôm chặt lấy cô, mãnh liệt đặt

lên môi một nụ hôn, đầu lưỡi bá đạo len lỏi từng ngõ ngách chiếm đoạt Diệp Thảo.

Vì anh quá khỏe, nên Diệp Thảo không thể kháng cự. Lát sau, anh mới từ từ buông

cô ra.

Xin

lỗi em! Hôm nay tâm trạng tôi không tốt. Nhưng vì có em nên đã tốt hơn nhiều rồi

Nói rồi anh

quay người lại tiến thẳng ra phía cửa rồi đi luôn. Diệp Thảo ở lại trong phòng

cô thở dài, đưa ánh mắt đẫm buồn nhìn theo.

Hôm

nay anh khiến tôi buồn quá.


Tại nhà My.

Sau khi Nhật

Anh đi, My ngồi khóc nghĩ ngợi rất nhiều. Đột nhiên, cô quay ra nhìn đồng hồ.

Bây giờ đã là 8 giờ 30 phút.  Cô vội vã

lao thẳng ra ngoài, rồi chạy thật nhanh đến công viên gần nhà. Tại đây, cô thấy

Duy đang đứng đợi cô ở đó, khóe miệng khẽ cong lên.

Em

bắt tôi phải đợi quá 30 phút rồi. Nên chịu phạt

Duy tiến lại gần

cô, đặt lên má cô một nụ hôn. Rồi anh mỉm cười tuyệt đẹp

Đây

là hình phạt dành cho em. Sau này tôi sẽ từ từ dậy bảo.

My chỉ cười

không nói gì thêm.

Em

hãy nhắm mắt lại, và đi theo chỉ dẫn của tôi.

My thắc mắc,

nhưng vẻ mặt vui vẻ của Duy hiện tại cô không muốn làm cậu buồn chán, nên ngoan

ngoãn làm theo. Duy không yên tâm, vòng hai tay qua  và bịt mắt cô lại. Từng bước chậm rãi, chậm

rãi tiến về phía trước. Đến nơi, Duy khẽ nói.

Được

rồi! Mở mắt ra đi.

My từ từ mở mắt,

một cảnh đẹp đẽ hiện trước mặt cô. Một trái tim lớn được xếp ngay ngắn bằng những

hộp nến nhỏ. Bên trong là một hàng chữ bằng cánh hoa hồng “ Anh yêu em “. My ngỡ

ngàng

Đẹp

quá! – Vừa nói, giọng cô vừa run, khóc vì quá cảm động.

Duy mỉm cười,

ôm lấy cô.

gái ngốc! Sao phải khóc. Bây giờ em có thể về bên anh và làm lại từ đầu chưa?

My lau qua nước

mắt đang chảy dài trên khuôn mặt xinh đẹp. Rồi mỉm cười mãn nguyện

Em

yêu anh. Bảo Duy

Giữa trái tim

sáng lung linh. Hai con người, vốn dĩ không bị chia cắt họ đã trở về bên nhau,

họ để trái tim đã chết yêu thương lại một lần nữa.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.