Chương 28
Hám Uyên Trình đặt vali xuống, chậm rãi đi đến bên cửa ghế phụ của xe.
Ân Tuyền đang ngồi ở ghế phụ, hai tay ôm lấy một cốc nước màu xanh lam, nghe thấy tiếng bước chân lại không ngẩng đầu lên.
Nét cười thường thấy trên gương mặt đã biến mất, thay vào đó là vẻ vô cảm lạ lẫm, có phần lạnh lùng và xa cách.
Hám Uyên Trình nhướng mày, giọng điệu như mọi khi, lạnh nhạt hỏi: “Giận rồi hả?”
Ân Tuyền giật mình một chút, rồi lấy lại tinh thần. Hắn “hừ” khẽ một tiếng, mềm nhũn như bông, chẳng có chút hung dữ nào, giống như một con mèo nhỏ đáng thương, trong xương lại toát ra khí chất nũng nịu, như đang đợi người dỗ dành.
Hám Uyên Trình khẽ cười, định dỗ hắn một chút, nhưng lại không đoán được rốt cuộc Tiểu Quyển Mao đang giận vì chuyện gì.
Theo hắn thấy thì rõ ràng hắn không hề lén lút gặp riêng Bạc Dương. Tiểu Quyển Mao cũng ở hiện trường, chỉ chậm vài phút thôi mà, có thể gây ra chuyện gì được chứ? Chẳng qua là Bạc Dương tự biên tự diễn, coi hắn như công cụ diễn trò thôi.
Cho nên Hám Uyên Trình thật sự không cảm thấy việc đó là chuyện gì to tát.
Nhưng nếu đổi vị trí mà nghĩ, hắn cũng hiểu được cảm giác chờ đợi khiến người ta bực bội.
Nghĩ thế, hắn tự cho là đã hiểu được tâm tư Ân Tuyền.
“Xin lỗi, lần sau sẽ không để em phải đợi.”
Mặc dù nói vậy, nhưng trong lòng hắn lại âm thầm rủa thầm: vì chờ có vài phút mà giận dỗi, hừ, cậy được sủng mà kiêu! Đúng là cậy được sủng mà kiêu.
Cũng chỉ có hắn mới có thể bao dung Tiểu Quyển Mao đến mức này.
Hắn đem bản thân hiện tại so với nguyên chủ trước kia, lập tức cảm thấy ưu việt vô cùng.
Lông mày hơi nghiêng về phía trước, âm thầm nhắc nhở mình: phải lạnh lùng chút, tuyệt đối không thể để Tiểu Quyển Mao trèo lên đầu mình được.
Ân Tuyền: “……”
Ha hả, hắn giận vì chuyện này sao?
Rõ ràng hắn là đang ——
Trong đầu Ân Tuyền như rối tung thành một nùi, cảm giác như mình xuyên nhầm vào một bộ phim trinh thám đô thị kỳ bí. Thoạt nhìn là mấy chuyện rắc rối đời thường, nhưng càng nghĩ lại càng thấy ớn lạnh sống lưng.
Một giây có thể tưởng tượng ra cả vạn âm mưu.
“Vừa rồi là Bạc Dương à?”
“Ừ.”
“Hắn nói gì với anh?”
“Không chú ý lắm,” Hám Uyên Trình vòng qua đầu xe, mở cửa, ngồi vào ghế lái, động tác trơn tru.
Trong xe lại chìm vào yên lặng, không khí có phần ngột ngạt.
Hám Uyên Trình nhìn thẳng về phía trước, nhưng khóe mắt lại âm thầm liếc sang xem sắc mặt Ân Tuyền thế nào.
Nghĩ một lát, hắn bổ sung: “Anh không nhớ rõ những chuyện đó đâu, chắc chắn là không quan trọng.”
Đừng nói Bạc Dương, có là Trương Dương, Lý Dương đi nữa, hắn cũng có thể thề độc, mình không hề có hứng thú gì với họ cả.
Kiếm tiền không thích sao.
Chơi đậu đậu với Tiểu Quyển Mao không vui chắc.
Việc gì cứ phải dấn thân vào cái mớ yêu đương cẩu huyết rối rắm đa giác tình, dâng hiến bản thân để thắp sáng người khác?
Hắn không phải cây nến, cũng chẳng phải đèn pin cho ai hết.
Nói xong, hắn tự cảm thấy lời giải thích này rất ổn, vô cùng chu đáo.
Hám Uyên Trình hơi nghiêng đầu, chờ Ân Tuyền khen mình.
Ân Tuyền ngẩng đầu nhìn hắn.
Ánh mắt lạnh lẽo, có chút phức tạp kỳ lạ, khiến trong lòng Hám Uyên Trình thấy là lạ.
Ừm, cảm giác đó…
Giống như mình vừa thành công bắt được một đĩa bay từ Kim Mao Tinh…
Mà điểm này thì hoàn toàn không giống Hám Uyên Trình chút nào.
!!!
Ân Tuyền không chịu nổi mà quay đầu đi chỗ khác, nhìn phố xá ngoài cửa sổ lùi lại vùn vụt, trong lòng suy nghĩ xem nên làm gì để xóa bỏ khoảng cách giữa hai người.
“…… Còn giận không?” Hám Uyên Trình trầm giọng hỏi.
“Không có mà.”
“Vậy sao không quay đầu nhìn anh?”
“Em sợ ảnh hưởng anh lái xe.”
Mấy giây trôi qua.
“Không sao, tay lái của anh không tệ đâu.” Giọng hắn có chút tự tin và kiêu ngạo.
Ân Tuyền hít một hơi thật sâu.
Bên tai là giọng nói trầm thấp mấy phần của Hám Uyên Trình, lạnh lạnh nhàn nhạt, mang theo cảm giác không thể diễn tả, như đang chờ mong ánh mắt Ân Tuyền rơi xuống người mình.
Hắn ngẩn ra, chớp mắt một cái, thật sự quay đầu, nghiêng người nhìn hắn, nói: “Hôm nay anh lạ lắm, Bạc Dương rốt cuộc đã nói gì với anh?”
Hám Uyên Trình nghẹn lời.
Chuyện này thật sự không thể qua loa cho xong à?
“Hắn nói……” Hắn dừng lại, bỗng nhiên nhớ đến một vấn đề.
Hắn biết Bạc Dương không phải người tốt, nhưng tại sao Ân Tuyền lại quen thuộc với Bạc Dương đến thế?
Hám tổng bắt đầu nghi ngờ mình có phải bị mất trí nhớ không.
Trong tiểu thuyết có nói Bạc Dương và Ân Tuyền là bạn bè sao? Là hắn bỏ sót đoạn nào đó, hay cốt truyện thật sự đã bị sai lệch?
Bạc Dương một bên thông đồng với Hám Uyên Trình, một bên lại kiêm luôn vai trò bạn thân của Tiểu Quyển Mao?
Nghĩ đến đây, Hám Uyên Trình không khỏi nhớ đến một cô gái từng dùng chiêu trò tương tự khiến hắn ghê tởm suốt mười mấy năm.
Nét trêu chọc trên mặt dần biến mất, thay bằng sự mỉa mai sâu sắc, môi mỏng khẽ nhếch: “Đúng là mày đáng chết từ đầu rồi.”
Ân Tuyền: “Hắn nói em ngốc hả?”
Hám Uyên Trình: “……”
Hai người như không cùng một kênh tần số, mắt to trừng mắt nhỏ, chẳng ai hiểu ai, lại không muốn nói thẳng, cuối cùng chỉ có thể im lặng.
“Tới rồi.” Hám Uyên Trình dừng xe.
Hắn xuống xe trước, rất lịch thiệp đi vòng qua bên ghế phụ, kéo cửa giúp Ân Tuyền, đưa tay ra đỡ hắn.
Đối diện ánh mắt mờ mịt và bối rối của Ân Tuyền.
Hám Uyên Trình khẽ ho một tiếng, ngượng ngùng nói: “Em yếu vậy, lỡ mà vấp ngã trên đường, ngã hỏng con của anh thì sao giờ?”
Kỳ thật hắn là đang quan tâm Ân Tuyền.
Nhưng lời nói ra lại thành như thế, Hám Uyên Trình thầm mắng mình nói chuyện dở tệ, rồi hít sâu một hơi.
“Dù sao em là ba của con anh, đương nhiên anh cũng quan tâm em.”
Câu này nói ra, Ân Tuyền như bị đâm một phát, chỉ muốn hỏi: có tức không?
Người bình thường nghe mấy lời này chắc tức đến nổ phổi.
Dù Ân Tuyền biết rõ ý hắn không phải vậy, chỉ là miệng lưỡi vụng về và hay sĩ diện thôi, nhưng vẫn bị chọc tức đến mức hít một hơi thật sâu.
Hắn có thói quen tự điều chỉnh cảm xúc.
Chỉ cố gắng nói với bản thân Không sao, không tức, người khác tức giận thì người ta mới tổn thương, mình tức sẽ sinh bệnh, chẳng ai chịu thay.
Rối loạn đa nhân cách cũng là một dạng bệnh tâm lý. So với dạng nhân cách phản xã hội hay b**n th** thì tình trạng của Hám Uyên Trình đã là nhẹ nhất.
Đối xử với người bệnh, nên giống ánh nắng mùa xuân, dịu dàng ấm áp.
Hám Uyên Trình thoáng nhìn sắc mặt hắn thay đổi liên tục.
Trong lòng hắn nặng trĩu.
Hắn hít sâu một hơi, như nặn kem đánh răng ra khỏi tuýp, nói một câu khó nhọc: “Em yên tâm, nếu anh đã hứa sẽ đối xử tốt với em, thì nhất định sẽ làm được.”
Ân Tuyền bĩu môi.
Càng nghe càng thấy giống kiểu hoàn thành chỉ tiêu.
Trong lòng hắn ngổn ngang trăm mối, ngọt đắng lẫn lộn, không biết nên cảm thấy gì.
Vui vì “Hám Uyên Trình” trước mắt này rất trọng chữ tín, so với khi không phát bệnh còn đáng tin hơn, tạo cho hắn cảm giác an toàn.
Nhưng lại sợ trạng thái này duy trì không lâu, lỡ một buổi sáng nào đó, hắn lại biến thành phiên bản ôn hòa lạnh lùng kia thì sao?
Ánh mắt Ân Tuyền thoáng hoảng hốt, cảm thấy đời mình quá gian nan.
Từ chế độ “Khó” nhảy thẳng sang “Siêu khó”, ông trời còn chẳng thèm cho hắn lời cảnh báo.
Hắn đứng lại, trong mắt đột nhiên trở nên mơ hồ và thất thần.
Giống hệt một đứa trẻ đang lạc đường.
Dưới sự hoảng loạn nhất thời, Ân Tuyền ngẩng đầu, tay nắm chặt lấy cánh tay Hám Uyên Trình, môi mấp máy muốn nói điều gì đó nhưng lại ngậm miệng không thành tiếng.
Bản thân hắn cũng không biết mình muốn nói gì.
Trong khoảnh khắc ấy, một cảm giác tội lỗi mãnh liệt như sóng triều trào lên trong lòng, suýt nữa nhấn chìm hắn.
Bởi vì ——
Hắn lại không hy vọng Hám Uyên Trình biến trở về như trước kia. Ý niệm đó xuất hiện quá đột ngột, không hề báo trước, như một con ác ma âm thầm nuôi lớn trong tim hắn, bắt đầu dụ dỗ, mê hoặc Hiện tại Hám Uyên Trình chẳng phải là hình mẫu hoàn hảo mà ngươi từng mong đợi sao?
Vẫn giữ sự lương thiện cùng năng lực xuất chúng, vứt bỏ mặc cảm và dối trá, không còn bất an vì xuất thân, thay vào đó là sự tự tin và mạnh mẽ.
Ngươi không còn phải cẩn thận từng ly từng tí, lo sợ đụng vào lòng tự trọng yếu ớt đáng thương của hắn.
Cũng không cần thay đổi thói quen, sở thích mà bản thân đã hình thành suốt bao năm.
Thật tuyệt biết bao.
Chỉ cần hắn đừng bao giờ trở lại, tất cả sẽ hoàn mỹ như hiện tại.
“Làm sao vậy?” Hám Uyên Trình liếc nhìn bàn tay đang giữ lấy tay mình, nghi hoặc hỏi.
Ân Tuyền cố gắng kéo khóe môi, muốn che giấu sự hoảng loạn.
Nhưng nụ cười đã quá quen thuộc ấy hôm nay lại thế nào cũng không gượng được. Hắn thử rất nhiều lần, cuối cùng chỉ có thể buông xuôi, không còn giả vờ nữa.
“Không sao đâu.” Đây là lần đầu tiên hắn lạnh nhạt chống đỡ trước mặt Hám Uyên Trình.
Hắn cần thời gian.
Thật sự không biết nên đối mặt thế nào với hắn, cũng chẳng rõ phải làm sao để đối diện chính mình.
Hắn cần suy nghĩ thật kỹ.
Hám Uyên Trình hơi sững sờ.
Không hiểu sao thái độ của Ân Tuyền lại đột nhiên trở nên xa cách, như thể đang cố ý rút lui.
Ánh mắt vốn đầy tình cảm của hắn dần trở nên u tối.
Hắn lặng lẽ nhìn Ân Tuyền.
Đối phương vẫn không phát hiện, sắc mặt vẫn lạnh lùng, ánh mắt xinh đẹp đến mê hoặc kia lúc này lại ảm đạm vô thần.
Tâm trạng hắn bỗng hoang mang.
Nhưng khuôn mặt lại càng lạnh lùng hơn.
Hắn trở tay nắm chặt lấy tay Ân Tuyền, hơi dùng lực, liền kéo người ngã vào lòng.
Một tay giữ cằm hắn, ép hắn nhìn thẳng vào mắt mình, giọng nói dịu xuống mấy phần “Tiểu Quyển Mao, nói đi, sao lại không vui?”
Ân Tuyền nghiêng mặt, muốn giãy khỏi tay hắn.
Hám Uyên Trình không cho.
Cũng không hỏi nữa, chỉ dùng ánh mắt đầy áp lực nhìn chằm chằm.
“Là chuyện cá nhân của em, không liên quan đến anh.” Khóe mắt liếc thấy có xe chạy tới, Ân Tuyền vội nói, “Buông ra trước đi, có người đến rồi.”
Hám Uyên Trình nhướng mày, ý nghĩ vừa lóe lên đã không thể ngăn lại.
Cảm nhận được sự kháng cự trên người đối phương, hắn cũng nhanh chóng khoác lên giáp bảo vệ tâm hồn mình, lạnh lùng cười “Sợ cái gì, chẳng lẽ anh không nhận ra người ta? Hay em hối hận chuyện kết hôn rồi?”
Trong mắt hắn, Ân Tuyền vẫn là một cậu trai trẻ con, ngây ngô, trên mặt luôn treo nụ cười chói lóa, chẳng cần đề phòng ai, nói gì cũng vui vẻ, như ánh mặt trời rực rỡ chiếu khắp người.
Gia đình Ân Tuyền bảo vệ hắn rất tốt.
Trên người hắn gần như không có bất kỳ tổn thương nào.
Mà Hám Uyên Trình từ trước đến nay luôn quen với việc nhìn người bằng ánh mắt đầy ác ý.
Cho nên khi thấy Ân Tuyền đột nhiên trở nên khác lạ, phản ứng đầu tiên của hắn là: Tiểu Quyển Mao hối hận rồi.
Cơn tức như bùng phát.
Nhưng ngay lúc ấy, nét mặt hắn cứng đờ.
Tiểu Quyển Mao đổi ý thì sao? Hắn tức cái gì?
Chính hắn là người đưa ra lời cầu hôn vì trách nhiệm. Người hắn muốn kết hôn đâu phải Ân Tuyền. Hắn không phải nên thấy được giải thoát sao?
Chắc chắn là vì đứa bé.
Đúng rồi, hắn chỉ vì muốn cho con một gia đình trọn vẹn.
Hắn vốn dĩ không phải là một người đàn ông tốt theo chuẩn mực thông thường.
Nếu không, cũng đã không vì một lần đêm tối mà mơ hồ cùng người khác lên giường.
Vì bị quyến rũ? Có thể.
Nhưng nguyên nhân lớn hơn là vì trừng phạt kẻ “chủ động leo lên giường hắn”!
Dù vậy, hắn tuyệt đối không muốn trở thành kiểu ba ba vô trách nhiệm như Hám Tế Văn.
Ánh mắt Hám Uyên Trình dần trở nên lạnh lẽo, cơn giận như bị lửa thiêu, lồng ngực cũng nghẹn lại, giọng nói như nghiến răng nghiến lợi: “Không nói lời nào? Là em ngầm thừa nhận?”
Sắc mặt hắn u ám.
Môi sát bên tai Ân Tuyền, thì thầm như tình nhân thủ thỉ, nhưng giọng điệu lại lạnh đến thấu xương: “Anh là người trọng chữ tín, cũng hy vọng người khác giữ lời. Nếu không thì, hừ ——”
Ân Tuyền run lên, tâm trí rối loạn, muốn tránh xa.
Hắn rất khó tiếp nhận mặt tối tăm điên cuồng này, như dây leo quấn lấy người.
Từ nhỏ đến lớn, mẹ từng nói với hắn, nếu muốn điều gì thì cứ chủ động giành lấy. Dù kết quả không như ý, cũng không nên hối tiếc. Nhưng tuyệt đối không được làm tổn thương người khác để đạt được điều mình muốn.
Thế mà mới vừa rồi… thế giới mà mẹ cố gắng xây đắp trong hắn đã nứt ra một khe.
Hắn không dám đối diện.
Nhưng hắn cũng hiểu rõ, giờ không thể tránh né.
Nếu không, sẽ khiến Hám Uyên Trình nổi giận thật.
Nhân cách hiện tại của hắn không còn là kiểu biệt nữu, kiêu ngạo nữa, mà đã dần có khuynh hướng cực đoan.
Đây là dấu hiệu nguy hiểm.
Bác sĩ Tống từng nói, khi nhân cách chính không thể đối mặt với hiện thực, sẽ xuất hiện nhân cách phụ thay thế để gánh vác.
Ân Tuyền suy nghĩ một hồi, rồi kiên định nhìn Hám Uyên Trình, từng chữ một chậm rãi nói: “Không phải đâu, em chỉ là……”
“Chỉ là……”
Hắn cố moi óc nghĩ lý do, bỗng nhiên buột miệng: “Em chỉ là ghen.”
Ân Tuyền dừng nửa nhịp, tiếp tục nói: “Em không thích anh nói chuyện với Bạc Dương.”
“Dù em biết hai người quan hệ tốt, lúc anh tâm trạng không tốt cũng có thể nhờ cậu ta truyền lời cho em, nhưng… anh là bạn trai em. Em không muốn hai người thân thiết như thế.”
“Cũng không thích khi anh buồn mà lại kể với cậu ta, còn với em thì không…”
Càng nói, Ân Tuyền càng thấy tức.
Giọng cũng to dần, chẳng buồn để tâm nhân cách hiện tại của Hám Uyên Trình rốt cuộc nhớ gì, quên gì.
Điều khiến hắn kinh ngạc là: Thì ra Hám Uyên Trình trước khi “phát bệnh” lại có nhiều tật xấu đến thế? Vậy mà hắn lại nhớ kỹ từng cái một!
Ân Tuyền nhíu mày.
Trước kia sao hắn không nhận ra bản thân để ý đến mức này? Chẳng lẽ là vì “trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường”?
Hám Uyên Trình nhìn Tiểu Quyển Mao tức đến nỗi dựng hết lông, như lấy lại sức sống, trong mắt ánh lửa dần lụi tàn, u tối rút lui, thay vào đó là nụ cười nhạt nhòa.
“Còn nữa ——” Ân Tuyền vẫn lải nhải.
Khóe mắt Hám Uyên Trình càng lúc càng hiện rõ ý cười, hắn cúi người, bàn tay đang nắm cổ tay Ân Tuyền trượt xuống eo, trán chạm vào trán hắn. Một lát sau, hắn nghiêng đầu, sống mũi cao thẳng cọ cọ vào chóp mũi tinh xảo của Ân Tuyền.
Môi hắn đặt lên môi Ân Tuyền, cắn mạnh một cái.
Cảm thấy đối phương đau mà lui về sau, Hám Uyên Trình lập tức ép sát, không để hắn lùi, khóa chặt lấy đôi môi kia, hút lấy hương thơm trong miệng.
Rất lâu sau, sóng gió mới lặng xuống.
Hám Uyên Trình l**m nhẹ lên môi Ân Tuyền đã bị cắn rách, nhàn nhạt nói: “Tiểu Quyển Mao, miệng lưỡi em ghê gớm lắm, mắng người thấy sướng rồi chứ?”
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
