Chương49: Mèo hoang tên là Tô Tô

Khi Lục Tư Triết đến nhà tìm Lăng Khiên, trực tiếp mở cửa đi

vào. Kể từ khi tới đây thấy Lăng Khiên ốm tới mức bất tỉnh nhân sự, anh đã tự

mình đánh một cái chìa khóa khác để dự phòng.

Trên bàn ăn đã được bày sẵn một bữa tối thịnh soạn, khi anh

nhìn vào trong bếp thì cả kinh tới mức há hốc miệng hồi lâu không nói ra được lời

nào.

Anh không thể tưởng tượng được rằng một người đàn ông từ trước

đến giờ luôn lạnh lùng lãnh đạm, cao lớn, anh tuấn bây giờ trên người lại mặc một

cái tạp dề sợi tổng hợp màu vàng nhạt nhỏ bé, đứng ở một bên nấu thức ăn và bên

cạnh là một cô gái bé nhỏ khiêm tốn chỉ dạy chai nào là xì dầu chai nào là giấm.

Lục Tư Triết anh chưa bao giờ thấy cảnh tượng như thế này,

cho nên khi anh thấy Đồng Yên trừng lớn hai mắt, còn Lăng Khiên là vẻ mặt đần đến

chết người, Đồng Yên thì nhón chân véo véo má Lăng Khiên nên anh không một chút

ngại ngùng nào cất tiếng cười to.

Lăng Khiên cùng Đồng Yên nghe được tiếng cười đều sửng sốt,

sau một khắc Lăng Khiên trực tiếp đem cái xẻng nấu cơm ném cho Đồng Yên, sau đó

có chút quẫn bách tháo tạp dề ra, không quá ôn nhu đặt lên đầu cô rồi trực tiếp

xoay người rời đi. Khi đi qua bên người Lục Tư Triết thì nhìn anh với ánh mắt

vô lực âm lãnh, chờ cho đến khi tiếng cười của bạn dừng lại mới nhàn nhạt nói “Cười cài gì mà cười! Cậu nghe thử và chỉ nhìn hai chai gia vị đó cậu có thể

đoán được cái nào là xì dầu cái nào là dấm sao?”

Lục Tư Triết hơi ngẩn ra, sau đó nghẹn cười nói: “Không thể,

quá khó khăn.”

Lăng Khiên xoay người hướng phía ai đó bất mãn nói: “Nhìn

đi. Em bình thường cũng thế thôi, cho nên không phải là anh đần mà là em yêu cầu

quá cao.” *=))))) chết mất, lại ngụy biện biện minh nữa, đúng là đã dốt còn tỏ

ra nguy hiểm =)))))*

Đồng Yên trên cổ treo tại dề cũng không buộc lại, nghe được

lời anh thì lập tức khom người cười to, sau đó hướng anh ngoắc ngoắc tay, chờ

sau khi anh khom lưng cúi xuống, cô nhè nhẹ vỗ đầu anh lên giọng nói: “Ngoan a,

tỷ tỷ sau này sẽ từ từ dạy cho em biết. Chúng ta bây giờ đi thay quần áo đã

nào.”

Nói xong trực tiếp lôi kéo tay anh đi tới ghế salon, ấn anh

ngồi xuống sau đó lấy chiếc áo veston giúp anh mặc vào.

Lăng Khiên mím môi cười không nói gì, chỉ theo lệnh cô giơ

cánh tay lên, trên mặt là biểu hiện hưởng thụ rất cần ăn đòn. *=))) buồn cười

quá, đáng yêu kinh lên được :X*

Đồng Yên giúp anh sửa sang lại cổ áo, hôn một lên cái lên mặt

anh. Lúc muốn đứng dậy thì lại bị anh một phen ôm lấy, sau đó một bên tai bị

anh thổi hơi nóng xen lẫn giọng nói khinh bạc vang lên: “Em mới vừa rồi làm tỷ

tỷ của ai vậy? Hử?”

Đồng Yên đẩy anh ra, lại nghe anh tiếp tục mở miệng: “Buổi tối

chúng ta trên giường vận động khảo nghiệm một chút xem thử xem em là tỷ tỷ hay

anh là ca ca.”

Đồng Yên cắn một cái vào cằm anh, mắng câu “Lưu manh!”, đỏ mặt

cúi đầu chạy vào trong bếp.thực sự anh rất lưu manh T.T

Trên bàn cơm, Lăng Khiên cùng Lục Tư Triết nói chuyện nhưng

chính mình không cần gắp thức ăn, Đồng Yên gắp vào bát cho anh món gì là anh ăn

món đấy. Có đôi khi ăn nhanh sẽ bị người ta dùng đũa gõ nhẹ lên hai mu bàn tay,

anh sẽ biết điều ăn chậm lại một chút.

Lục Tư Triết trên mặt là nụ cười nhàn nhạt, ngoài mặt thì

nhìn không thấy có chút gì khác thường nhưng trong mắt có nhiều hơn một phần cô

đơn cùng hâm mộ.

Bởi vì cảm thụ quá hạnh phúc cho nên bây giờ mới phải hoài

niệm.

Sau khi ăn xong Đồng Yên muốn đi rửa bát thì bị Lăng Khiên

kéo lại, chỉ nghe thấy anh nói: “Để cho người nào đó đến ăn trực đi rửa bát.

Chúng ra đi xem ti vi.”

Đồng Yên túm tay anh nói nhỏ: “Để cho khách rửa bát thì

không tốt lắm đâu.”

Lăng Khiên hừ lạnh một tiếng hỏi: “Em có chìa khóa nhà anh

không?”

Đồng Yên nhìn anh khó hiểu và lắc đầu.

Lăng Khiên lại nói: “Lục Tư Triết có, cho nên đúng ra em mới

là khách, còn cậu ta thì không phải.” Nói xong nhìn thoáng qua người đang ông

còn đang đứng ngẩn người nói: “Nhìn cái gì thế? Tôi nói không đúng sao? Rửa

chén đi! Cái tội phá hoại Viễn Đông nặng như vậy tôi còn chưa tính sổ mà cậu

còn có mặt mũi mà bất mãn sao?”

Nghe lời anh nói xong, Lục Tư Triết lập tức cúi đầu, mặt xám

xịt vô cùng bất mãn vào trong bếp… rửa bát.

Lăng Khiên ôm Đồng Yên ngồi ở trên ghế salon xem ti vi, thấy

Lục Tư Triết rửa bát xong rồi đang đi ra ngoài, anh vỗ vỗ mông cô rồi cúi xuống

bên tai cô nói nhỏ: “Ngoan, đi tắm đi. Tắm xong rồi thì nằm trên giường chờ

anh, lát nữa chúng ta thử nghiệm xem lại bối phận.” [là xem ai là tỷ tỷ, ai ca

ca đó mà :”>]

Đồng Yên quay đầu đỏ bừng mặt căm tức nhìn anh hai giây, sau

đó nhìn ánh mắt anh ẩn chứa nụ cười hèn mọn thì từ từ cúi đầu, cầm lấy cái gối

trên ghế đập mạnh vào ngực Lăng Khiên, cũng không chào hỏi Lục Tư Triết vội

vàng chạy thoát thân.

Lăng Khiên nhìn bộ dạng xấu hổ và quẫn bách không biết làm

thế nào của cô thì cười vô cùng thoải mái.

Lục Tư Triết nghe được tiếng đóng cửa thì quay đầu cười cười

với Lăng Khiên nói: “Xem ra Viễn Đông so ra đúng là kém Đồng Yên. Cậu dường như

rời bỏ Viễn Đông mà tâm tình không hề bị ảnh hưởng.”

Lăng Khiên nhếch nhếch khóe miệng, không nói gì, đứng dậy đi

về phía thư phòng.

Lục Tư Triết cúi đầu, mím môi đi theo anh.

Lăng Khiên chờ cho bạn vào phòng thì đóng cửa lại, rút ra một

điếu thuốc suy nghĩ một chút rồi lại cất đi.

Lục Tư Triết ngạc nhiên nhìn bạn, lấy một cây ra hỏi: “Cậu bỏ

thuốc rồi hả?”

Lăng Khiên lúng túng, ho nhẹ một tiếng rồi bình tĩnh nói “Buổi tối tôi sẽ không hút thuốc nếu không Yên Yên không cho hôn.”

=))))))))))))))) giời ạ

Lục Tư Triết đang hít một hơi thuốc, nghe bạn nói xong thì

hung hăng hô khan.

Lăng Khiên lườm anh một cái, sau đó đi tới bàn đọc sách lấy

ra một tập giấy đưa cho Lục Tư Triết.

Lục Tư Triết dập điếu thuốc vừa buồn bực ho thêm mấy cái vừa

đưa tay nhận lấy tập giấy. Mở ra xem một chút, ánh mắt anh nhanh chóng trở nên

cực kỳ nghiêm túc.

Mấy phút đồng hồ sau, anh đặt tập văn kiện lên bàn trà, hai

tay khoác lên trên đùi, cúi đầu trầm mặc một hồi rồi nói: “Là cô ấy, thì ra cô ấy

tên Tô Tô.”

Nghĩ đến cô làm giả CMND, trên đó là một cái tên tiếng Anh,

Lục Tư Triết có chút tự giễu cười cười.

Lăng Khiên thở dài một hơi, đi tới ngồi xuống bên cạnh anh,

suy nghĩ một chút nói: “Lúc trước cô ta đúng là vẫn đều ở Thụy Sĩ, dạo gần đây

mới trở về nước. Theo như tài liệu nói thì năm năm trước sau khi ba cô ta gặp

tai nạn xe cộ qua đời, cô ta vẫn là do Tô Mục Hâm nuôi dưỡng. Trong này không

nói quan hệ giữa chú cháu bọn họ như thế nào, nhưng tôi cảm thấy được có một

chút kỳ quái. Sau khi ba cô ta qua đời, mẹ cô ta dường như lập tức bị bệnh tâm

thần phân liệt, hiện nay vẫn còn đang ở trại an dưỡng chữa trị. Tôi không hiểu

nổi tại sao Tô Mục Hâm không để cô ta chăm sóc mẹ của mình mà là khi ba cô ta

qua đời thì cô ta lập tức được đưa sang Thụy Sĩ.”

Lục Tư Triết hơi ngẩng đầu nhìn anh, có chút trầm thấp hỏi “Cậu nghi ngờ quan hệ giữa cô ấy và Tô Mục Hâm không tốt? Cô ấy không nhất định

là làm vì Tô Mục Hâm?”

Lăng Khiên nhướng mày suy nghĩ một chút rồi nói: “Không phải

là không có khả năng này. Nhưng bây giờ quan trọng nhất chính là phải nhanh

chóng tìm ra cô ta. Tôi đã bố trí người theo dõi Tô Mục Hâm, anh ta rất nhanh

là có thể có tin tức.”

Lục Tư Triết gật đầu, vẻ mặt có chút mệt mỏi. Một lát sau

anh nói: “Viễn Đông biến thành như bây giờ là do một tay cô ấy gây ra, bất kể

là do cô ấy tự nguyện hay bị ép buộc, tôi sẽ không xử trí theo cảm tính. Nếu

như cậu muốn lợi dụng cô ấy để đối phó với Tô Mục Hâm, chỉ cần không gây tổn

thương một chút nào tới cô ấy, tôi cũng sẽ phối hợp với cậu.”

Lăng Khiên nhìn bạn một cái, sau đó cười cười vỗ vai bạn đứng

dậy, đí tới bên bàn làm việc, tiện tay cầu lấy bật lửa vuốt vuốt, sau đó nói “Tư Triết, có phải cậu đã yêu cô ta rồi không?”

Lục Tư Triết hơi buông mí mắt, trầm mặc một hồi nói: “Tôi

nghĩ là đúng rồi đấy.”

Lăng Khiên cúi đầu suy nghĩ một chút nói: “Cậu cảm thấy cô

ta đáng được cậu yêu thương sao?”

Lục Tư Triết ngẩng đầu nhìn anh, trong mắt là mờ mịt và đau

đớn, anh không gật đầu cũng chẳng lắc đầu, chẳng qua trên mặt càng ngày càng ủ

rũ.

Lăng Khiên than thở, cầm lấy một tờ giấy ở trên bàn đưa cho

bạn.

Lục Tư Triết cau mày nhận lấy, một lát sau thì trừng lớn hai

mắt, vẻ mặt khiếp sợ nói: “Tô Mục Hâm hiện giờ chỉ còn có hai mười phẩn trăm cổ

phần của Thắng Thiên? Điều này sao có thể!!”

Lăng Khiên cười khẽ nói: “Tôi lúc mới đọc cũng thấy báo cáo

điều tra này không thể tin được, bất quá bây giờ thử nghĩ lại xem. Từ khi ông

ta tiếp nhận Thắng Thiên rồi thâu tón những công ty nhỏ hơn, mấy lần cũng muốn

ra tay với Viễn Đông rồi, ông tay muốn gây dựng lại Thắng Thiên là có thể lý giải.

Ông ta muốn thông qua việc gây dựng lại Thắng Thiên để thu hồi và phân phối lại

cổ phẩn Thắng Thiên một lần nữa, để số cổ phần của mình tăng lên.”

Lục Tư Triết nghĩ một lát rồi nhẹ nhàng gật đầu: “Đúng, có

lý. Thắng Thiên trên thị diện chỉ có mười lăm phần trăm cổ phần, cổ đông cũng sẽ

không có nhiều, vậy số cổ phẩn còn lại thì ở đâu?”

Lăng Khiên nhìn bạn, nhẹ nhàng mở miệng: “Ở Thụy Sỹ có một

quỹ quản lý bí mật, tất cả chi tiêu của mèo hoang nhỏ nhà cậu ở Thụy Sĩ toàn bộ

cũng xuất phát từ cái quỹ kia, và nó do anh trai Tô Mục Hâm khi còn sống thành

lập. Trước khi ông ta gặp tai nạn đã lập một bản di chúc, nếu như ông ta gặp vấn

đề gì, năm mươi phần trăm cổ phẩn của Thắng Thiên sẽ được nhập vào quỹ đó. Về phần

sau này quỹ này trao cho ai thì bây giờ tôi không tra được, nhưng khẳng định

năm mươi phần trăm kia không phải của Tô Mục Hâm.”

Sắc mặt Lục Tư Triết dần dần trở nên tái nhợt, sau một lúc

lâu anh khàn khàn nói: “Ý cậu nói là trước tai nạn, anh trai Tô Mục Hâm đã tự cảm

được có thể mình sẽ gặp phải bất trắc cho nên trước đó đã an bài tất cả như vậy.

Ông ta lo lắng vợ và con gái mình không đấu lại được Tô Mục Hâm cho nên đã giữ

giòn giao cho quỹ quản lý.”

Lăng Khiên gật đầu: “Hẳn là như vậy.”

Lục Tư Triết nhìn bạn một cái nhưng không mở miệng nữa. Anh

không biết trong lòng anh hiện tại là cảm giác gì, chẳng qua là cảm thấy rất

khó chịu, vô cùng khó chịu. Anh không tưởng tượng được cuộc sống của cô gái nhỏ

bé có đôi mắt to tròn, sáng ngời và trong suốt giống hệt đôi mắt Đồng Yên kia lại

khó khăn đến như vậy. Anh nghĩ đến việc cô có thể bị bức h**p hoặc là bị ngược

đãi mà đau lòng không thể hít thở nổi.

Lăng Khiên nhìn bạn, qua một lúc lâu mới tiếp tục mở miệng “Mẹ của cô ấy đoạn thời gian trước đã tự tử một lần. Chính là khi cô ấy lấy

toàn bộ tiền trong tài khoản ngân hàng của cậu.”

Lục Tư Triết hai tay nắm chặt vào nhau, hàm răng cắn chặt,

ánh mắt luôn luôn ôn hòa trở nên cực kỳ sắc bén. Qua mấy phút đồng hồ yên lặng,

anh đứng dậy đi về phía cửa.

Lăng Khiên bước tới lôi cánh tay anh trầm thấp nói: “Đừng

manh động. Tô Mục Hâm lúc trước không có được cổ phần của Thắng Thiên mà đối xử

với Tô Tô như thế nào không quan trọng, bây giờ điều chúng ta phải làm đầu tiên

là tìm cho được Tô Tô, bảo đảm cô ta cùng mẹ cô ta giờ đang an toàn, sau đó sẽ

lại nghĩ xem bước kế tiếp nên làm thế nào.”

Lục Tư Triết cả người cứng nhắc, anh cúi đầu trầm mặc một hồi,

nhìn về phía Lăng Khiên rầu rĩ nói: “Cậu yên tâm tôi sẽ không làm loạn. Giờ tôi

chỉ muốn đi uống một chén.”

Lăng Khiên đi tới nói: “Tôi đi cùng cậu.”

Lục Tư Triết ngăn cản, lắc đầu nói: “Hôm nay là ngày đầu

tiên Yên Yên dọn đến nên cậu đừng đi, ở lại với cô ấy đi. Tôi không sao đâu.”

Nói xong anh lập tức xoay người đi ra ngoài.

Lăng Khiên theo sau bạn đi ra ngoài, cười nói: “Muốn uống rượu?

Nhà tôi còn nhiều, rất nhiều rượu. Cậu không phải nhìn trộm tủ rượu của tôi đã

lâu rồi sao? Hôm nay cậu muốn uống hết bình này đến bình khác cũng được, tôi

tuyệt đối không ngăn cản.”

Lục Tư Triết chạy tới cửa, nghe được lời anh nói thì dừng bước,

bất quá không có xoay người.

Lăng Khiên cười cười, chuyển hướng đi tới phòng khách, phiêu

phiêu mở miệng: “Lời hứa của tôi chỉ hữu hiệu trong hôm nay thôi, không có hạn

tới ngày mai đâu.”

Sau một khắc Lục Tư Triết nhanh chóng đi về phía tử rượu, cắn

răng nói nhỏ: “Tôi sẽ làm cậu cảm giác được chỉ được nhìn mà không được uống nó

đau lòng muốn chết đến mức nào thì thôi.”

Lăng Khiên duỗi lưng một cái, đi về phòng bếp lấy mấy ly rượu.

Một lúc lâu sau, hai người đàn ông uống hết sáu chai rượu

tây, nhưng phần lớn đều là do Lục Tư Triết uống hết. Còn Lăng Khiên, không phải

là không muốn uống mà là do người khác cướp lấy ly không để cho anh uống. Lục

Tư Triết ngoài miệng thì nói là không cho phép Lăng Khiên không uống, thật ra

thì anh hiểu được được dạo này bạn mình bị đau dạ dày nặng không thể uống nhiều,

cho nên cũng để Lăng Khiên phối hợp uống mấy chén.

Sau khi Lăng Khiên dìu Lục Tư Triết say như chết vào phòng

khách, dàn xếp chỗ ngủ cho bạn xong thì anh mới quay về phòng mình. Vào phòng

nhìn thấy trên giường mèo nhỏ ngoan ngoãn của mình đã ngủ say rồi thì anh cười

cười, cầm lấy đồ ngủ đi về phòng tắm.

Trong lòng anh nghĩ, xem ra cái hoạt động kiểm tra lại bối

phận tối nay không thực hiện được rồi.khổ thân anh =))

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.