Chương 3

Sau ngày hôm đó, Lục Lưu Huỳnh tính kế ta nên danh tiếng đã thối nát hoàn toàn, bắt đầu lâm bệnh nặng không dậy nổi.

Mẫu thân xót ái nữ, trừng mắt lạnh lùng với ta.

Huynh trưởng thương yêu muội muội, coi ta như cái gai trong mắt.

Ngay cả phụ thân cũng nhíu mày quở trách ta "Ngươi không phải vả mặt của A Huỳnh, mà là thể diện của Hầu phủ ta."

"Ta đã tung tin ra ngoài, là nha hoàn đẩy A Huỳnh ngã xuống nước, lại đổ vấy cho ngươi, việc này dừng lại ở đây thôi。"

"Bất kể ngươi dùng cách gì thì vào yến tiệc trong cung ba ngày sau, nữ quyến Hầu phủ nhất định phải tề tựu đầy đủ nhập cung, phá vỡ lời đồn tỷ muội bất hòa。"

Ta ngước mắt nhìn ông ta "Nếu ta không thì sao!"

Ông ta ngước mắt lên, ánh mắt âm trầm "Mẹ nuôi ngươi thui thủi một mình, ta không quên ơn nuôi dưỡng của bà ấy đối với ngươi, đã gửi gắm cố nhân Vân Châu chăm sóc chu đáo rồi."

Hơi thở ta nghẹn lại Hầu gia dùng mẹ ta để uy h**p ta ư?

Ông ta dựa người vào ghế thái sư "Đưa đào đáp lý, không phải uy h**p. Nhớ kỹ, ta là cha ngươi, Hầu phủ mới là cái nhà ngươi nên dùng mạng sống để gìn giữ。"

Ngọn đèn dầu lay động, soi rõ sự lạnh lẽo giữa mày mắt ta Lời của phụ thân, ta ghi nhớ rồi.

Thế nhưng mẫu thân lớn tiếng tuyên bố phải chăm sóc thân thể cho Lục Lưu Huỳnh, không chịu tham gia yến tiệc trong cung.

Huynh trưởng lại càng lấy lý do muội muội bệnh nặng quấn thân, hắn không có tâm trạng bận tâm chuyện khác để làm cái cớ, đến cửa cũng không cho ta bước vào.

Quản sự thả lời ra ngoài, bảo ta rót trà nhận sai, chứng minh sự trong sạch cho Lục Lưu Huỳnh, xoa dịu cơn giận dữ của phu nhân và Thế tử.

Ta hiểu rồi.

Ra khỏi chính viện, ta liền xông thẳng vào Lưu Huỳnh Các của Lục Lưu Huỳnh.

Lúc nàng ta đang bưng huyết yến nằm nửa người trên giường vênh váo sai khiến người hầu.

Ta túm chặt lấy cổ áo nàng ta, lôi xềnh xệch kẻ còn chưa thu lại vẻ đắc ý xuống khỏi giường.

Trong lúc nàng ta hoảng hốt không kịp trở tay, ta đè chết nàng ta xuống bàn trà, giơ tay nhét thẳng một viên thuốc vào miệng nàng ta.

Thanh Tuệ hiểu chuyện, nhanh chóng đưa cho ta một bình trà.

Thế là trong lúc Lục Lưu Huỳnh hoảng sợ giãy giụa, ta đè cằm nàng ta, rót một hơi cạn sạch cả bình trà nóng.

Mới vứt mạnh người ngã nhào xuống đất.

Lục Lưu Huỳnh ngã nhào xuống đất, ho sù sụ không ngừng, ta cúi đầu nhìn xuống nàng ta "Độc dược đã vào bụng rồi, nếu ngươi muốn giữ mạng thì hãy tham gia yến tiệc cho đàng hoàng."

"Còn để bọn họ làm loạn nữa thì cứ chờ chết đi cho ta."

Mặc kệ sự suy sụp của nàng ta, ta quay người bỏ đi.

Phía sau truyền đến tiếng chén trà rơi vỡ cùng tiếng thét gào đến phát cuồng của nàng ta.

Hôm sau, Lục Lưu Huỳnh liền khỏi bệnh nặng, cắn chặt sự căm hận chủ động đề nghị muốn tham gia yến tiệc trong cung.

Yến tiệc qua nửa, Lục Lưu Huỳnh bị đủ loại ánh mắt dòm ngó đến mức đứng ngồi không yên, hằn học chìa tay đòi thuốc giải từ ta.

Ta ngoảnh đầu nhìn nàng ta "Chỉ là viên kẹo đường thôi, ngươi tìm nhiều Thái y thế, không tra ra chẳng phải rất bình thường sao?"

Lục Lưu Huỳnh tức giận đến phát điên.

Ý cười trong mắt ta sâu thêm "Không độc chính là ta giải độc cho ngươi rồi đấy. Sao, ngươi không vừa lòng à?"

Mẫu thân nổi giận lôi đình "Phú quý vinh hoa thiên hạ nhiều như thế, cớ sao ngươi cứ nhất quyết tranh giành với A Huỳnh."

Ta cười "Đúng vậy, vật tốt trên đời nhiều dường ấy, sao bà lại cứ khăng khăng cướp đồ của ta đưa cho nàng ta chứ?"

Mẫu thân ngẩn người, quay đầu sang một bên "Nó không giống."

Đúng là không giống.

Nàng ta được yêu thương, còn ta không được yêu thương.

Chỉ có thế mà thôi.

Cho đến khi pháo hoa thiết thụ ngân hoa bung nở, đám sát thủ đột ngột xông ra.

Giữa lúc cung điện hoảng loạn, thanh đao bén nhất chỉ cách bọn ta chừng ba thước.

Mẫu thân hoảng hốt che chở trước người Lục Lưu Huỳnh.

Ta đứng dậy nghênh chiến địch, chiêu thức nào cũng mang sát ý.

Lục Lưu Huỳnh lại đột ngột vùng ra khỏi vòng tay mẫu thân, nhân lúc ta không đề phòng đẩy mạnh ta thẳng tới dưới lưỡi đao gần nhất.

Lưỡi đao phản chiếu ánh trăng lạnh lẽo, lúc ta xoay người dùng một chiếc trâm đâm thủng cổ họng sát thủ thì cũng bị một đao rạch rách tay.

Thanh đao mà ta xoay người vung lên suýt chút nữa chém đứt đầu Lục Lưu Huỳnh thì đã bị thanh kiếm của Lục Vân Đình cản lại kịp thời.

Mẫu thân dang rộng hai cánh tay chắn trước mặt hai người bọn họ "Ngươi dám sát hại mẫu thân ư?"

Khoảnh khắc sững sờ ngắn ngủi, thanh đao của sát thủ bất chấp tính mạng chém bổ về phía ta.

Ta bị sát thủ vây chặt xung quanh.

Thế nhưng mẫu thân và huynh trưởng lại bảo vệ Lục Lưu Huỳnh cuống cuồng trốn vào trong cung điện, từ đầu đến cuối, không một ai ngoảnh đầu nhìn ta lấy một cái.

Vù!

Chiếc trâm cuối cùng đâm thủng cổ sát thủ, ta liền thấy một đường đao lao vút giữa không trung chuẩn bị sượt qua má Bùi Hưu rồi giáng lên người bệ hạ.

Đó là phú quý vinh hoa dường như đưa tay là có thể với tới của ta, cũng là lá bùa hộ mệnh cho mẹ ta đứng trên đỉnh Hầu phủ.

Thế là, ta đẩy Bùi Hưu ra, lấy lưng làm khiên, một đao đâm xuyên qua người thích khách, đồng thời đỡ thay bệ hạ một nhát cạn.

Đồng tử Bùi Hưu rung lên "Phùng Đồ, ngươi không cần mạng nữa sao!"

Khoảnh khắc tiếp theo, Vũ Lâm Vệ vội vã ùa vào ngự hoa viên.

Thiên tử kinh hãi nhưng không hề hấn gì.

Ta có công cứu giá, lúc bệ hạ hỏi ta muốn cầu xin thứ gì.

Bùi Hưu lặng lẽ đứng bên cạnh ta.

Yết hầu hắn chuyển động, ánh mắt sâu thẳm liếc nhìn ta một cái rồi lại rũ cặp mắt đen.

Hắn tưởng rằng, ta muốn gả cho hắn.

Nhưng thứ ta cầu xin lại là bệ hạ ban cho ta sự chở che của thiên tử, cùng một tiền đồ mở ra tiền lệ chưa từng có.

Bùi Hưu chấn động.

Sau sự việc, hắn hỏi ta "Vì sao ngươi lại cứu ta?"

Ta đáp lại hắn "Ngoại trừ việc mù quáng đui què không nên tích sự gì, ngươi xem ra cũng không đến nỗi gian ác, ta không tài nào trơ mắt nhìn ngươi đi chịu chết được."

Ta đã lừa hắn.

Cướp đàn ông chẳng tính là gì cả, thứ ta muốn cướp là công lao cứu giá trong tay đàn ông, là con đường mây xanh dưới chân đàn ông.

Hắn câm lặng.

Lúc ta nhấc chân định bước đi, hắn hỏi ta "Về hôn sự với nhà họ Bùi, ngươi nghĩ thế nào?"

Lục Lưu Huỳnh tổn hại danh tiếng, nhà họ Bùi không muốn lấy nàng ta.

Nhưng thái độ lại mập mờ chờ đợi thái độ từ nhà họ Lục.

Chẳng qua chỉ là lựa chọn qua lại giữa mấy tỷ muội, chờ xem giá cả mà bán.

Ta khựng bước chân lại, quay đầu nhìn hắn "Báo đáp ân tình không phải là cưỡng ép bắt trâu cúi đầu, ép buộc người ta cả đời bị giam cầm trong hậu viện vuông vức u uất không thành tài。"

"Mà là chúc nàng ấy sắt son kiên định, chúc nàng ấy hiên ngang ngẩng cao đầu, chúc nàng ấy bay cao tựa gió lớn, chúc nàng ấy tiền đồ vạn dặm."

Hắn cứng đờ tại chỗ, sững sờ hồi lâu.

Ta không nhìn hắn nữa.

Từ đầu đến đến cuối, con người hắn vốn không hề nằm trong sự cân nhắc của ta.

Ta vẫn còn trong thâm cung băng bó vết thương, nhận lời khen ngợi, nhận ban thưởng.

Bùi Hưu rời cung sớm hơn ta hai canh giờ đã mang quà cảm ơn nặng trĩu của nhà họ Bùi đến nhà họ Lục.

Lục Lưu Huỳnh chặn quản sự lại làm ầm ĩ một trận lớn.

Quản sự nhà họ Bùi hỏi nàng ta "Nhát đao đại tiểu thư chịu trên tay trong yến tiệc cung đình, lẽ nào nhị tiểu thư thật sự cho rằng thần không biết quỷ không hay sao?"

Nàng ta sợ đến cứng đờ cả người.

Ôm chặt cánh tay mẫu thân run rẩy lẩy bẩy như sàng gạo "Mẫu thân, hắn không cần con nữa rồi. Chắc chắn là tỷ tỷ, là tỷ tỷ muốn đòi lại hôn sự thuộc về tỷ ấy."

"Mẫu thân, tỷ ấy cướp hôn sự của con, liệu có vì con đẩy tỷ ấy mà giết con không? Tỷ ấy có công cứu giá, con sợ lắm."

Ánh mắt mẫu thân chợt lạnh lẽo, bà ta nghiến răng nói “Nó là do ta sinh ra, tất cả mọi thứ của nó đều là của ta.”

Bọn họ ngồi giữa viện, chờ chết cho đến tận đêm khuya.

Ta vừa bước chân vào viện của Hầu phủ thì Lục Vân Đình đã vội vã chặn ngang trước mặt ta.

"Phùng Đồ, nhường lại cây trâm của ngươi cùng phần thưởng của bệ hạ cho Lưu Huỳnh đi."

Lục Lưu Huỳnh đứng sau lưng hắn nép chặt trong lòng mẫu thân, cắn môi, hốc mắt đỏ hoe.

Mẫu thân thấy đôi môi mỏng của ta mím chặt, đôi mày khẽ run lên vì không vui "Ngươi có Hầu phủ, có chỗ dựa, có tiền đồ, còn A Huỳnh chẳng có gì cả."

Vết thương do dao đâm ở ngực hơi đau nhói, ta ngước mắt nhìn bà ta “Ta từ thâm cung trở về, áo choàng đẫm máu, mùi máu tanh và cơn đau nhức vẫn chưa tan biến.”

“Các người không hỏi đến hiểm nguy chốn hoàng cung, không hỏi han sự an nguy của ta, hở miệng ra là đòi phần thưởng do ra dùng mạng sống đổi lấy.”

“Đây là bảo ta nhường lại phần thưởng là một lời hứa của bệ hạ, hay là cố tình chặn ngay cửa dồn ép hung hăng đến cướp đoạt đây?"

Lục Lưu Huỳnh òa khóc nức nở "Tỷ tỷ không muốn thì thôi, cái danh cướp giật này thật sự quá lớn。"

Nàng ta ngẩng đầu nhìn mẫu thân, nước mắt rơi lã chã "Không gả cho Bùi Thế tử cũng chẳng sao, con gái... cả đời sẽ ở bên cạnh mẫu thân."

Lục Vân Đình sầm mặt xuống "Nói cướp nghe khó nghe quá. Nếu không phải ngươi hủy hoại danh tiếng của muội ấy, cướp đoạt thân phận của muội ấy, phá hỏng nhân duyên của muội ấy, lại còn cứu vị hôn phu của muội ấy trong yến tiệc cung đình khiến muội ấy đứng ngồi không yên, khó lòng tự xử, thì muội ấy việc gì phải dựa vào việc ban hôn của bệ hạ mới có thể đứng vững gót chân tại nhà họ Bùi."

"Đó là thứ ngươi vốn dĩ nên đền bù cho A Huỳnh."

Mẫu thân siết chặt bàn tay đang ôm lấy Lục Lưu Huỳnh "Đều là con gái nhà họ Lục, cần gì phải phân chia ta với ngươi. Nó được ban hôn gả cao sang, ngươi mang danh nghĩa đại nghĩa, đối với Hầu phủ chính là đôi bên cùng có lợi."

"Ngươi là con gái nhà họ Lục, phải đặt danh tiếng và tiền đồ của nhà họ Lục lên hàng đầu."

Bộ dạng đồng tâm hiệp lực thù địch của bọn họ mới trông giống như một gia đình.

Còn ta, chỉ là kẻ thù bị mũi giáo của bọn họ chĩa thẳng vào.

Ta bèn cười khẩy một tiếng "Chỉ cần khua môi múa mép là có thể lấy lòng hào phóng của người khác để ban phát. Các người không đau không ngứa, đương nhiên sẽ có được tiếng thơm trọn vẹn. Nếu nỗi đau thấu xương cắt thịt này rơi xuống đầu a huynh và mẫu thân, liệu các người có còn được chính nghĩa ngời ngời, lời lẽ đanh thép như lúc này nữa hay không?"

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.