Chương10

Một cô gái đẹp,mảnh mai nhìn

nó,bên cạnh là chiếc xe máy màu đỏ nhìn rất đắt tiền.

‘’Nếu được thì cho mình đi

nhờ tí…’’-mắt nó sáng lên,lòng mừng rỡ vì đã không phải cuốc bộ về nhà giữa

trưa hè nóng bức.

‘’Ok,leo lên xe.’’-Cô gái mỉm

cười, để lộ chiếc răng khểnh rất duyên.

‘’Bạn học ở trường nào vậy?’’-nó

chợt hỏi,tay khẽ rẽ mái tóc cô gái đang bay nhẹ trên mặt mình.

‘’Bạn không biết mình à?’’-Cô

gái ngoảnh đầu lại nheo mắt với nó.

‘’Ơ…mình cũng không nhớ nữa…?’’-nó

nói nhỏ vẻ mặt bối rối.

‘’Bạn không biết cũng đúng

rồi,mình ngồi bàn phía bên cùng mà…’’

‘’Bàn bên cùng…lẽ nào’’

‘’ừm…phía bên của Phan Ngọc

Cường…mình học cùng lớp với bạn mà…’’

Nói đến đây,nó mới nghĩ lại.

‘’Sao mình không để ý nhỉ…mà

có bao giờ mình nhìn về phía của kẻ đó cơ chứ…cứ ngủ suốt hà…’’

‘’Hi,không sao…giờ bạn biết

là được mà’’

‘’Ừ…’’-nó thôi nghĩ và nở một

nụ cười rất tươi như là màn làm quen của một người bạn tốt.

‘’Tên mình là Trương Huyền

Trân.’’

‘’Còn mình là…’’

‘’Thy Hương…’’-hì,Huyền Trân

nói chen vào ,kéo theo là khuôn mặt rất dễ thương nhìn nó.

‘’Ừm…bạn biết tên mình hả…’’(hỏi

thế còn hỏi,nghe giới thiệu dĩ nhiên là biết rồi,nhỏ này ngốc quá!)

‘’Hì,thì mình chăm chú nghe

bạn giới thiệu mà…bạn rất ngây thơ đó…’’

‘’Thật sao…’’-nó ngượng

ngùng,gãi đôi má ửng hồng của mình.

‘’Mà nhà bạn đâu nhỉ”

‘’Ớ,mình quên mất…cho mình

dừng đây là được rồi.’’

‘’Nhà bạn đây sao’’

‘’Không,ở trong ngõ nhỏ kia…’’

‘’Để mình chở vào luôn…’’

‘’Không cần đâu…cám ơn bạn

nhiều và mai gặp lại!’’

Nó nói một tràng và chạy vào

ngõ nhỏ mà Huyền Trân không kịp làm gì.

‘’Ừ,mai gặp lại’’-nhỏ nói và

phóng xe đi.

‘’May quá,không thì lộ rồi…’’

Nó giờ mới quay lại đường lớn

để về ngôi biệt thự.Lúc nãy,sợ bị lộ nên nó mới nói đại nhà ở trong ngõ chứ…ngôi

biệt thự nó ở trước mặt nó thôi.

‘’Chào bà chủ…cháu đi học về

ạ’’

‘’Cô đi bộ về à…’’

Mới cất tiếng chào khi bước

vào nhà,giọng lạnh lùng của hắn lại cất lên làm nó mất cả hứng.Hắn,hai tay

khoanh vào ngực,đứng trên cầu thang nhìn nó.Trên người đã thay bộ quần áo ở

nhà,trông mát mẻ gớm.

Thấy hắn,nó ra vẻ mệt mỏi,cúi

xuống giả bộ đấm chiếc chân’’mệt mỏi ‘’ của mình.

‘’Ui da,đau quá…’’

Hắn-chẳng chút phản ứng,mặt

cứ lạnh tanh.

‘’Ai bảo không lên xe ngồi’’

‘’Ai nói tôi không lên xe…đó

là cái đồ máu lạnh nhà anh chẳng chịu đợi …đếm đến 3 gì mà như gió thổi…chưa

kịp giơ chân bước luôn…’’-nó nói mà lòng tức tối.

‘’Kệ cô…ai bảo ….chậm chạp…’’

‘’Ai chậm…’’-nó đưa ánh mắt

sáng quắc,ngẩng đầu lên nhìn hắn khiến cho trưa hè nóng bức mà không biết từ

đâu có làn gió lạnh sợt qua sống lưng hắn…người hắn run lên.(nổ dữ)

‘’Thôi,mệt rồi…’’-vừa nói hắn

vừa bước lên cầu thang về phòng.

‘’Câu đó phải tôi nói mới

đúng chứ…’’-nó gắt lên.

‘’Trời ơi,hắn đi rồi…làm mình

cúi mệt chết đi được’’-lấy tay lau mồ hôi trên trán.

‘’Nóng quá…’’-nó chạy nhanh

về phòng.

‘’Thưa cậu chủ…đến giờ ăn rồi

ạ,mời cậu xuống ăn tối !’’

Nó đã thay quần áo,chạy xuống

phụ bếp…và giờ đứng trước cửa phòng hắn.

‘’Được rồi…xuống trước đi’’-tiếng

hắn từ trong phòng vọng ra,vẻ mệt nhọc.

‘’Cậu chủ không nhanh thì hết

cơm nhá…bụng đói không học được đâu’’-nó nói với giọng rất chi là mỉa mai(ai

bảo hắn chuyện lúc sáng cơ chứ.)

‘’Tôi không ăn nữa đâu…cô

xuống dưới dùm’’.

Nghe hắn nói,nó nặng nhọc

bước xuống cầu thang…như cả tấn nỗi tức giận đang bừng bừng trong người nó.

‘’Được rồi…cậu chủ không ăn…miễn’’-nó

chửi thầm trong bụng.

‘’Dạ,thưa,cậu chủ cảm thấy

không khỏe nên không xuống ăn được ạ.’’-nó lấy lại khuôn mặt vui cười,nhẹ nhàng

thưa với bà chủ đang ngồi trước bàn ăn,vẻ điềm tĩnh.

‘’Sao…Hạo Thiên ,nó mệt làm

sao…mà không ăn được vậy…’’-bà hốt hoảng ,sắc mặt co lại,vẻ thương con.

‘’Dạ,không sao ạ,chỉ không

muốn ra khỏi phòng’’

‘’Chị Hương ơi,anh Thiên

không sao chứ ạ’’-Hạo Minh lo lắng hỏi nó.

‘’Không sao,nhóc’’-nó cố cười

tươi để bà chủ và Hạo Minh kẻo lo chứ thật ra nó cũng không biết hắn bị

gì.(nghe hắn nói ,nó đoán là không sao…chắc trời nắng có ảnh hưởng dây thần

kinh chút…tội nghiệp hắn bị nó nói thế…^_^)

‘’Thôi,cháu mang cho nó chút

đồ ăn…nó không xuống được thì mang lên phòng cũng không sao.’’

‘’Con sẽ đưa lên phòng cậu

chủ cho ạ.’’-tiếng Nhã Hân xen vào,mắt ả hiện rõ vẻ ghen tị.

‘’Không cần,cứ bảo Thy

Hương,nó đem vào cũng được…mà còn bày thằng Hạo Thiên học nữa chứ…nghe đâu…mai

có tiết kiểm tra văn…’’

‘’Đúng ạ,chị Thy Hương chỉ

bảo anh Thiên với.’’-Hạo Minh vẻ mặt hào hứng.

‘’Dạ’’

Nó chỉ biết dạ một tiếng nhỏ

chứ trong lòng đang phân vân.

‘’Không biết ai chỉ bảo ai

nữa.’’


‘’Cậu chủ…ăn tối ạ’’

‘’Không muốn ăn…cô đi xuống

nhờ…’’

‘’Dạ…bữa tối gần xong…cậu chủ

không xuống sẽ không có cơm ăn nữa đâu…’’-nó trêu tức hắn.

‘’Đã bảo xuống đi…’’

Sau tiếng hét của Hạo

Thiên,cánh cửa mở một cái sầm…

Hạo Thiên tức giận nhìn nó…mắt

long song…nhìn như ác quỷ đang định chén thịt con mồi.

Định đưa tay hất đổ khay thức

ăn nhưng nó đã nhanh chân hơn ,bước nhanh vào phòng,đặt ngay ngắn trên

bàn.(nhanh tay không bằng nhanh chân).

‘’Bà chủ bảo tôi đưa lên cho

anh ăn…’’-nó nghiêm túc hẳn,có lẽ vì nó sợ trêu tức hắn lần nữa, không biết nó

sẽ ra nông nỗi nào nữa.

‘’Tôi bảo không cần’’-hắn nói

mà sự tức giận vẫn chưa giảm bớt chút nào.

‘’Ok…không ăn thì tôi cứ đứng

đây…à không…ngồi đây…’’-nói rồi,nó thả mình xuống chiếc ghế sofa bên cạnh.

Thoáng nhìn nó…hắn nhìn đĩa

thức ăn…1 phút,2 phút…

‘’Xong rồi…cô về đi.’’

‘’Cái gì…’’ Nó mở to đôi mắt

có thể mà nhìn xuống đĩa thức ăn…hết nhẵn.Rồi nhìn hắn với ánh mắt khâm phục.

‘’Anh là voi à…’’

‘’Ăn xong rồi…phiền cô ra

khỏi phòng…’’-Không thèm nhìn nó,hắn mở cửa,lấy tay ra hiệu nó bước ra phòng

càng nhanh càng tốt.

‘’Không…’’

Đáp trả lại hành động của

hắn,nó lắc đầu và cứ ngồi yên chỗ.

‘’Ra nhanh…’’

‘’Mẹ anh bảo tôi ‘’chỉ bảo’’

anh…mai có tiết kiểm tra văn mà…’’

‘’Không cần…’’

‘’Không cần cũng không được…tôi

chỉ nghe lời bà chủ …nếu không ưng thuận,cứ việc hỏi bà chủ.’’-Giọng nó đắc

thắng.

Biết chẳng làm được gì với

con nhỏ cứng đầu như nó…hắn chịu thua…( thôi thì trai nhường gái vậy…’’

‘’ok…cứ việc chỉ bảo…’’

‘’phải thế mới đúng là trò

ngoan chứ…’’-nó nói mà nở một nụ cười ‘’thâm độc’’-đang mưu kế gì đây.

Còn hắn ‘’Thách cô làm được gì tôi’’-vừa

nghĩ vừa cười-nụ cười đểu không nói hết được.

‘’Được rồi…làm một đoạn văn

ngắn miêu tả Chí Phèo cho tôi xem’’.

Nói xong,nó ung dung ngồi

uống nước để lại hắn với bộ mặt đang bốc khói.

‘’Cô quá đáng vừa thôi…’’

‘’Đề quá dễ à…’’-mặt nó ngây

thơ,rất’’ baby’’ nhìn hắn.

‘’Chí Phèo là thằng nào…’’

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.