Chương 50

“Gia súc” Hám nào đó lúc này đang tham gia tiệc khánh công của《Táng Hồn》.

Đang mải trò chuyện, đột nhiên tai ngứa ngáy, còn hắt hơi một cái.

“Hám tổng, bị cảm sao? Đầu hè thời tiết thay đổi, mưa dầm lại kèm gió lạnh, vẫn nên chú ý sức khỏe đấy!” — có người quan tâm nói.

Hám Uyên Trình mỉm cười cảm ơn, cụng ly cùng người nọ.

Nếu nói vụ đầu tư BNTX trước kia giúp Hám Uyên Trình xoay chuyển hình tượng trong giới thương nghiệp Nam Thành, thì《Táng Hồn》xuất hiện như sấm sét giữa trời quang, tựa như một giọt nước rơi vào chảo dầu nóng——”BÙM!”——nổ tung dữ dội.

Trực tiếp khiến cái tên của hắn lọt vào tầm mắt nhiều người hơn, không còn chỉ gói gọn trong giới thương nhân địa phương.

Tại câu lạc bộ golf.

“Lão Ân à, nhà ông đúng là giấu kỹ quá! Một khi đại bàng tung cánh là thuận gió mà bay!” — Vụ Quảng Nguyên vỗ tay tán thưởng, ánh mắt tràn đầy vẻ yêu thích hậu bối.

Ân Văn Thao cười ha hả không ngừng, trên mặt đắc ý khỏi nói.

Ông và Vụ Quảng Nguyên đã có giao tình mấy chục năm, không cần khách sáo. Chỉ bình thản phụ họa: “Đúng là không tệ!”

Bất luận là năng lực kiểm soát dự án ban đầu, hay tài thao túng dư luận, tạo ra siêu phẩm gây bão——đều cho thấy Hám Uyên Trình là nhân tài trời sinh để làm phim!

“Trước đây tôi nhìn sai rồi, may mà cuối cùng cũng không cố chấp, thuận theo ý Bình An.”
Ân Văn Thao thẳng thắn thừa nhận mình từng có thành kiến, vung gậy một cái, đánh trúng quả golf bay vút lên trời.

Ông sững người một lát, rồi phá lên cười: “Xem ra đúng là người gặp chuyện vui, tinh thần cũng sảng khoái. Đây là lần đầu tiên trong đời tôi đánh được cú eagle đấy nhé, lại còn là đánh bừa không tính toán gì, ha ha ha!”

Vụ Quảng Nguyên khoanh tay chống gậy, nheo mắt nhìn quả bóng rơi xuống lỗ, cũng cười: “Phải rồi, vận may chính là như vậy—không thấy, không sờ được, nhưng âm thầm mà tới, không ai cản nổi, thật huyền diệu.”

“À đúng rồi, đôi cháu ngoan nhà ông tới giờ vẫn chưa tổ chức tiệc đầy tháng à? Chẳng lẽ phải đợi đến khi một tuổi?”
Người bạn già này đúng là nóng ruột. Cặp song sinh long phượng của nhà Ân Văn Thao đến giờ vẫn chưa lộ mặt ra ngoài, khiến ông — người đang đau đầu vì hai đứa con chẳng ra gì — càng thêm ghen tị.

Ai mà ngờ, cùng tuổi nhau, con ông đang học tiểu học, còn con nhà Ân Văn Thao mới có Bình An — mà giờ ông ấy lại làm ông nội trước mình rồi.

“Ừm, đợi một tuổi rồi mới làm. Tiểu công chúa lúc trong bụng nhường dinh dưỡng cho anh trai, cơ thể yếu hơn một chút, cần chăm sóc cẩn thận. Cậu không biết đâu, bé ngoan nhà tôi lớn lên giống Dung Dung, nụ cười ấy, không biết nói sao cho hết đáng yêu! Lão Vụ à, chờ ông gặp rồi, nhất định cũng sẽ thích con bé!”

Ngữ khí ấy, không giấu nổi vẻ tự hào.

Tuy ông yêu thương hai cháu như nhau, nhưng cháu gái mềm mại đáng yêu, còn cậu cháu trai thì cứ như lão tăng nhập định, thật sự là không thể so. Thế nên thường nhắc cháu gái hơn một chút.

Vụ Quảng Nguyên nghe vậy, trong mắt không giấu nổi ghen tỵ.

“Ai, ông nói xem, nhà tôi thằng Chi Hoa 30 rồi mà tình duyên vẫn chẳng có gì. Còn Viên Viên thì… haizz, đừng nhắc nữa! Bạn trai thay như thay áo, nếu là thời cổ, chắc chắn nuôi cả phòng tiểu quan, tức chết tôi rồi!”

Hai anh em nhà ông sao không thể học nhau một chút cho hài hòa hơn chứ?

Ân Văn Thao khẽ nhếch môi cười, thầm nghĩ: vẫn là nhà mình có Bình An hiểu chuyện.

Chuyện năm đó ông tức đến phát bệnh vì Bình An nhất quyết đòi ở bên Hám Uyên Trình, giờ cũng có thể bỏ qua rồi.

Ông không quên dùng lời khuyên dịu dàng để an ủi bạn già: “Viên Viên còn trẻ, chỉ lớn hơn Bình An một tuổi thôi, còn ham chơi cũng là chuyện bình thường. Còn Chi Hoa, ông còn lo không có người theo đuổi à? Ở Nam Thành này, ai mà không khen Chi Hoa tài giỏi. Cậu ấy chỉ là mắt nhìn người cao quá thôi, đâu phải khuyết điểm gì to tát.”

Lời này vừa vặn khen trúng tim, khiến Vụ Quảng Nguyên cả người dễ chịu.

Sau đó, hai người lại tiếp tục vui vẻ nâng ly, vừa đánh golf vừa “thổi phồng” thương nghiệp lẫn nhau.

《Táng Hồn》 vừa mới kết thúc.

Dư âm của bộ phim vẫn còn lan tỏa, các fan mỗi ngày vẫn duy trì thói quen “đánh dấu check-in” tại Weibo chính thức. Nói trắng ra là: hết phim rồi nhưng fandom vẫn chưa tan!

Vì vậy, khi Weibo chính thức đăng ảnh tiệc khánh công, phần bình luận liền “leo top” nhanh chóng.

“Ba ba Nhiêu Hàm, không chỉ phong tình trên phim, ảnh chụp ngoài đời cũng có khí chất lắm luôn! Trong đám người nhìn một cái là nhận ra ngay!”
“Lâu Táo ngoài phim nhìn ngầu bao nhiêu, chụp ảnh thì cười như ngốc nghếch, trái ngược quá trời!”
“Ngọa tào! Mọi người không thấy cái người chỉ có nửa khuôn mặt lọt vào khung hình sao? @TángHồn phim truyền hình, người đó là ai vậy? Là kim chủ (ông chủ đầu tư) hả???”
– Ngô ô ô, Viên Bảo, mẹ ruột của Thịnh An đây! Cho phép ta phản bội một phút! Mới chỉ lộ nửa khuôn mặt thôi mà đã đẹp đến vậy, có ai không? Có chị em nào cao tay P nốt nửa mặt còn lại không vậy?

– Đang bò tường điên cuồng tìm info đây!

– Ta có một suy đoán táo bạo: đây chính là boss đứng sau dàn trai xinh gái đẹp! Từ giờ trở đi, ta nhìn thấy bá tổng nào cũng sẽ nghĩ đến gương mặt này!

– Tự tin lên, tập trung vào nhan sắc! Xóa luôn cái chữ “suy đoán” đi! Nếu không phải nhân viên đoàn phim thì chắc chắn là nhà đầu tư. Đầu tư và sản xuất đều cùng công ty, lại nhìn đồng hồ đeo tay đi, ta đã từng thấy rồi, còn rất đắt tiền! Đây khẳng định là người cấp cao trong giới giải trí rồi.

– Thật sự không thể nhìn thẳng vào hai chữ “nhà đầu tư” nữa rồi, toàn là… tiên hạ phàm!

Ân Tuyền từ trung tâm nghệ thuật trở về, theo thói quen cầm iPad mở bình luận Weibo chính thức của phim lên xem.

Thấy dưới bài viết mọi người đang thi nhau ca tụng Hám Uyên Trình đủ kiểu hoa mỹ, hắn không những không ghen, không “toan” muốn lên tiếng đính chính, ngược lại còn cảm thấy thật vinh quang, đặc biệt kiêu ngạo.

Bọn họ khen Hám Uyên Trình đẹp trai, chẳng phải cũng đồng nghĩa khen luôn mắt nhìn người của hắn rất tốt sao?

Hắn nằm dài trên ghế sô pha, hai chân chán đến mức vung lên đá tới đá lui.
Tay thì không ngừng lướt trên iPad, hóa thân thành “ma cuồng thả tim”, liên tục thả tim cho những bình luận khen Hám Uyên Trình hoặc khen Viên Quyển Điện Ảnh.

– Aaaaa, ta và “thái thái” (ý nói Ân Tuyền) cùng mê một bộ phim! Thái thái cũng thích 《Táng Hồn》 hả? Cậu thích nhân vật nào nhất?

– Thái thái có dám gan lớn một lần, vẽ hết cả dàn diễn viên 《Táng Hồn》 đi không? Muốn xem quá trời ơi!

– Từ từ, có phải ta quá nhạy cảm không? Sao thái thái thả tim toàn là mấy bình luận nói về “nửa khuôn mặt” thế?

– Manh sinh (ý nói “mọt nhỏ”),bạn đã phát hiện ra vấn đề!

– Xong rồi, sập nhà tới nơi rồi!

Ân Tuyền bình thường rất ít khi đọc bình luận dưới Weibo cá nhân nếu không đăng tác phẩm mới.

Cho nên hắn hoàn toàn không biết, mấy cú “thả tim ngốc nghếch” liên tục vừa rồi đã khiến những tiểu fan của hắn hoang mang cực độ, đồng loạt thốt lên linh hồn câu hỏi: Thái thái bắt đầu mê trai? Hay thái thái biết “nửa khuôn mặt” là ai rồi?

Bởi vì phong cách thường ngày của Ân Tuyền trên mạng là điềm đạm, nghệ thuật. Thỉnh thoảng đăng tranh thủy mặc, vài bức từng được đại thần trong giới hội họa chia sẻ lại, khen có chiều sâu và linh khí.

Vì vậy, trong mắt các fan, người có thể vẽ ra những tác phẩm như vậy nhất định phải là trung niên, từng trải, tâm tư sâu sắc, nhìn thấu nhân tình thế thái.

Và giờ… hình tượng ấy bỗng chốc “OOC” (Out of Character) – chạy theo đám thanh niên thả tim bình luận thần tượng????

Thật sự là – KHÓ TIN ĐẾN MỨC RƠI CẢ CẰM!

Fan không thấy phản hồi trên Weibo của Ân Tuyền, thế là kéo nhau tiếp tục chiến đấu tại mặt trận Weibo chính thức của phim.

– Tôi thấy thái thái sa vào “nửa khuôn mặt” không thể tự kiềm chế, là một fan toan hèn chân ái, nên tôi muốn thay thái thái hỏi một câu: “Nửa khuôn mặt” rốt cuộc là ai vậy? @Táng Hồn phim truyền hình @Mẫu Đơn Mụ Mụ Tiểu Bình An

– Phụt, không muốn cười mà cười chết mất!

– Đại thần cao lãnh trong chớp mắt biến thành fan girl truy tinh, trong 2 phút thả tim 33 cái. Là do 《Táng Hồn》 quá hút hay do “nửa khuôn mặt” nhan sắc quá mạnh?

Do fan của Ân Tuyền có óc hài và đặt biệt danh quá chuẩn nên chẳng mấy chốc, siêu chủ đề “Nửa khuôn mặt” được lập ra.

Úc Nam – vốn đang lướt Weibo xem tình hình – thấy bình luận ở post ảnh tiệc khánh công đổ dồn về “nửa khuôn mặt”, liền tò mò mò vào siêu thoại, sau đó… lập tức choáng váng.

Mấy fan quá rảnh, ngắm nhan xong l**m ngón tay xong, bắt đầu nghiên cứu… đồng hồ trên cổ tay Hám tổng!

Úc Nam rùng mình.

Bởi vì trước lúc tiệc tan, Hám tổng đã căn dặn rất rõ: đừng để chụp mặt hắn.
Không ngờ nhiếp ảnh lại kém thế, đúng ngay khoảnh khắc đó chụp trúng… nửa khuôn mặt và một bên cổ tay.

Nghĩ đến gương mặt lạnh tanh “không được phép xâm phạm” của Hám tổng, Úc Nam run rẩy nuốt nước bọt, vội vàng gọi về đội official weibo yêu cầu chỉnh sửa lại ảnh.

Ai ngờ hành động đó càng khiến dân mạng thêm xác nhận: đúng là người quan trọng!

– “Dưới da”: Tuy tôi không thể nói gì… nhưng tôi đã cố hết sức rồi! Ai hiểu thì hiểu! 😂

– Ha ha ha ha ha ha!

– Cùng lúc thích viên kẹo và quả táo. Chỉ cần ta “l**m” đủ lâu, sớm muộn cũng có ngày nhìn thấy cả khuôn mặt!

Úc Nam thấy thảo luận không những không hạ nhiệt, mà vì siêu thoại “nửa khuôn mặt” lại càng nóng hơn, hoảng hốt gọi điện xin lỗi Hám tổng.

Hám Uyên Trình đang ngồi trong xe, nghe xong chỉ lặng lẽ trầm mặc.

Một lúc sau, môi mỏng mấp máy, lạnh nhạt nói “Tháng sau trừ thưởng.”

Tổng quản “thái giám” Úc Nam nước mắt giàn giụa, lần đầu tiên thật sự hiểu câu: “Quân muốn thần chết, thần không thể không chết” là như thế nào!

Chỉ là, Hám tổng vẫn chưa biết——sự “bạo hồng” lần này của hắn… hoàn toàn do Tiểu Quyển Mao vô tình thả tim mà ra.

Mà dẫu có biết rồi… thì cũng đâu làm được gì nữa?

Chỉ đành… mỉm cười đối mặt với cuộc đời thôi!

Ân Tuyền sau khi rời khỏi Weibo thì chạy ngay đến phòng trẻ chơi với hai bảo bảo.

Nhìn hai đứa nhỏ, hắn thở dài, gương mặt đầy u sầu bất lực.

Đã hai tháng trôi qua, vậy mà tên gọi thân mật và tên thật của tụi nhỏ vẫn chưa được đặt xong.
Ba ba nói giao cho hắn toàn quyền quyết định, hắn nói sẽ chọn những cái tên vừa hay vừa ý nghĩa.

Kết quả —— Hám Uyên Trình nói xong thì thật sự… không quản nữa!

Hiện tại gọi tụi nhỏ toàn bằng “lão đại”, “lão nhị”. Người không biết còn tưởng hắn là cha kế không thương con!

Ân Tuyền trong lòng thầm rủa cả ông chồng lẫn ông bố không đáng tin cậy nhà mình một trận.

“Thiếu gia, cậu về rồi à?” Trần mẹ ngồi xổm dưới thảm chơi với hai bảo bảo cùng hai cô bảo mẫu.

Ân Tuyền cười gật đầu: “Hôm nay tụi nhỏ có ngoan không?”
Hắn ngồi xuống thảm, ôm lấy cô em gái trước. Nhìn thấy tiểu công chúa nhíu mày nhỏ, tựa như đang giận dỗi, hắn cười khổ.

“Lão nhị, thấy ba mà không vui sao?”

Nói xong hắn bĩu môi, hơi ngượng ngùng.

Xong rồi, lại bị cái tên Hám Uyên Trình hư đốn kia lây nhiễm thói quen xưng hô rồi!

Hắn nhanh chóng điều chỉnh biểu cảm, hôn lên má trắng hồng của con gái “Nha, bị daddy hư hỏng nhà con dạy hư rồi! Tiểu công chúa, hôm nay con có ngoan ngoãn uống sữa không?”

Tiểu công chúa quả thật dễ dỗ, ngửi thấy mùi quen thuộc liền nhào vào lòng hắn, cái miệng nhỏ nhếch lên, cười rúc rích không dừng lại.

Ân Tuyền đưa ngón tay đặt vào lòng bàn tay nhỏ mềm của con, để cô bé nắm lấy.

Tay còn lại vươn qua bế luôn cả cậu anh trai.

“Ai da, thiếu gia, cậu nhẹ tay chút, ôm tiểu thiếu gia như vậy không thoải mái đâu.”
Trần mẹ thấy tư thế của hắn liền sợ đến phát run, sợ bế hỏng bảo bối.

Ân Tuyền nhìn con trai mình vẫn bình tĩnh chơi tay áo, cứng đờ mặt.

Chỗ nào không thoải mái chứ? Rõ ràng chẳng có cảm giác gì hết, đúng là mặt lạnh.

Tay khẽ điều chỉnh lại tư thế, hắn thì thầm “Đại Bảo, ngoan nào, nhìn xem ba này? Con giống ai mà trầm mặc ít nói thế hả? Người ta gọi là ông cụ non, còn con là trẻ con mà như ông già, hoàn toàn không đáng yêu gì cả, biết không?”

Cậu nhóc “trẻ con lão thành” kia tiếp tục chơi tay áo, như thể đang nói: Không nghe không nghe, ba ba lải nhải!

Trần mẹ bật cười.

Nhẹ vỗ nhẹ lên người Ân Tuyền: “Cái gì mà trẻ con lão thành? Tiểu thiếu gia nhà chúng ta gọi là trầm ổn, có khí chất! Với lại, thiếu gia à, đừng có chê mặt trẻ con!”

Ân Tuyền mắt không chớp, hời hợt “Ừm” một tiếng, rồi đối mặt với ánh mắt ngơ ngác của con trai liền nở nụ cười “Di~ Nghe không hiểu hả? Con trai! Con hồn nhiên lên đi, sao mà lại dễ trêu thế này chứ!”

Hai cô bảo mẫu bên cạnh không nhịn được bật cười.

Trần mẹ lại liếc mắt ra hiệu, nghiêm mặt: “Đừng chọc cậu chủ nhỏ nữa!”

Ân Tuyền thích chọc vào má con, thấy thằng bé hôm nay không làm mặt già như mọi khi, liền vui vẻ nhéo má lúm đồng tiền của con “Có má lúm thì phải hay cười, nếu không đúng là phí mất nét đẹp đó. Con trai, hiểu chưa? Hiểu rồi thì cười với ba một cái nào?”

“Này mặt lạnh này không giống ta nha, nhìn rất giống… daddy của con đấy!”

Hai chữ “daddy” vừa rơi xuống —— cậu nhóc “tiểu lão đầu” cuối cùng cũng có phản ứng!

Hắn nhíu mày, “%@¥! @*&!……”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.