Chương11

‘’Cái gì cơ…’’

Nó như không tin nổi vào tai

mình…

‘’Anh có học văn

không?’’-giọng nó nghiêm túc.

‘’Có…mà không.’’

‘’Nè,đừng trêu tức tôi à…’’

‘’Thực sự,chẳng biết Chí Phèo

là thằng nào’’

Mặt hắn vốn dĩ đã lạnh lùng ,

giờ còn tỏ vẻ mặt ngơ ngơ ,rất tội.

‘’Ok…nén giận…nén giận…’’-nó

nắm chặt tay lại.

‘’Không biết,thì tôi sẽ nói

cho cậu chủ sơ qua về Chí Phèo nhá…nghe rồi viết cho tôi…’’-nó cố lấy lại  nụ cười thường ngày nhìn hắn ,mắt nó cố

trương ra to- làm hắn suýt ngạt thở.

‘’Chí Phèo là một kẻ…kẻ…xấu

như Mã Hạo Thiên ấy…sống ở làng Vũ Đại…quen Thị Nở…là một người đàn bà dở

hơi’’.

‘’ok…’’-nó cười,nheo mắt với

hắn.

‘’Vũ Đại à…là nơi nào…’’

Nó nghe xong câu hỏi đó của

hắn thì không biết từ đâu,một màn khói đen kịt ngùn ngùn bốc lên từ đầu nó.

‘’Mã Hạo Thiên…’’

‘’Anh…’’-đang định cho hắn

một trận nhớ đời..(ai bảo ,thông minh cho lắm!)

‘’À,biết rồi…Vũ là mưa,Đại là

lớn…Vũ Đại là mưa lớn chứ gì…’’-hắn chợt hét lên như vừa nghĩ ra một ý tưởng vĩ

đại.

Nó nhìn chằm chằm vào hắn,nửa

cảm thông cho ***  ,nửa bái phục vì tính

sáng tạo đúng là hơn người của hắn.

‘’Đúng.’’

‘’Ok…giờ viết đi.’’

Nó chẳng buồn nói thêm ,cứ

tiếp tục nhấm nháp cốc nước dâu mát lạnh.

‘’Xong…đọc đi!’’.

Chưa đầy 5 phút sau hắn đã

đưa trước mặt nó một tờ giấy dày đặc những chữ là chữ.

‘’Nói trước…Thị Nở có hơi

giống  c…’’

‘’Phụt…ặc ặc…’’

Cả một miệng đầy nước dâu

phun thẳng vào mặt hắn…trong khi hắn chưa kịp nói hết câu.

‘’Ha…ha …ha…’’

Nó ôm bụng cười ngắc nghể.

‘’Cha mẹ ơi…từ trước đến giờ

con chưa từng đọc được một đoạn văn hay như thế này…hay đến dã man

luôn…ha…ha…ha…’’

‘’Hay lắm à…’’-hắn tưởng nó

khen hắn…mắt hắn sáng rỡ…

‘’Đai thiếu gia ta mà lị…’’

‘’Hay …hay lắm…ha…ha…ha’’-nó cười ch** n**c mắt.

‘’Tôi đọc cho mà nghe hay

nè…ha…ha…a…tội nghiệp cái miệng tôi’’.

“Chí Phèo làm nghề vớt củi

thuê sau mỗi trận mưa lớn ở làng Vũ Đại…Với ngoại

hình cao to,vạm vỡ,dễ dàng

cho hắn vớt nhanh và lẹ những khúc củi to , nặng

.Đôi mắt tròn như hình elip,

sáng rõ ,có thể nhìn thấy mọi vật trên ngàn ki lô

mét…giúp hắn không bỏ sót một

thanh củi nhỏ nào.Mặt hắn chằng chịt những

vết sẹo,có độ dài khoảng 3 – 4 cm do

nhiều lần bị những cành tre trôi lềnh bềnh

tước phải…Một hôm,hắn đang vớt củi

thì thấy một người phụ nữ chới với giữa

dòng nước lũ.Vì có tính ‘’ra tay nghĩa

hiệp’’,hắn nhanh chóng bơi ra cứu

nàng.Nàng –Thị Nở , xấu đến nỗi không ai

tưởng được,tính tình bà chằn, điên

điên khùng khùng…nhưng không biết tại

sao…Chí Phèo lại thích thị và thị cũng

thích hắn.Hai người sống vui vẻ trong

túp lều tranh với 2 trái tim vàng….( ka

ka)’’

‘’Thật đúng là cười đên vỡ

bụng mất thôi…’’

Hắn nhìn nó…

Cảm thấy mình bị lố…dường như

muốn nổi điên lên.

‘’Có thôi không thì bảo.’’

‘’Ha…a…không…ông thôi được’’

‘’không thôi được thì mời ra

khỏi phòng tôi ngay lập tức.’’

Nó chợt im bặt nhưng không

thể nín nổi,thỉnh thoảng lại nấc lên…’’ha…ha…ha’’.

Mặt hắn nóng phừng phừng,tàn

dư của nước dâu  qua xử lí của nó vẫn còn

nguyên trên mặt hắn.

‘’Một …hai…ba…lau nhanh cho

tôi…nhanh và ngay lập tức.’’-sự tức giận của hắn đã đến đỉnh điểm.

‘’Được rồi…lau thì lau.’’

Nó sợ hãi trước gương mặt

đáng sợ của hắn.

‘’Lau…’’

‘’Được chưa…’’

Nó lau vừa xong,vui vẻ nhìn

hắn nhưng mặt hắn từ đỏ sang đen từ lúc nào…

''Dương...''

‘’Dương Thy Hương…’’

‘’Cô chết với tôi…’’

‘’Tôi có làm gì đâu…’’-nó nói

mà mặt như vừa làm được một việc rất to lớn.

‘’Cô dám…’’- hắn điên lên,ánh

mắt lóe lửa nhìn xuống tay nó.

Nó cũng hướng ánh nhìn của

mình theo hắn…

‘’Ối…tôi xin lỗi…’’-nói mà nó

như mở cờ trong bụng.

Trên tay nó…là một chiếc khăn

lau bàn …

‘’Xin lỗi…tôi không biết…’’

Lúc nãy hoảng quá,nó cầm vội

rồi lau cho hắn…chứ đâu ngờ.

‘’Ka…ka…cho ngươi chết…’’

Mặt thì xin lỗi…mà lòng vui

mừng khôn kể…tự nhiên lại cho hắn một vố-nhớ đến già luôn…(con nhỏ này ác dã

man…dám hành hạ anh đẹp trai…có làm gì nên tội cơ chứ…)

‘’Ra khỏi đây…’’

Tức giận đến đỉnh điểm…hắn

hét vào mặt nó.

‘’Để tôi đi lấy khăn khác lau

cho anh là được mà’’-vẻ mặt nó vẫn ngây thơ , thật hay cố tình giả vờ không hiểu

hắn hiện giờ.

‘’Một…ha…’’

‘’Được rồi…tôi ra…’’-giờ đã hiểu hắn,cứ mỗi lần hắn đếm là biết hắn lạnh lùng và nhẫn tâm như thế nào.

Nó lao nhanh ra khỏi phòng

như để tránh cơn động đất 5 độ rich te đang có nguy cơ …

‘’Ha…ha…ha’’

‘’Mặt hắn…đại thiếu gia…ha…’’

Nó cười một trận rõ to như bù

lại sự nín cười lúc nãy…Thả mình trên chiếc giường ấm áp…nó lại ôm bụng cười.

‘’Thật không ngờ…một đại

thiếu gia lạnh lùng lại có bộ mặt ‘’ngây ngô’’ như vậy …ha…ha…ha…’’

''Mình mà kể chuyện này ra , có ai tin không nhỉ ?''( nhỏ này đúng là nhẫn tâm mà).

Bên phòng kia...hắn đang đứng lặng bên cửa sổ,ánh mắt thơ thẫn nhìn về phía phòng nó . Chợt ,hắn nhếch môi tạo nên một đường cong quyến rũ. Miệng hắn lẩm bẩm ...

‘’Dương Thy Hương…cô nhớ đó!''

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.