Chương 4
Một người không chịu cố gắng lại đổ lỗi cho ánh sáng của người bên cạnh quá chói.
Đó không phải tự ti.
Đó là hèn yếu.
Buổi chiều, tôi và Lục Cảnh Xuyên gặp luật sư.
Luật sư họ Tần, hơn bốn mươi tuổi, làm việc rất nhanh gọn.
Sau khi xem chứng từ, ông nói “Vấn đề tình cảm là một chuyện.”
“Vấn đề tài sản lại là chuyện khác.”
“Nếu chứng minh được Chu Dã có hành vi cố ý chuyển dịch tài sản chung của vợ chồng, cô có quyền yêu cầu phân chia bất lợi cho anh ta, thậm chí truy đòi phần tài sản đã bị chuyển.”
“Tuy nhiên phải hành động nhanh.”
Tôi hỏi “Có thể khởi kiện ngay không?”
“Có.”
“Vậy làm.”
Luật sư Tần nhìn tôi.
“Cô không cần suy nghĩ thêm?”
“Không.”
Tôi trả lời không chút do dự.
“Năm năm hôn nhân đã cho tôi đủ thời gian suy nghĩ rồi.”
Bên cạnh, Lục Cảnh Xuyên hơi quay mặt nhìn tôi.
Tôi không để ý.
Tôi ký giấy ủy quyền ngay tại chỗ.
Lục Cảnh Xuyên cũng vậy.
Sau đó chúng tôi đi ngân hàng, công chứng, tìm chứng cứ.
Ba ngày liên tiếp, gần như không có thời gian nghỉ.
Đến ngày thứ tư, Chu Dã gọi cho tôi.
Số điện thoại lạ.
Tôi vừa nghe máy, hắn đã nói “Niệm Niệm.”
Tôi lập tức nhận ra.
Trong lòng không còn đau như lần đầu.
Chỉ còn lạnh.
“Có chuyện gì?”
Chu Dã dường như không ngờ thái độ của tôi lại bình tĩnh như vậy.
Hắn im lặng một lúc.
“Em khỏe không?”
“Rất khỏe.”
“Bố em thế nào rồi?”
Tay tôi lập tức siết c.h.ặ.t.
“Anh biết bố tôi nhập viện?”
“Anh…”
Giọng hắn hơi lúng túng.
“Mẹ em gọi cho mẹ anh, mẹ anh nói với anh.”
“Vậy à.”
Tôi cười.
“Thế mà tôi còn tưởng điện thoại anh hỏng rồi.”
“Niệm Niệm, em đừng nói như vậy.”
“Vậy tôi nên nói thế nào?”
“Cảm ơn anh trong lúc bố tôi nằm viện vẫn bận cùng bạn thân tôi đi tìm tình yêu đích thực?”
Đầu dây bên kia im bặt.
Một lát sau, Chu Dã thở dài.
“Anh biết em hận anh.”
“Nhưng chuyện tình cảm không thể miễn cưỡng.”
“Từ rất lâu rồi anh đã cảm thấy chúng ta không thích hợp.”
“Ở bên em, ngày nào anh cũng phải chạy theo bước chân của em.”
“Em được cấp trên coi trọng, lương tăng liên tục, còn anh…”
“Dừng lại.”
Tôi cắt ngang.
“Anh gọi cho tôi để nói những chuyện này?”
“Không.”
Hắn chần chừ.
“Niệm Niệm, tài khoản ngân hàng của công ty Hưng Thành bị kiểm tra, có phải em làm không?”
Tôi bật cười.
Cuối cùng cũng tới chuyện chính.
“Anh nghĩ sao?”
“Em đừng làm lớn chuyện được không?”
Giọng Chu Dã lập tức gấp gáp.
“Đó là việc làm ăn của anh.”
“Số tiền kia chỉ là anh tạm thời lấy dùng.”
“Sau này kiếm được tiền anh sẽ trả em.”
“Tạm thời lấy?”
Tôi lặp lại bốn chữ ấy.
“Chu Dã, anh lấy bốn trăm ba mươi nghìn từ tài khoản chung mà không nói với tôi một tiếng.”
“Anh gọi đó là tạm thời lấy?”
“Chúng ta là vợ chồng!”
Hắn bỗng nâng giọng.
“Tiền của em chẳng phải cũng là tiền của anh sao?”
Tôi suýt bật cười thành tiếng.
“Lúc ngủ với bạn thân tôi, anh nhớ chúng ta là vợ chồng không?”
Hắn nghẹn lời.
Tôi tiếp tục “Lúc mua vé máy bay bỏ trốn cùng cô ta, anh nhớ tôi là vợ anh không?”
“Lúc chuyển tài sản, anh nhớ không?”
“Bây giờ tiền bị giữ lại, anh mới nhớ chúng ta là vợ chồng?”
“Tôi nói cho anh biết.”
“Muộn rồi.”
Giọng hắn lạnh xuống.
“Cố Niệm An, em nhất định phải tuyệt tình như vậy sao?”
“Tuyệt tình?”
Tôi nhìn cửa kính văn phòng.
Trong kính là gương mặt bình tĩnh của chính mình.
“Người để lại một lá thư rồi bỏ trốn cùng bạn thân của vợ, bây giờ lại trách vợ tuyệt tình.”
“Chu Dã, anh thật sự khiến tôi mở mang tầm mắt.”
Tôi cúp máy.
Ba phút sau, điện thoại lại vang lên.
Lần này là Phương Dao.
Tôi nhìn tên hiển thị trên màn hình thật lâu mới nghe.
“Niệm Niệm…”
Cô ta vừa mở miệng, tôi đã nói “Đừng gọi tôi như vậy.”
Phương Dao nghẹn lại.
“Cậu có thể nghe tớ giải thích không?”
“Tôi đang nghe.”
“Tớ với Chu Dã không cố ý làm tổn thương cậu.”
Tôi bật cười.
“Vậy hai người vô tình ngủ với nhau à?”
“Hay vô tình mua vé cùng chuyến, vô tình nắm tay chụp ảnh, vô tình lấy áo khoác của tôi, vô tình đeo ngọc trai của tôi?”
Giọng cô ta mang theo tiếng khóc.
“Niệm An, tớ thật sự xin lỗi.”
“Nhưng tình cảm tới rồi thì không thể ngăn được.”
“Cậu luôn mạnh mẽ hơn tớ.”
“Không có Chu Dã, cậu vẫn sống tốt.”
“Nhưng tớ khác.”
“Tớ cần một người hiểu tớ.”
Tôi bỗng cảm thấy ghê tởm.
“Phương Dao.”
“Cậu biết điều đáng ghê tởm nhất ở cậu là gì không?”
Cô ta im lặng.
“Không phải cậu yêu chồng tôi.”
“Mà là cậu phản bội tôi xong vẫn muốn biến mình thành người đáng thương.”
“Cậu nói tôi mạnh mẽ nên tôi chịu được.”
“Vậy có phải một người biết bơi thì đáng bị đẩy xuống sông không?”
“Có phải một người có tiền thì đáng bị trộm không?”
“Có phải tôi sống tốt hơn cậu thì cậu có quyền lấy chồng tôi?”
Phương Dao bắt đầu khóc.
“Tớ không có ý đó…”
“Tôi không quan tâm cậu có ý gì.”
“Từ hôm nay đừng liên lạc với tôi nữa.”
“Chuyện tiền bạc sẽ do luật sư xử lý.”
Cô ta lập tức ngừng khóc.
“Luật sư?”
“Niệm An, cậu thật sự muốn kiện sao?”
“Cảnh Xuyên cũng muốn kiện tớ?”
“Tôi không đại diện cho anh ấy.”
“Cậu tự hỏi chồng cậu đi.”
“Niệm An!”
Giọng cô ta lập tức trở nên hoảng loạn.
“Cậu giúp tớ nói với anh ấy được không?”
“Cảnh Xuyên tính khí rất cứng.”
“Nếu anh ấy thật sự làm lớn chuyện, tớ…”
Tôi cắt ngang.
“Phương Dao.”
“Cậu hiểu nhầm một chuyện.”
“Tôi và cậu đã không còn là bạn.”
“Cho nên tôi không có nghĩa vụ giúp cậu.”
Tôi cúp máy.
Lần này, bàn tay tôi không run.
Buổi tối Lục Cảnh Xuyên tới bệnh viện thăm bố tôi.
Tôi hơi bất ngờ.
“Anh tới làm gì?”
“Bố cô nằm viện, đã biết thì nên tới.”
Hắn xách theo trái cây và một hộp dinh dưỡng.
“Với thân phận gì?”
Tôi hỏi.
Hắn khựng lại.
“Bạn.”
Tôi nhìn hắn.
“Chúng ta là bạn từ khi nào?”
“Cùng chung kẻ thù cũng coi như một dạng bạn bè.”
Tôi bật cười.
Hắn cũng cười.
Đó là lần đầu tiên chúng tôi cười thật sự sau khi bị phản bội.
Mẹ tôi nhìn thấy Lục Cảnh Xuyên thì ngẩn ra.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
