Chương 9
Thấy Nhiếp Vân Tiêu không tiếp lời, trưởng tỷ có chút mất mặt, bèn tiếp tục nói “Ngươi mặc y phục cũ đến xem mặt, đủ thấy ngươi không hề coi trọng Tinh Dao.”
Sắc mặt Nhiếp Vân Tiêu không hề thay đổi.
“Bẩm đại cô nương, gia cảnh tại hạ bần hàn, bộ y phục này đã là bộ tốt nhất có thể mặc ra ngoài. Tại hạ tự biết mình không xứng với nhị cô nương, nhưng quý phủ đã truyền lời gọi ta đến xem mặt, nếu không đến, trái lại mới là không tôn trọng nhị cô nương.”
Trưởng tỷ bị hắn dùng lời lẽ không mềm không cứng chặn lại , vẻ mặt hơi ngượng ngùng, cũng không còn hứng thú tiếp tục tra hỏi.
Khi đứng dậy đi ngang qua bên cạnh ta , nàng ghé sát tai, thấp giọng nói “Tinh Dao, muội chọn tới chọn lui, hóa ra tổ mẫu chỉ tìm cho muội được hạng người thế này . Chậc… quả thật rất xứng với muội .”
Nói xong, nàng liền bỏ đi .
Ta nhìn bóng lưng nàng khuất khỏi cửa, sau đó quay sang nói với mẫu thân rằng ta muốn nói riêng với Nhiếp Vân Tiêu vài câu.
Mẫu thân hơi bất ngờ, nhưng vẫn đứng dậy đi ra ngoài.
…
Trong sảnh chỉ còn lại hai người chúng ta .
Nhiếp Vân Tiêu lên tiếng trước , giọng điệu thẳng thắn: “Nhị cô nương không cần lo tại hạ không chịu nổi lời từ chối, quả thật là tại hạ trèo cao. Cô nương còn chịu giữ thể diện cho tại hạ, đủ thấy là người nhân hậu.”
“Ai nói ta không vừa mắt ngươi?”
Ta đi thẳng vào vấn đề: “Ta vừa mắt ngươi. Nhưng ta muốn bàn với Nhiếp công t.ử một vụ làm ăn, không biết ý công t.ử thế nào?”
Hai mắt hắn lập tức sáng lên, sống lưng cũng thẳng hơn.
Kiếp trước , mỗi lần tìm được một vụ làm ăn mới, hắn đều có dáng vẻ này .
Nhiếp Vân Tiêu vào thời điểm này có lẽ vừa bị đại ca làm tiêu tan toàn bộ gia sản, đang lúc nghèo trắng tay, đi đến đâu cũng gặp trở ngại.
Ta lấy từ phía sau ra một chiếc hộp, đẩy đến trước mặt hắn : “Đây là toàn bộ tiền riêng ta tích góp suốt nhiều năm. Mấy ngày trước , ta đã mua lại vài cửa hàng trên phố Tây Nam, còn cụ thể kinh doanh thứ gì sẽ do ngươi quyết định.”
Hắn cúi đầu nhìn chiếc hộp, không lập tức đưa tay nhận lấy mà ngẩng mắt quan sát ta .
“Nàng không sợ ta cầm tiền bỏ trốn sao ?”
“Ngươi có thể thử, ta cũng có thể báo quan.”
Khóe môi Nhiếp Vân Tiêu hơi cong lên.
“Nếu thua lỗ sạch sẽ thì sao ?”
“Ta và ngươi có thể lập khế ước, lợi nhuận chia theo tỷ lệ ngươi ba, ta bảy. So với việc mất trắng vốn liếng, ta nghĩ ngươi càng muốn kiếm được đầy bồn đầy bát. Huống hồ hiện tại ngươi đang cần bạc để xoay xở.”
Hắn hơi nheo mắt, toát lên vẻ giảo hoạt đặc trưng của thương nhân.
“Thành giao.”
Chúng ta vỗ tay lập ước.
Trên mặt hắn thoáng hiện vẻ ngượng ngùng, vành tai cũng ửng lên một lớp đỏ nhạt.
…
Nhiếp Vân Tiêu quả thật là một cao thủ kinh thương.
Chỉ trong vỏn vẹn hai tháng, cửa hàng đã được mở ra , danh tiếng cũng dần truyền rộng.
Hắn mang sổ sách đến cho ta xem, giữa đôi mày khóe mắt tràn đầy vẻ đắc ý không sao che giấu.
“Cứ theo đà này , nếu không xảy ra chuyện ngoài ý muốn , thêm hai tháng nữa là có thể kiếm được lợi nhuận.”
Ta lật xem vài trang rồi khép sổ lại , ngẩng mắt nhìn hắn : “Một tháng.”
Hắn sững sờ: “Cái gì?”
“Một tháng nữa phải có lợi nhuận. Trong vòng một tháng, ta muốn nhìn thấy bạc được đưa vào .”
Nhiếp Vân Tiêu nhíu mày, có chút không hiểu: “Sao nàng phải gấp gáp như vậy ? Tiền bạc kiếm mãi không hết, từ từ tiến tới mới ổn thỏa.”
“Bởi vì ta thiếu tiền.”
Thứ ta thiếu là vốn liếng để thoát thân , cũng là căn cơ để tự mình đứng vững.
Nhưng những lời này không cần phải giải thích cặn kẽ với hắn .
Ta chỉ dừng một lát rồi nói tiếp “Ta vẫn còn vài cây trâm và trang sức, ngươi mang đi cầm luôn, lấy bạc bổ sung vào cửa hàng.”
Hắn cất sổ sách, nghiêm túc nhìn ta : “Ta nhất định sẽ không khiến nàng thất vọng.”
Chúng ta cùng nhau dùng một bữa cơm.
Khi nhắc đến kế hoạch phát triển cửa hàng, hắn nói đến mặt mày hớn hở, hai mắt sáng rực.
Ta cũng đưa ra vài suy nghĩ của mình , nhưng đó đều là kinh nghiệm tích lũy từ kiếp trước , nói ra chẳng qua chỉ nhờ chiếm được lợi thế biết trước mọi chuyện.
Nhưng hắn không biết , chỉ một mực khen ta lợi hại, nói ta suy nghĩ chu toàn , tầm nhìn xa rộng.
Ta được hắn khen đến hơi chột dạ , chỉ có thể cúi đầu ăn vội mấy miếng cơm.
Sau bữa cơm, hắn nói muốn đưa ta trở về.
Chúng ta sóng vai bước đi , sắc trời đã dần tối, trong gió mang theo hơi ẩm.
Khi rẽ qua góc phố, một cỗ xe ngựa chậm rãi đi ngang, rèm xe bị gió thổi vén lên một góc.
Người ngồi bên trong là trưởng tỷ và Thôi Cảnh.
Trưởng tỷ ló nửa gương mặt ra ngoài, ánh mắt đảo qua lại giữa ta và Nhiếp Vân Tiêu, nụ cười đầy thâm ý.
“Ôi chao, trời sắp mưa rồi , sao hai người đến một cỗ xe ngựa cũng không có ? Đáng tiếc xe ngựa này quá nhỏ, nếu không đã có thể gọi hai người lên ngồi cùng.”
Thôi Cảnh ngồi bên cạnh nàng, ánh mắt dừng trên mặt Nhiếp Vân Tiêu trong thoáng chốc, bờ môi hơi mím lại .
Hắn đưa tay lấy một cây dù trong xe, chìa về phía ta : “Ta có dù, có thể cho nhị cô nương mượn.”
Sắc mặt trưởng tỷ hơi thay đổi, lập tức đưa tay giữ hắn lại : “ Nhưng chỉ có một cây dù, lỡ như ta còn chưa về đến nhà mà trời đã mưa thì sao ?”
Nàng lại nghiêng đầu nhìn ta , ý cười không giảm nhưng giọng điệu đã lạnh đi vài phần.
“Tinh Dao, muội đi nhanh một chút, đừng để mưa rơi xuống rồi mới chạy.”
Nói xong, nàng buông rèm xe, giọng nói thấp thoáng vẻ không vui.
“Gió nổi rồi , Thôi công t.ử, chúng ta đi trước đi .”
“Tinh Dao và Nhiếp công t.ử đang lúc tình nồng ý mật, đừng nói dầm mưa, cho dù bị mưa đá đập trúng, bọn họ cũng cam lòng, chàng lo chuyện này làm gì?”
Tiếng bánh xe lộc cộc dần đi xa.
Cái miệng của trưởng tỷ quả nhiên linh nghiệm.
Đi được nửa đường, trời liền đổ mưa.
Những cửa hàng ven đường lần lượt thu dọn sạp, chúng ta tìm kiếm hồi lâu cũng không thấy nơi nào bán dù.
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
