Chương 13: Dây dưa, trăm sông cùng đổ ra biển

Làm tiệc đầy tháng cho

Đồng Đồng không phải là suy nghĩ nhất thời của Tử Duệ. Thực ra mấy ngày nay anh

luôn suy nghĩ đến vấn đề này.

Tối đó đến quán cà phê

Cẩn Thương gặp khách hàng, vô tình chạm mặt Lục Kỳ Thần và Kiều Việt, hình như

họ cũng hẹn gặp ai đó ở nơi này vì cả hai đều mặc quần áo rất sang trọng. Lí Tử

Duệ chủ động đến chào hỏi, mặc dù quan hệ giữa ba người rất rắc rối và khó xử

nhưng vì có quan hệ làm ăn với nhau nên anh không thể giả vờ như không thấy

được.

Kiều Việt khoác tay Lục

Kỳ Thần, giới thiệu với anh ta về Tử Duệ như thế này: – Kỳ Thần, đây là giám

đốc Lí của công ty Trụ Dương, cũng là người phụ trách hợp đồng với chúng ta. À

phải rồi, anh Lí đây còn là chồng của cô Nhan đấy!

Lục Kỳ Thần hơi nhíu mày,

không hề tỏ ra không quen biết với Tử Duệ rồi đưa tay ra bắt tay anh: -Giám đốc

Lí, lâu lắm không gặp!

Câu nói của Lục Kỳ Thần

cứ như hai người họ vốn đã từng có quan hệ.

Về sau Tử Duệ cứ suy nghĩ

mãi về phản ứng của Lục Kỳ Thần hôm đó, tại sao trước mặt Kiều Việt mà anh ta

lại tỏ ra như đã quen biết Tử Duệ từ lâu, thậm chí còn thẳng thắn nói đến vấn

đề mang thai của Hi Hiểu. Chẳng nhẽ những hành động đó của anh ta chỉ là để giả

bộ “cây ngay không sợ chết đứng” trước mặt người nhà họ Kiều thôi sao?

Thấy Lục Kỳ Thần tỏ ra

như vậy, Tử Duệ cũng tỏ vẻ cởi mở. Hai người phối hợp ăn ý diễn một vở kịch “gặp

gỡ vui vẻ”. Mà đã là đàn ông thì ai chẳng có sự nhạy bén của đàn ông, cho dù

Lục Kỳ Thần có cố tỏ vẻ thản nhiên nhưng anh biết trong đôi mắt sâu thẳm kia là

một ánh nhìn rất lạ kì.

Mặc dù khi nói về chuyện

có thai của Hi Hiểu, anh ta luôn tỏ vẻ quan tâm như một người bạn bình thường,

nhưng trong đôi mắt đó lại ẩn chứa sự xót xa và tiếc nuối. Tử Duệ đột nhiên cảm

thấy có chút cảm động trước biểu cảm này của Lục Kỳ Thần. Nghĩ đến chuyện vợ

của mình từng có tình cảm với người đàn ông này, còn sinh cho anh ta một đứa

con, trái tim Tử Duệ lại thắt lại. Khoảnh khắc ấy khiến cho anh buồn tới mức

không thể tự chủ được bản thân.

Lại liên tưởng đến những

hành động lạ kì của Hi Hiểu mấy hôm nay, thế là sự đố kị như che lấp lí trí

trong anh và biến thành sự h*m m**n đến tột độ ngày hôm ấy. Nhớ lại tấm thân

mềm mại như làn nước của cô nằm dưới cơ thể mình, anh lại không khỏi bật cười.

Hóa ra cô vì sợ anh rời

xa cô, hóa ra cô không có niềm tin với cuộc hôn nhân của hai người, thế nên mới

có hành động lạ kì như vậy, thế nên mới hoang mang như vậy.

Lí Tử Duệ đã nghĩ rất kĩ,

nếu như cố tình không bế đứa bé ra ngoài thì khó tránh khỏi bị người khác nghĩ

giấu đầu hở đuôi, càng khơi gợi sự tò mò của người khác, chẳng có ích lợi gì

cho tiếng tăm của mình. Hơn nữa, anh đoán chắc rằng cho dù có nhận ra thì Lục

Kỳ Thần cũng không dám lớn tiếng khẳng định đó là con anh ta. Quan hệ giữa hai

nhà Kiều, Lục đã như vậy rồi, nếu như dám công khai nhận một đứa con riêng e

rằng chỉ càng gây thêm phiền phức cho bản thân. Mà Kiều Việt chắc chắn không bỏ

qua chuyện này, chẳng có người đàn bà nào lại chấp nhận chuyện như thế này.

Vì vậy cứ theo đà mà tiến

hành. Đứa trẻ vẫn còn nhỏ, có lẽ cũng không đến nỗi quá giống Lục Kỳ Thần như

hai người vẫn tưởng. Thêm nữa, tiệc đầy tháng chẳng qua chỉ là một cái cớ, đâu

nhất thiết phải đưa đứa bé đến buổi tiệc. Có thể là do cả hai người quá nhạy

cảm nên mới tự chuốc lấy phiền phức cho bản thân.

Sau khi đã quyết định

xong, Tử Duệ đã đến đặt bàn ở nhà hàng Đào Nguyên rồi lấy lí do là khoảng thời

gian trước, sức khỏe Hi Hiểu chưa hồi phục hẳn nên giờ mới tổ chức bù tiệc đầy

tháng cho con.

Tiệc đầy tháng vốn chỉ là

một bữa cơm thân mật giữa người trong gia đình, nhưng để thể hiện sự quan trọng

của đứa trẻ, Tử Duệ còn đặc biệt mời rất nhiều đồng nghiệp, bạn làm ăn đến tham

dự. Đương nhiên, bữa tiệc không thể thiếu đối tác làm ăn lớn nhất của Trụ Dương

là Gia Thái.

Hi Hiểu cứ nghĩ bốn người

chạm mặt nhau sẽ là một chuyện hết sức khó xử. Thế nhưng khi e ấp đứng bên cạnh

Tử Duệ, mặc dù trong lòng vẫn còn thoáng qua một nỗi buồn xa xăm nhưng cảm giác

khi đứng trước người xưa của cô đã không còn xót xa và cay đắng như trước nữa.

Tình yêu không phải là

không có thuốc chữa. Dưới sự nhào nặn của hiện thực, thời gian còn là một liều

thuốc còn mạnh hơn cả tình cảm.

Cô mỉm cười bình thản đối

mặt với ánh mắt của họ, bận rộn chào hỏi những vị khách mời, thậm chí còn chẳng

chút nhớ nhung đến những gì đã qua.Trong suốt bữa tiệc, Tử Duệ luôn nắm chặt

tay Hi Hiểu, dáng vẻ như đang che chở cho cô khiến cho tất cả những người đến

dự tiệc ai nấy đều ngưỡng mộ tình cảm của hai người.

Nhưng thật không ngờ,

đúng vào lúc bữa tiệc chuẩn bị kết thúc trong viên mãn thì đột nhiên có ai đó ở

phía sau vỗ vào lưng Tử Duệ. Hai người ngạc nhiên ngoảnh đầu lại, hóa ra là

Nhiễm Nhược San.

Có thể là do vừa mới sinh

không lâu nên khuôn mặt trắng bóc của Nhiễm Nhược San vẫn phảng phất sự mệt

mỏi, yếu ớt: -Anh Tử Duệ!- Nhiễm Nhược San vẫy tay ra ý bảo người phục vụ mang

rượu đến. Tay cầm li rượu hướng về phía Tử Duệ, miệng nở nụ cười: -Dù gì chúng

ta cũng từng có quan hệ thân mật đến như vậy, thế mà có chuyện vui thế này anh

lại không thông báo với tôi một tiếng sao?

Mặc dù xung quanh vô cùng

ồn ào nhưng giọng nói nhẹ nhàng xác lập quan hệ thân thiết giữa hai người lại

gây sự chú ý cho không ít người trong hội trường.

Hi Hiểu cố ý lùi lại sau

một bước, nhưng vừa khẽ cử động thì đã bị người đàn ông đứng bên cạnh đoán được

ra ý nên đã kéo tay cô lại: -Cô Nhiễm, chúng ta hiện giờ đã không còn quan hệ

thân mật ấy nữa rồi…- nói rồi anh chạm ly với Nhiễm Nhược San: -Quan hệ làm ăn

với Thiên Trì chẳng phải cũng chấm dứt rồi sao?

Khuôn mặt Nhiễm Nhược San

chợt sa sầm, rõ ràng là cô ta không ngờ Tử Duệ lại trả lời như vậy. Đang định

mở miệng nói điều gì thì khóe môi Tử Duệ đã nhếch lên: -Hơn nữa với tình hình

sức khỏe của cô Nhiễm hiện nay, dường như vẫn chưa hồi phục hoàn toàn. Nếu như

cứ yêu cầu cô đến tham gia bữa tiệc đầy tháng của con chúng tôi e rằng sẽ gây

ảnh hưởng đến sức khỏe của cô mất!

Hi Hiểu thở phào nhẹ

nhõm, câu trả lời của Tử Duệ không quá l* m*ng nhưng cũng chẳng hề mềm mỏng,

rất phù hợp với hoàn cảnh hiện tại.

Cô ngẩng đầu quan sát

phản ứng của mọi người xung quanh, nhưng không ngờ vừa ngẩng đầu lên đã bắt gặp

đôi mắt long lanh dịu dàng đang nhìn cô. Đó đã từng là đôi mắt mà cô yêu nhất

trên đời, trong suốt tựa làn nước, có thể nhìn thấu mọi tâm sự của cô.

Thế nhưng hiện giờ, tất

cả chỉ còn là một trang nhật kí đã ố vàng.

Hàn huyên thêm vài câu

với Nhiễm Nhược San, Lí Tử Duệ liền kéo tay Hi Hiểu, định lên bục nói vài câu

cám ơn mọi người. Nhưng vừa đi lướt qua vai Nhiễm Nhược San liền nghe thấy một

tiếng “Á”, hai người giật mình ngoảnh đầu lại nhìn, thấy Nhiễm Nhược San ban

nãy còn cười nói nay bỗng nhiên ngã lăn ra đất, cốc rượu vang trên tay rơi

xuống đất vỡ tan, rượu vang đỏ đổ đầy lên chiếc váy màu xanh nhạt của cô.

Tất cả những chuyện này

xảy ra quá đột ngột. Hi Hiểu còn chưa kịp phản ứng gì thì người đàn ông đứng

bên cạnh cô đã lao đến nhanh như một mũi tên: -Nhược San, Nhược San!- anh không

ngừng gọi tên cô: -Nhược San, cô sao thế?

Hi Hiểu cảm thấy không

thể tin được vào cảnh tượng trước mắt, giống hệt như một cảnh tượng sướt mướt

nào đó trong một bộ phim tình cảm ủy mị trên ti vi. Hi Hiểu đứng ngây người

nhìn người được gọi là chồng mình đang ôm chặt bờ vai của người tình cũ. Khoảnh

khắc ấy, đầu óc cô mơ hồ, ngay cả hơi thở dường như cũng bị kẻ khác cướp mất.

Rất nhiều người đứng vây

xung quanh, Lí Tử Duệ vỗ vỗ vào má Nhiễm Nhược San nhưng vẫn chẳng có chút phản

ứng gì. Rồi đột nhiên, Tử Duệ hét lên với Hi Hiểu lúc đó đang đứng ngây dại ở

một bên: -Hi Hiểu, mau gọi cấp cứu!

Đôi mắt lo lắng cùng với

tiếng hét lớn của Tử Duệ như một gáo nước lạnh dội vào khiến cho Hi Hiểu bừng

tỉnh.Cô cúi xuống móc cái điện thoại trong túi ra, luống cuống gọi xe cấp cứu.

Sau khi gọi xong, cô liền đến bên cạnh Tử Duệ thông báo: -Xe cấp cứu đến ngay

bây giờ đấy!

Giọng nói của cô rất

trầm, không biết là nói cho người đang nằm mê man trên nền đất kia nghe hay là

nói cho người đang hoảng loạn đến mất lí trí kia nghe nữa.

Trước khi anh đi theo xe

cấp cứu còn quay lại dặn dò Hi Hiểu: -Hi Hiểu, em lo chuyện ở đây đi nhé, anh

đưa Nhiễm Nhược San tới bệnh viện, xem có vấn đề gì không?

Trước con mắt của biết

bao nhiêu người, cô chỉ có thể nhếch môi giả bộ cao thượng: -Anh đi đi, cứ lo

chăm sóc cho cô Nhiễm là được rồi! Không cần phải lo chuyện bên này đâu!

Một bữa tiệc đầy tháng

vui vẻ cuối cùng lại kết thúc bằng một vụ ồn ào. Lí Tử Duệ đi theo xe cấp cứu

đưa Nhiễm Nhược San vào bệnh viện, để lại một mình Hi Hiểu ở lại thanh toán và

giải quyết nốt mọi vấn đề.

Thế nhưng, ai mà biết

được, khi chỉ còn lại một mình đối mặt với sự tĩnh mịch đến gai người ở hội

trường, nhớ lại ánh mắt hoang mang của anh trước khi đi, tâm trạng cô sẽ như

thế nào?

Cô thu dọn qua loa vài

thứ, đeo ba lô lên vai rồi đi ra ngoài, định bắt một chiếc taxi về nhà. Vừa

ngẩng đầu lên thì một chiếc xe hơi chờ tới, đỗ xịch ngay trước mặt cô.

Cánh cửa kính ô tô từ từ

hạ xuống, là Lục Kỳ Thần.

Anh hơi nhíu mày, gật đầu

với cô ra ý: -Lên xe đi!

Vẫn là giọng nói như ra

lệnh ấy…khoảnh khắc ấy….cô cảm thấy mọi thứ như trở lại trước đây. Hi Hiểu khẽ

mỉm cười, cố tỏ ra vui vẻ:- Không cần đâu, tôi đi taxi cũng được!

Nói rồi cô quay người bỏ

đi.

Nhưng mới đi được vài

bước lại nghe thấy tiếng còi ở phía sau, một tiếng, hai tiếng…khó chịu và cố chấp.

Tất cả những ánh mắt xung quanh đều đổ về phía cô. Hi Hiểu cảm thấy thật khó

xử, đang định đi thẳng đến ngã rẽ trước mặt thì đột nhiên xe của Lục Kỳ Thần đã

chờ đến trước mặt cô: -Nhan Hi Hiểu, lên xe đi!

Lại từ chối nữa e sẽ

khiến cho Lục Kỳ Thần sinh nghi, Hi Hiểu ngây người suy nghĩ một lát rồi chậm

rãi ngồi vào xe.

Tiếng sập cửa xe dường

như đã nhốt chặt không khí ở trong xe lại. Ở trong bầu không khí ấy, Hi Hiểu

chỉ cảm thấy ngột ngạt. Lục Kỳ Thần vẫn giữ thói quen chuyên tâm lái xe mà

không nói chuyện như trước đây. Suốt cả quãng đường, hai người chỉ im lặng

không nói nửa lời, sự yên tĩnh lên đến đỉnh điểm.

Nhưng như thế cũng tốt,

càng tránh khỏi động chạm đến những vấn đề gây khó xử cho cả hai.

Hi Hiểu cứ mải đắm chìm

trong những suy nghĩ ấy, bất giác bờ môi khẽ nhếch lên chua xót. Nghiêng đầu

nhìn ra ngoài cửa sổ, cô cứ tưởng rằng sau khi đưa cô về đến nhà, anh ta sẽ tự

động rời đi, nào ngờ cô vừa xuống xe, anh ta đã xuống theo.

-Lục Kỳ Thần, cám ơn

anh!- Nhan Hi Hiểu vội vã dừng bước: -Đến nhà tôi rồi, anh hãy về đi!

Lục Kỳ Thần nhướn mày,

cao giọng nói: -Không mời anh vào nhà sao?

-Không cần đâu, trong nhà

có trẻ con nên bừa bộn lắm, lần sau mời anh ghé thăm sau!- Hi Hiểu cố gượng

cười: -Kiều tiểu thư chắc là đang nóng ruột đợi anh đấy, anh mau quay về thì

tốt hơn!

Lục Kỳ Thần nghe vậy

nhưng chẳng hề có ý bỏ đi, ngược lại trong ánh mắt còn ánh lên cái nhìn sắc

nhọn, giống như nhìn xuyên thấu trái tim cô: -Nhan Hi Hiểu, em không giấu nổi

anh đâu!

Chỉ một câu đó thôi cũng

có thể khiến cho mọi hàng rào phòng ngự của Hi Hiểu như sụp đổ.

-Lục Kỳ Thần…- cô nhíu

mày: -Nếu như anh đã biết rõ trong lòng thì tốt nhất nên biết dừng bước đúng

lúc. Đừng nên làm ra những chuyện không có lợi cho cả đôi bên!

-Anh biết!- Lục Kỳ Thần

hạ giọng: -Anh chỉ định nhìn con một cái rồi sẽ đi ngay!

Đối mặt với Lục Kỳ Thần

lúc này. Nhớ lại những kỉ niệm quá khứ, làm sao cô có thể từ chối yêu cầu này

của anh đây?

Hi Hiểu không bao giờ có

thể tưởng tượng được tất cả những suy tính của cô và Tử Duệ lại bị phá vỡ chỉ bằng

một câu “không giấu nổi” của Lục Kỳ Thần. Cô ngoảnh sang nhìn Lục Kỳ Thần, thấy

anh ta đang nhìn Đồng Đồng, khuôn mặt hiện lên vẻ dịu dàng chưa từng có từ

trước đến nay: -Đứa bé tên là gì?

-Lí Duyệt Đồng!- Hi Hiểu

cộc lốc: -Lục Kỳ Thần, anh nhìn xong rồi thì đi đi!

-Nó rất giống anh!

-Đó chỉ là bởi vì tôi quá

đen đủi!- Hi Hiểu lạnh lùng: -Một lần dính ngay, hơn nữa lại không thể phá

thai. Lục Kỳ Thần, có phải chính bản thân anh không sao thoát ra được nên mới

nguyền rủa tôi phải không?

-Em nói thế là ý gì?

-Giây phút biết được mình

có thai, suy nghĩ đầu tiên trong đầu tôi là phá nó đi. Tôi cũng cần phải có

cuộc sống mới của tôi, tôi không thể để cơn ác mộng là anh hủy hoại cả đời tôi

như vậy được. Thế nhưng, bác sĩ nói với tôi rằng, vách t* c*ng của tôi quá

mỏng, không thể nạo phá thai được…- cô mơ hồ hồi tưởng lại quá khứ: -Một khi

liều mạng phá thai, rất có thể tôi sẽ không thể sinh con được nữa!

-Còn anh…Lục Kỳ Thần…- cô

ngoảnh đầu lại nhìn anh: -Nếu chỉ là vì để giấu anh thì đâu có đáng để tôi phải

mạo hiểm như thế này?

-Hi Hiểu, em nên nói cho

anh biết!- Lục Kỳ Thần nhíu mày: -Kể từ khi Kiều Việt nói rằng em có thai, anh

đã cảm thấy trong chuyện này chắc chắn có ẩn tình. Em là một người bảo thủ,

truyền thống như vậy, anh rất hiểu con người em, làm sao có thể cùng người

khác…nhanh như thế được?

-Trong con mắt anh tôi là

người bảo thủ, truyền thống, nhưng trong mắt người khác thì chưa chắc…- Nhan Hi

Hiểu ngắt lời, nói bằng giọng điệu như người xa lạ: -Lục Kỳ Thần, tôi biết đây

là chuyện lớn, vốn cũng không định giấu anh. Nhưng tôi hi vọng rằng sau này anh

có thể im lặng, cứ coi như đứa bé này chẳng có quan hệ gì với anh hết. Tôi đã

có gia đình, Tử Duệ rất yêu thương tôi, tôi cũng rất yêu anh ấy.Còn anh, anh

sau này cũng có gia đình của mình.Còn con tôi cũng đang được sống trong một gia

đình yên ấm.

-Lí Tử Duệ yêu em sao?-

Lục Kỳ Thần cười khẩy, cứ như thể đó là một câu chuyện hết sức nực cười: -Nhan

Hi Hiểu, em cảm thấy người đàn ông ấy yêu em thật sao? Đó là tình yêu sao? Yêu

em mà lại ôm một người đàn bà khác ngay trong bữa tiệc đầy tháng của con mình

sao?

-Rốt cuộc anh có tư cách

gì mà chỉ trích chúng tôi?- Hi Hiểu nổi cơn thịnh nộ: -Lục Kỳ Thần, anh lúc đó

thì yêu tôi lắm chắc? Yêu đến mức luôn miệng nói có chết cũng không rời tôi lấy

nửa bước, thế mà lại đi hẹn ước với một tiểu thư con nhà giàu có?

-Hi Hiểu

-Tôi nói cho anh biết,

Lục Kỳ Thần…- hơi thở của cô trở nên gấp gáp, cô không tự chủ được lùi lại sau

mấy bước: -Hôm nay tôi cho anh gặp Đồng Đồng là bởi vì những kỉ niệm tốt đẹp

trong quá khứ của chúng ta, sau này chúng ta chẳng còn quan hệ gì hết. Vì vậy,

mời anh đi ngay cho!

Cô tức tối đưa tay ra mở

toang cửa, ra ý mời Lục Kỳ Thần đi ra.

Ánh mắt sắc sảo của Lục

Kỳ Thần ban nãy nay bỗng trở nên bối rối và bất lực. Anh xoay người lại nhìn

Đồng Đồng, vẻ như lưu luyến không muốn bỏ đi, miệng mấp máy định nói gì đó

nhưng lại thôi: -Hi Hiểu….

Trong con mắt của Hi

Hiểu, bộ dạng Lục Kỳ Thần lúc này chẳng khác nào giả tạo. Cô lấy sức kéo thật

mạnh, nóng nảy đẩy anh ta ra khỏi cửa: -Lục Kỳ Thần, anh đi đi!

-Hi Hiểu…..

-Lục Kỳ Thần, anh hi sinh

nhiều như vậy là vì cái gì? Chẳng phải là để dựa vào thế lực nhà họ Kiều cứu

lấy Đường Đô hay sao? Dù gì cũng đã chấp nhận mất đi nhiều thứ như vậy rồi, chi

bằng dứt khoát buông tay cho xong!- Hi Hiểu nhìn chằm chằm vào anh: -Anh yên

tâm, Đồng Đồng sẽ ở với tôi, sẽ không gây trở ngại cho chuyện lớn của anh đâu!

Lục Kỳ Thần lặng nhìn Hi

Hiểu hồi lâu rồi buồn bã quay người bỏ đi.

Nghe thấy tiếng cửa đóng

sầm lại, Hi Hiểu như người vừa bị rút hết sức lực, cô kiệt sức ngồi phịch xuống

ghế. Bao nhiêu suy tính để giấu diếm thế mà lại bị người đàn ông ấy dễ dàng

phát hiện ra. Con đường sau này sẽ còn đầy chông gai, sống chết ra sao còn chưa

biết được.

Ngồi ngây như phỗng trên

ghế sô pha, trong đầu Hi Hiểu lại hiện lên hình ảnh Tử Duệ bảo cô gọi xe cấp

cứu lúc đó. Vẻ mặt lo lắng và hốt hoảng của anh lúc ấy gần như hiện rõ hết lên

trên mặt, chẳng chút che đậy. Cứ nhớ đến vẻ mặt Tử Duệ lúc ấy lại khiến cho

trái tim Hi Hiểu đau nhói.

Ngẩng đầu nhìn lên đồng

hồ, đã là 5 giờ 40 phút, cách bữa tiệc đã hơn ba tiếng đồng hồ, thế mà Tử Duệ

vẫn chưa quay lại.

8 giờ 20 phút, trời đã

tối đen, vẫn không thấy bóng dáng của Tử Duệ quay về.

Chiếc đồng hồ tích tắc

treo trên tường giờ chẳng khác gì một dụng cụ giày vò Hi Hiểu. Mỗi một giây qua

đi đều khiến cho trái tim cô đau đớn như bị ai bóp nghẹt. Dặn dò dì Cố bế con

vào phòng nghỉ ngơi xong, cô liền thu mình trên ghế sô pha, cô độc chờ đợi Lí

Tử Duệ quay trở về.

Không biết trong khi chờ

đợi cô đã tỉnh lại bao nhiêu lần. Không biết đã bao nhiêu lần cô chìm đắm trong

sự lo lắng và đau khổ. Bên tai cô cứ vang vọng tiếng bước chân của Tử Duệ, cứ

như là ảo giác bủa vây con người cô.

Hi Hiểu không biết rằng

cô cứ chờ đợi như vậy suốt cả một đêm dài. Đến khi được giải thoát thì đã là 10

giờ 26 phút sáng.

Rõ ràng là Lí Tử Duệ đã

phải trải qua một đêm thức trắng, hai mắt thâm quầng, bộ dạng lo lắng và mệt

mỏi. Nhìn thấy Hi Hiểu đang ngồi trên ghế sô pha đợi anh, đôi mắt buồn bã khẽ

chớp chớp: -Bác sĩ nói Nhiễm Nhược San bị thiếu dinh dưỡng nên mới ngất đi như

vậy. Cô ta một thân một mình, không có ai chăm sóc cho nên anh mới….

-Thế nên anh mới cả đêm

không về?- Hi Hiểu ngắt lời anh, chậm rãi nheo mắt lại: -Tử Duệ, anh đã vất vả

rồi!

-Hi Hiểu, anh định gọi

điện cho em, nhưng mà anh không mang theo điện thoại…- Tử Duệ giải thích -Nhược San lại không thể không có người chăm sóc, thế nên anh mới không thể về

để nói với em được!

Anh vừa giải thích vừa

tiến lại gần cô, nhẹ nhàng hôn lên trán cô vừa như an ủi, vừa như dỗ dành: -Anh

biết vợ anh đã mất ngủ cả đêm phải không? Lần sau có thế nào đi nữa anh cũng sẽ

về nhà nói với em một câu, không để em phải lo lắng như vậy nữa, có được không?

Hi Hiểu chẳng phải là một

cô bé mới yêu, gặp phải những tình cảnh này phải cố gắng truy hỏi cho ra, khiến

cho đôi bên đều khó xử. Dù sao anh cũng đã biết sai, nên biết dừng lại đúng

lúc, thế mới là phong thái của một người vợ hiền. Nghĩ vậy cô liền chuyển chủ

đề: -Lục Kỳ Thần đã biết chuyện rồi!

-Biết cái gì?- hình như

anh chưa kịp phản ứng lại với những gì cô nói, lông mày vẫn nhăn tít lại, nhưng

chỉ một giây sau, anh giật mình nhìn cô: -Em nói là, hắn ta….

-Đúng, anh ta biết được

thân phận của Đồng Đồng rồi…- Hi Hiểu cười như mếu: -Lúc anh không có nhà, anh

ta đã đến thăm Đồng Đồng.

Cô điềm đạm kể lại cho

anh nghe toàn bộ quá trình Lục Kỳ Thần đến nhà mình như thế nào. Sắc mặt của Tử

Duệ từ xanh chuyển sang trắng, cuối cùng trở lại với vẻ màu xám xịt mệt mỏi như

ban đầu, sau đó khẽ thở dài: -Có thể….đây là một chuyện tốt!

-Anh ta chẳng phải là kẻ

ngốc, biết rằng chuyện này nói ra sẽ chẳng có lợi gì cho chúng ta…- Lí Tử Duệ

nhíu mày: Nhà họ Kiều luôn theo dõi sát sao anh ta, làm sao anh dám làm càn

chứ?

Hi Hiểu gật đầu, đứng dậy

định đi vào phòng ngủ liền bị Tử Duệ kéo tay lại: -Em đi đâu thế?

Cô lườm anh chẳng chút

thiện cảm: -Đi ngủ! Nằm trên ghế sô pha cả đêm, xương cốt rệu rạo hết cả rồi!

Lí Tử Duệ cười giả lả rồi

theo cô vào phòng ngủ. Hai người còn nói chuyện thêm một lúc nữa rồi mới chìm

vào giấc ngủ.

Nói thật lòng thực ra Hi

Hiểu cũng rất để bụng chuyện Tử Duệ cả đêm không về vì chăm sóc cho một người

phụ nữ khác. Thậm chí cô còn suy đoán này nọ, nghĩ rằng Nhiễm Nhược San hôm đó

ngất đi không biết là thật hay chỉ là giả vờ?

Sao mà ngất đúng lúc thế?

Hi Hiểu nghĩ đi nghĩ lại, đúng vào lúc mọi người chuẩn bị ra về thì lại xảy ra

chuyện đáng mỉa mai này. Xét về tổng thể thì mô típ này giống hệt như các tình

tiết trong phim tình cảm vớ vẩn mà cô vẫn thường xem.

-Tử Duệ…- nhìn thấy người

đàn ông đang nằm trên giường đã mở mắt ra, Hi Hiểu liền véo cánh tay anh,

nghiêm nghị hỏi: -Anh nói đi, giữa em và Nhiễm Nhược San, ai là kẻ thứ ba, ai

là người bị bỏ rơi?

Lí Tử Duệ cau mày: -Em

hỏi vớ vẩn gì thế?

-Em đang nói, giữa ba

chúng ta…- Hi Hiểu ngồi dậy: -Anh nghĩ xem, lúc đó chúng ta kết hôn, rõ ràng

lúc đó anh vẫn còn vương vấn với Nhiễm Nhược San, thực ra kết hôn với em một

phần là vì lợi ích, phần khác là vì tức tối với cô ta. Anh muốn lấy một cuộc

sống êm ấm để trả thù sự bạc bẽo của cô ta phải không?

-Nhan Hi Hiểu, có phải em

nhàn cư vi bất thiện không hả?- rõ ràng là không muốn nhắc lại chuyện cũ nên

khi Hi Hiểu nói đến chuyện này, Lí Tử Duệ cau mày tỏ vẻ không vui: -Đang yên

đang lành lại đi nói đến chuyện này!

-Em chỉ nói một cách

khách quan thôi…- cô gạt tay anh ra, cố ý nói tiếp: -Anh còn nhớ lần đầu tiên

anh và Nhiễm Nhược San gặp nhau ở nhà mình không? Lúc đó em mới từ bệnh viện

về, nhìn thấy hai người đột nhiên cảm thấy muốn bật khóc. Lúc bác sĩ nói em

không thể phá thai em còn không khóc, thế mà nhìn thấy bộ dạng lưu luyến không

rời của hai người, tự nhiên trong lòng lại cảm thấy ấm ức.

-Ngoài mặt vẫn tỏ vẻ thản

nhiên như không có gì, thực ra trong lòng lại không đừng được nghĩ rằng: Nhan

Hi Hiểu, mày là cái thá gì chứ?

-Nhiễm Nhược San người ta

mặc dù đã chia tay với Lí Tử Duệ nhưng đôi bên vẫn còn tình cảm với nhau. Còn

mày tự dưng không biết ở đâu chen chân vào, thế chẳng phải là kẻ thứ ba như

người ta thường nói thì là gì?

-Về sau nghĩ lại thấy

mình cũng chẳng thể làm kẻ thứ ba…- cô cười như mếu:- Kẻ thứ ba chen chân vào

trên danh nghĩa là có tình cảm, nhưng em là cái thá gì chứ? Chẳng qua chỉ là

một kẻ bị bỏ rơi mà thôi!

-Lí Tử Duệ, tối qua lúc

anh không về nhà, em đột nhiên nhớ lại những chuyện cũ, cảm thấy mình đã trưởng

thành hơn nhiều…- cô nhìn sang anh, nhướn cao lông mày, miệng nở nụ cười quen

thuộc: -Với tình cảm của chúng ta hiện giờ, liệu em có thể được coi là đã

chuyển từ vị trí kẻ thứ ba lên một cấp độ khác không? Cái cấp độ mà có thể coi

là một kẻ thứ ba thành công đã trở thành một vai chính trong một cuộc hôn nhân

ấy?

Nhìn đôi mắt long lanh

của Hi Hiểu, Tử Duệ hiểu rõ cô đang ám chỉ điều gì. Anh mím môi rồi bật cười,

siết chặt tay cô giữa hai lòng bàn tay: -Anh hiểu ý của em, nhưng chẳng phải

anh cũng giống như em, là một kẻ li gián tình cảm thành công giữa em và Lục Kỳ

Thần sao?

-Anh không chỉ cướp đi

người yêu của anh ta mà còn cướp mất đứa con của anh ta…- anh cười nhạt:- Vụ

kinh doanh này anh làm ăn cũng khá đấy chứ? Hi Hiểu, liệu có phải rồi sẽ có một

ngày em chán ghét anh, thế nên mới cho anh một cái tội danh “kẻ bị bỏ rơi”

không?

Hi Hiểu sững người -Không đâu!

-Đáp án của anh cũng là

hai chữ ấy!- Lí Tử Duệ thở dài: -Nếu như những gì mà anh đã làm tối qua khiến

cho em không yên tâm, vậy thì anh có thể khẳng định chắc chắn với em rằng, có

những người thích quay trở lại với tình yêu xưa, nhưng Lí Tử Duệ này có một lẽ

sống riêng, bất cứ là chuyện gì, tình yêu hay sự nghiệp đều không bao giờ quay

đầu lại!

-Còn em, Nhan Hi Hiểu, em

sẽ mãi là hiện tại của anh!- anh nhoẻn miệng cười. Một người không biết nói

chuyện yêu đương như anh cuối cùng lại có thể nói ra những câu nói ngọt ngào

đến vậy.

Trái tim Hi Hiểu phút

chốc cảm thấy ấm áp hơn nhiều, những lo âu của ngày hôm qua dường như đã biến

mất, cô lấy lại sự điềm đạm thường ngày.

Nhưng Lí Tử Duệ thường

nói, cuộc sống như một thị trường, không thể nào cứ bình thản mới được. Vì vậy

càng “trời yên bể lặng” thì càng ẩn chứa nhiều nguy cơ.

Hi Hiểu thường cảm thấy

cái luận điểm này có chút lo bò trắng răng. Còn về Đồng Đồng, cho dù Lục Kỳ

Thần có biết thân phận thật sự của nó thì anh ta cũng chẳng dám đến lần thứ

hai. Dường như tất cả những gì mà hai người lo lắng chỉ là những câu chuyện nực

cười. Hi Hiểu nói đùa cũng may cô sinh con gái, thế nên không cần phải đối mặt

với cảnh tranh giành con cháu nối dõi như ở trong phim.

Lí Tử Duệ chúi đầu chơi

đùa Đồng Đồng mới tám tháng tuổi ở trong nôi, chẳng buồn ngẩng đầu lên nói:-

Nghe nói Lục Kỳ Thần và Kiều Việt chuẩn bị kết hôn đấy!

-Hả?- Hi Hiểu mỉm cười -Bọn họ kết hôn từ lâu rồi!

-Sao em lại nói vậy?

-Thực ra chuyện Lục Kỳ

Thần vào tù cũng có vẻ gì đó như là chịu tội thay. Lúc đó anh ta chỉ là một

nhân viên trong bộ phận kế hoạch của Gia Thái, mối quan hệ với Kiều Việt cũng

chỉ là mới chớm, thế nên cũng chưa thể nào gia nhập sâu vào tập đoàn Gia Thái

được. Với khả năng của anh ta, e là muốn bòn rút tiền vốn cũng là chuyện khó

khăn!

-Em thật là hiểu anh ta!-

Lí Tử Duệ nhướn mày, khóe môi khẽ nhếch lên: -À, nói một cách khác thì với tư

cách là chồng thì anh có thể ghen được rồi đấy!

-Biến đi!- Hi Hiểu mắng

yêu Tử Duệ: -Cho dù em có hiểu về Lục Kỳ Thần đến đâu thì giờ cũng chẳng còn

chút dây dưa gì với anh ta nữa, chứ không như ai đó, sẵn sàng ôm bạn gái chạy

như bay đến bệnh viện ngay trong bữa tiệc đầy tháng của con gái, hơn nữa còn

lao tâm khổ tứ lo lắng cho chuyện hôn nhân của cô ta nữa chứ.

Lí Tử Duệ sầm mặt xuống -Thế nhưng cô ấy có đi tìm người mà anh giới thiệu cho đâu. Nhiễm Nhược San là

một người phụ nữ kiêu hãnh, đã đến nước này rồi mà vẫn giữ nguyên tính kiêu

ngạo, đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ!

-Trong lòng rất có thể đã

khóc thầm rồi đấy!- Hi Hiểu cắn một miếng dưa chuột rồi kề phần còn lại vào

miệng Tử Duệ: -Lần trước em vô tình gặp Nhiễm Nhược San, phát hiện ra cô ta

đang đi cùng với một người đàn ông, cử chỉ rất thân mật, xem ra cũng rất hạnh

phúc!

-Hả?- Tử Duệ kinh ngạc -Với một người đàn ông á?

-Lí Tử Duệ, anh đang ghen

đấy à?- Hi Hiểu bất mãn lao đến bẹo má Tử Duệ: -Chuyện này thì có gì ghê gớm

chứ. Nếu em là cô ta, em cũng không để người yêu cũ của mình giới thiệu bạn

trai mới cho đâu!

Nhìn thấy Tử Duệ đau đến

mức mặt méo xệch đi, Hi Hiểu vênh mặt nói: -Vì vậy, chi bằng cứ âm thầm tìm

kiếm một người khác còn hơn. Đến khi ván đã đóng thuyền sẽ mặt mày rạng rỡ xuất

hiện trước bạn trai cũ, cho anh ta thấy rằng: Lúc đó anh bỏ tôi chẳng thương

tiếc, không có anh tôi không những vẫn sống được mà còn sống rất tốt nữa là

khác!

-Đàn bà đều có tâm lí này

sao?

Hi Hiểu gật đầu: -Đúng

vậy, đâu chỉ có đàn bà, thực ra con người ai chẳng thích sĩ diện. Nói đi nói

lại, chỉ có lúc về nhà nằm ngủ đó mới là không gian riêng tư của chính mình,

chứ còn hàng ngày ai chả sống để cho người khác nhìn vào?

-Ừ, Nhiễm Nhược San luôn

coi sắc đẹp là vũ khí- Lí Tử Duệ không hề phủ định: -Rất nhiều đàn ông đều bị

sắc đẹp của phụ nữ làm cho mờ mắt. Nhiễm Nhược San được như vậy cũng coi như là

một việc tốt, hi vọng sau này không xảy ra chuyện gì nữa!

-Tại sao giờ anh lại quan

tâm đến Nhiễm Nhược San thế?- Hi Hiểu cuối cùng không chịu được cái bộ dạng

nghiêm túc khi nói về người yêu cũ của Tử Duệ nữa, cô cao giọng: -Tử Duệ, anh nói

hết chưa hả?

Tử Duệ bật cười, dang tay

ra ôm chặt lấy bờ vai đang tức run lên của Hi Hiểu: -Em còn nhớ chuyện xảy ra ở

bữa tiệc đầy tháng con à?

-Đương nhên là nhớ- Hi

Hiểu nghiến răng:-Nếu quên thì thật có lỗi với anh!

-Ha ha…- Lí Tử Duệ cười

khanh khách, đột nhiên cảm thấy bộ dạng ghen tuông của Hi Hiểu thật đáng yêu -Anh biết tâm trạng của em lúc đó. Có phải em cảm thấy chuyện này xảy ra quá

trùng hợp không?

-Vốn dĩ là như vậy còn

gì?

-Anh cũng thấy thế- Tử

Duệ gật đầu: -Thế nhưng lúc đó biết bao nhiêu là người, lẽ nào lại vạch rõ chân

tướng sự thật chẳng cho người ta chút thể diện nào?Mặc dù Nhiễm Nhược San là tự

tạo ra nghiệp chướng nên mới lâm vào hoàn cảnh như ngày hôm nay, thế nhưng dù

sao cũng phải bớt lại chút thể diện cho cô ta, cho cô ta một con đường trở lại

cuộc sống bình thường. Thế nên anh mới nghĩ ra giải pháp đích thân đưa cô ta

đến bệnh viện. Đợi sau khi bác sĩ đi ra mới vạch trần chân tướng sự việc!

Nhược San nói, không vừa

mắt khi nhìn thấy chúng ta ngày càng thân mật…- Tử Duệ nheo nheo mắt: -Anh nói

với cô ta, ai cũng phải sống tiếp, khuyên nhủ cô ta cả một đêm, cuối cùng cô ta

cũng đành phải hiểu ra. Sở dĩ về sau anh tích cực giới thiệu bạn trai cho cô ta

là bởi vì anh sợ cuộc sống của Nhược San lại xảy ra vấn đề gì đó, như vậy sẽ

khó tránh khỏi những đố kị mà tiếp tục làm ảnh hưởng đến cuộc sống của chúng

ta!

Hi Hiểu không ngờ sự việc

hóa ra là như vậy, cô kinh ngạc tới mức mắt như lồi ra đến nơi.

-Anh bắt đầu cảm thấy

Nhiễm Nhược San là một người tốt, chỉ có điều bị lợi ích làm cho mờ mắt, thế

nên mới đánh mất phương hướng của cuộc sống…- Lí Tử Duệ thở dài: -Thế nên chúng

ta có thể đi đến ngày hôm nay có thể nói là một đặc ân của thượng đế!

-Anh không nói cho cô ta

biết chuyện của hai ta chứ?

-Anh nói rồi- Tử Duệ cười

thản nhiên: -Anh nói chúng ta đi đến ngày hôm nay cũng là một sự trùng hợp, là

một mối lương duyên. Anh nói với cô ta rằng anh gặp được em là một phúc phận mà

cô ta đã mang lại cho anh trong sự tuyệt vọng. Nhược San cũng kinh ngạc lắm, về

sau chỉ biết thở dài, quả nhiên trên đời này mỗi người đều có một số phận

riêng!

-Lí Tử Duệ, anh điên rồi

à?- mặc dù rất cảm động trước những lời lẽ ngọt ngào của Tử Duệ nhưng Hi Hiểu

lại cảm thấy việc anh nói ra mục đích kết hôn của hai người lúc ban đầu thật là

quá hồ đồ và l* m*ng: -Anh không sợ cô ta sẽ nói ra ngoài sao? Hơn nữa chuyện

này còn dính dáng đến Đồng Đồng, anh không sợ cô ta sẽ làm ầm lên à?

-Hi Hiểu- Tử Duệ vỗ vỗ

vào vai Hi Hiểu: -Lúc đó sợ mọi người biết được là do nó có ảnh hưởng đến

chuyện riêng tư, chỉ sợ chúng ta không thể đi tiếp quãng đường còn lại, sau ba

năm chúng ta chẳng ai còn dính líu tới ai, thế nên mới cần phải giả bộ này nọ.

Nhưng giờ chúng ta yêu thương nhau thật lòng, đâu cần phải sợ lời ong tiếng ve

của thiên hạ?

-Còn nữa, Nhiễm Nhược San

cũng sẽ không nói lộ chuyện này ra ngoài đâu. Em quên rồi à, cô ta cũng bị

chúng ta nắm được điểm yếu trong tay đấy thôi. Cứ người nọ nói xấu người kia

thì càng thêm khó sống mà thôi!

Nghe Tử Duệ giải thích

như vậy, Hi Hiểu cũng tạm yên tâm: -Hi vọng là thế!

-Chỉ có điều dạo này tình

hình của Đường Đô có vẻ rất tốt…-Tử Duệ đột nhiên đổi chủ đề: -Mấy cái cao ốc

trước đây từng tạm thời bị dừng thi công vì thiếu vốn đầu tư nay bắt đầu được

thi công trở lại, thêm nữa phòng tư vấn tiêu thụ lại tuyển thêm rất nhiều trợ

thủ đắc lực. Hiện giờ, tất cả các công ty đại lí quảng cáo đều bắt đầu chú ý

đến miếng mồi béo bở này rồi!

-Tử Duệ, anh đừng nghĩ

đến chuyện Đường Đô- mặt Hi Hiểu chợt nghiêm mặt: -Chúng ta không quan tâm đến

những chuyện có liên quan đến Lục Kỳ Thần. Chúng ta chỉ cần sống vui vẻ mỗi

ngày là được rồi!

-Tại sao?

-Chẳng tại sao cả- Hi

Hiểu cúi đầu nhìn Đồng Đồng: -Dù sao em cũng không muốn có chút dính líu gì đến

Lục Kỳ Thần. Những chuyện quá khứ cứ để nó qua đi, tốt nhất đừng có dính dáng

gì cả!

-Nhưng đây là hai chuyện

khác nhau mà?- Tử Duệ chăm chú nhìn cô: -Chuyện công là chuyện công, chuyện tư

là chuyện tư. Tôn Bồi Đông đã ra lệnh cho anh phải giành lấy miếng mồi này. Hi

Hiểu, nếu anh muốn chắc chân ở đây thì nhất định phải giành được dự án tiếp

theo.

-Nhưng cũng không có

nghĩa dự án tiếp theo nhất định phải là Đường Đô!

-Thế em bảo anh phải tìm

đối tượng nào khác đây?- Tử Duệ nhíu mày: -Anh sợ em lo lắng nên không nói cho

em biết, về chuyện anh làm mất hợp đồng với bên Thiên Trì lần trước, tổng công

ty cho rằng nguyên nhân là do bộ phận thị trường của công ty ở thành phố J kém

cỏi, thế nên đã cử một giám đốc Dương quái lạ nào đó đến chỉ đạo tạm thời. Mọi

người ai cũng có thể đoán ra, nói là chỉ đạo chứ thực ra hắn chính là kẻ ra

quyết định ở đây. Hơn nữa con người này rất nham hiểm, trước đây là từng làm

tổng giám chế thị trường của công ty Leo 4A lớn nhất trong nước, là một nhân

vật tiếng tăm mà Trụ Dương phải khó khăn lắm mới mời về được. Em nghĩ xem, một

người như vậy có cam tâm chịu làm cấp dưới cho người khác chỉ đạo không?

-Tử Duệ, em không muốn

nghe chuyện cạnh tranh trong nội bộ của anh. Cái em muốn chỉ là một cuộc sống

yên bình.

-Không còn dây dưa đến

Lục Kỳ Thần là có thể sống yên bình được hay sao?- cứ tưởng rằng Hi Hiểu sẽ

chẳng chút do dự mà đứng về phía anh, giương cao ngọn cờ cổ vũ cho anh, nào ngờ

cô lại hắt cho anh một gáo nước lạnh, Tử Duệ chợt cảm thấy vô cùng khó chịu -Hơn nữa, đây là chuyện công, nó lại không liên quan đến Gia Thái, mà là Đường

Đô. Mọi người đều mở to mắt để hành động, có gì mà không ổn cơ chứ?

-Thôi được rồi, anh thích

làm thế nào thì làm!- Hi Hiểu nổi cáu: -Tử Duệ, em mong là anh không hối hận!

-Chuyện này thì có gì mà

phải hối hận?- Tử Duệ càng lúc càng không hiểu nổi hành vi của Hi Hiểu. Chỉ một

cái hợp đồng với Đường Đô lại khiến cho cô nhạy cảm thế sao? Suốt ngày chỉ mải

lo âu chuyện quá khứ mà chẳng quan tâm gì đến tiền đồ của chồng. Nghĩ đến đây,

Tử Duệ lại cảm thấy bức xúc trong lòng: -Lẽ nào em cảm thấy Lục Kỳ Thần sẽ giở

trò gì trong chuyện này phải không? Nếu như hắn ta là một kẻ không phân biệt rõ

công tư thì thật chẳng đáng để em yêu lâu đến thế!

Hi Hiểu ngoảnh đầu lại,

tức tối gắt lên: -Tử Duệ, anh nói vậy là ý gì? Lục Kỳ Thần trong kí ức của em

đương nhiên là một người tốt biết phân biệt công tư rõ ràng. Lúc em yêu anh ta

cũng nghĩ như vậy, thế nhưng bây giờ thì không. Mối quan hệ này có thể bình

luận như khi còn ở bên cạnh anh ta sao?- cô hít một hơi thật sâu: -Cũng giống

như anh và Nhiễm Nhược San, lúc đầu anh yêu cô ta lẽ nào anh đã biết trước sau

này cô ta sẽ sống chung với một người đàn ông khác để rồi rơi vào cảnh sống dở

chết dở ngày hôm nay chắc?

Lí Tử Duệ phẫn nộ đứng

bật dậy: -Nhan Hi Hiểu, nói Lục Kỳ Thần là Lục Kỳ Thần, sao em lại lôi cả Nhiễm

Nhược San vào đây?

-Cả hai người chẳng phải

đều như nhau sao?

-Không như nhau được!- Cô

ấy….- Tử Duệ nhíu mày gắt lên, những lời sau đó còn chưa kịp ra đến miệng đã

nghe thấy tiếng Hi Hiểu đạp cửa lao ra ngoài rồi.

Kể từ sau khi kết hôn,

hai người dường như đã có không ít lần chiến tranh lạnh, thế nhưng chưa có lần

nào lại chiến tranh lạnh lâu như lần này, hơn nữa tình hình chiến tranh lần này

lại không giống những lần trước. Trong những lần trước, Tử Duệ đều chủ động làm

lành với Hi Hiểu với phương châm: “Đàn ông tốt không đôi co với đàn bà”. Cứ như

vậy hai người lại làm lành với nhau. Thế nhưng lần này, Tử Duệ càng nghĩ càng

ấm ức. Anh cảm thấy Hi Hiểu không muốn cho anh nhúng tay vào công việc với

Đường Đô là bởi vì những khúc mắc tâm lí, là bởi vì hai người đó đã có một quá

khứ không mấy tốt đẹp nên thà chết cũng không muốn dính líu gì đến nhau nữa.

Thế nhưng chỉ vì chuyện này mà cản trở con đường thăng tiến công danh của anh

thì thật chẳng hay ho chút nào.

Thương trường còn khốc

liệt hơn chiến trường, chỉ được phép tiến lên, không được phép rút lui. Lần

trước đã vô duyên vô cớ mất đi hợp đồng với Thiên Trì, đương nhiên Lí Tử Duệ

trở thành “tội đồ” của Trụ Dương. Bây giờ cho dù có nói thế nào cũng phải cố

gắng lấy được một dự án lớn để “lập công chuộc tội”. Lẽ nào chỉ vì những uẩn

khúc trong quá khứ mà đánh mất cơ hội lập công lớn này hay sao?

Càng nghĩ Tử Duệ càng cảm

thấy Hi Hiểu quá khinh thường bản thân. Những người vợ khác thấy chồng gặp được

thời cơ thăng quan tiến chức đều hết lời động viên, cổ vũ. Về chuyện của Lục Kỳ

Thần, anh tuyệt nhiên không bao giờ nghĩ sẽ mang Hi Hiểu ra để giành cái lợi

cho mình.

Cô không biết rằng anh đã

phải khó nhọc thế nào mới có được như ngày hôm nay, trông thì tưởng là vinh

quang rạng ngời nhưng thật ra đằng sau thứ vinh quang ấy là cả quá trình bán mạng

làm việc. Cái xã hội này trông thì tưởng là công bằng nhưng thực chất lại luôn

đòi hỏi những giá trị đi kèm. Ở thành phố J này, những kẻ có quyền lực hơn anh

nhiều như sao xa, những kẻ có tiền hơn anh cũng đông như kiến cỏ…vì vậy có thể

ngoi lên được cái chức vụ giám đốc thị trường như hiện nay mà không bị “thương

tật” đã là một kì tích rồi!

Chính bởi vì vậy, anh

luôn coi trọng từng cơ hội đến với mình.

Cuối cùng sau N ngày

chiến tranh lạnh, Lí Tử Duệ đã đặt tấm thiếp mời xuống trước mặt Hi Hiểu lúc đó

đang mải bón bột cho con, phá vỡ cục diện im lặng suốt bao ngày qua: -Em xem

đi!

Hi Hiểu liếc Tử Duệ một

cái rồi mở tấm thiếp mời ra.

Mặt cô bất giác biến sắc.

Ngày 6 tháng 6, Lục Kỳ

Thần và Kiều Việt sẽ tổ chức hôn lễ ở nhà hàng Thụy Cẩn, kính mời giám đốc Lí

bộ phận thị trường Trụ Dương và phu nhân Nhan Hi Hiểu đến tham dự.

Cuối cùng cũng làm đám

cưới rồi. Cô nhếch môi cười chua xót, chỉ là phản ứng trong một vài giây ngắn

ngủi nhưng lại bị Tử Duệ nhìn thấy hết. Anh sa sầm mặt mày: -Anh hi vọng em sẽ

vì đại cục…Nói thế nào đi nữa thì lần trước đầy tháng Đồng Đồng, người ta cũng

đi có đôi có cặp!

Hi Hiểu ngây người, tấm

thiệp mời nhẹ nhàng rơi xuống đất. Cô ngẩng đầu nhìn anh, cười tươi như hoa -Đương nhiên phải đi rồi, sao có thể không đi cơ chứ?

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.