Chương 3
Trong vòng năm năm, hắn nhiều lần lập được chiến công hiển hách, trưởng tỷ cũng được phong cáo mệnh phu nhân.
Nhưng trong những bức thư nàng gửi về nhà mẹ đẻ, từng trang giấy đều chứa đầy oán trách, nói Vân tướng quân thô lỗ ít học, nói năng chẳng khác nào bổ củi, uống rượu như rót nước, mở miệng khép miệng đều là chuyện chinh chiến c.h.é.m g.i.ế.c, ngay cả một câu thơ phong nguyệt cũng không ngâm nổi.
Nàng chán ghét sự tẻ nhạt của hắn , khiến phu thê ngày càng xa cách.
Trong mắt người ngoài, họ vẫn phong quang thể diện, nhưng bên trong đã sớm ai sống cuộc đời của người nấy.
Ngày về nhà mẹ đẻ, trưởng tỷ ngồi đối diện ta , ánh mắt dừng trên cây trâm mẫu đơn cài giữa b.úi tóc ta rồi mỉm cười nói “Nếu ngày ấy ta không uống chén trà của muội , cũng không vì đau bụng mà lỡ hẹn, người gả cho Thôi lang hôm nay chưa chắc đã là muội .”
“ Nhưng cũng nhờ âm sai dương thác, cuối cùng ai nấy đều có nơi thuộc về mình .”
Lòng ta chợt siết lại , nhưng ngoài mặt không để lộ dù chỉ nửa phần.
…
Sau khi trở về phủ, Thôi Cảnh im lặng không nói .
Đến đêm, hắn bỗng hỏi ta : “Ngày xem mặt hôm ấy , rốt cuộc nàng đã làm gì?”
Ta trầm ngâm hồi lâu, cuối cùng vẫn thẳng thắn nói ra sự thật.
Thành thân năm năm, ta cứ ngỡ hắn nên hiểu được những khó khăn mà ta đã phải chịu đựng suốt bao năm qua.
Vì thế, ta kể cho hắn nghe tất cả những ấm ức mình phải chịu ở nhà mẹ đẻ từ nhỏ đến lớn.
Sự lạnh nhạt của phụ mẫu, vẻ giả dối của tổ mẫu, thái độ ngạo mạn của trưởng tỷ…
Cả đời này , thứ duy nhất ta tranh thắng được từ tay trưởng tỷ chỉ có Thôi Cảnh.
Ta cứ ngỡ hắn sẽ giống như trước kia , nắm lấy tay ta rồi nói một câu rằng mọi chuyện đều đã qua.
Nhưng sau khi nghe xong, hắn lại cười khổ.
“Thì ra … năm xưa ta cũng có thể cưới được người tốt nhất, chính nàng đã khiến ta bỏ lỡ nàng ấy .”
Thôi Cảnh buông tay ta ra , ánh mắt lạnh nhạt mang theo oán trách.
“Chẳng lẽ nàng không nhìn ra sao ? Từ nhỏ A Man đã luôn rụt rè nhút nhát, lúc nào cũng cảm thấy dung mạo của mình không đẹp .”
“Với gia thế như Thôi gia, đứa trẻ nào sinh ra mà chẳng trắng trẻo đáng yêu như ngọc tạc? Nếu trưởng tỷ của nàng làm mẫu thân của con bé, nó đâu đến mức phải tự ti co rúm như vậy ? Lẽ ra nó phải vừa có tài vừa có sắc, đi đến đâu cũng được người khác yêu thích.”
“Tinh Dao, vì nàng mà A Man trở nên tự ti; vì nàng mà con bé mất đi sự yêu thương của tổ mẫu; cũng vì nàng mà trưởng tỷ của nàng phải gả cho một người nàng ấy không vừa mắt, phu thê bất hòa, dưới gối đến nay vẫn không con.”
Hắn dừng lại , giọng nói khàn đi vài phần.
“Còn ta cũng chỉ có thể miễn cưỡng chấp nhận.”
Ta như bị sét đ.á.n.h, toàn thân cứng đờ.
Hắn đứng dậy đi đến thư phòng, không hề ngoảnh đầu lại .
Mấy ngày sau , ta lấy hết can đảm đi tìm hắn , muốn giải thích, cũng muốn cứu vãn mọi chuyện.
Nhưng hắn đứng bên trong, cách ta một cánh cửa mỏng, chỉ hỏi một câu “Cuộc sống hiện tại có phải là điều nàng mong muốn không ?”
Ta hé miệng, nhưng lại không thể trả lời.
Sau đó, nhị đệ của Thôi Cảnh muốn đứng ra giảng hòa nên âm thầm khuyên nhủ hắn .
Thôi Cảnh chỉ hỏi một câu: “Nếu bảo đệ chọn một người giữa Tinh Dao và trưởng tỷ của nàng ấy , đệ sẽ chọn ai?”
Nhị đệ do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn thành thật đáp: “Đương nhiên là đại tiểu thư Khương gia. Nhưng … chuyện đã thành kết cục, đại tẩu cũng đã rất tốt rồi .”
Nghe vậy , Thôi Cảnh im lặng hồi lâu rồi bỗng cười nhạt: “Ta đường đường là đích t.ử của Thanh Hà Thôi thị, chẳng lẽ lại không xứng với một người tốt nhất sao ?”
Mẹ chồng cũng thường xuyên thở dài, nói dung mạo của A Man là bình thường nhất, cho dù tài học xuất chúng, sau này cũng không thể gả vào gia đình quyền quý, lại khó được phu quân yêu thích, chỉ có thể gả thấp.
Ta nghĩ gả thấp cũng tốt .
Chỉ cần có ta bên cạnh, con bé sẽ được bình an thuận lợi cả đời, phu quân cũng chỉ một lòng với mình nó; nó không cần giống những vị đường tỷ kia vào cung làm phi, càng không phải cuốn vào những cuộc tranh đấu không thấy ánh đao trong chốn cung đình.
Nhưng A Man lại cứ oán trách ta .
Con bé khóc hỏi ta : “Nếu không phải mẫu thân sinh con ra với dung mạo tầm thường thế này , người vào cung hầu giá đã là con, người được sủng ái giữa lục cung cũng nên là con, sao có thể để đường tỷ một mình chiếm hết hào quang?”
Ta nhìn gương mặt tràn đầy ấm ức của con bé, nhất thời không biết phải bắt đầu nói từ đâu .
Ta vất vả nửa đời, thay nó ngăn cản những cuộc tranh đấu trong chốn quyền quý, nhưng nó lại oán ta đã hủy mất con đường bước l*n đ*nh cao của nó.
Hóa ra bất kể ta làm thế nào, trong mắt nó đều là sai trái.
Đời này , ta tranh được Thôi Cảnh, nhưng cũng chính tay đẩy hắn rời xa mình .
Ta bảo vệ được A Man, nhưng nó lại hận ta thấu xương.
Còn trưởng tỷ, chỉ vì chén trà năm ấy của ta mà phải gả cho một người nàng không vừa mắt, phu thê ly tâm, đến nay dưới gối vẫn trống không .
Tranh giành nửa đời, tính toán đủ đường, đến cuối cùng lại chẳng một ai có được kết cục tốt đẹp .
Đêm xuống, ta một mình ngồi dưới ánh đèn, ngọn nến tàn lay lắt, soi căn phòng càng thêm thê lương lạnh lẽo.
Ta chợt nhớ đến câu nói của tổ mẫu trước khi đến Tây Sơn tự năm ấy .
“Nha đầu ấy tâm tư sâu nặng, ngoài mặt không nói nhưng trong lòng đều ghi nhớ cả.”
Giờ nghĩ lại , lời bà nói không sai nửa phần.
Quả thật ta đã ghi nhớ suốt một đời, cũng tính toán suốt một đời.
Nhưng tính tới tính lui, cuối cùng ta lại tính cả chính mình vào trong cục diện ấy .
Ta bị giam hãm bên trong, không ra được , cũng chẳng trốn thoát nổi.
Tựa như rơi xuống địa ngục Vô Gián, cầu một con đường giải thoát cũng không được .
Nếu sớm biết tranh tới tranh lui cuối cùng vẫn chỉ là công dã tràng, vậy năm xưa rốt cuộc ta đã tranh giành điều gì?
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
