Chương50: Em đi theo anh

Tối hôm qua Đồng Yên đợi đến hơn mười một giờ Lăng Khiên vẫn

còn chưa về phòng, cuối cùng không thể đợi được nữa liền ngủ mất. Nửa đêm lại bị

anh đánh thức, cô lại tưởng anh sẽ làm cái hoạt động kiểm tra lại bối phận kia,

lại không nghĩ rằng anh chỉ ôm cô vào trong ngực thật chặt, đắp kín chăn cho

hai người rồi nói với cô: “Ngủ ngon!”, sau đó chìm vào giấc ngủ.

Đồng Yên sáng ra vẫn ngủ cực kỳ thoải mái, giường nhà anh

đúng là lớn thật, đệm rất mềm và êm, ngủ cực ngon. Nếu không phải bị người ta

quấy rầy thì cô một chút cũng không tỉnh dậy.

Mở mắt ra thì thấy Lăng Khiên, hai mắt anh sáng ngời dị thường

nhìn mình chằm chằm, đáy mắt là những ngọn lửa nóng bỏng cháy hừng hực. Cô híp

mắt ngáp một cái, sau đó vươn bàn tay bé nhỏ ra bắt đầu cởi cúc áo của anh.

Lăng Khiên không có ngờ cô lại phối hợp như vậy, rõ ràng sửng

sốt sau đó nhếch miệng cười to. Khi những tiểu móng vuốt của cô bận rộn thì anh

cũng không nhàn rồi, hơn nữa hiệu suất còn tốt hơn cả cô. Anh cởi nốt hai nút

áo lót của cô xong thì cả người sủng vật nhỏ bé đã lõa lồ trước mặt anh, cô xấu

hổ, hai gò má đỏ bừng không ngừng rúc chặt vào trong chăn. Anh tê dại, khó khăn

rời mắt khỏi thn th trng nn nà của cô, đầu óc còn một tia lý trí đem chướng

ngại vật giữa hai người ném xuống đất, sau đó cúi người xuống bắt đầu thực hành

nhiệm vụ cao cả.

Một khắc đồng hồ kia, Lăng Khiên cảm giác được thân thể mềm

mại bên dưới thân mình bất an giãy dụa và kháng nghị, Lăng Khiên đưa hai tay ra

sau nâng hông cô lên và dùng thêm sức đâm mạnh hai cái, da thịt căng đầy khiêu

gợi rung động. Anh cúi đầu khẽ th* d*c trong chốc lát, không có hảo ý cười cười

rồi ngậm lấy vành tai cô cắn cắn, khàn khàn nói: “Gọi ca ca.”

Đồng Yên quay đầu cắn chặt môi, kịch liệt th* d*c. Hôm nay

anh hung mãnh dị thường, thân thể nhỏ nhắn gầy yếu của cô không thể chịu nổi. Lại

nghe thấy lời trêu chọc của anh, cô càng cắn chặt môi, hai mắt mở to hung hăng

lườm anh một cái, cũng là khi anh càng tấn công mãnh liệt hơn, không nhịn được

cúi đầu rn r.

Lăng Khiên cúi đầu nhìn thì thấy khuôn mặt nhỏ nhắn đã bắt đầu

trắng bệch, mồ hôi chảy từ trên trán xuống ướt đẫm gối. Anh cảm thấy có chút

không đành lòng nên dần dần thả chậm tốc độ, khẽ vuốt vuốt hai má cô, vùi đầu

vào cổ cô nỉ non: “Ngoan, gọi ca ca đi rồi anh sẽ tha cho em.”

Đồng Yên chiếm được cơ hội th* d*c, ôm lấy eo anh điều chỉnh

hô hấp, theo động tác của anh càng nhẹ càng chậm. Cô gác cằm lên bả vai anh nhu

nhu kêu một tiếng: “Ca ca!”

Rồi một lát không lâu sau, Lăng Khiên cả người giật giật, ra

vào nhanh chóng vài cái nữa rồi cả người trong nháy mắt mềm nhũn, nằm gục xuống

trên người cô.

Tất cả mọi vật và căn phòng đều trở về yên lặng.

Lăng Khiên cùng Đồng Yên chính thức rời giường là khi đã gần

trưa. Lục Tư Triết đã sớm rời đi rồi, trong phòng ăn đã bày sẵn một đồ ăn ngon

lành. Đồng Yên nhanh chóng ăn “bữa sáng”, ăn xong đã bị anh lôi ra cửa.

Khi ở trên xe, Lăng Khiên gọi điện thoại cho luật sư, sau đó

mang theo Đồng Yên đi tới một phòng công chứng.

Anh thật sự là sang tên nhà cho cô nha, hơn nữa không chỉ có

căn nhà kia còn có thêm ba khu biệt thự được gởi ngân hàng mang danh nghĩa anh,

anh đều chuyển sang tên của cô hết. Thêm nữa là anh hoàn toàn không để cho cô

có cơ hội kháng cự, do đó cô chỉ có thể bị động tiếp nhận và kí tên thôi.

Từ phòng công chứng đi ra ngoài, Đồng Yên ngẩng đầu, mặt cô

nhăn lại bất mãn nhìn người bên cạnh, nói nhỏ: “Tại sao anh có thể như vậy? Một

chút cũng không trưng cầu ý kiến của em gì cả.”

Vừa rồi trước mặt người ngoài cô không thể dò hỏi làm anh mất

thể diện, bây giờ chỉ còn có hai người, cô cảm thấy rất cần thiết phải thảo luận

lại với anh cần phải tôn trọng cô hơn một chút.

Lăng Khiên cười cười cúi đầu nhìn cô, trong mắt không có nét

hài hước trêu chọc, cũng không phải là vẻ thịnh khí lăng nhân***, mà ánh mắt

anh cực kỳ ôn hòa, đáy mắt nồng đậm sủng nịnh. Anh đưa tay vuốt vuốt mặt cô sau

đó một phen ôm lấy cô, từ từ đi bộ trên vỉa hè.

Đồng Yên bĩu môi, bất mãn ra mặt với anh về việc đối với

mình không chút tôn trọng.

Đi tới một ngã tư, đứng bên cạnh cột đèn xanh đèn đỏ, Lăng

Khiên dừng lại nhìn cô, khẽ cười nói: “Bây giờ Viễn Đông không còn là của anh nữa,

anh không biết đến khi nào mới chuộc lại nó được, hoặc có thể là vĩnh viễn

không chuộc lại được. Anh chỉ có thể đem cho em những thứ này, chờ ngày nào đó

thật sự chỉ còn hai bàn tay trắng, anh còn có cơ hội du ngoạn giang hồ.”

Đồng Yên ngửa đầu nhìn anh, trong mắt dần dần đầy hơi nước,

cô xoay người ôm chặt lấy eo anh, hít hít lỗ mũi, nặng nề gật đầu: “Vâng. Đến

lúc đó em sẽ nuôi anh.”

Lăng Khiên cười hớn hở ôm lấy cô, cúi đầu trên trán cô hung

hăng hôn một cái nói: “Anh rất thích ăn cơm mềm.”****

Chiều đến hai người đi siêu thị mua một đống đồ, Lăng Khiên

đưa cô về nhà xong lại bị Lục Tư Triết gọi tới công ty.

Đồng Yên bật nhạc, dọn dẹp phòng, trước giờ cơm tối thì

ngoài cửa đột nhiên cuồng phong gào thét, cô đóng kỹ cửa sổ lại, không lâu sau

mưa rơi như chút nước, sấm chớp ầm ầm đinh tai nhức óc.

Cô đang định gọi điện cho Lăng Khiên hỏi anh khi nào về thì

chuông cửa vang lên. Cô ngạc nhiên, nghi ngờ đi tới cửa, mở cửa thì thấy một cô

gái nhỏ cả người ướt sũng đứng bên ngoài, hai cánh tay ôm ở trước ngực, thân thể

không ngừng run rẩy vì lạnh. Thấy Đồng Yên, môi cô gái run rẩy hai cái, cẩn thận

mở miệng hỏi: “Chào chị. Xin hỏi đây có phải là nhà Lăng Khiên không?”

Trong lòng Đồng Yên run lên, cô mấp máy môi nói: “Đúng vậy.

Xin hỏi cô là ai?”

Cô gái nhỏ sợ hãi nhìn cô hỏi: “Chị là bạn gái của anh ấy

sao?”

Đồng Yên gật đầu, nhìn cô gái không nói gì.

Cô gái nhỏ buông mí mắt nói: “Vậy chị có biết Lục Tư Triết

không? Anh ấy là bạn tốt của Lăng Khiên.”

Đồng Yên hơi khốn hoặc nhưng vẫn gật đầu, nói nhỏ: “Tôi biết.

Cô là muốn tìm Lăng Khiên hay là Lục Tư Triết?”

Cô gái nhỏ ngẩng đầu nhìn Đồng Yên, lông mi rung động hai

cái, đôi mắt đã đầy hơi nước. Cô nói: “Tôi là bạn gái của Lục Tư Triết, tên là

Tô Tô.”

Nửa giờ sau, Đồng Yên nhìn thoáng qua đã thấy cô gái nhỏ đã

an an tĩnh tĩnh cuộn trong chăn nằm trên ghế salon xem ti vi. Đồng Yên cầm lấy

điện thoại đi vào phòng ngủ gọi điện thoại cho Lăng Khiên, đầu dây bên kia vang

lên giọng anh thì cô lập tức hỏi: “Khiên, anh đang ở cùng một chỗ với Tư Triết

phải không?”

Lăng Khiên đang ở trong phòng làm việc bàn bạc công việc với

Lục Tư Triết, nghe cô hỏi thì bất giác nhíu mày nói: “Đúng vậy. Em tìm cậu ta?”

Đồng Yên cẩn thận hỏi: “Tư Triết có bạn gái sao?”

Anh sửng sốt rồi trầm giọng nói: “Theo anh được biết thì trước

mắt không có. Có chuyện gì?”

Cô suy nghĩ một chút nói: “Vừa rồi một cô gái tìm tới nhà

mình nói là bạn gái của Tư Triết.”

Lăng Khiên ngạc nhiên đứng bật dậy nói: “Cô ấy có nói tên là

gì không?”

“Cô ấy nói tên là Tô Tô.”

Lăng Khiên đi tới túm lấy Lục Tư Triết chạy ra ngoài, vừa đi

vừa nói chuyện: “Yên Yên, em nghe này, em nhất định phải giữ cô bé này lại cho

đến khi bọn anh trở về.”

Đồng Yên đáp một tiếng, sau đó thì cúp máy.

Cô đi ra khỏi phòng ngủ, nhìn thấy cô gái ở trên ghế salon

đã tựa vào tay ghế ngủ thiếp đi, thân thể nhỏ bé co rúm lại một chỗ lộ ra vẻ đặc

biệt đáng thương. Đồng Yên đi tới, muốn giúp cô đắp lại chăn, lại không ngờ rằng

tay cô mới vừa đụng vào thì cô gái lập tức mở mắt, một đôi mắt to trong trẻo đã

tràn đầy kinh hoàng cùng cảnh giác.

Đồng Yên ngồi xổm xuống, có chút đau lòng sờ sờ trán cô gái,

sau đó cười dịu dàng nói: “Đừng sợ, chị không có tổn thương em, chỉ là muốn đắp

lại chăn cho em thôi. Người em hơi nóng, chị đi lấy thuốc hạ sốt cho em uống

nhé?”

Tô Tô từ từ rũ mí mắt, một lát sau gật đầu nói nhỏ câu: “Cảm

ơn.”

Đồng Yên lấy thuốc hạ sốt, rót một cốc nước đường mật, nhìn

cô gái uống thuốc và uống hơn nửa cốc nước nói: “Em nghỉ một lát đi, Tư Triết lập

tức tới đây thôi.”

Nghe được hai chữ Tư Triết, Tô Tô mím môi cúi đầu, qua một

lúc lại nằm vật xuống đưa lưng về phía Đồng Yên.

Đồng Yên đắp lại chăn cho cô gái, vừa đứng dậy đã nghe thấy

tiếng chìa khóa mở cửa. Cô xoay người, trong nháy mắt cô gái kia cũng ngồi bật

dậy, sai đó hai ánh mắt gắt gao nhìn về phía cửa.

Lăng Khiên mở cửa, Lục Tư Triết cả giày cũng không thay chạy

vọt vào phòng khách. Khi nhìn thấy mèo hoang nhỏ mình ngày đêm mong nhớ, cả người

anh trong nháy mắt trở nên căng thẳng.

Anh với cô chỉ cách nhau một cái bàn trà, hai tay anh nắm lại,

cả người đứng thẳng, chăm chú nhìn vào khuôn mặt đã tái nhợt, hai mắt tràn đầy

hơi nước nhưng không nhìn về phía trước.

Cho dù biết trước kia nước mắt của cô là giả anh cũng không

quan tâm, cho nên đã bị mà cô đùa bỡn, xoay như chong chóng. Bây giờ, rõ ràng cảm

thấy nước mắt cô chân thật như vậy thì anh hơi sợ, do dự không dám nhìn phía

trước, anh sợ sau một khắc cô lại biến mất một lần nữa. Nếu vậy, anh sẽ trở

thành kẻ điên mất.

Lăng Khiên đi tới, ôm lấy người yêu mình vào trong ngực lui

đến ra một khoảng cách an toàn, sau đó phía sau ôm chặt cô, cằm chống lên vai

cô, thần thái hoàn toàn nhàn nhã chuẩn bị xem kịch vui.

Đồng Yên quay đầu nhìn thấy khóe miệng anh cười cũng như

không cười, bất mãn lườm anh một cái nhưng càng làm khóe miệng anh nhếch lên rõ

ràng, cong hơn nhiều.

Sau sự yên lặng giống như cả một thế kỷ trôi qua, cô gái nhỏ

vốn là đang ngồi kia mở to hai mắt, sau đó đứng lên ghế salon, tất cả mọi người

còn không kịp phản ứng, cô đã nhảy một bước qua bàn trà, bịch một tiếng cô dừng

trước mặt Tư Triết, hai tay giơ lên không chút do dự ôm lấy cổ Tư Triết, sau đó

cả người lập tức quắp chặt lấy người anh.

Lục Tư Triết theo bản năng giơ hay tay ôm chặt lấy cô gái.

Đồng Yên sững sờ há to miệng, Lăng Khiên đầu vùi vào cổ cô bật

cười hai tiếng, ở bên tai cô nói nhỏ: “Cô gái này tuyệt thật. Lục Tư Triết lần

này chết chắc rồi.”

Lục Tư Triết mím chặt môi ôm Tô Tô trong chốc lát, sau đó đặt

cô trên mặt đất, nắm lấy hai vai cô, cúi đầu nhìn vào mắt cô, giọng nói cực kỳ

khàn vang lên hỏi: “Em tìm anh làm gì?”

Tô Tô ôm lấy hông anh, ngửa đầu nhìn anh, trong mắt là ưu

thương và xin lỗi. Một lát sau cô đem mặt chôn trong ngực anh, ôm anh càng chặt

hơn nói: “Em nhớ anh.”

Lục Tư Triết nghe câu nói kia thì cả người run lên, trong

lòng hơi bất an, mọi oán giận và ủy khuất trong nháy mắt biến mất không còn một

mống. Anh thở dài một hơi rồi cúi người ôm cô lên ngang người, hôn một chút lên

mắt cô nói: “Anh cũng nhớ em. Yêu tinh, em hành hạ anh sắp chết rồi.”

Sau đó anh quay đầu nói với Lăng Khiên: “Có thể cho cô ấy ngủ

một giấc đã rồi mới tiến hành thẩm vấn được không?”

Lăng Khiên ôm Đồng Yên cười gật đầu, đồng thời làm anh kiểu

“Xin cứ tự nhiên”.

Lục Tư Triết anh cười cảm kích, sau đó ôm người trong ngực

đi về phía phòng khách.

Kịch vui đã hạ màn, Lăng Khiên duỗi lưng một cái vỗ vỗ mông

Đồng Yên nói: “Anh đi tắm đây. Em đi nấu cơm đi.”

Đồng Yên túm lấy cánh tay anh, quệt mồm nói: “Cùng nhau

làm.”

Lăng Khiên kinh ngạc một chút, nhướn mi nói: “Bây giờ nhà

này là của em, anh là khách. Làm sao em có thể bắt khách nấu cơm hả?”

Đồng Yên kéo cánh tay anh cười đến ngọt ngào, ngón tay trỏ của

cô chọc chọc ngực anh nói: “Anh bây giờ là ăn nhờ ở đậu, đâu thể ăn không ngồi

rồi hưởng thụ sung sướng được. Bắt đầu từ hôm nay anh sẽ nấu cơm, còn em chỉ đạo.”

Nói xong cô rất vô sỉ chống nạnh cười to hai tiếng, giống

như một nữ vương cao ngạo nắm tay Lăng Khiên đi về phía phòng bếp.

Lăng Khiên mím môi nhìn cô dương dương tự đắc thì lắc đầu cười

cười, sau đó cầm ngược lại tay cô, kéo cô đi vào trong bếp.

Nấu cơm thì nấu cơm, có sao đâu. Bây giờ luyện tập thật nhiều

chuẩn bị cho sau này, vì dù gì sau này sớm muộn cũng có lúc dùng tới.

Bên trong phòng ngủ dành cho khách, Lục Tư Triết nằm trên

giường, Tô Tô ở trong ngực anh đã ngủ say. Anh nhẹ nhàng vuốt tóc cô và nhìn trần

nhà đến ngẩn người. Mới vừa rồi anh muốn hỏi trước cô một ít chuyện cho rõ

ràng, nhưng lại nhìn thấy ánh mắt đáng thương của cô nên cái gì anh cũng không

nói ra được.

Anh cảm thấy đời này mình chỉ thua trong tay con mèo hoang

nhỏ bé này.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.