Chương3: Đi Du Học

Nó bật khóc . Đứa bé trai

đang chạy thì nghoảnh đầu lại. Thấy em gái như vậy , lòng nó nhói đau . Chạy

thật nhanh đến bên em…

‘’Đứng lên đi!’’

Lạ thay , đứa bé trai không

đỡ em dậy ngay mà đứng đó nhìn em mà bảo.

Trông đứa bé trai này thật ra

dáng người lớn và hết  sức thương em. Làn

da trắng hồng như làn da nó, đẹp nhưng đôi mắt hơi lạnh lùng.

‘’Không…em muốn anh đỡ cơ.’’

Yếu ớt và hay làm nũng , vẻ

đã được nuông chiều quá nhiều , nó cứ ngồi vậy mà khóc , ánh mắt nhìn cậu

bé-anh trai nó năn nỉ.

‘’Không…em hãy tự đứng dậy.’’

Cậu bé nhỏ đưa ánh mắt nghiêm

nghị của mình, ánh mắt rất giống cha – Vương Nghị  và nhìn em. Trông rất ra dáng một người anh

trai nghiêm khắc nhưng rất yêu em gái.

‘’Hãy tự đứng dậy’’

Bao năm qua , càng lớn lên

thì Vương Hàn Phong càng dạy dỗ em nhiều hơn . Lúc nào cũng vậy , nếu Ngọc Khả

Nhi cố yếu đuối thì cậu bé lại cố tỏ vẻ chín chắn mà dạy em.

‘’Anh mãi mãi yêu thương và

che chở em nhưng hãy tự bản thân mình bảo vệ mình trước, đứng dậy và nín khóc,

đừng bao giờ dễ khóc như thế.’’

Lời cậu bé nói với em gái

khiến cho kẻ lớn tuổi cũng phải khâm phục.

Bởi Vương Hàn Phong dù mới 11

tuổi nhưng đã tỏ ra thông minh hơn bao đứa trẻ khác. Cậu mang trên mình phong

thái và vẻ đẹp của một người con trai hơn người , cậu là bản sao như đúc và còn

giỏi hơn cả Vương Nghị.

Cảm thấy bất lực trước sự

nghiêm khắc của anh trai , cuối cùng nó cũng cố gắng tự mình đứng dậy. Đưa tay

lau dòng nước mắt đang lã chã trên làn má hồng , nó thút thít ‘’Em sẽ không khóc nữa.’’

Vương Hàn Phong tỏ ý hài lòng

, đầu gật nhẹ , giờ mới giơ tay ôm lấy em gái bé bỏng của mình – đứa em yêu

nhất của anh .

‘’Thế mới là em của anh đó’’

‘’Ừm…’’

Nó gật đầu , dúi mình vào bờ

vai của anh trai.

Nó sẽ mạnh mẽ nhưng anh phải

ở bên nó cơ, có anh bên cạnh , nó mới mạnh mẽ được.

‘’Ha…ha…ha’’

‘’Dạy em như vậy là rất tốt’’

Tiếng cười lớn và đầy tham

vọng bỗng vang lên sau lưng nó.

Là Vương Nghị - cha của hai anh

em Vương Hàn Phong và Vương Ngọc Khả Nhi.

11 năm trôi qua , người đàn

ông này đã già hơn trước, mái tóc đã lấm chấm sương mai , đôi mắt đã đầy vết

nhăn nhưng cái thần của đôi mắt vẫn vậy- chưa hề hiền hơn mà ngược lại càng

khiến cho ai nhìn vào cũng phải khiếp sợ. Ngọc Khả Nhi cũng vậy , không hiểu vì

sao cùng là cha cả nhưng đối với nó, ông ta luôn tỏ vẻ lạnh lùng và tàn nhẫn

với nó còn với Hàn Phong , ông lại hết mực nuông chiều.

May mà nó được tình yêu

thương dạt dào nhất từ mẹ bù vào. Không cần cha , chỉ mẹ thôi cũng được!

Người đàn ông ấy đã đứng đấy

hồi lâu và yên lặng nhắm nhìn nó và anh nó.

‘’Hàn Phong , lại đây nào.’’

Lúc nào cũng vậy ,ông luôn sà

tay đón Hàn Phong vào lòng để nó đứng một mình đơn độc. Nó luôn muốn chực khóc.

‘’Con trai ngoan của ta.’’

Vừa nói , hắn vừa nhẹ nhàng

xoa đầu cậu bé nhỏ.

‘’Ta muốn báo cho con một

việc quan trọng’’

Chẳng thèm nhìn nó một tí ,

hắn luôn mỉm cười và dành tình yêu của mình với đứa con trai độc nhất.

‘’Chuyện gì vậy , hả cha?’’

Vương Hàn Phong đứng dựa vào

người cha , miệng lạnh lùng nói.

‘’Ta sẽ cho con đi du học!’’

Ôm chầm lấy con trai , như

nói ra được lời này hắn cảm thấy vui sướng vô cùng.

‘’Đi…đi…du học’’

Cậu bé tỏ ra ngạc nhiên và

hoảng hốt. Dù đã tỏ ra vô cùng chin chắn nhưng ngay giờ phút này , Hàn Phong

không che được tính trẻ con của mình.

‘’Đúng vậy’’

Vương Nghị vẫn nhìn con trìu

mến mà chẳng để ý Ngọc Khả Nhi đang nhìn ông không chớp.

‘’Sao con phải đi du học, còn

em con …có đi cùng không ạ’’

Nhắc đến em tức Ngọc Khả Nhi

, thần sắc y bỗng thay đổi. Chẳng còn là nụ cười nhân từ nữa mà là con mắt

khinh thường và ghét bỏ.

‘’Con không cần lo…chỉ mình

con đi thôi’’

‘’Hu…hu…con cũng muốn đi nữa

cơ’’

Nghe đến đây , nó đứng xa hắn

cũng phải chạy lại mà ôm chầm lấy anh nó , cứ như nó không muốn xa anh , không

bao giờ muốn.

Anh nó đã khuyên nó không

được khóc nhưng giờ thấy anh sắp rời xa nó, lòng nó lại cảm thấy yếu đuối hơn

bao giờ hết.

‘’ Cho con đi nữa cơ’’

Vừa nói nó vừa níu lấy tay áo

của Vương Nghị.

Hắn ta đã cảm thấy với nó rất

nhiều , thấy nó như vậy , lòng hắn khó chịu vô cùng, bàn tay cứng như sắt cầm

lấy bàn tay bé nhỏ của nó, hắn giật tay nó ra không thương tiếc.

‘’Không liên quan đến ngươi’’

Giờ hắn nhìn nó , ánh mắt của

một người cha nhưng lại mang thần khí của một ác quỷ.

‘’Không , con muốn ở bên anh

con cơ’’

Dù sợ hãi nhưng nó quyết

không muốn xa anh, nước mắt vẫn tuôn ra mà van nài cha.

‘’Con ơi…cố học thật giỏi sau

này con sẽ được đi mà’’

Mẹ nó đã đến bên nó tự lúc

nào. Người phụ này lúc nào cũng vậy, thời gian có trôi qua nhanh nhưng tấm lòng

và vẻ đẹp thánh thiện của bà vẫn không hề biến mất.

Xoa mái tóc tơ và mềm mại của

nó , bà cố an ủi.

‘’Anh con đi học…con muốn ở

bên anh con thì cũng phải học thật giỏi, sau này con sẽ được như anh con.’’

‘’Con chỉ muốn ở bên anh

thôi, mẹ bảo anh đừng đi’’

‘’Đừng đi mà anh’’

Nó cố níu lấy tay mẹ và tay

anh nó mà van nài , trông thật tội nghiệp.

‘’Nín đi, đừng khóc nữa, đã

bảo đừng khóc nữa mà’’

Anh nó nghiêm mặt nhìn nó , tức giận mà quát, chợt những giọt nước mắt cũng tuôn ra trên khóe mắt từ lúc nào.

‘’Anh bảo em không khóc nhưng

chính anh cũng khóc mà’’

Nó dịu dàng lấy tay khẽ lau

những giọt nước mắt cho anh trai.

Vì quá thương anh , nó cố nín

khóc. Còn Hàn Phong , dù cứng cỏi biết mấy nhưng biết mình sắp xa em , lòng

không khỏi đau ứa.

‘’Không khóc nữa’’

Người đàn ông vẫn lạnh lùng ,

chẳng tỏ vẻ gì và không một chút cảm xúc trên mặt , dường như trái tim hắn là

tảng đá vậy , quát vào mặt anh em nó không thương tiếc.

‘’Ngày mai , hãy chuẩn bị đi…

con

sẽ đi du học’’

Bà mẹ cũng cảm thấy chạnh

lòng và thương con nhưng không thể làm gì trước sự quyết định của chồng. Bà ôm

con mà khóc.

‘’Nín đi con’’


7

giờ sáng hôm sau.

Tại Sân Bay.

‘’Anh

phải đi rồi, em đừng khóc nữa.’’

Hàn

Phong cố vỗ về em , nước mắt cứ long lanh chực rơi trên khóe mắt.

‘’Đừng

đi mà anh …hu…hu…hu’’

Muốn

bên em lắm chứ nhưng Hàn Phong không làm được gì , một khi cha Vương Nghị đã

bảo làm thì nhất quyết phải nghe theo.

‘’Thôi

được rồi , lên máy bay đi con’’

Vương

Nghị âu yếm nhìn con trai , cố giục con đi nhanh.

Với

hắn ta , con trai hắn đi du học để thành tài , sớm gây dựng sự nghiệp của Vương

gia ngày càng giàu có mới làm hắn có tình người.

Trong

mắt hắn, Hàn Phong là báu vật – là đứa con trai độc nhất sẽ kế nghiệp gia tộc.

‘’Anh

ơi’’

chỉ biết khóc mà gọi anh. Càng gọi anh nó cứ xa dần.

‘’Hãy

mạnh mẽ và học giỏi nhé, về anh sẽ  có

quà’’

Hàn

Phong cố hét thật to tới Khả Nhi.

‘’Em

sẽ chờ anh’’

Tiếng

hét của anh khiến nó mạnh mẽ lên hẳn , cố thôi khóc , nó nở một nụ cười tươi

nhìn theo bóng anh đang khuất dần.

Vậy

là đã 6 năm trôi qua  kể từ khi Vương Hàn

Phong xa nó đi du học.

Giờ

nó đã bước sang cái tuổi 16 đẹp đẽ.

Ngọc

Khả Nhi càng lớn càng đẹp . 6 năm khiến nó chín chắn hơn nhiều và lớn hẳn.

Không

chỉ là người con gái đẹp nhất trường ‘’Diamond’’ nổi tiếng cả nước mà nó còn là

học sinh xuất sắc 6 năm liền đứng đầu bảng về danh hiệu Học Sinh Giỏi toàn

diện.Không ai có thể vượt qua nó, nó đứng cách người thứ 2 cũng ở số điểm khá

cao.

Ngọc

Khả Nhi ở cái tuổi 16 thật dễ thương và đáng yêu.

đã cao lên rất nhiều , hiện tại nó sở hữu chiều cao là 1m 70 (huống người con

gái nào cao được như nó).

Thân

hình mảnh mai, duyên dáng. Mái tóc đen nháy , rất dài.Làn da trắng không tì vết

,không ai đẹp bằng nàng. Cả trường ai cũng yêu quý nó, nhất là bọn con trai ,

chỉ cần thấy nó là bổ nhào.Không ai có thể đứng vững trước vẻ đẹp của nó.

''Ê, Khả Nhi!''

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.