Chương 7

“Cậu tin hay không tùy cậu.”

Phương Dao nhìn tôi chằm chằm.

Một lúc lâu, cô ta bỗng khóc.

“Niệm An.”

“Tớ thật sự hối hận.”

“Chu Dã căn bản không giống những gì tớ tưởng.”

“Trước kia lúc cậu kể chuyện hai người, tớ luôn cảm thấy anh ấy dịu dàng.”

“Anh ấy nhớ ngày sinh nhật của cậu.”

“Biết mua hoa.”

“Biết nói lời ngọt ngào.”

“Cảnh Xuyên thì lúc nào cũng chỉ biết làm việc.”

“Ngày kỷ niệm kết hôn cũng có thể quên.”

“Tớ…”

Cô ta khóc đến run vai.

“Tớ tưởng ở bên Chu Dã sẽ hạnh phúc.”

“Nhưng sau khi đi cùng nhau, anh ấy bắt đầu trách tớ tiêu tiền.”

“Trách tớ không kiếm được nhiều.”

“Công việc thất bại thì trút giận lên tớ.”

“Anh ấy còn nói nếu không phải vì tớ dụ dỗ, anh ấy đã không bỏ cậu.”

Tôi yên lặng nghe.

Không vui.

Cũng chẳng thương hại.

Chỉ thấy hoang đường.

Thứ Phương Dao từng ghen tị là lớp vỏ bên ngoài cuộc hôn nhân của tôi.

Còn thứ Chu Dã từng thèm muốn ở Phương Dao cũng chỉ là hình ảnh cô ta thể hiện trước mặt hắn.

Hắn thích cô ta dịu dàng, biết ngưỡng mộ hắn.

Cô ta thích hắn lãng mạn, biết dỗ dành.

Hai người đều chỉ yêu cảm giác được đối phương thỏa mãn lòng hư vinh.

Đến lúc phải cùng nhau đối mặt với tiền bạc, áp lực và trách nhiệm, thứ gọi là tình yêu đích thực lập tức vỡ nát.

Tôi hỏi “Cậu nói xong chưa?”

Phương Dao ngẩng đầu.

“Niệm An, chúng ta có thể quay lại như trước không?”

Tôi nhìn cô ta thật lâu.

“Không.”

“Vì sao?”

“Cậu đã xin lỗi rồi…”

“Tôi tha thứ hay không không phải phần thưởng cho lời xin lỗi của cậu.”

Tôi bình tĩnh nói.

“Có những cái cốc vỡ có thể dán lại.”

“Nhưng tôi không thiếu cốc.”

“Tại sao phải uống nước bằng một cái cốc đầy vết nứt?”

Mặt Phương Dao trắng bệch.

Tôi bước ngang qua cô ta.

Cô ta đột nhiên kéo tay áo tôi.

“Niệm An!”

“Tớ chẳng còn ai cả.”

Tôi dừng lại.

“Cậu còn chính mình.”

Tôi gỡ tay cô ta ra.

“Ngày trước cậu từng có một người bạn mười năm và một người chồng sáu năm.”

“Là cậu tự tay ném họ đi.”

“Không phải tôi.”

Tôi rời đi.

Không quay đầu.

Lục Cảnh Xuyên hoàn tất ly hôn sau tôi hơn một tháng.

Phương Dao không nhận được căn nhà mà cô ta từng nghĩ đương nhiên thuộc về mình.

Phần tiền cô ta tự ý chuyển đi cũng bị tính khi phân chia tài sản.

Ngoài ra, vì một số khoản nợ liên quan tới chữ ký cá nhân, cô ta phải tự chịu trách nhiệm tương ứng.

Ngày có kết quả, Lục Cảnh Xuyên gọi tôi đi ăn.

Lần này không phải quán cà phê.

Hắn đặt bàn ở một nhà hàng rất đẹp.

Tôi vừa ngồi xuống đã hỏi “Ăn mừng ly hôn à?”

“Ừ.”

“Anh vui như vậy?”

“Khá vui.”

“Vậy sao mặt nghiêm túc thế?”

Hắn nhìn tôi.

“Vì tôi còn chuyện khác.”

Tôi lập tức cảnh giác.

“Chuyện gì?”

Hắn lấy từ túi áo ra một chiếc hộp nhỏ.

Tôi nhìn thấy lập tức đứng bật dậy.

“Lục Cảnh Xuyên!”

Mấy bàn xung quanh đồng loạt nhìn sang.

Hắn cũng ngẩn ra.

“Tôi chưa nói gì mà.”

“Anh cất nó đi.”

“Cô nghĩ là gì?”

“Nhẫn.”

Hắn mở hộp.

Bên trong là một chiếc chìa khóa.

Tôi im lặng.

Hắn cũng im lặng.

Ba giây sau, tôi ngồi xuống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

“Anh tiếp tục đi.”

Khóe miệng hắn giật giật.

“Trưởng phòng Cố tưởng tượng phong phú thật.”

“Tôi về đây.”

“Đừng.”

Hắn lập tức đưa chìa khóa cho tôi.

“Tôi mua một căn nhà mới.”

“Chúc mừng.”

“Cách nhà bố mẹ cô mười phút.”

Tôi nhìn hắn.

“Rồi sao?”

“Nhờ cô giúp tôi xem nội thất.”

“Tại sao là tôi?”

“Vì mắt thẩm mỹ của tôi kém.”

“Anh có thể thuê người.”

“Không muốn.”

“Có thể hỏi bạn bè.”

“Không muốn.”

Tôi nhìn hắn.

“Lục Cảnh Xuyên, anh đang theo đuổi tôi à?”

Hắn im lặng.

Tôi vốn chỉ định trêu.

Không ngờ hắn lại gật đầu.

“Đúng.”

Lần này tới lượt tôi không biết nói gì.

Hắn nhìn thẳng vào tôi.

“Tôi biết thời điểm không tốt.”

“Cả cô và tôi đều vừa kết thúc một cuộc hôn nhân.”

“Cho nên tôi không yêu cầu cô trả lời ngay.”

“Tôi chỉ muốn nói rõ.”

“Ban đầu tôi tìm cô đúng là vì tức giận.”

“Tôi từng nghĩ nếu hai người họ phản bội chúng ta, vậy chúng ta ở bên nhau cho họ xem.”

“Nhưng sau này tôi không còn nghĩ như vậy nữa.”

“Cố Niệm An.”

“Bây giờ tôi muốn ở bên cô không liên quan tới Chu Dã.”

“Cũng không liên quan tới Phương Dao.”

“Chỉ liên quan tới cô.”

Nhà hàng rất yên tĩnh.

Tôi nghe rõ tiếng tim mình đập.

Tôi hỏi “Anh thích tôi ở điểm nào?”

Hắn suy nghĩ rất nghiêm túc.

“Rất nhiều.”

“Ví dụ?”

“Lý trí.”

“Có năng lực.”

“Không giả vờ yếu đuối.”

“Biết mình muốn gì.”

“Còn đẹp.”

Tôi bật cười.

“Câu cuối cùng mới là trọng điểm đúng không?”

“Không.”

Hắn nhìn tôi.

“Trọng điểm là khi ở bên cô, tôi không phải đoán cô đang nghĩ gì.”

“Cô vui sẽ nói vui.”

“Không thích sẽ nói không thích.”

“Cô có thể tự đứng vững, nhưng cũng không cảm thấy nhận sự giúp đỡ của người khác là mất mặt.”

“Ở cạnh cô rất thoải mái.”

Tôi im lặng một lúc.

“Nhưng tôi chưa muốn kết hôn.”

“Tôi cũng chưa hỏi cưới.”

Hắn cầm chiếc chìa khóa lên lắc lắc.

“Chỉ nhờ xem nhà.”

Tôi trừng hắn.

Hắn bật cười.

Tôi không đồng ý quen hắn ngay.

Nhưng tôi cũng không từ chối hắn theo đuổi.

Tôi cần thời gian.

Không phải vì tôi còn yêu Chu Dã.

Mà bởi năm năm hôn nhân khiến tôi cuối cùng hiểu ra một điều.

Yêu một người không thể quan trọng hơn yêu chính mình.

Tôi không muốn vừa bước ra khỏi một mối quan hệ đã vội vàng nhảy vào một mối quan hệ khác.

Lục Cảnh Xuyên cũng không thúc giục.

Hắn thật sự bắt đầu theo đuổi tôi.

Không hoa hồng mỗi ngày.

Không những lời ngọt ngào quá mức.

Hắn chỉ xuất hiện đúng lúc.

Bố tôi tái khám, hắn lái xe đưa đi.

Mẹ tôi muốn mua một chiếc tủ mới, hắn giúp tìm thợ.

Tôi tăng ca, hắn mang đồ ăn tới nhưng nếu tôi nói đang bận, hắn đặt xuống rồi đi.

Có lần công ty tôi gặp vấn đề với một dự án xây dựng, hắn ngồi cùng tôi tới hai giờ sáng phân tích hợp đồng.

Sáng hôm sau vẫn đi làm bình thường.

Tôi hỏi “Anh không mệt à?”

Hắn nói “Có.”

“Vậy sao còn thức?”

“Muốn giúp cô.”

“Không sợ tôi lợi dụng anh?

Hắn nhìn tôi.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.