Chương 10
Nhiếp Vân Tiêu kéo ta nép dưới mái hiên một nhà bên đường, hắn đứng phía ngoài, thay ta chắn phần lớn những hạt mưa hắt tới.
Nước mưa chảy dọc theo vai hắn , thấm ướt mảng y phục màu trúc thanh, khiến màu vải trở nên đậm hơn.
Ta nhích lại gần hắn , kéo hắn vào trong: “Ngươi đứng vào trong một chút, đừng để bị ướt.”
Hắn nghiêng mặt nhìn ta , vành tai hơi đỏ nhưng ngoài miệng vẫn cứng rắn.
“Thân thể ta cường tráng, bị ướt một chút cũng không sao .”
Ta không nhịn được bật cười : “Ta không muốn thần tài của mình bị bệnh.”
Nhiếp Vân Tiêu cũng cười , đôi mày cong cong.
“Yên tâm, cho dù bị bệnh, ta vẫn có thể kiếm thật nhiều tiền cho nàng.”
Hắn còn chưa dứt lời, trong màn mưa bỗng vang lên tiếng bước chân.
Có người che dù đi tới.
Người ấy bước đến dưới mái hiên, để lộ một gương mặt quen thuộc.
Thôi Cảnh cầm một cây dù khác trong tay, đưa đến trước mặt ta : “Cầm lấy đi , trời mưa rồi , nàng về trước đi .”
Ta nhìn cây dù, có chút bất ngờ: “Không cần.”
Ánh mắt hắn rời khỏi mặt ta , chuyển sang Nhiếp Vân Tiêu, dừng lại một lúc rồi mới nói “Đây chính là người nàng đã chọn sao ? Ngay cả một cây dù cũng không mua nổi?”
Tiếng mưa tí tách rơi xuống, không khí dưới mái hiên bỗng im lặng trong thoáng chốc.
Thôi Cảnh lạnh lùng cười nhạt: “Nếu đã như vậy , ta cảm thấy nàng cũng không cần ở bên hắn nữa.”
Nhiếp Vân Tiêu lấy từ trong người ra một lượng bạc, nhanh tay nhét vào lòng Thôi Cảnh rồi thuận thế giật lấy cây dù.
“Đa tạ. Vừa rồi ta còn đang lo không tìm được nơi bán dù.”
Hắn đắc ý hất cằm về phía ta .
“Tinh Dao, đi thôi, ta đưa nàng về.”
Ta lập tức chui vào dưới tán dù.
Phía sau truyền đến giọng nói vừa tức giận vừa bực bội của Thôi Cảnh “Ngươi—”
Chúng ta không một ai quay đầu lại .
…
Đến trước cửa nhà, Nhiếp Vân Tiêu thu dù lại , đứng dưới mái hiên gãi đầu rồi bỗng thốt ra một câu không đầu không cuối “Sau này , ta nhất định sẽ đúc cho nàng một cây dù bằng vàng, để nàng có thể nghênh ngang qua phố ngay cả khi trời mưa. Ta còn chuẩn bị cho nàng xe thơm ngựa quý, lộng lẫy sáng ngời, ngồi hay nằm đều thoải mái.”
Nhìn dáng vẻ nghiêm túc nói lời ngốc nghếch của hắn , ta không nhịn được bật cười : “Ta tin ngươi.”
Kiếp trước , hắn quả thật suýt làm cả cỗ xe ngựa bằng vàng ròng, chỉ hận không thể đổi toàn bộ gia sản thành ngân phiếu rồi nhét vào túi ta .
Con người hắn ngoài miệng luôn tính toán chi li, nhưng mỗi khi thật sự bỏ tiền lại chưa từng keo kiệt.
Thấy ta cười , Nhiếp Vân Tiêu cũng nhe răng cười theo, sau đó nhanh ch.óng thu lại vẻ mặt, hạ thấp giọng.
“Hôm nay đã khiến nàng chịu ấm ức rồi .
”
Ta lắc đầu: “Không ấm ức. Chỉ là dùng một lượng bạc mua một cây dù giấy dầu bình thường, quả thật quá đắt. Vừa rồi ngươi quên bảo hắn trả lại tiền thừa rồi .”
Hắn lập tức vỗ đùi, đau lòng đến mức ngũ quan nhăn nhó.
“Ôi chao! Bị tên kia c.h.é.m mất một khoản rồi !”
Kể từ đó, Nhiếp Vân Tiêu quả nhiên không để ta phải chờ quá lâu.
Việc làm ăn của cửa hàng giống như được đả thông hai mạch Nhâm Đốc, chỉ trong thời gian ngắn đã bắt đầu khởi sắc.
Những con số trên sổ sách mỗi ngày một đẹp hơn.
Thành quả mà kiếp trước chúng ta phải mất một năm mới đạt được , kiếp này lại tiết kiệm hơn nửa công sức.
Có lẽ bởi những con đường vòng cần đi đều đã được lược bỏ.
…
Hôm ấy , trưởng tỷ vừa khóc vừa chạy về, một đường xông thẳng vào phòng ta , không nói không rằng đã giơ tay định đ.á.n.h ta .
Ta nhanh tay lẹ mắt, lập tức túm c.h.ặ.t cổ tay nàng.
Nàng giãy hai lần vẫn không thoát được , đôi mắt đỏ hoe trừng ta , hận không thể ăn tươi nuốt sống ta .
Phụ mẫu và tổ mẫu nghe thấy động tĩnh cũng vội vàng chạy tới.
Vừa thấy người đã đông đủ, nước mắt trưởng tỷ lập tức tuôn rơi, nàng chỉ vào ta mắng “Khương Tinh Dao! Lòng dạ của ngươi thật quá độc ác!”
Ta chẳng hiểu chuyện gì: “Ta đã làm gì?”
Nàng vừa nức nở vừa nói : “Tại sao ngươi lại thêu chữ ở mặt trong chiếc mạt ngạch? Ngươi cố ý khiến ta mất mặt! Thôi lão phu nhân không còn thích ta nữa, hôn sự này cũng sắp hỏng rồi ! Giờ ngươi vừa lòng chưa ?”
Đến lúc ấy ta mới hiểu ra , lập tức quay sang nhìn tổ mẫu.
Sắc mặt tổ mẫu hơi thay đổi.
“Tổ mẫu, người đã đưa chiếc mạt ngạch cháu thêu tặng người cho trưởng tỷ sao ? Rõ ràng chính người bảo cháu thêu, chưa từng nói sẽ chuyển tặng cho người khác.”
Bà chột dạ quay mặt đi , không thể trả lời.
Hóa ra là vậy .
Tổ mẫu đã đem chiếc mạt ngạch ta thêu đưa cho trưởng tỷ, bảo nàng dùng nó lấy lòng Thôi lão phu nhân.
Trưởng tỷ nói với Thôi lão phu nhân rằng chiếc mạt ngạch do chính tay nàng thêu, ngụ ý nàng cũng biết thêu hai mặt.
Thôi lão phu nhân vô cùng yêu thích, lật qua lật lại xem rất lâu, sau đó lập tức đeo lên trán, gặp ai cũng khen cháu dâu tương lai khéo tay.
Hôm nay trong cung mở yến, có người hỏi chiếc mạt ngạch ấy do ai thêu, Thôi lão phu nhân liền vui vẻ kéo tay trưởng tỷ, nói rằng đó là tác phẩm của cháu dâu tương lai nhà mình .
Mọi người lập tức hết lời khen ngợi.
Giữa lúc trưởng tỷ đang đắc ý vì nhận được lời tán thưởng của tất cả mọi người , Lạc tiểu thư bỗng nhìn chằm chằm chiếc mạt ngạch rồi nhíu mày.
Nàng quan sát một lát rồi lên tiếng: “Đây rõ ràng là tay nghề của Khương nhị cô nương. Nhị cô nương thường thêu một đóa mai nhỏ ở mặt trong tác phẩm để làm dấu.”
Nụ cười của Thôi lão phu nhân thoáng cứng lại , bà lập tức tháo mạt ngạch xuống, lật mặt trong ra xem.
Bên trong quả nhiên có một đóa mai cánh trắng giản dị, bên cạnh còn có một hàng chữ khải nhỏ như đầu ruồi, thêu rằng: “Tinh Dao kính tặng tổ mẫu.”
Bà ném chiếc mạt ngạch xuống đất, sắc mặt xanh mét rồi xoay người rời đi .
Thôi phu nhân cũng sa sầm mặt đi theo, chỉ để lại một câu tràn đầy thất vọng “Tài nghệ không bằng người khác thì vẫn có thể học, nhưng giả dối lừa gạt lại là phẩm hạnh có vấn đề. Hôn sự này tạm thời gác lại đi .”
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
