Chương 12: Ngã rẽ, cất bước khó khăn

Lí Tử Duệ không thể ngờ

được là chuyện này lại xảy đến nhanh như vậy. Chỉ có điều nó không liên quan

đến Lục Kỳ Thần, mà liên quan đến anh.

Mấy ngày hôm nay, Tử Duệ

đang tiến hành nhiệm vụ tuyên truyền cho hạng mục bên bách hóa Thiên Trì với

đám cấp dưới của Lạc Lâm, chồng của Nhiễm Nhược San. Mặc dù công việc tiến hành

chẳng mấy thuận lợi nhưng cũng không đến nỗi có vấn đề nghiêm trọng. Chắc là do

cái bụng bầu của Nhiễm Nhược San đã khá lớn nên trong ngần ấy thời gian làm

việc với Thiên Trì, Tử Duệ đều không nhìn thấy bóng dáng cô ta đâu.

Nhưng chẳng được mấy hôm

trong Thiên Trì đột ngột có tin đồn loan truyền: Nhiễm Nhược San vác cái bụng

bầu 8 tháng chuẩn bị li hôn với Lạc Lâm.

-Tại sao lại li hôn?

-Nhan Hi Hiểu xoa xoa cái bụng của mình, kinh ngạc thốt lên: -Cô ấy đã có con

với ông ta rồi, tại sao còn đòi li hôn?

-Anh không biết!

Hi Hiểu chau mày: -Đến

lúc này mà đòi li hôn thì chắc là nguyên nhân nghiêm trọng lắm đây! Anh nghĩ mà

xem, hiện giờ Lạc Lâm mà li hôn với Nhiễm Nhược San sẽ phải gánh chịu tiếng ác

là bỏ vợ bỏ con. Một người của công chúng như ông ta, vừa mới dựng nghiệp ở J

phải coi trọng tiếng tăm như tính mạng chứ nhỉ?

-Anh cũng không biết- Lí

Tử Duệ thở dài: -Nhiễm Nhược San cứ như là mất tích rồi ấy, cũng chẳng thấy đến

tìm anh. Cô ta chẳng nơi nương tựa ở thành phố này, anh cứ tưởng có gì cô ta sẽ

đến tìm mình….

-Thế anh vẫn định nối lại

duyên cũ với cô ta à?- Hi Hiểu cao giọng.

Anh lườm cô một cái sắc

lẻm: -Anh chỉ lo cho cái hợp đồng của bên anh với bên Thiên Trì mà thôi!

-Về cơ bản, cái hợp đồng

này là do Nhiễm Nhược San xây dựng nên, mà nay Nhiễm Nhược San lại chuẩn bị li

hôn với ông ta. Thế thì chẳng phải cái hợp đồng này đang bị đe dọa hay sao?

-Ông ta sao có thể hủy

hợp đồng như vậy?- Hi Hiểu dừng lại một chút: -Hợp đồng mấy năm hả anh?

-3 tháng!

-3 tháng?- Hi Hiểu há hốc

mồm kinh ngạc: -Ngắn như vậy sao?

-Ừ, Lạc Lâm là một người

làm việc rất thận trọng. Ba tháng này là ông ta muốn kiểm tra trình độ của

chúng ta, kiểu như là thử việc ấy. Hôm đó bọn anh đã bàn bạc xong rồi, nếu như

ba tháng thử việc này đạt tiêu chuẩn của ông ta sẽ lập tức kí kết hợp đồng dài

năm năm- nói đến đây Tử Duệ lại thở dài: -Chỉ có điều anh cảm thấy lần này…

Nhìn bộ dạng của Tử Duệ,

Hi Hiểu không nói được thêm cái gì, chỉ biết nhẹ nhàng an ủi. Đúng lúc ấy điện

thoại của Tử Duệ đổ chuông. Cái lão Tôn Bồi Đông chết tiệt này lại bắt Tử Duệ

đi làm “thằng hầu rượu”, lại là tiếp khách.

Sau khi dặn dò vài câu,

Lí Tử Duệ ra khỏi nhà.

Cuộc sống tẻ nhạt đến

đỉnh điểm, bởi vì có thai nên Hi Hiểu không thể lên mạng, chỉ có thể ngồi xem

ti vi. Cô nằm thẳng ra ghế sô pha, bỗng cô phát hiện ra một vật gì đó cưng cứng

ở dưới lưng, cầm lên nhìn hóa ra là chìa khóa văn phòng của Tử Duệ.

Cô khẽ mỉm cười, định

mang đi cho anh nhưng chợt nảy ra một ý khác. Giờ có đuổi theo thì có khi anh

đã lên taxi rồi, chi bằng cứ để khi nào anh phát hiện ra rồi quay về lấy thì

hơn.

Nào ngờ suy nghĩ này vừa

thoáng qua trong đầu Hi Hiểu thì có tiếng chuông cửa vang lên.

Hi Hiểu nhủ thầm Lí Tử

Duệ sao mà nhanh thế. Cô vác cái bụng bầu tám tháng, khệ nệ đi ra mở cửa, nào

ngờ người đứng bên ngoài cửa lại là một người khác.

Đó là người mà cô đã từng

quen. Hi Hiểu còn đang lục lại kí ức xem người đó là ai thì ông ta đã lên tiếng

xưng danh: -Chào cô Lí, tôi là Lạc Lâm!

Lúc này Hi Hiểu mới sực

nhớ ra, hóa ra ông ta chính là chồng của Nhiễm Nhược San.

Hi Hiểu nghiêng người

nhường đường cho ông ta vào nhà, môi nở nụ cười lịch sự, trong lòng nhủ thầm Nhiễm Nhược San với Tử Duệ có quan hệ như vậy mà cô còn chưa đặt chân đến nhà

cô ta bao giờ, cái lão Lạc Lâm này tại sao lại vô duyên vô cớ đến nhà mình nhỉ?

Lạc Lâm lập tức cho cô

một đáp án: -Cô Lí, tôi muốn nói chuyện của chồng cô với vợ cũ của tôi.

-Tôi không hiểu- Hi Hiểu

sững người.

-Tôi không tin là cô

không hiểu…- Lạc Lâm đẩy gọng kính trên sống mũi, khóe môi nhếch lên đầy châm

biếm: -Chắc là cô cũng biết mối quan hệ giữa chồng cô với vợ cũ của tôi chứ?

-Tôi biết, hai người ấy

là người tình cũ. Nhưng hiện giờ ai nấy đều có gia đình riêng rồi, vì vậy tôi

không cho rằng họ còn có liên quan gì với nhau.

-Thế nhưng cô có tin

chồng mình luôn chung thủy với mình không?- Lạc Lâm đột nhiên cười nhạt: -Cô

Lí, không phải tôi vô cớ nói ra chuyện này đâu. Đây là kết quả kiểm tra tuần

trước, bác sĩ nói tôi đã rơi vào tình trạng này hơn hai năm rồi. Vậy thì, tại

sao tôi lại có con được chứ?

Mặt Hi Hiểu tái mét: -Ông

Lạc, tôi rất đồng tình với cảnh ngộ của ông, nhưng mà chuyện này hình như không

có liên quan gì đến chúng tôi thì phải?

-Tôi đến đây không phải

để cầu xin sự đồng tình của cô, mà chỉ là để nhắc nhở cô một chuyện…- ông ta

khẽ thở dài: -Giờ vẫn chưa muộn, còn có thể cứu vãn được.

-Ông có ý gì vậy?

-Cô nên hiểu ý của tôi

mới phải…- Lạc Lâm nheo nheo mắt: -Theo như tôi được biết thì sau khi kết hôn

với tôi, Nhiễm Nhược San đã nhiều lần đến tìm người tình cũ. Cô Lí chắc cũng

biết câu “ngó đứt tơ vương” chứ hả?

Hi Hiểu chợt cảm thấy có

một góc nào đó trong trái tim mình sụp xuống. Cô cố nặn ra một nụ cười gượng

gạo: -Ông Lạc này, ông có thể nghi ngờ vợ mình bất chính nhưng tôi lại tin

tưởng chồng mình.

-Tùy cô thôi!- Lạc Lâm

đứng dậy đi thẳng ra ngoài cửa. Đột nhiên ông ta ngoảnh đầu lại nói: -Cô Lí,

làm phiền cô nói với Lí Tử Duệ rằng đừng phí công vô ích với hợp đồng của Thiên

Trì nữa, hợp đồng giữa hai bên là không thể, bảo anh tớ chớ có hoang tưởng nữa!

-Còn nữa, nếu như cô tin

tưởng chồng mình, vậy thì mời cô đến quán cà phê Kim Sắc Niên Hoa, ở đó sẽ cho

cô một đáp án chính xác!

Dứt lời, Lạc Lâm đi thẳng

ra ngoài.

Hi Hiểu không biết dùng

từ nào để hình dung tâm trạng mình lúc này. Một cơn tức giận bùng lên ở trong

lòng khiến cho cô gần như không thể thở được. Cô nhấc điện thoại lên, tê dại

gọi đến số điện thoại đó, điện thoại đổ vài hồi chuông liền có người nhấc máy -A lô, Hi Hiểu à, có chuyện gì thế em?

Có tiếng ồn vọng lại từ

đầu dây bên kia, hình như là đang ở một nhà hàng hay quán cà phê nào đó: -A lô,

anh đang ở đâu thế?

-Ở Ngân Quang- hình như

Tử Duệ có hơi ngạc nhiên trước câu hỏi của cô, anh bổ sung thêm một câu: -Khách

hàng hẹn anh ra đây nói chuyện!

-Ờ..- Hi Hiểu ậm ừ đáp

lại: -Lí Tử Duệ, anh với Nhiễm Nhược San, đã từng ….chưa?

Lí Tử Duệ ngẩn người -Từng gì?

Hi Hiểu đột nhiên cảm

thấy câu hỏi của mình thật ngớ ngẩn. Giờ đã chẳng phải là những năm 50 của thế

kỉ, ai yêu nhau chẳng có nhu cầu tnh dc. Ngay cả một đứa bảo thủ như cô mà

cũng từng có một lần đi quá giới hạn, huống hồ là anh?

Vì vậy khi Tử Duệ hỏi

lại, Nhan Hi Hiểu không dám nhắc lại mà ậm ừ rồi cúp điện thoại luôn.

Trong đầu cô vang lên câu

nói cuối cùng của Lạc Lâm: -Nếu như cô tin tưởng chồng mình, vậy thì mời cô đến

quán cà phê Kim Sắc Niên Hoa, ở đó sẽ cho cô một đáp án chính xác!- chỉ một câu

ngắn gọn nhưng lại ẩn chứa điều gì đó.

Lẽ nào Lí Tử Duệ thực sự

đang ở đó?

Trong đầu vừa nảy ra ý

nghĩ này, Hi Hiểu đã chộp lấy cái chìa khóa trên bàn rồi đứng dậy, xách túi lao

ra khỏi nhà. Cô bắt một chiếc xe taxi đi thẳng đến Kim Sắc Hoa Niên. Trên đường

đi cô cứ nghĩ, nếu như không nhìn thấy Lí Tử Duệ ở đó, từ nay cô tuyệt đối

không bao giờ nghi ngờ anh nữa. Nhưng nếu như anh thực sự đang có mặt ở đó, cô

phải làm gì đây?

Sự thấp thỏm khiến cho

thời gian đi trở nên nhanh hơn bình thường rất nhiều. Nhan Hi Hiểu đặt chân lên

Kim Sắc Hoa Niên, đi theo chân nhân viên phục vụ, mắt đảo quanh tìm kiếm hình

bóng của Tử Duệ. Quả nhiên, ở trong một góc quán cà phê, cô nhìn thấy bóng dáng

của chồng mình.

Cùng lúc ấy, đập vào mắt

cô còn là hình ảnh của Nhiễm Nhược San, người tình cũ của anh.

Vào khoảng khắc ấy, máu

trong cơ thể Hi Hiểu dường như đông cứng lại, chân tay cô lạnh buốt.

Hình như hai người họ

đang bàn bạc chuyện gì nghiêm trọng lắm, thế nên Hi Hiểu đến gần mà Lí Tử Duệ

vẫn không phát hiện ra. Phải đến khi Hi Hiểu lắc lắc chùm chìa khóa trước mặt Tử

Duệ anh mới nhận thấy sự xuất hiện của cô: -Tử Duệ, anh để quên ở nhà này!

Lí Tử Duệ kinh ngạc, đứng

bật dậy: -Hi Hiểu, sao em lại đến đây?

-Em đến để đưa chìa khóa

cho anh…- Hi Hiểu cố nặn ra một nụ cười, nụ cười mờ nhạt đến hoang mang. Cô

chìa tay ra trước mặt Nhiễm Nhược San:- Chào cô Nhiễm!

Nhiễm Nhược San ậm ừ đáp

lời rồi đưa tay ra bắt tay cô.

Hi Hiểu quay người lại,

khóe môi lại lần nữa cong lên, nhưng nụ cười của cô lúc này khiến cho trái tim

Tử Duệ lạnh toát: -Xem ra hai người còn có chuyện cần bàn, vậy em đi trước đây!

-Hi Hiểu! Hi Hiểu!

Nghe thấy tiếng gọi sau

lưng mình, Hi Hiểu càng sải bước nhanh hơn. Vừa chặn được một chiếc taxi thì Tử

Duệ đuổi đến, nắm chặt cánh tay cô lại.

-Hi Hiểu, em nghe anh

giải thích đã!- giọng nói của anh như nghẹn lại, hơi thở hổn hển vì vừa chạy

đuổi theo cô: -Hi Hiểu!

Cô gạt tay anh ra: -Lí Tử

Duệ, anh muốn giải thích cái gì?- cô cười nhạt: -Giải thích vì sao từ nhà hàng

Ngân Quang lại biến thành quán cà phê Kim Sắc Hoa Niên à? Hay là giải thích tại

sao khách hàng lại biến thành người tình cũ?

-Anh….

-Bác tài, phiền anh cho

xe chạy đi!- Hi Hiểu đóng sầm cánh cửa xe lại trước mặt anh, chiếc xe phóng vù

đi, tạo ra những con gió phả lại, chẳng khác gì những con dao cứa vào da thịt

Tử Duệ.

Hi Hiểu bất thần đưa tay

lên lau mặt, chợt phát hiện ra vết nước mắt đã làm ướt những ngón tay cô. Hóa

ra nước mắt cô đã rơi từ lúc nào mà không hay.

Hi Hiểu không bao giờ

nghĩ rằng sẽ có lúc mình phải đối mặt với hoàn cảnh này. Nếu như Lí Tử Duệ

không lấy cớ là tiếp đãi khách hàng để đến đây gặp Nhiễm Nhược San thì cô tuyệt

đối không tin rằng đứa bé trong bụng Nhiễm Nhược San lại là con của anh. Thế

nhưng những lời của Lạc Lâm lại trở thành hiện thực, cho dù cô không muốn tin

nhưng cũng không thể phản bác được.

Dựa vào đâu mà anh lại

làm như vậy? Một mặt thì nói rằng tương lai của anh và cô mù mịt, mặt khác lại

lén lút đi lại với người tình cũ?

Hi Hiểu không đi thẳng về

nhà mà tới vườn thực vật của thành phố, tìm một thảm cỏ rộng rồi ngồi đó suốt

cả buổi chiều. Mãi đến khi trời nhập nhoạng không nhìn rõ mặt người cô mới đứng

dậy ra về.

Ngồi cả ngày thì không

sao, vừa mới đứng lên mới phát hiện ra là cả ngày chưa ăn gì. Nhìn đồng hồ,

thấy thời gian cũng chẳng còn sớm nữa, Hi Hiểu mới chịu về nhà.

Lúc này, Lí Tử Duệ đã gần

như ở vào trạng thái điên cuồng.

Kể từ lúc Hi Hiểu bắt xe

bỏ đi, anh đã lập tức chặn một xe khác đuổi theo nhưng anh đâu ngờ Hi Hiểu lại

không về ngay nhà. Trong nhà chẳng thấy bóng người, gọi điện thoại thì không

liên lạc được, đến những nơi cô vẫn thường hay đến cũng không tìm thấy, Lí Tử

Duệ bỗng chốc trở nên hoảng hốt, lúc này anh mới phát hiện ra rằng mình hiểu

biết quá ít về cô, ngay cả những cái cơ bản như Hi Hiểu có mấy người bạn thân ở

thành phố này anh cũng không biết.

Ngẩng đầu nhìn đồng hồ,

đã là 10 giờ 10 phút. Lí Tử Duệ tự nhủ thầm, nếu như Hi Hiểu đến 10 giờ 30 mà

vẫn chưa thấy quay về, anh sẽ báo cảnh sát.

Đúng vào lúc cái suy nghĩ

ấy nảy ra, Lí Tử Duệ nghe thấy tiếng mở cửa, hình bóng của Nhan Hi Hiểu hiện ra

trước mắt anh. Lí Tử Duệ vội vàng lao đến: -Hi Hiểu! Sao giờ này em mới về?

Dường như không để ý đến

sự lo lắng của anh, Hi Hiểu chẳng thèm nhìn anh lấy một cái mà xoay người đi

thẳng vào phòng.

-Hi Hiểu!- nhân lúc cô

còn chưa kịp đóng sập cửa phòng, Lí Tử Duệ liền đưa tay ra chặn lại, nhíu mày

hỏi cô: -Hi Hiểu, em đã đi đâu thế? Anh rất lo lắng cho em!

Hi Hiểu nhướn mày: -Tôi

thì có gì để anh phải lo lắng chứ?- cô cười khẩy: -Tôi đến tượng nữ thần tự do

ở New York chơi, còn nói chuyện với Obama nữa, anh có tin không?

Nói rồi Hi Hiểu định đóng

sập cửa lại. Trái tim Lí Tử Duệ như thắt lại, anh biết cô đang cố tình công

kích chuyện trưa nay anh nói dối cô. Tử Duệ hốt hoảng giải thích: -Hi Hiểu, em

hiểu nhầm rồi!

Nhan Hi Hiểu không muốn

nghe Tử Duệ giải thích gì thêm, cô vẫn cố chấp muốn đóng cửa lại, thế nhưng sức

phụ nữ làm sao lại được với sức vóc của đàn ông, nhất là lúc này, khi cô đang

mang thai: -Hi Hiểu!- Tử Duệ cuối cùng cũng len vào được trong phòng ngủ, anh

nắm chặt cánh tay cô không chịu thả ra: -Em nghe anh giải thích đã nào!

Hi Hiểu vùng vẫy thoát ra

khỏi bàn tay anh nhưng không được. Cô trợn mắt nhìn anh, đôi mắt đỏ hoe cho

thấy cô đã khóc rất nhiều: -Lí Tử Duệ, anh sợ tôi nghĩ ngợi nhiều nên mới làm

vậy phải không? Anh lo lắng cho Nhiễm Nhược San, sợ tôi nghĩ bậy nên mới tìm ra

một cái cớ để che mắt tôi phải không?

Lí Tử Duệ sững người, quả

thật những gì anh định nói là như vậy. Nào ngờ Hi Hiểu lại đi guốc trong bụng

anh khiến cho anh bối rối chẳng biết phải làm sao: -Đúng, không phải anh cố ý….

-Thôi đủ rồi, tôi biết nỗi

khổ của anh, giờ mời anh về phòng của mình cho! Tôi muốn nghỉ ngơi một lát!-

Nhan Hi Hiểu quay lưng lại, ngồi xuống giường, thản nhiên cởi tóc ra, làm ra vẻ

như chuẩn bị đi ngủ. Chợt cô cảm thấy cánh tay đau nhức, Lí Tử Duệ đang nắm

chặt tay cô, bộ dạng vô cùng kinh ngạc: -Nhan Hi Hiểu, em không tin anh sao?

-Tôi tin anh mà!- Hi Hiểu

thản nhiên: -Anh có ẩn tình gì đó phải không? Tôi có thể thấu hiểu!

-Nhưng bộ dạng này rõ

ràng là em đang tức giận mà!

-Thế anh mong tôi sẽ tỏ

vẻ thế nào?- Nhan Hi Hiểu cười khẩy: -Tôi từ bé đã như thế này, anh chắc cũng

phải quen với bộ dạng tôi thế này rồi chứ? Tôi không được dịu dàng như Nhiễm

Nhược San, không được hiền lành như Nhiễm Nhược San, không được xinh đẹp như

Nhiễm Nhược San. Tôi là một kẻ thô kệch, toàn thân đều có gai nhọn, mặt dày, vô

liêm sỉ, xấu xỉ, tẻ nhạt!

-Nhan Hi Hiểu, anh không

nói em như vậy!- Lí Tử Duệ cau mày, bàn tay cố chấp siết chặt cánh tay cô không

chịu buông: -Đúng, là Nhiễm Nhược San gọi điện cho anh, không sai! Nhưng anh

thật sự không muốn em nghĩ ngợi nhiều. Nhiễm Nhược San ở thành phố này chẳng

bạn chẳng bè, cho dù không phải là quan hệ đó, thấy bạn bè li hôn cũng nên biểu

thị chút quan tâm, chẳng phải thế sao? Anh chỉ là, anh chỉ là….- anh từ từ ha

giọng: -Anh chỉ là không ngờ rằng em lại theo dõi anh!

-Tôi theo dõi anh?- Hi

Hiểu hừ giọng: -Lí Tử Duệ, anh đánh giá quá cao bản thân mà đánh giá thấp tôi

rồi đấy! Anh với tôi là quan hệ gì, dựa vào đâu mà tôi phải theo dõi anh?

Câu nói này của Hi Hiểu

đã chạm vào nỗi đau của Tử Duệ, giọng anh đanh lại: -Hi Hiểu, có gì em từ từ

nói!

-Nếu như cảm thấy lời nói

của tôi khó nghe thì anh có thể không nghe, không ai ép buộc anh cả!- nhìn thấy

bộ dạng nghiêm nghị của Tử Duệ, Nhan Hi Hiểu càng thêm tức giận: -Anh đi mà

nghe những lời đường mật của Nhiễm Nhược San nhà anh đi, tôi cho anh đi đấy!

Các người đi mà đoàn tụ cả nhà ba người với nhau đi!

-Em nói thế là ý gì? Cái

gì mà cả nhà ba người?

-Cái gì là cả nhà ba

người bản thân anh rõ hơn tôi mà!

-Em đừng có ăn nói hàm hồ

như vậy nữa, mau nói rõ ràng đi!- Lí Tử Duệ giật mạnh cánh tay Hi Hiểu, ép cô

phải ngồi xuống giường: -Cả nhà ba người? Thế mà em cũng nghĩ ra được à?

-Tôi nghĩ được ra thì

cũng phải nhờ anh làm được ra điều đó mới đúng!- Nhan Hi Hiểu chẳng chút sợ

hãi, nhìn thẳng vào mắt Tử Duệ: -Lí Tử Duệ. Tôi cứ nghĩ rằng tội của tôi nặng

lắm. Tôi vô duyên vô cớ ném cho anh một đứa bé, tôi thực sự quá vô sỉ! Thế

nhưng đến hôm nay tôi mới biết anh mới chính là kẻ đểu cáng lúc nào cũng tỏ vẻ

bình thản như không!

-Anh với cô ta có con với

nhau thì thôi, vậy tại sao lần trước anh còn không chịu xé cái hợp đồng đó đi?

Đi mà xây dựng hạnh phúc gia đình ba người êm ấm với cô ta đi?- càng nói Nhan

Hi Hiểu càng thêm kích động: -Cô ta hiện giờ cũng li hôn rồi, vậy thì Lí Tử Duệ

này, có phải người li hôn tiếp theo sẽ là anh không?

-Nhan Hi Hiểu!- Tử Duệ

phẫn nộ gào lên!- Rốt cuộc em đang nói cái quái gì vậy? Đứa con đó là con của

Lạc Lâm, chẳng có liên quan gì đến anh hết!Cái gì mà cả nhà ba người, dựa vào

đâu mà anh phải đoàn tụ cả nhà ba người với cô ta?

Con của Lạc Lâm ư?- Nhan

Hi Hiểu cười khẩy, nước mắt đã bắt đầu long lanh trên khóe mi: -Lí Tử Duệ, rốt

cuộc anh còn định lừa tôi đến bao giờ? Lạc Lâm…Lạc Lâm ông ta hoàn toàn bị vô

sinh, thế thì làm sao ông ta có thể có con với Nhiễm Nhược San được?

Nghe đến đây, Lí Tử Duệ

hoàn toàn sững sốt: -Lạc Lâm bị vô sinh sao?

Hi Hiểu đau đớn gật đầu -Chuyện này thì chỉ có thể có ba khả năng: Thứ nhất. Nhiễm Nhược San đã mang

trong mình đứa con của anh, đứa bé này chính là tàn dư chuyện tình cảm của hai

người. Thứ hai, Nhiễm Nhược San đã có con với người đàn ông khác. Thứ ba, Nhiễm

Nhược San là một người lưỡng tính, có thể tự thụ tinh cho mình!

-Lí Tử Duệ, anh nghĩ xem,

trong ba khả năng ấy, khả năng nào là lớn nhất?- nhân lúc Tử Duệ còn ngây người

vì kinh ngạc thì cô đã đẩy anh ra ngoài cửa: -Lí Tử Duệ, tôi từ bỏ! Ngày mai

chúng ta sẽ kí đơn li hôn, chúng ta li hôn thôi! Nhà cửa, tôi không cần nữa!

Anh tóm chặt cánh tay cô -Nhan Hi Hiểu, em định tội cho anh thì cũng phải để cho anh chết cho rõ ràng

chứ?- Tử Duệ hít một hơi thật sâu, ánh mắt long lanh: -Cho dù Lạc Lâm có vô

sinh thì làm sao em biết được?

-Người ta đã tìm đến tận

cửa rồi!- nhớ lại vẻ mặt của Lạc Lâm, Hi Hiểu càng thêm kích động: -Bảo tôi hãy

quản lí chồng mình cho chặt, bảo tôi hãy chuẩn bị sẵn sàng tâm lí bị li hôn.

Anh tưởng tôi có sức mà theo dõi anh chắc? Nói cho anh biết, người ta đã sớm

biết hết nhất cử nhất động của anh và Nhiễm Nhược San rồi. Hôm nay thực sự

không chịu được nữa nên mới bảo tôi đến Kim Sắc Hoa Niên!

Hi Hiểu vừa nói dứt lời

thì Tử Duệ đã lao như bay ra cửa.

Anh chặn một chiếc taxi

lại, sau khi lên xe anh liền gọi điện cho Nhiễm Nhược San, hình như đang chìm

vào cơn mê nên giọng nói của Nhiễm Nhược San có phần ngái ngủ. Lí Tử Duệ hỏi rõ

địa chỉ của cô ta rồi dặn dò người lái xe đi thẳng đến đó.

Đến nhà Nhiễm Nhược San,

nhìn bộ dạng kinh ngạc tột độ của Tử Duệ, cô tò mò hỏi: -Có chuyện gì thế?

Lí Tử Duệ không nén nổi

cơn giận dữ, kéo tay Nhiễm Nhược San xềnh xệch vào trong nhà: -Nhiễm Nhược San,

cô nói rõ sự tình cho tôi nghe đi!

-Sự tình gì?- bị Tử Duệ

kéo tay đau quá, mặt Nhiễm Nhược San nhăn nhó: -Lí Tử Duệ, anh bỏ tay….

-Chuyện đứa bé trong bụng

cô là thế nào?

Mất vài giây gượng gạo,

Nhiễm Nhược San cũng cố gắng nở một nụ cười: -Chẳng có liên quan gì đến anh cả!

-Tôi biết không có liên

quan gì đến tôi, vậy thì có liên quan đến ai?- Lí Tử Duệ cao giọng: -Với Lạc

Lâm e rằng cũng chẳng có quan hệ gì nhỉ?

Nụ cười của Nhiễm Nhược

San đông cứng trên khóe miệng. Cô mím chặt môi, chua xót hỏi: -Sao anh biết?

-Nhiễm Nhược San, tại sao

cô không nói sự thật với tôi?- nhìn thấy bộ dạng của Nhiễm Nhược San lúc này,

Lí Tử Duệ hiểu ra rằng tất cả những gì Hi Hiểu nói đều là sự thật: -Nhiễm Nhược

San, rốt cuộc cô đã làm cái gì? Đứa bé rốt cuộc là con của ai?

-Lí Tử Duệ, anh cảm thấy

mình có tư cách để thăm dò lai lịch của con tôi sao?- đối mặt với sự phẫn nộ

của Tử Duệ, Nhiễm Nhược San chỉ cười khẩy, trong ánh mắt phảng phất chút thê

lương: -Con tôi thì có quan hệ gì tới anh chứ? Ai cho phép anh ở đây làm loạn

lên hả?

-Không có quan hệ gì với

tôi, nhưng có người lại cứ thích vắt cái quan hệ ấy lên người tôi- Lí Tử Duệ

thở dài: -Ông chồng yêu quý của cô vừa tìm đến nhà tôi, lại còn ám chỉ này nọ

rằng cái thai trong bụng cô là của tôi. Hi Hiểu tưởng là thật, giờ đang làm ầm

lên đòi li hôn với tôi kia kìa!

-Sở dĩ cô ta đòi li hôn

với anh là bởi vì cô ta không tin tưởng anh, liên quan gì đến tôi? Hơn nữa…-

Nhiễm Nhược San cười khẩy: -Chẳng nhẽ anh lại vẫn vương con đàn bà đó đến thế

sao? Giờ mới chỉ được có mấy ngày thôi mà, đã gắn bó keo sơn thế sao?

Lí Tử Duệ tức tối quay

người lại, trước đây anh không biết rằng nói chuyện với người đàn bà này lại

phí công như vậy. Rõ ràng mọi đầu mối đều bắt đầu từ cô ta, thế mà cô ta còn

làm ra vẻ ta đây chẳng liên quan gì. Anh hít thật sâu, ngẫm nghĩ nổi cáu không

phải là cách hay. Đang định đổi cách khác để moi ra chân tướng sự việc thì đột

nhiên Tử Duệ phát hiện Nhiễm Nhược San đang nhìn mình: -Lí Tử Duệ, anh thật sự

đem lòng yêu Nhan Hi Hiểu rồi sao?

Lí Tử Duệ ngẩn người rồi

gật đầu.

-Đúng, tôi yêu cô ấy

rồi!- anh nói cứ như thể đang thở dài: -Tôi không muốn rời xa cô ấy!

-Oa, một tình yêu thật vĩ

đại!- Nhiễm Nhược San cười nhạt: -Anh nói xem sao số cô ta lại sướng thế không

biết, gặp được ai là được người ấy yêu, tại sao tôi không tốt số như vậy nhỉ?

-Đúng lắm, Lí Tử Duệ à,

anh chửi đúng lắm! Tôi chính là bởi vì muốn lấy được hộ khẩu của J nên mới chia

tay với anh. Lúc đó anh chẳng có tiền, chỉ là một tên nghèo kiết xác. Còn Nhiễm

Nhược San tôi phải chịu khổ biết bao nhiêu năm trời, tôi đã chịu đủ lắm rồi, vì

vậy tôi mới quyến rũ Lạc Lâm…- Nhiễm Nhược San đứng yên bất động, ánh mắt mơ hồ

nhìn ra xa: -Tôi nghe nói ông ta rất muốn có một đứa con, thế nhưng lên giường

rất nhiều lần, đã sử dụng rất nhiều phương pháp mà vẫn không có thai, thế là….

Nhiễm Nhược San hơi dừng

lại một chút rồi mới tiếp tục: -Để giữ chặt lấy ông ta, tôi dã tìm một người

đàn ông khác để lên giường.

-Hay tin tôi có thai, ông

ta vui mừng lắm. Lập tức đòi kết hôn ngay lúc đó. Sau đó tôi được nhập hộ khẩu

vào J. Tôi vốn tưởng rằng chuyện này cứ thế sẽ qua đi, nào ngờ Lạc Lâm lại đi

kiểm tra và phát hiện ra mình vô sinh bẩm sinh…- Nhiễm Nhược San cười chua xót -Đấy, sự việc chính là như vậy đấy!

Lí Tử Duệ không dám tin

vào tai mình nữa: -Nhiễm Nhược San, cô dám làm như vậy à?

-Có gì mà không dám,

người bình thường đâu phải ai cũng rảnh rỗi mà đi nghi ngờ thân phận của con

trai mình, ai lại tự dưng đi kiểm tra ADN chứ?- Nhiễm Nhược San lắc đầu vẻ bất

cần: -Tôi tìm một người có nhóm máu giống ông ta, ngoại hình cũng na ná, ai mà

phát hiện ra được chứ?

-Nhiễm Nhược San, cô thật

là…- Lí Tử Duệ không biết phải nói thế nào với người đàn bà này nữa. Nhiễm

Nhược San của trước đây mặc dù ham quyền lợi, mặc dù thực dụng nhưng không hề

mưu mô. Thế mà giờ đây cô ta có thể làm ra cả những chuyện như thế này.

-Lí Tử Duệ, anh định nói

tôi quá hoang đường phải không?- Nhiễm Nhược San cười nhạt, dường như đã đọc ra

suy nghĩ của anh.

Lí Tử Duệ thở dài: -Nhiễm

Nhược San, cô quá coi thường bản thân mình. Còn nữa, cô định làm thế nào với

đứa bé này?

-Không không hề coi

thường bản thân- Nhiễm Nhược San nhếch môi, từ khóe mắt lăn ra hai hàng lệ: -Lí

Tử Duệ, tôi sống rất tốt. Đứa bé đã lớn đến thế này rồi, không thể bỏ nó đi

được nữa, chỉ có thể sinh nó ra mà thôi. Còn về Lạc Lâm, ông ta là một kẻ coi

trọng thể diện, không thể nào nói sự thực ra ngoài. Mà theo pháp luật của nhà

nước chúng ta, nếu li hôn trong thời gian mang thai thì bắt buộc phải là yêu

cầu từ bên nữ.

-Lạc Lâm nói nếu như còn

chút sĩ diện thì hãy chủ động đưa ra đề nghị li hôn, như vậy tôi sẽ được bồi

thường sau li hôn theo luật pháp…- nước mắt Nhược San không ngừng lăn dài trên

má: -Cho nên, cuộc hôn nhân này là do tôi đề nghị li hôn. Lí Tử Duệ, tôi đã đạt

được cái mà tôi cần, hộ khẩu và tiền, anh nói xem tôi còn cần gì nữa?

Lí Tử Duệ nghẹn họng

không nói ra lời.

-Anh còn nhớ lời anh đã

từng nói trước khi chúng ta chia tay không?- Nhiễm Nhược San sụt sịt mũi, gắng

gượng nở nụ cười: -Lúc đó anh chỉ vào mặt tôi mà nói rằng, tôi không thể nào có

được hạnh phúc, sớm muộn gì cũng có ngày tôi phải hối hận. Nhưng mà Lí Tử Duệ

này, tôi không hề hối hận!

-Tôi đã dùng một đứa bé

để lấy được cái mà tôi cần, hơn nữa lại không phải ở bên cạnh cái lão già ấy cả

đời, thế thì có gì mà phải hối hận chứ?- cô ta chớp chớp mắt, khóe môi nhếch

lên, cười chua xót: -Nếu như có hối tiếc cũng chỉ là người đàn ông mà tôi yêu

đã đem lòng yêu một người phụ nữ khác, hơn nữa lại là do chính tôi chủ động đẩy

anh ấy ra xa. Tôi cứ tưởng rằng tình cảm mà anh dành cho tôi có “hạn sử dụng”

cũng phải đến ba đến năm năm. Nhưng thật không ngờ chỉ trong thời gian ngắn như

vậy mà….

Lí Tử Duệ chỉ biết thở

dài. Chuyện đã đến nước này, anh chẳng còn gì để nói với người phụ nữ này nữa.

Cô ta đã dùng đứa con đổi thấy tiền và hộ khẩu của thành phố này, hơn nữa anh

cũng đâu có tư cách gì mà chỉ trích cô ta? Chính bản thân anh chẳng phải cũng

dùng hôn nhân để đánh đổi những thứ đó sao? Chỉ có điều, thượng đế đã quá ưu

đãi đối với anh, anh đem lòng yêu người phụ nữ ấy, hơn nữa còn định sẽ dắt tay

cô đi hết chặng đường đời.

Nghĩ đến đây, anh đột

nhiên nhớ đến Nhan Hi Hiểu đang dằn vặt trong nỗi đau khổ ở nhà. Anh vội vàng

quay người bỏ đi. Vừa ra đến cửa, đằng sau đã vang lên tiếng của Nhiễm Nhược

San: -Lí Tử Duệ, anh không muốn biết cha của đứa bé là ai à?

Bước chân Tử Duệ hơi khựng

lại: -Tôi chỉ cần biết không phải là của tôi, những thứ khác chẳng liên quan gì

đến tôi hết!- nói rồi liền đi thẳng.

Cả thân hình Nhiễm Nhược

San như kiệt sức đổ phịch xuống nền nhà, nước mắt tuôn như mưa.

Người xưa nói không sai,

hôn nhân không phải chuyện đùa.

Thế nhưng cô, lại đem

tình yêu của chính mình ra làm trò đùa.

Cuộc hôn nhân đầy bế tắc

này giống như một bộ phim chán ngắt trên ti vi. Ngồi trên taxi, Lí Tử Duệ tay

cầm điện thoại, định gọi điện giải thích cho Hi Hiểu đôi điều. Nhiễm Nhược San

nói rằng là bởi vì cô không tin tưởng nên mới đòi li hôn, thế nhưng anh không

hề oán trách Hi Hiểu, cả hai người đều có những quá khứ quá phức tạp. Cô đối xử

với anh như vậy cũng là điều dễ hiểu thôi.

Nếu như giải thích rõ

ràng rồi, hai người tất yếu sẽ làm hòa, chiến tranh sẽ chấm dứt. Hi Hiểu đâu

phải là người không biết phải trái? Lí Tử Duệ tự nhủ thầm với bản thân, nhưng

trong lòng anh bỗng nhiên dâng lên một cảm giác hoang mang, chẳng nói rõ đó là

cảm giác gì, chỉ thấy trong lòng rất bất an.

Đột nhiên điện thoại đổ

chuông liên hồi, Lí Tử Duệ cúi đầu nhìn vào màn hình, phát hiện ra chính là số

của Hi Hiểu. Anh lập tức nhấn phím nghe: -A lô, Hi Hiểu à?

Đầu dây bên kia là giọng

nói xa lạ của một người đàn ông: -Lí Tử Duệ à? Anh về nhà ngay!

-Xin hỏi ai đấy ạ?- Lí Tử

Duệ ngạc nhiên hỏi: -Tại sao lại ở trong nhà tôi?

-Tôi là Lục Kỳ Thần-

giọng của người đàn ông vừa dứt thì tiếng rên la đau đớn của Hi Hiểu đập vào

tai anh. Hình như cô đang đau đớn lắm, tiếng kêu cũng rất yếu ớt. Tim Tử Duệ

như thắt lại, anh cuống quýt dặn lái xe: -Bác tài, phiền bác lái xe nhanh lên!

Nhanh nữa lên, vợ tôi có chuyện rồi!

Không biết anh đã về nhà

như thế nào nữa. Chỉ biết vừa vào đến nhà Tử Duệ đã nhìn thấy Hi Hiểu đang nửa

nằm nửa ngồi trong vòng tay của người đàn ông tên là Lục Kỳ Thần kia, dưới chân

còn vương lại vết máu đỏ tươi. Lí Tử Duệ lao đến nhanh như một cơn lốc, một tay

đỡ lấy Hi Hiểu, một tay đẩy Lục Kỳ Thần ra xa, miệng không ngừng gọi tên Hi

Hiểu: -Hi Hiểu ơi, Hi Hiểu ….

Nghe thấy giọng nói của

anh, Hi Hiểu cố nén cơn đau, he hé đôi mắt nhìn anh, khóe miệng khẽ nhếch lên,

khó nhọc nặn ra một nụ cười: -Tử Duệ…- hơi thở của cô trở nên nặng nề: -Anh đưa

em đi bệnh viện, bụng em đau!

Lí Tử Duệ vội vàng lấy

điện thoại gọi cấp cứu, miệng không ngừng dặn dò Hi Hiểu: -Hi Hiểu, em phải cố

gắng gượng, xe sẽ đến ngay đấy!- anh siết chặt Hi Hiểu trong vòng tay, đôi bờ

môi anh miết chặt lên má cô, cứ như thể đó là cách duy nhất để cho cô biết rằng

anh đang ở bên cô: Hi Hiểu ơi…. Hi Hiểu …..

-Hi Hiểu, em đừng

ngủ…đừng có nhắm mắt lại!

-Hi Hiểu à, sẽ khỏe lại

ngay thôi mà!- anh cứ lẩm bẩm như một bà già lắm điều ở bên tai cô: -Hi Hiểu,

em phải tiếp tục gắng gượng!

Cô khó nhọc ậm ừ đáp lời

anh, hơi thở càng ngày càng khó nhọc. Cứ mỗi nhịp thở khó nhọc của Hi Hiểu lại

khiến cho trái tim của Tử Duệ xót xa như bị xát muối, đau đớn đến không gì tả

xiết. Đôi mắt long lanh thường ngày từ từ khép lại, Lí Tử Duệ bất lực ôm chặt

lấy Hi Hiểu cứ như thể chỉ cần anh nới lỏng vòng tay, cô sẽ lập tức mất đi hơi

thở.

Cuối cùng, tiếng xe cấp

cứu xé toạc bầu không gian yên tĩnh quanh đây. Các nhân viên cấp cứu nhanh

chóng đưa Hi Hiểu lên cáng rồi chở đi. Lí Tử Duệ hoang mang tìm kiếm chìa khóa

nhà, lúc này mới phát hiện ra Lục Kỳ Thần đang đứng sững ở đó. Anh lừ mắt gắt -Anh có đi không thì bảo?

Lục Kỳ Thần hình như lúc

đó mới sực tỉnh, vội vàng đi ra khỏi nhà. Lí Tử Duệ sập cửa lại, mặc kệ Lục Kỳ

Thần, anh lao lên xe cấp cứu nhanh như tên bắn.

Cuối cùng cũng đến bệnh

viện, Hi Hiểu được đẩy vào phòng đẻ. Lí Tử Duệ cũng định vào theo nhưng bị y tá

chặn lại. Cô y tá nhìn hai người đàn ông mặt mày lo lắng đi theo sản phụ, cao

giọng nói: -Ai là người nhà của sản phụ? Kí tên!

-Tôi đây!- Lí Tử Duệ đứng

bên cạnh vội vàng đáp lời. Anh nhận lấy tờ giấy cam đoan trên tay cô y ta rồi

kí thật nhanh vào mục chồng sản phụ. Y tá lấy xong chữ kí đang định bỏ đi thì

Tử Duệ đã vội vàng đi theo dặn dò: -Cô y tá, nếu chẳng may có nguy hiểm gì,

phiền cô giữ lại người mẹ, tôi cần cô ấy!

Cô y tá lườm anh một cái

sắc lẻm, điệu bộ đó rõ ràng như muốn nói: Anh còn mong xảy ra chuyện nữa à? Thế

nhưng miệng vẫn nói: -Biết rồi, bảo đảm tính mạng cả nhà anh!

Sau khi nhận được giấy

cam kết, đóng viện phí xong, cánh cửa phòng đẻ đó đóng lại, đèn đỏ bật sáng.

Nhìn thấy dáng vẻ vội vã của các cô y tá, Lí Tử Duệ khẽ thở dài. Tử Duệ đưa mắt

nhìn sang Lục Kỳ Thần, thấy anh ta vẫn đứng ngẩn ra ở đó. Lúc nãy tình hình cấp

bách nên Tử Duệ cũng không nhìn rõ bộ dạng của người đàn ông này, giờ bình tĩnh

lại, cuối cùng anh cũng nhìn rõ diện mạo người tình cũ của Hi Hiểu.

Mặc dù đã hai tám, hai

chín tuổi nhưng người đàn ông này trông vẫn còn rất trẻ, toàn thân như phát ra

ánh sáng rạng rỡ, giữa hai hàng lông mày kia dường như vẫn phảng phất chút trẻ

trung, bồng bột của thanh niên. Anh ta mặt mày phờ phạc, rõ ràng là vẫn chưa lấy

lại được bình tĩnh sau sự việc ban nãy. Hai bàn tay của anh ta nắm chặt vào

nhau, ánh mắt dán chặt vào cái đèn treo ngoài cửa phòng mổ.

-Anh Lục…- thấy người đàn

ông này lo lắng cho tình hình của vợ mình, Tử Duệ thấy chẳng phải là chuyện gì

hay ho, nhất là sau khi đã xảy ra quá nhiều rắc rối như thế này. Lí Tử Duệ

không nén được lòng, liền đến bên cạnh Lục Kỳ Thần: -Có thể nói vài câu với anh

Lục không?

Lục Kỳ Thần ngây người

rồi miễn cưỡng nặn ra một nụ cười nhạt nhòa: -Chào anh Lí!

-Không biết anh Lục ra tù

từ bao giờ? Tại sao lại đến nhà tôi vậy?- Tử Duệ hỏi luôn vào vấn đề: -Còn về

vợ tôi, đang yên đang lành sao tự nhiên lại thành ra như thế này?

Tử Duệ chậm rãi hỏi từng

câu với vẻ mặt vô cùng nghiêm nghị.

Anh đoán được rằng Lục Kỳ

Thần bối rối khó xử, nhưng lại không đoán được rằng anh ta sẽ thở dài một tiếng

rồi nói: -Tôi chỉ muốn gặp mặt Hi Hiểu, nói mấy câu trước kia chưa nói

hết…nhưng không ngờ tâm trạng của cô ấy lại kích động đến như vậy!

-Cô ấy đau đớn như vậy

tại sao anh còn không đưa cô ấy đến bệnh viện trước?- Lí Tử Duệ cau mày, chán

chẳng muốn nghe anh ta kể tiếp những chuyện về sau: -Nếu cứ để thế sẽ nguy hiểm

đến tính mạng đấy!

-Tôi định gọi điện thoại

đến bệnh viện nhưng cô ấy không nghe…- Lí Tử Duệ chỉ cười nhạt: -Cô ấy bảo phải

nói cho anh biết đã, đợi anh về nhà đưa cô ấy đi viện!

Trái tim Lí Tử Duệ như bị

bóp nghẹt lại, một cảm giác không nói được thành lời bao trùm trái tim anh. Anh

đang định nói gì đó thì đột nhiên nghe thấy giọng của cô y tá gọi “người nhà

của sản phụ”, anh liền chạy qua, lại một lần nữa giải quyết các vấn đề mang

tính thủ tục.

Lúc ngoảnh đầu lại nhìn

thì Lục Kỳ Thần đã biến đâu mất.

Một tiếng sau, Nhan Hi

Hiểu được đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật. Cuối cùng cô cũng qua cơn nguy hiểm, mẹ

tròn con vuông, là một đứa bé gái. Chỉ có điều, vì đẻ non nên sau khi sinh, Hi

Hiểu chưa kịp nhìn kĩ mặt thì đứa bé đã bị cô y tá bế đến phòng theo dõi rồi.

Lí Tử Duệ nắm chặt bàn

tay Hi Hiểu, tha thiết như vừa trải qua một cơn sinh li tử biệt, giọng nói vẫn

còn run run: -Hi Hiểu ơi…. Hi Hiểu….

Cô khó nhọc nhếch khóe

môi, định mỉm cười với anh nhưng cười lại khiến cho vết mổ ở bụng đau đớn, nụ

cười của cô như méo xệch đi, miệng nói không ra tiếng. Cô yếu ớt vẫy tay ra

hiểu bảo anh lại gần: -Anh đã đi nhìn con chưa?

Lí Tử Duệ ngây người,

chưa kịp nói gì đã thấy cô thì thào khó nhọc: -Giống ai?

Lí Tử Duệ ậm ừ một tiếng

rồi quay người đi đến phòng theo dõi trẻ sơ sinh. Tử Duệ chỉ mải lo lắng đến sự

an nguy của Hi Hiểu mà quên đi mất nỗ phiền toái của đứa bé. Bởi vì đứa bé bị

đẻ non nên đang phải theo dõi, người nhà không được gặp mặt. Lí Tử Duệ phải năn

nỉ mãi y tá mới cho anh nhìn mặt đứa bé một lần. Còn chưa kịp nhìn rõ thì cô y

tá đã mắng: -Con là con của nhà anh, vội cái gì? Qua thời gian theo dõi thì tha

hồ mà ngắm!

Tử Duệ bị cô y tá quát

liền rụt rè đi về phòng bệnh của Hi Hiểu. Vừa vào đến nơi anh đã bắt gặp ánh

mắt lo lắng của Hi Hiểu: -Thế nào hả anh?

-Đứa bé nhỏ quá, đang

phải theo dõi, chẳng nhìn được bao nhiêu!- anh nhẹ nhàng kéo chăn lên cho Hi

Hiểu: -Đừng vội!

Một bệnh nhân nằm ở

giường bên nghe thấy hai người nói chuyện, không nén được liền xen vào: -Sớm

muộn gì cũng được nhìn thấy mặt con thôi, qua hai ngày theo dõi là được ra ấy

mà. Đến lúc ấy thì tha hồ mà ôm ấp, mà nhìn ngắm!

-Đứa bé giống ai trong

hai người cũng đều đẹp cả!- một bệnh nhân khác xen vào: -Nhưng theo kinh nghiệm

của tôi thì con gái thường giống bố nhiều hơn!

Lí Tử Duệ nghe vậy, mặt

liền biến sắc.

Bệnh nhân hàng xóm hình

như không phát giác ra sự khác thường của họ, tiếp tục hào hứng phân tích: -Con

gái giống cha, con trai giống mẹ, thường thì là như vậy, chỉ có điều cô thật là

hạnh phúc!- cô ta nhìn Hi Hiểu bằng ánh mắt ngưỡng mộ:- Người ta sinh con xong

ai cũng nóng lòng muốn nhìn xem con mình mặt mũi ra sao, chỉ có duy nhất chồng

cô chẳng nóng lòng nhìn mặt con, chỉ mải lo an nguy của vợ thôi….hài…Trên đời

này đa phần đàn ông cứ có con là quên mất công lao của vợ mà!

Sắc mặt nhợt nhạt của Hi

Hiểu dần dần đỏ ửng lên, vẻ mặt bối rối thấy rõ. Cô cười gượng gạo chống chế:-

Chồng tôi xưa nay vẫn luôn đối xử tốt với tôi mà!

Bởi vì thuốc tê cục bộ

vẫn chưa hết hẳn tác dụng nên mới nói được mấy câu Hi Hiểu đã chìm vào giấc

mộng. Sau khi tỉnh lại, mặc dù vết mổ ở bụng dưới có hơi đau nhưng tinh thần

của cô đã thoải mái hơn nhiều. Cô he hé đôi mắt, phát hiện ra xung quanh chẳng

có bệnh nhân nào khác cả. Hi Hiểu nhìn thấy một cái giường nhỏ tựa như cái nôi

nằm im lìm cách giường cô không xa.

Trong khi đó, chồng của

cô, Lí Tử Duệ đang đứng khoanh tay, ánh mắt xa xăm nhìn ra ngoài cửa sổ. Nhan

Hi Hiểu không nhìn thấy vẻ mặt của anh, nhưng nhìn cái bóng của anh lúc này

trông thật hụng hẫng và cô đơn.

-Tử Duệ!- cô khẽ gọi tên

anh. Người đàn ông quay lại theo tiếng gọi của cô, hơi ngây người đôi chút rồi

mỉm cười dịu dàng, đôi mắt long lanh.

-Anh đổi phòng bệnh rồi

à?- cô cau mày đưa mắt nhìn qunh. Trong phòng bệnh này cái gì cũng đầy đủ, chợt

cô thấy trái tim mình thắt lại: -Phòng bệnh tiện nghi thế này chắc là đắt lắm

đấy!

-Anh phải chuộc tội đã

làm em nổi giận ngày hôm ấy chứ!- Lí Tử Duệ khẽ nhướn mày, cao giọng nói: -Ngàn

vàng đổi lấy một nụ cười của vợ yêu, đáng lắm!

Hi Hiểu nhớ lại chuyện

ngày hôm ấy, chợt sa sầm mặt mày: -Nhiễm Nhược San chắc cũng sắp sinh rồi nhỉ?

-Cô ta có sinh hay không

chẳng liên quan gì đến anh cả!- nụ cười trên môi Tử Duệ vụt tắt, anh nghiêm

nghị nhìn cô: -Nhan Hi Hiểu, em không tin anh à?

Anh kể lại toàn bộ câu

chuyện ngày hôm đó cho Hi Hiểu nghe. Kể đến cuối, đúng như Tử Duệ đoán, Hi Hiểu

trợn tròn mắt vì kinh ngạc: -Thật à?

-Em tưởng anh là nhà viết

kịch chắc? Chẳng nhẽ lại bịa được chuyện này cho em nghe?- Lí Tử Duệ vừa nói

vừa đỡ Hi Hiểu ngồi thẳng dậy: -E rằng con đường sau này của Nhiễm Nhược San sẽ

rất khó đi!

-Vậy….vậy đứa bé đó rốt

cuộc là của ai nhỉ?

-Anh không hỏi!

-Sao anh không hỏi?

-Anh sợ hỏi rồi vợ anh

lại nghi ngờ, chỉ cần không phải là của anh thì chẳng liên quan gì đến anh

hết!- Lí Tử Duệ thản nhiên đáp.

Hi Hiểu lườm Tử Duệ một

cái, vẻ mặt như trách móc nhưng thật ra trong lòng lại vô cùng bình yên: -Em

thật không tin cô ta lại ra nông nỗi này!

-Có gì mà không tin?- Lí

Tử Duệ lấy khăn mặt ướt lau bàn tay cho Hi Hiểu rồi nói tiếp: -Mặc dù trong xã

hội này luôn đề xướng nam nữ bình đẳng, nhưng không thể không thừa nhận sự thật

là luôn có sự khác biệt.

-Đàn bà cho dù có tài thì

vũ khí lợi hại nhất của họ vẫn là tuổi trẻ và sắc đẹp, nhất là đối với những

người đàn bà có mục đích đặc biệt, những vũ khí ấy sẽ trở thành động lực lớn

nhất giúp họ đạt đến nấc thang danh vọng. Nhiễm Nhược San không chịu được khổ

cực, cô ta chỉ có thể tìm cách phổ biến nhất trong xã hội này để theo đuổi mục

tiêu của mình. Thế nhưng thật không ngờ, khôn lỏi quá lại thành ra hỏng việc.

-Cô ta âm mưu, sắp đặt

sẵn kế hoạch, nào ngờ đến phút chót lại thành ra thế này….- Lí Tử Duệ cười cay

đắng: -Cô ta quá nặng nề tâm lí ăn may, sau khi lấy được hộ khẩu còn định dùng

đứa bé để ràng buộc cái túi tiền của Lạc Lâm. Trên đời này làm gì có chuyện gì

dễ dàng thế?

Hi Hiểu gật đầu: -Người

có tiền thường lắm mưu mô mà!

-Nghĩ lại chúng ta cũng

chẳng có tư cách chỉ trích cô ta…chẳng phải chúng ta cũng đã từng mù quáng?- Lí

Tử Duệ đặt cốc sữa vào trong lò vi sóng để hâm lại cho ấm rồi ngoảnh đầu lại

nói với cô: -Những người dùng hôn nhân để đạt được mục đích của mình, giống như

chúng ta, chỉ có thể nói là do ông trời thương tình nên mới được như vậy. Chứ

đa phần e rằng đều rơi vào cảnh như Nhiễm Nhược San.

Hi Hiểu ậm ừ đáp lời anh,

lông mày khẽ cau lại nhìn vào chiếc nôi ở bên cạnh: – Đó là con em sao? Anh bế

nó lại đây cho em nhìn cái nào!

Lí Tử Duệ cẩn thận bế đứa

bé đang say ngủ ở trong nôi đến bên giường Hi Hiểu, miệng cười như mếu:-Theo

anh thấy, đứa bé này đa phần là giống bố nó.

-Cũng chưa chắc!- cô vụng

về bế đứa bé trên tay, tỉ mỉ quan sát: -Thực ra nó cũng có rất nhiều điểm giống

em, nhìn đôi mắt hai mí này này, chẳng phải mí mắt rất sâu hay sao? Nhìn cái

sống mũi của nó đi, cũng cao phết đấy! Còn cả cái miệng này nữa, cũng hơi cong

cong đây này….

-Hi Hiểu à…- Tử Duệ cắt

ngang lời cô: -Lục Kỳ Thần cũng có mắt hai mí, cũng có sống mũi cao, cũng có

khóe môi hơi cong…

Nhan Hi Hiểu lúc đó đột nhiên

cảm thấy vô cùng khó chịu, cô biết rằng mình đang tự lừa gạt bản thân.

Ngoài đôi mắt có đôi chút

giống cô ra thì tất cả các bộ phận khác đều giống Lục Kỳ Thần như khuôn đúc.

-Chuyện hôm đó với Lục Kỳ

Thần thần là sao?- nhìn thấy sắc mặt khác thường của Hi Hiểu, Tử Duệ liền bế

đứa bé đặt sang một bên: -Tại sao anh ta đến nhà chúng ta? Tại sao em đang yên

đang lành lại bị sinh non?

-Em đoán là anh ta đã

đứng chờ sẵn ở dưới khu nhà của mình từ lâu rồi, tối đó nhìn thấy anh ra khỏi

nhà liền lên lầu tìm em…- Hi Hiểu mím chặt môi, bất lực nói: -Bởi vì cải tạo

tốt nên anh ta được ra tù sớm. Nhưng anh ta không nói gì với gia đình về chuyện

này mà đi thẳng đến nhà chúng ta!

Lí Tử Duệ khẽ hừ giọng -Hắn ta cũng thật là một kẻ si tình!

-Chỉ e là chẳng phải si

tình gì đâu, em và anh ta đã chẳng còn đường lui từ lâu rồi…- Hi Hiểu lắc đầu -Anh ta nói, chỉ muốn đếm thăm em thôi, thấy em sống rất tốt, thấy em có thể

trở nên như thế này anh ta chẳng còn hối hận gì nữa. Về sau, em đuổi anh ta đi,

người lôi người kéo nên mới thành ra như thế này.

Hi Hiểu cố ý nói giảm nói

tránh sự việc nhưng lại bị Tử Duệ nghi ngờ: -Chỉ thế thôi sao?

Cứ như thể bị người khác

nhìn thấu tim đen, Hi Hiểu bất giác cao giọng: -Thế anh hi vọng như thế nào

nữa?

-Anh chỉ thắc mắc, anh ta

mò đến đây như vậy chẳng nhẽ không bị nhà họ Kiều phát hiện ra hay sao?- Lí Tử

Duệ nhíu mày: -Chúng ta luôn nói rõ ràng rằng đứa bé chẳng có liên quan gì đến

hắn ta cả, nhưng mà hắn ta vẫn đi thẳng đến nhà mình, em không cảm thấy hoang

đường sao? Hay là anh ta cũng nghi ngờ đứa bé này là con anh ta?

-Không thể nào!- đầu óc

Hi Hiểu rối bời: -Anh ta không nghĩ nhiều như vậy đâu!

Lí Tử Duệ khẽ liếc Hi

Hiểu rồi đột nhiên thở dài: -Hôm đó em còn chưa ra khỏi phòng mổ thì hắn ta đã

đi rồi. Giờ nghĩ lại, cũng may là hắn chưa nhìn thấy mặt đứa bé.

-Anh chuyển em đến phòng

bệnh tiện nghi như thế này đâu phải chỉ là để đổi lấy một nụ cười của em phải

không?- Hi Hiểu nheo nheo mắt nhìn Tử Duệ: -Là anh sợ nhiều người quá, có những

chuyện không tiện nói đúng không?

-Đúng!- Lí Tử Duệ không

buồn phủ nhận: -Lắm thầy nhiều ma mà!

-Cho dù anh đã chuẩn bị

tâm lí làm cha cho đứa bé này vì em, thế nhưng bố đẻ của nó thì sao?- Lí Tử Duệ

chậm rãi đi ra ngoài cửa sổ: -Một khi biết được đứa bé là con của hắn, có đồng

ý hay không cũng là một vấn đề đấy!

Sự ra đời của đứa bé mới

chỉ là một sự bắt đầu. Cho dù anh đã chuẩn bị sẵn sàng để nắm tay Hi Hiểu đi

hết cuộc đời, thế nhưng môi trường xung quanh quá phức tạp, chuyện này thật

không đơn giản chút nào.

Mổ đẻ phải nằm viện tĩnh

dưỡng mất một tuần, nghe nói con dâu vừa sinh cháu, bố của Tử Duệ nhiều lần

định đến thăm nhưng đều bị anh khéo léo ngăn lại. Bố Tử Duệ sống ở dưới quê đã

lâu, nói năng lại thật thà, ngay thẳng…Lí Tử Duệ sợ rằng chẳng may bố mình lại

nói ra chuyện gì thì khó tránh khỏi bị thiên hạ đàm tiếu không hay.

Thế nhưng công việc của

Tử Duệ ở Trụ Dương cũng rất bận rộn, chỉ có thể trông nom Hi Hiểu trong thời

gian ở bệnh viện, sau khi anh đi làm, Hi Hiểu phải ở cữ, trông nom đứa trẻ cũng

trở thành vấn đề lớn.

Nghĩ đi nghĩ lại, xuất

phát từ vấn đề an toàn, Tử Duệ quyết định tìm một ô sin giúp việc.

Lí Tử Duệ đích thân tìm

tới một trung tâm việc làm để tìm một ô sin cho nhà mình. Anh còn năm lần bảy

lượt dặn dò rồi mới dẫn ô sin đó về nhà. Lúc này, Hi Hiểu đã bị đứa bé hành cho

thê thảm. Vừa nhìn thấy Tử Duệ về, Hi Hiểu liền vội vàng gọi anh đến giúp: -Tử

Duệ, mau vào giúp em với!

Lí Tử Duệ đứng yên bất

động, chỉ khoát tay bảo ô sin: -Dì Cố, vợ cháu không biết trông trẻ con, chuyện

này phải phiền dì giúp rồi!

Nói rồi anh đến bên hôn

lên trán Hi Hiểu: -Em ở nhà ngoan nhé, có chuyện gì cứ bảo dì Cố giúp đỡ, anh

đi làm đây!

-Thế tối mấy giờ anh mới

về?- Hi Hiểu ngẩng đầu, ánh mắt nhìn anh đầy tủi thân: – Hay là vẫn 10 giờ?

-Ừ, cũng tầm đấy!- Lí Tử

Duệ cúi đầu nhìn đồng hồ rồi lại in lên trán Hi Hiểu một nụ hôn: -Dạo này thực

sự bận tối mắt tối mũi, chẳng có thời gian rảnh rỗi nữa!

-Ờ…- Hi Hiểu gật đầu,

quan tâm dặn dò anh mấy câu đại loại như uống ít rượu thôi và nhớ ăn nhiều vào

rồi tiễn anh ra ngoài cửa.

Kể từ sau khi Hi Hiểu ra

viện, công việc của Lí Tử Duệ dường như bận rộn hơn bình thường. Mấy ngày đầu

còn cố gắng chăm sóc cho cô được chút ít chứ mấy ngày sau đó anh lao đầu vào

làm việc như điên, đi sớm về muộn. Hi Hiểu vốn định oán thán vài câu nhưng nhìn

thấy sắc mặt anh không tốt lắm, bộ dạng mệt mỏi như kiệt sức đến nơi nên cũng

xót ruột, đành phải cố gắng tự mình chống đỡ.

Cũng may việc trong nhà

còn có dì Cố giúp đỡ. Dì Cố là một nông dân ở ngoại ô thành phố J, rất ít nói,

nhưng đặc biệt đảm đang, mọi chuyện chăm lo trong gia đình đều nhờ một tay dì

Cố làm hết. Nhìn dì Cố bận rộn với trăm thứ việc nhà, Hi Hiểu thực sự cảm thấy

ái ngại: -Dì Cố à, làm phiền dì quá! Nếu không có gì giúp thì cháu chẳng biết

phải làm thế nào nữa!

-Không có gì- dì Cố nở nụ

cười: -Ông chủ làm nghề gì vậy? Sao mà bận rộn thế, ngày nào cũng 8 giờ đi, 10

giờ mới về….

-Anh ấy làm thị trường…-

nhắc đến Tử Duệ, Hi Hiểu lại không nhoẻn miệng cười rạng rỡ: -Chắc là vì mấy

ngày nay công việc bận rộn hơn, dù gì cũng phải nuôi thêm một miệng ăn nên phải

vất vả thêm một chút!

Dì Cố đu đưa cái nôi, khẽ

mỉm cười: -Đúng vậy, con trai tôi cũng vất vả y hệtông chủ. Sống ở cái thành

phố này, cái gì cũng phức tạp….

-Nhưng mà này, bà chủ có

định sẽ sinh đứa nữa không?

-Sinh đứa nữa ạ?

-Đúng thế, xem ra ông chủ

có vẻ vẫn giữ quan niệm cũ, thích con trai hơn con gái… – dì Cố khẽ mím môi -Nếu không sao chẳng thấy ông chủ gần gũi con gái gì cả?

Hi Hiểu ngẩn người, cô

định phản bác lại liền nghe thấy tiếng mở cửa, nhìn lên đồng hồ, vừa đúng 10

giờ tối.

-Hi Hiểu…- Tử Duệ liêu

xiêu, còn chưa nhìn thấy Hi Hiểu đã cất tiếng gọi tên cô. Hi Hiểu vội vàng bỏ

việc nhà sang một bên, chạy ra cửa đón anh vào. Còn chưa kịp đứng vững đã thấy

Tử Duệ đổ ập vào người cô. Mùi rượu nồng nặc phảng phất theo hơi thở của anh -Hi Hiểu ơi….

-Tử Duệ, Tử Duệ…- Hi Hiểu

lay lay người anh nhưng vẫn không thấy Tử Duệ tỉnh lại. Cô đành phải dốc hết

sức lực lôi anh vào trong phòng ngủ. Khó khăn lắm mới đặt được anh lên giường,

Hi Hiểu liền ngồi xuống cởi áo cho anh. Đột nhiên Tử Duệ xoay người, kéo cô nằm

lăn ra giường, cánh tay anh đè lên người cô. Hi Hiểu cố sức đẩy cánh tay Tử Duệ

ra rồi tiếp tục cởi cà vạt và thắt lưng cho chồng. Vì sợ làm Tử Duệ tỉnh giấc

nên động tác của cô vô cùng cẩn thận, mãi mới tháo được cái cà vạt ra. Đang

định cởi nốt áo sơ mi cho anh thì đột cảnh tượng trước mắt khiến cho toàn thân

cô cứng đờ ra.

Trên ngực Tử Duệ chi chít

những dấu son lớn nhỏ, màu son đỏ, hồng đủ cả. Những dấu son càng trở nên bắt

mắt dưới ánh đèn vàng mờ mờ. Hi Hiểu không phải là đứa nhóc không hiểu chuyện,

cho dù đã lâu không làm chuyện đó nhưng cô cũng biết những dấu vết đó có ý

nghĩa gì.

Khoảnh khắc ấy, cô đột

nhiên không biết phải làm gì. Lí Tử Duệ đột nhiên quay ngoắt người lại, một lần

nữa lại kéo cô nằm lăn ra giường: -Hi Hiểu ơi…. Hi Hiểu….- anh lẩm bẩm gọi tên

cô, bờ môi anh dán chặt vào trán cô, hơi thở phả ra từng đợt ấm nóng. Trong

vòng tay ấm áp của Tử Duệ, Hi Hiểu lặng lẽ rơi nước mắt.

Bên tai cô đột nhiên vang

lên câu nói ban nãy của dì Cố: “Sao chẳng thấy ông chủ gần gũi với con gái gì

cả?…….Sao mà bận rộn thế, ngày nào cũng 8 giờ đi, 10 giờ mới về….”

Hi Hiểu nhắm chặt mắt

lại, chỉ những câu nói rất đơn giản nhưng dường như đã cho cô một đáp án rất rõ

ràng. Cô cắn chặt môi, lắng nghe tiếng thở đều đều của người đàn ông đang nằm

bên cạnh, cố nắng đè chặt tiếng khóc trong lòng. Cứ tưởng rằng hạnh phúc đã ở

ngay bên cạnh, thế nhưng giờ mới phát hiện ra rằng hạnh phúc vẫn còn cách mình

quá xa.

Hạnh phúc giống như một

giấc mộng, ngắn ngủi có vài giây, đến khi tỉnh lại chỉ còn thấy hiện thực đầy

chông gai.

Một đêm thức trắng, mặc

cho cánh tay anh đè chặt người mình suốt cả đêm, cô nhắm mắt chờ đợi trời sáng.

Lúc người đàn ông nằm bên

cạnh cô thức dậy cũng đã là tám giờ sáng. Hi Hiểu cảm thấy cái giường khẽ rung

lên nhưng cô cố tình không mở mắt ra. Cô biết anh đang xỏ tay vào áo sơ mi, cảm

thấy anh khe khẽ mở cửa. Cuối cùng Hi Hiểu không thể giả vờ được nữa, đành ngồi

bật dậy: -Lí Tử Duệ, hôm nay là cuối tuần mà?

Giọng nói hết sức nhẹ

nhàng, bình lặng tới mức ngay chính bản thân cô cũng thấy ngạc nhiên.

Bước chân anh như khựng

lại, xoay người lại cười với cô: -Anh rất nhẹ tay nhẹ chân mà, sao vẫn làm em

tỉnh giấc nhỉ?- dừng lại một chút anh tiếp tục: -À đúng rồi, tối qua ai thay

quần áo cho anh thế?

-Dì Cố đấy!- Hi Hiểu thản

nhiên nói: -Anh nặng như thế, hơn nữa em còn bận nấu canh giải rượu cho anh,

thế nên chẳng thể nào lôi anh vào phòng được!

Nói rồi cô gượng cười -Sao hôm nay anh vẫn phải đi làm à?

-Còn một số chuyện phải

giải quyết- ánh mắt Tử Duệ thoáng chút bối rối nhưng anh lập tức giấu đi ngay -Gần đây bận quá, khiến em vất vả hơn. Có chuyện gì em cứ bảo dì Cố giúp cho!

Cô đột nhiên nhảy xuống

khỏi giường, mặt chẳng chút biểu cảm, với tay lấy cái điện thoại, đang định gọi

đi đã bị Lí Tử Duệ cướp lấy: -Hi Hiểu, em làm cái gì thế?

-Gọi điện thoại cho Tôn

Bồi Đông xin nghỉ cho anh!- cô thẳng thừng đáp, rõ ràng là lời nói xuất phát từ

sự quan tâm nhưng ra khỏi miệng lại trở nên lạnh lùng như băng giá: -Thân thể

chồng em có phải làm bằng sắt đá đâu, đã làm việc liên miên cả mười ngày rồi,

ngày nào cũng bận tối mắt tối mũi như thế cũng đâu giải quyết được điều gì?

-Không được gọi!- anh bóp

chặt cái điện thoại trong tay, hốt hoảng nói: -Hi Hiểu, đều là vì công việc cả

mà. Bận rộn cũng là cách thể hiện giá trị của một con người mà!

-Thế giá trị của người

chồng nên biểu hiện như thế nào?- Hi Hiểu cao giọng: -Em chỉ muốn chồng em được

ở nhà với em vào cuối tuần. Đối với một người vợ, yêu cầu này có phải là quá

hay không?

Tử Duệ cứng họng không

nói được lời nào. Cuối cùng anh đành phải thỏa hiệp, ở nhà hai nghỉ hai ngày

cuối tuần.

Trong hai ngày này, Hi

Hiểu cố gắng tìm mọi cách để bản thân quên đi những dấu son môi in trên ngực Tử

Duệ, ép buộc bản thân mình phải tỏ ra là một người vợ hiền thảo. Và cô phát

hiện ra Tử Duệ quả đúng như những lời mà dì Cố đã nói, anh không hề tỏ ra gần

gũi với con gái. Ngay kể cả lúc đặt tên cho con, anh cũng chẳng thèm đếm xỉa.

Cô nghĩ, có thể là do dạo

này công việc quá mệt mỏi nên Tử Duệ mới thờ ơ như vậy. Thế nên, sau khi Tử Duệ

đã ngủ hơn một tiếng đồng hồ, cô liền bế con đến bên cạnh anh: -Tử Duệ, chúng

ta từ trước đến giờ cứ gọi con là Đồng Đồng, anh là bố nó, anh hãy đặt cho nó

một cái tên đi!

Lí Tử Duệ cười cười bảo -Em đặt đi, em có óc sáng tạo hơn anh mà!

-Anh thấy cái tên Lí Duyệt

Đồng thế nào?- Hi Hiểu đã cụt mất một nửa hứng thú: -Ý nghĩa là: đôi mắt vui

vẻ.

-Hay!- Lí Tử Duệ cầm cuốn

sách lên, lật sang hai trang, mỉm cười đáp: -Hay lắm!

Vẻ thờ ơ của anh hiện rõ

ở trên mặt, mặc dù miệng cười cười nhưng chẳng chút quan tâm. Hi Hiểu khẽ thở

dài, trong lòng xót xa, cay đắng. Im lặng hồi lâu, nỗi đau trong lòng cô không

thể kìm nén được nữa liền bật ra thành lời: -Tử Duệ, anh không thích Đồng Đồng

phải không?

Bàn tay lật sách của anh

hơi khựng lại, anh đưa tay lên bẹo yêu má cô: -Đâu có, chỉ là mấy ngày nay mệt

mỏi quá, chẳng còn sức đâu mà quan tâm….

-Con cũng cần phải đăng

kí hộ khẩu rồi…- Hi Hiểu khẽ nhếch môi, cố gắng nghĩ rằng mình đang nghĩ ngợi

quá nhiều: -Thứ hai anh bớt chút thời gian đi cùng em nhé!

-Hi Hiểu, anh thực sự

không có thời gian…- Lí Tử Duệ thở dài: -Em nên biết mất đi hợp đồng của Thiên

Trì lãnh đạo Trụ Dương đã rất không hài lòng. Mấy ngày hôm nay anh phải tăng ca

là để bù lấp cái lỗ hổng ấy. Nếu không thì cả nhà ta sống bằng cái gì?

-Em không cần anh nuôi-

Hi Hiểu ôm con xoay lưng về phía Tử Duệ, cúi đầu nói: -Em có tiền, đủ để nuôi

em và cả Đồng Đồng nữa!

-Em nói thế ý gì?- Tử Duệ

đột nhiên tỏ vẻ không vui: -Người một nhà không nên phân biệt như thế, lẽ nào

cái em cần chỉ là thân phận người đàn ông của anh? Chỉ là tìm một vật thay thế,

một người cha cho con gái em? Lẽ nào đến bây giờ em còn muốn dùng tiền của

người đàn ông đó để duy trì gia đình hiện giờ của em cùng đứa con?

Vấn đề nhạy cảm này lại

một lần nữa được đưa ra. Nhan Hi Hiểu nhìn thấy rõ sự kìm nén cơn tức giận

trong ánh mắt anh. Nhớ lại những điều kiện mà mình đã đưa ra ngày hôm ấy, cô

bối rối gượng cười: -Anh biết là em không có ý đó mà!

Khuôn mặt tức tối của anh

giần giật, dường như anh đang cố gắng lấy lại bình tĩnh: -Thôi được rồi, tuần

sau anh rảnh, anh với em sẽ đi làm hộ khẩu cho con!

Thời gian thấm thoát trôi

qua, thế nhưng công việc của Tử Duệ vẫn bận rộn y như vậy, 10 giờ, 11 giờ là

thời gian anh trở về nhà. Hi Hiểu không một lời oán thán, nhìn bộ dạng mệt mỏi

của anh, cô lại cảm thấy có một cảm giác nghẹn ngào. Thực ra cô đã mấy lần gọi

điện đến căn phòng, quả thực Tử Duệ ở lại công ty làm thêm, dường như không

phải là vì những chuyện vớ vẩn mà cô từng nghĩ.

Dường như những dấu son

mà cô phát hiện trên người anh hôm ấy chỉ là những kí ức trong giấc mộng.

Hi Hiểu thở dài, trong

đầu chợt hiện ra những tình tiết trên phim ảnh cô thường bắt gặp. Đàn ông mà,

nhất là những người bán mạng làm việc ở ngoài, đa phần đều không tự mình quyết

định được.

Cô thà coi những hành

động lạ lùng của Tử Duệ những ngày nay là những phản ứng bất đắc dĩ. Tất cả mọi

việc đều đã định sẵn, cô không còn là cô gái không chịu chấp nhận bất cứ khiếm

khuyết gì như trước nữa. Cô đã từ từ học được cách nghĩ thoáng ra bằng hàng

nghìn lí do vì bản thân, vì anh, vì con.

Thực ra, đó chính là cách

để tìm cho mình một lối thoát.

Cái gia đình của họ hợp

lại được đâu có dễ dàng, cho nên nhìn thấy Tử Duệ vất vả sớm khuya, cô cũng cố

gắng để trở thành một người vợ hiền lành, đảm đảng. Cô dùng mọi hành động quan

tâm, mọi lời nói dịu dàng để tạo ra không khí ấm cúng của một gia đình.

Thế nhưng, cô lại phát

hiện ra rằng, sắc mặt của Tử Duệ ngày càng khó coi.

Hi Hiểu càng ngày càng

cảm thấy bản thân mình không còn là mình của trước đây. Càng yêu Tử Duệ cô càng

cẩn thận hơn trong mọi hành động và lời nói của mình. Cô biết áp lực của anh

quá lớn, biết trọng trách mà anh phải đảm nhận, biết những khúc mắc trong lòng

anh…thế nên lúc nào cô cũng cố gắng loại bỏ hết những nỗi lo lắng cho anh. Lí

Tử Duệ nhìn thì có vẻ phóng khoáng nhưng thực chất lại rất nhạy cảm. Cứ như

vậy, dần dần Hi Hiểu phát hiện ra rằng mình đã trở thành một người phụ nữ không

có tự tôn, dường như tất cả mọi niềm vui, nỗi buồn của cô đều là vì anh chứ

không còn là vì bản thân.

Gọi điện thoại về nhà, Tử

Duệ nói rằng tối nay lại phải tiếp khách nên sẽ về nhà muộn một chút. Hi Hiểu

ậm ừ đáp lời, coi đó như chuyện thường tình. Đồng Đồng đã được dì Cố ru ngủ

rồi. Cô nấu nướng xong xuôi liền ngồi lên ghế sô pha xem ti vi.

Nào ngờ mới 9 giờ mà Tử

Duệ đã về nhà.

Hi Hiểu vội vàng chạy ra

đón: -Sao anh về sớm thế?

-Ừ…- Tử Duệ trả lời ngắn

gọn, vẻ mặt thờ ơ, tiện tay ném cái cà vạt lên ghế rồi chẳng nói chẳng rằng đi

thẳng về phòng.

Triển Huy gõ cửa rồi từ

từ mở cửa, trên tay cô đang bê bát canh giải rượu mang vào cho anh: -Tử Duệ,

anh đã uống rượu phải không? Mau uống chút canh này đi cho dễ chịu!

Anh đón lấy bát canh giải

rượu trên tay cô nhưng chỉ liếc nhìn cô rồi đặt sang bên cạnh. Hi Hiểu cảm thấy

vô cùng kinh ngạc, đang định bê lại bát canh đưa anh thì đã bị bàn tay của Tử

Duệ nắm chặt lấy. Anh kéo cô vào trong vòng tay.

Trong vòng tay anh, Hi

Hiểu có thể cảm nhận được làn da ấm nóng, từng thớ thịt săn chắc của anh…toàn

thân cô như cứng đơ ra, không dám cử động dù chỉ là khe khẽ. Trước khi sinh

con, Tử Duệ chưa từng làm chuyện nam nữ đối với cô, có thể là bởi vì sợ ảnh

hưởng đến thai nhi. Sau khi sinh con, tình cảm của hai người dường như chẳng

còn được như trước, Lí Tử Duệ thường chỉ hôn lên trán cô, những hành động thân

mật khác….gần như là không có.

Vì vậy, hành động này của

anh khiến cho Hi Hiểu cảm thấy sợ hãi và căng thẳng.

Cô hơi ngẩng đầu lên nhìn

anh, bắt gặp ánh mắt của anh. Anh nhìn cô đắm đuối không chớp mắt. Hi Hiểu bị

ánh mắt của anh làm cho toàn thân sởn gai ốc, cô ý thức được rằng cần phải

thoát khỏi cảnh tượng bối rối này. Nghĩ vậy cô liền nhoẻn miệng cười: -Tử Duệ,

em….con…đang ở ngoài….

-Có dì Cố trông rồi mà-

Tử Duệ nắm chặt lấy tay cô: -Đồng Đồng ngủ rồi!

-Nhưng mà nó chưa ăn mà….

-Dì Cố sẽ cho nó ăn…

-Tử Duệ….

-Còn gì nữa?- Lí Tử Duệ

khẽ nhếch môi, nụ cười như mỉa mai: -Nhan Hi Hiểu, có phải em không muốn ở cạnh

anh không?

Hi Hiểu ra sức lắc đầu -Không phải đâu Tử Duệ, em chỉ là….

-Chỉ là cái gì?- Lí Tử

Duệ khẽ hừ giọng: -Chỉ là vì thấy thiệt thòi cho anh nên mới đối xử tốt với anh

chứ gì? Vì vậy mới nhường nhịn mỗi lần anh nổi cáu? Vì vậy chỉ cần anh chạm vào

người em là em lại lấy con ra làm lí do để tránh né anh? Lúc nào miệng em cũng

Đồng Đồng thế nọ, Đồng Đồng thế kia….Nếu như anh nhíu mày tỏ vẻ không hài lòng

là em lập tức cúi đầu nhận sai. Nhan Hi Hiểu, em đã trở nên như thế này từ lúc

nào thế hả?

-Em đang biểu thị sự biết

ơn thay cho Lục Kỳ Thần đấy à?- giọng nói của anh ngày càng trở nên gay gắt -Nhan Hi Hiểu, rốt cuộc em coi anh là cái gì?

Hi Hiểu thật không ngờ

tất cả những cố gắng của cô trong mắt anh lại trở thành một cái gai nhọn. Từng

câu, từng chữ của Lí Tử Duệ giống như một con dao nhọn cứa vào tim gan cô. Bên

tai cô văng vẳng tiếng trì triết của Tử Duệ, nhưng cô chẳng còn sức mà phản

kháng.

-Nhan Hi Hiểu, anh thà để

em mỉa mai, châm chọc như trước đây mỗi khi anh nổi cáu, anh bực bội còn hơn là

em cứ ngoan ngoãn, vâng vâng dạ dạ, làm gì cũng phải chú ý đến sắc mặt của anh.

Anh cần một người vợ chứ không phải là một người hầu, một người bạn để tán dóc!

-Em tưởng anh là thằng

ngốc sao?- Tử Duệ cao giọng: -Nhan Hi Hiểu, anh thừa biết hôm đó là em c** q**n

áo cho anh. Mặc dù hôm đó anh say mèm nhưng không phải là không biết gì. Thế

nhưng em lại cao thượng đến thế, còn không buồn hỏi lấy nửa lời…- Lí Tử Duệ hít

thở thật sâu để chế ngự cơn tức giận trong lòng: -Nhan Hi Hiểu, anh cũng là đàn

ông, em có biết những dấu son ấy chứng minh điều gì không?

-Bởi vì em phải ở cữ, bởi

vì em dồn hết sự quan tâm cho đứa bé, còn anh đã trở thành một kẻ có cũng như

không trong cái nhà này. Thế nhưng anh là đàn ông, làm sao có thể không chút

động lòng trước người phụ nữ nằm bên cạnh mình? Nhưng anh biết, anh không được

phép động vào em, không được sờ mó vào người em, không được làm tất cả những

chuyện mà các cặp vợ chồng khác thường làm. Anh yêu em, anh sợ vì hành động thô

tục ấy sẽ khiến em bỏ anh mà đi, nhưng anh thật sự không thể chịu đựng được

nữa!- anh nhìn cô chằm chằm: -Anh không thể chịu đựng được cảnh không thể thân

mật với người phụ nữ mà anh yêu thương, thế nên anh đã làm thêm giờ đến khi

không thể thêm được nữa. Làm thêm giờ đã trở thành cái cớ tốt nhất cho anh. Anh

thà làm việc cho đến khi mệt lả để chỉ cần đặt mình lên giường là ngủ tới sáng

không hay biết gì còn hơn là phải chịu đựng sự giày vò của h*m m**n thể xác!

-Hôm đó sức chịu đựng của

anh đã đi đến giới hạn, anh cùng một đám bạn đi uống rượu. Bạn bè thấy anh u

uất mới gọi đám cave đó vào giải tỏa cho anh. Nhan Hi Hiểu, anh không phải là

thánh nhân, trước cảnh tượng ấy không phải là anh không có phản ứng gì. Nhưng

vào khoảnh khắc ấy, anh lại nhìn thấy ánh mắt của em nhìn anh lúc ở Kim Sắc Hoa

Niên, dường như mọi mạch máu trong anh đều đông cứng lại, thế nên anh đành phải

làm một người đàn ông vô dụng trước mặt họ. Thực ra lúc về đến nhà anh không

say đến như vậy, thế nhưng anh muốn xem phản ứng của em thế nào. Anh chỉ muốn

em bớt chút quan tâm và yêu thương cho gia đình và con gái để dành cho anh!

-Thế nhưng em thì sao?

Ngày hôm sau còn thản nhiên bảo anh ở nhà nghỉ cuối tuần với em, coi như không

hay biết gì về những dấu son ấy, thậm chí chẳng thèm hỏi lấy nửa lời…- bàn tay

của Tử Duệ bỗng siết chặt bờ vai cô: -Nhan Hi Hiểu, anh nói cho em biết, anh

thà bị em coi là kẻ ngoại tình như hôm trước ở Kim Sắc Hoa Niên còn hơn là nhìn

thấy phản ứng của em bây giờ. Anh cũng không muốn làm người vô hình trong mắt

em nữa!

Hi Hiểu ngây người trong

tiếng quát tháo của anh, nước mắt cô lã chã tuôn rơi. Bởi vì có con rồi cô mới

ý thức được những gì cô có được chẳng dễ dàng gì. Đối mặt với bi kịch của Nhiễm

Nhược San, cô lại càng cố gắng nhường nhịn, thậm chí là khuất phục trước Lí Tử

Duệ. Nhìn lại mới thấy con đường mà cô đã đi sao mà quá gập ghềnh, chỉ cần lơ

đễnh một chút thôi là cô sẽ gặp phải bi kịch giống như Nhiễm Nhược San.

Bởi vì trân trọng nên cô

mới hết mực nhường nhịn Lí Tử Duệ, vì trân trọng nên cô mới ra sức bảo vệ tình

cảm của bản thân. Cô sợ rằng chỉ cần một chút bất cẩn của mình sẽ khiến cho

hạnh phúc tan biết, sụp đổ dưới chân mình.

-Tử Duệ, em không phải

như vậy đâu….- vai cô bị Tử Duệ siết chặt đến đau đớn. Cô cắn chặt môi, cố gắng

nén chặt những giọt nước mắt xót xa nhưng tất cả cảm xúc giường như vỡ òa: -Anh

từng nói Đồng Đồng quá giống bố đẻ của nó, vì vậy không thể làm đầy tháng cho

nó như những đứa trẻ khác, chỉ có thể lén lút giấu nó đi. Anh còn dặn dò dì Cố

biết bao nhiêu lần rằng không được dẫn Đồng Đồng ra ngoài mua đồ…Lí Tử Duệ, anh

nghĩ ngợi chu đáo như vậy, anh bảo em biết làm sao đây?

-Anh thậm chí còn chẳng

muốn nhìn Đồng Đồng lấy một cái, mỗi lần bảo anh ôm con anh đều tìm mọi lí do

để né tránh- nước mắt Hi Hiểu tuôn như mưa, dường như nỗi tủi phận trong cô đã

dồn nén từ quá lâu rồi: -Anh làm như vậy là có ý gì? Anh nói với em, lúc Nhiễm

Nhược San sinh con, bên cạnh chẳng có lấy một người thân thiết, chỉ có người

giúp việc giúp đỡ…Lí Tử Duệ, có phải anh muốn ngầm ám chỉ em rằng em phải cẩn

thận đề phòng rơi vào cảnh như của Nhiễm Nhược San không? Chẳng nhẽ mang thai

đứa con của người khác thì chỉ có thể bị vứt bỏ giống như một thứ rác rưởi hay

sao?

-Lí Tử Duệ, anh còn chỉ

trích em như vậy…- Hi Hiểu cúi đầu nghẹn ngào: -Em đã sợ đến thế…mà anh còn

quát em…

Hi Hiểu rất ít khi tỏ ra

đáng thương như vậy, những giọt nước mắt của cô long lanh tựa như những giọt

sương làm tan chảy trái tim của Tử Duệ. Anh luống cuống lau nước mắt trên mặt

cô, nhưng càng lau càng thấy nước mắt rơi nhiều hơn.

-Em sợ em khi thật sự

quen với cuộc sống có anh làm chỗ dựa thì anh lại không cần em nữa!- Hi Hiểu cố

gắng đè chặt tiếng nức nở trong lòng, mở to đôi mắt nhìn Tử Duệ: -Tử Duệ, chúng

ta đã đi được đến ngày hôm nay, em đã quen với cuộc sống có anh rồi, nhưng khi

nghe anh nói chuyện của Nhiễm Nhược San, em lại sợ sẽ sa chân vào con đường của

cô ta….

-Hơn nữa anh lại không

thích Đồng Đồng, em biết phải làm sao đây?- tiếng khóc của cô lại òa lên nức

nở, đôi bàn tay nắm chặt lấy vạt áo, ánh mắt ngơ ngác như đang tìm kiếm một chỗ

dựa: -Ngộ nhỡ…..

Càng trân trọng càng sợ

sẽ mất đi, càng sợ mất sẽ càng cảm thấy bất an….

Lí Tử Duệ không ngờ Hi

Hiểu bình thường trông có vẻ thờ ơ như vậy nhưng trong lòng lại bất an đến thế.

Những hành vi thận trọng của cô mấy ngày hôm nay là do thiếu tín nhiệm ở anh mà

ra. Nghĩ đến đây, trong lòng Tử Duệ lại thấy đau nhói: -Hi Hiểu, em không nên

nghĩ như vậy!

-Em phải có niềm tin ở

anh…- anh dịu dàng lau những giọt nước mắt trên mặt cô. Nhưng thấy Hi Hiểu vẫn

tiếp tục khóc, anh liền cúi xuống, hôn lên những giọt nước mắt ấy, bờ môi dịu

dàng lướt trên má cô. Hi Hiểu không ngờ anh lại làm như thế, toàn thân cô cứng

đờ ra, nhưng chẳng bao lâu sau, cô đã đắm mình vào trong sự nồng nàn của anh.

Cuộc “giao ban” đầu tiên

suốt mười tháng trời làm vợ chồng ngọt ngào ngoài sức tưởng tượng. Lí Tử Duệ đã

chờ đợi cuộc “giao ban” này từ rất lâu rồi.

Anh nhìn người phụ nữ e

ấp bên dưới mình, trên mặt vẫn còn chưa khô những vệt nước mắt, đôi mắt long

lanh đầy bẽn lẽn. Hai người đắm đuối nhìn vào mắt nhau rất lâu. Dường như cô

ngại ngùng trước cái nhìn đầy say đắm của anh nên từ khẽ khép đôi bờ mi lại.

-Hi Hiểu….- Lí Tử Duệ

chầm chậm nghiêng người, đôi môi mơn man d** tai cô, khe khẽ thì thầm: -Hi

Hiểu…anh muốn em…có được không?

Hi Hiểu đột nhiên mở to

đôi mắt, hành động mang đầy tính kch thch của Tử Duệ khiến cho toàn thân cô

bủn rủn. Nhìn ánh mắt không che dấu nổi h*m m**n hừng hực như ngọn lửa của anh,

cô chỉ biết chầm chậm khép đôi hàng mi, lặng lẽ chờ đợi ngọn lửa trong anh bùng

cháy.

Kìm nén đã quá lâu nên cả

hai vắt kiệt sức lực cho cuộc mây mưa này.

Sau cuộc mây mưa ngọt

ngào, Tử Duệ đi vào nhà vệ sinh tắm rửa. Lúc quay trở lại phòng, anh cố lấy lại

nhịp thở ổn định, lặng lẽ ngắm nhìn người con gái đang say ngủ, đột nhiên trong

lòng anh dâng lên một cảm giác ấm áp tuyệt diệu. Anh duỗi thẳng cánh tay ra,

định ôm chặt lấy cô vào lòng rồi chìm vào giấc ngủ, nào ngờ hành động của anh

lại làm cho cô tỉnh giấc. Hi Hiểu khẽ rn r “Ái…”, ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt

dịu dàng của Tử Duệ, Hi Hiểu ngại ngùng quay mặt đi.

Tử Duệ không ngờ cũng có

lúc Hi Hiểu lại đáng yêu như một cô bé mới lớn như vậy. Đã là mẹ của trẻ con

rồi mà sao vẫn còn ngại ngùng như lần đâu “yêu” thế nhỉ? Anh không nhịn được

cười, đôi tay siết chặt lấy Hi Hiểu vào lồng ngực, miệng khẽ thì thầm: -Hi

Hiểu, sao em…cứ như là lần đầu thế?

-Đây là lần thứ hai của

em…- Hi Hiểu bẽn lẽn cắn chặt môi: -Ai bảo là chỉ có lần đầu mới đau, lần thứ

hai thì không đau nữa….

-Em với hắn ta chỉ

từng…một lần thôi á?- Tử Duệ không khỏi ngạc nhiên trước sự thực này.

-Thế anh muốn mấy lần

hả?-Hi Hiểu đã trở lại là một Hi Hiểu bướng bỉnh thường ngày: -Em là một đứa

đen đủi vô cùng, một lần dính ngay mới đau chứ!

Lí Tử Duệ đột nhiên mím

chặt môi không nói. Hi Hiểu chờ mãi mà chẳng thấy anh đáp lời liền ngẩng đầu

nhìn anh: -Tử Duệ, anh không vui à?

-Anh đâu có ấu trĩ như

vậy, ai mà chẳng có quá khứ? Anh cũng có mà!- anh nhìn sâu vào mắt cô, khẽ siết

chặt bàn tay cô: -Hi Hiểu, hôm nay anh đã gặp Lục Kỳ Thần!

Nghe đến ba chữ này, toàn

thân Hi Hiểu đột nhiên cứng đờ ra.

-Hắn ta với Kiều Việt

cùng đến chào hỏi anh. Thực ra cũng chẳng có chuyện gì, chỉ có điều nghe nói

anh có con gái nên chúc mừng dăm ba câu…- Lí Tử Duệ thích thú nghịch ngợm những

sợi tóc mềm mại của cô: -Chỉ có điều, anh lại có một cảm giác không tốt lắm….

-Sao thế?

-Anh cảm thấy, hình như

Lục Kỳ Thần…có ý đồ gì đó…- Lí Tử Duệ khẽ thở dài: -Ánh mắt của anh ta sâu

thẳm, hình như cố ý che dấu một điều gì đó. Nó làm cho người khác cảm thấy lo

lắng…giống như đang nóng lòng muốn biết một tin tức gì đó nhưng lại luôn cố

gắng che đậy sự nóng lòng ấy.

-Hi Hiểu, anh vốn không

tin, nhưng đây mới là lần thứ hai của em. Điều này cho thấy rõ ràng em là một

người khá bảo thủ….Em nghĩ rằng em và Lục Kỳ Thần yêu nhau lâu như vậy mà chẳng

nhẽ anh ta lại không biết hay sao?- Lí Tử Duệ nâng cằm Hi Hiểu lên, ép cô phải

nhìn thẳng vào vấn đề: -Em vì hoàn cảnh li biệt mới trao sự trinh trắng của

mình cho hắn ta. Vậy thì làm sao chỉ trong thời gian ngắn như vậy mà em đã trao

lần thứ hai cho một kẻ khác được?

Sự phân tích của Tử Duệ

không phải là không có lí. Sắc mặt của Hi Hiểu càng lúc càng khó coi. Cô bặm

môi không nói.

-Vì vậy anh cho rằng Lục

Kỳ Thần đã đoán ra vài phần sự thật, có thể hắn đã biết Đồng Đồng là con gái

mình!- Lí Tử Duệ khẽ nói:- Hi Hiểu, nếu đúng như vậy, em định sẽ làm thế nào?

-Em không biết- Hi Hiểu

cúi đầu: Tử Duệ, anh đừng ép em, em không biết mà!

-Anh đổi suy nghĩ rồi,

chúng ta sẽ làm một cái tiệc đầy tháng cho con, em thấy sao?- Tử Duệ nhíu mày -Che đậy không phải là cách, chúng ta buộc phải nghĩ kế lâu dài. Hơn nữa, đứa

bé là của chúng ta, bọn họ có thể làm gì chúng ta chứ? Nếu cứ giấu diếm mãi như

thế này, có thể bọn họ lại nghĩ rằng chúng ta muốn lấy đứa bé ra để uy h**p.

Đến lúc đó có khi càng không có lợi cho chúng ta!

-Em chỉ sợ bọn họ đòi đứa

bé đi- Hi Hiểu lí nhí nói: -Nó là con em, không ai được phép cướp nó khỏi tay

em cả!

-Không đâu! Anh và em đã

lấy nhau- Tử Duệ khẽ an ủi: -Em là mẹ nó, anh là bố nó, mối quan hệ này đã được

pháp luật chứng nhận. Cho dù họ có tài giỏi đến đâu cũng không thể cướp đứa bé

đi được!

Hi Hiểu gật đầu, vùi mặt

vào lồng ngực Tử Duệ rồi từ từ chìm vào giấc mộng.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.