Chương82: Dấu hiệu

“Tiểu thư, người định khâu quần áo cho ai?”

Mộc Cận cũng không giống

như trước đây, cái gì cũng không hỏi, mà trực tiếp hỏi thẳng, nàng hoài

nghi nheo mắt. Ta có chút chột dạ, vội vàng nói: “Đương nhiên là khâu

quần áo cho ta rồi.”

“Quần áo của tiểu thư không phải đều giao cho ta khâu hết rồi sao?” Mộc Cận nhướn mày, “Tiểu thư, hiện giờ ở đây không

có người, tiểu thư vẫn nên nói thật đi. Có phải tiểu thư muốn khâu quần

áo cho Mã công tử, phải không?”

“Đừng nói linh tinh, không có chuyện

đó!” Ta quyết định phải chống chế đến cùng, nghĩ nghĩ một lát lại nói

thêm: “Quần áo của hắn tất nhiên Mã Thống sẽ khâu, việc gì ta phải làm?”

Mộc Cận lắc lắc đầu, còn muốn mở miệng, ta lại chú ý tới phát quan trên đầu nàng không giống với bình thường, hình thức thoạt nhìn đặc biệt tinh

xảo, không khỏi kinh ngạc hỏi: “Này, Mộc Cận, ngươi mua phát quan mới

lúc nào vậy?”

“Cái này á. Là Mã Thống tặng cho ta.” Mộc Cận giơ tay

sờ sờ phát quan, tuy rằng hình như muốn làm ra bộ dạng chê bai, nhưng

khuôn mặt vẫn không nhịn được tươi cười, “Cái tên họ Mã chết dẫm đó, ánh mắt thật kém, tiểu thư người nói đi, có phải cái này rất khó coi

không?”

“Không đâu, rất đặc biệt, rất xinh đẹp mà.” Ta cảm thấy buồn

cười, không thể tưởng tượng được Mã Thống suốt ngày bị Mộc Cận bắt nạt,

vậy mà còn có thể mua quà tặng nàng. Bất quá, hôm nay, Mộc Cận quyết tâm không chịu dạy ta thêu thùa khâu vá, chỉ ở một bên liên tiếp thở dài kể lại năm đó tài thêu thùa của ta xuất sắc thế nào, lại nhắc tới một số

kỹ xảo, tựa hồ muốn giúp ta khôi phục trí nhớ. Ta bị nàng nói cho một

tràng tới mức nhức hết cả đầu, đành trở về phòng ngủ, tính toán tự bản

thân tìm tòi làm vậy. Mã Văn Tài cũng không ở trong phòng, vì thế ta lấy bộ quần áo kia thì trong thùng ra, mân mê kim khâu trong chốc lát.

Không ngờ Mã Văn Tài lại đột nhiên trở lại, trong tay còn cầm theo một

cái hộp gỗ màu đen. Ta theo bản năng đem quần áo giấu ở sau lưng, lại bị người nào đó vốn nhạy bén nhìn ra manh mối, hắn liền nghiêng đầu nhìn

sau lưng ta, cười nói “Đang giấu cái gì?”

“Không có gì.” Ta vội

vàng giúi bộ quần áo vào trong chăn. Mã Văn Tài cũng không hỏi thêm, chỉ bưng hòm đến trước mặt ta, sau đó mở ra, bên trong hòm là đủ màu đủ

dạng điểm tâm ngon lành.

Ta nhìn thoáng qua điểm tâm, không hề cử

động. Mã Văn Tài liền đặt cái hòm vào trong tay ta, lại bắt đầu cáu

kỉnh: “Như thế nào, không thích sao? Vậy ta bảo bọn hắn đi mua cái

khác!”

“Không phải không thích…” Ta có chút rối rắm lấy tay giật tóc, quay đầu nhìn điểm tâm, lại thấy Mã Văn Tài hôm nay ôn nhu hiếm gặp,

liền không suy nghĩ mà thốt lên: “Phát quan của ta cũ rồi.”

“Cái gì?” Mã Văn Tài có chút kỳ quái, “Không phải ngươi mới mua phát quan tháng trước sao?”

= = Đúng vậy, quả thực là mới mua chưa được bao lâu…Nhưng mà, nhưng mà…

“Rốt cuộc là có chuyện gì? Ngươi sao lại thành ra thế này rồi?” Mã Văn Tài

bật cười, theo thói quen liền sờ đầu ta, có ý an ủi, sau đó ta xoay

người tránh đi, kết quả không cẩn thận bị hắn lấy được thứ đang giấu

trong chăn. Mã đại gia không chút do dự cầm quần áo của mình, trên mặt

lộ ra vẻ kỳ quái nói: “Cái này không phải là quần áo của ta sao? Tại sao ngươi lại vò nó thành thế này?”

Ta không nói hai lời liền giơ tay

đoạt lại quần áo, định đứng dậy chạy trốn. Mã Văn Tài vừa trông thấy thế liền đè ta lại, sau đó giơ tay đỡ lấy hộp điểm tâm suýt nữa bị ta gạt

rơi, nhíu mày nói: “Không phải ngươi còn đau bụng sao? Tại sao lại khó

chiều như vậy chứ? Ngươi muốn mua phát quan, ta liền sai người xuống núi mua cho ngươi một cái là được, có gì đâu. Ngươi nói thật đi, rốt cuộc

đang ủ rũ vì chuyện gì, lại còn cầm quần áo của ta?”

Ta biết hắn đã

nhìn thấy, cũng không giấu diếm nữa, do dự một chút, chìa đống quần áo

kia ra. Mã Văn Tài nhìn thấy quần áo ngoài của bản thân bị chà đạp thê

thảm, khóe miệng giật giật, sau đó vươn tay cầm lấy, giơ lên xem nhưng

không phát hiện ra có gì mới mẻ cả. Ta thấy thế không thể không thấp

giọng mở miệng nói “Ta không biết khâu quần áo.”

“Ta biết, nhìn

cái hầu bao cũng biết được tay nghề của ngươi.” Mã Văn Tài không hề lưu

tình trực tiếp nói thẳng, lại thấy ta buồn bã cúi đầu, liền vội an ủi,

“Nhưng mà không khâu thì không khâu, ta cũng không trông cậy ngươi có

thể khâu quần áo cho ta mà, về sau bảo nha hoàn khâu thì có sao đâu. Dù

sao ta cưới ngươi về nhà đâu phải để ngươi đi khâu quần áo.”

= = ai

thèm nói cái này? Bất quá ta cũng không thể nói chính xác bản thân buồn

bực vì lẽ gì, nhưng ta nghĩ có lẽ không chỉ là vì ta không biết khâu

quần áo. Hoặc là ta cũng biết, chỉ là không muốn nói ra mà thôi.

Nếu có thể, ta cũng muốn là được như người khác.

Ngày hôm sau, Mã Văn Tài quả nhiên mua cho ta một cái phát quan mới toanh,

thực ra ta cũng không để ý phát quan mới xấu đẹp thế nào – ta bất quá

chỉ lấy nó làm cái cớ mà thôi. Những ngày sau đó trôi qua êm ả, mà Ngọc

Vô Hà rốt cục sau một tháng cũng trả lời ta, nàng nguyện ý rời khỏi Chẩm Hà lầu, cũng rời khỏi Hàng Châu, vĩnh viễn không xuất hiện trước mặt

chúng ta nữa.

Lúc ấy nàng gặp ta, dung mạo vẫn diễm lệ như cũ, nhưng

trong ánh mắt đã không còn một chút ánh sáng nào cả, giống như nàng đã

không còn nhìn thấy bất kì một tia hi vọng nào trong cuộc đời nữa. Ta

không có phép đọc suy nghĩ người khác, cho nên cũng không thể biết sau

đêm ta rời khỏi Chẩm Hà lầu, nàng đã trải qua những chuyện gì và Tần

Kinh Sinh đã làm gì nàng. Nhưng hiện tại xem ra, đó không phải là chuyện tốt đẹp gì, bằng không nàng sẽ không vô hồn như vậy, quyết tuyệt vứt bỏ lại tất cả.

Nhưng mặc kệ ra sao, đó cũng là lựa chọn của nàng, con

đường tương lai cũng chỉ có thể chính nàng tự đi. Còn ta, ta không phải

là Chúc Anh Đài, không có liên quan gì đến nàng, cho nên ta sẽ không đi

lo lắng chuyện của nàng. Về phần vàng chuộc thân, ta và Văn Tài huynh

đóng góp đại bộ phận, Ngọc Vô Hà cũng góp một chút, hơn nữa Mã Văn Tài

lấy chức quan của cha hắn áp chế tú bà, rốt cục cũng đưa được Ngọc Vô Hà ra khỏi lầu xanh. Bất quá, ta nghĩ việc này cũng để lại một mầm họa,

tin rằng Mã thái thú lần sau ghé vào Chẩm Hà lầu, rất có khả năng sẽ

biết chuyện này, nhưng dù sao hắn cũng không thể vì thế mà từ Mã Văn

Tài, cùng lắm thì cáu giận một hồi cũng xong thôi.

Huống hồ ta thấy

sau khi chấm dứt chuyện này, khuôn mặt của Mã Văn Tài mang theo một sự

giải thoát, ta biết hắn cũng buông xuống một ít tâm sự vẫn đè nén trong

lòng. Ngọc Vô Hà là gái lầu xanh, tất nhiên Mã Văn Tài không thể coi

nàng như mẹ mình mà chia sẻ tình cảm, nhưng có thể đưa nàng rời khỏi nơi đó, đối với hắn cũng là một chuyện tốt.

Chúc Anh Đài sau khi Ngọc Vô Hà rời đi vài ngày mới biết chuyện, vội vã chạy tới hỏi ta đã đưa Ngọc

Vô Hà đi đâu, ta chỉ im lặng nhìn nàng, rồi nói cho nàng biết Ngọc Vô Hà đi đâu là chuyện của cô ấy, ta chỉ yêu cầu cô ấy đừng ở lại Hàng Châu

nữa, cũng hỏi lại Chúc Anh Đài, nếu ngươi lo lắng cho cô ấy như vậy, vì

sao không bỏ tiền chuộc cô ấy ra rồi đem cô ấy về nhà? Chúc Anh Đài vẻ

mặt buồn bã, rốt cục không nhịn được bưng mặt khóc, nhưng dù nàng có làm như vậy cũng chẳng thể thay đổi được gì, cho nên nàng không căn vặn ta

nữa, sau khi bình tĩnh lại, chỉ khẽ nói với ta một câu thật xin lỗi. Nói xong lời này rồi, nàng lại trầm mặc hồi lâu, rồi đột nhiên lại hỏi, ta

có ý kiến gì về con người của Lương Sơn Bá.

Lương Sơn Bá? À, Lương Sơn Bá là người khiêm tốn, phúc hậu lại thành thật, là bạn tốt của ta ở trường, cũng là một đại ca tốt.

“Chỉ có vậy thôi sao?” Chúc Anh Đài nhìn ta chằm chằm.

“Chỉ có vậy thôi.” Ta cũng kì quái nhìn nàng, không rõ lời này của nàng là

có ý gì, nếu không như vậy thì còn thế nào nữa? Chẳng lẽ muốn ta cướp

vai kịch của Văn Tài huynh, không có chuyện gì thì nổi hứng chia rẽ các

ngươi, để các ngươi hóa thành hồ điệp sao? Ta và Chúc Anh Đài nhìn nhau

hồi lâu, Chúc Anh Đài đột nhiên cười nhẹ, nhìn ta nói: “Diệp tỷ tỷ, cám

ơn ngươi, đã chăm sóc ta lâu như vậy. Những chuyện trước kia, hi vọng

ngươi đừng để bụng.”

A? Nàng đang nói gì vậy?

Ta không hiểu ra

sao, nghe nàng nói xong đầu óc rối như tơ vò, nhưng mà không kịp để ta

hỏi lại, Chúc Anh Đài đã xoay người chạy đi. Vậy rốt cục, nàng tới đây

làm cái gì a? Khởi binh vấn tội? Muốn ta quay về nhà? Hình như đều không phải, thật phiền phức nha, ta nói này, Chúc đại tiểu thư, cô rốt cuộc

tìm ta làm gì nha? Nàng vì sao lại hỏi ta có cái nhìn thế nào với Lương

Sơn Bá, hay là cảm thấy ta định dụ dỗ con mọt sách nhà nàng? Đừng có đùa bỡn ta, ta không có tâm tình đi phá hoại truyền thuyết đâu, hai người

các ngươi cứ tự do mà làm đôi bươm bướm đi.

Bất quá, tương đối kỳ lạ

là, ngày hôm sau Bát ca của Chúc Anh Đà cũng rời khỏi trường. Lúc gần đi hình như hắn còn cãi nhau với muội muội một trận. Mà đúng lúc hắn xuống núi thì chúng ta lại vừa vặn tan học, vì thế vị Chúc Anh Tề kia liền

hung hăng trừng mắt với ta và Mã Văn Tài vài lần, đối với ta thì không

sao, nhưng mà Mã Văn Tài thiếu chút nữa thì nổi bão, vị đại gia này cho

tới bây giờ chưa biết từ nhẫn nhịn nó viết thế nào. Bất quá vì Chúc Bát

ca bỏ đi quá nhanh, cho nên Văn Tài huynh không tìm được cơ hội hạ thủ,

đành phải bỏ qua.

Thời gian thấm thoát thoi đưa, thu đi đông lại, trong nháy mắt, một năm đã trôi qua.

Chúng ta vẫn như trước mỗi ngày ở trong trường cố định ghé thăm ba nơi. Lại

bất tri bất giác, thành tích học tập của ta, cũng dần dần từ thứ nhất

thứ hai đếm ngược bắt đầu khởi sắc, thường xuyên có thể đứng phía trên

cùng với đám người Lương Sơn Bá, Mã Văn Tài. Võ nghệ thành tích càng tự

nhiên không phải nói, ta trước kia chính là nổi danh từ Võ quán, quyền

cước rất tốt, tài bắn cung cùng cưỡi ngựa trải qua kiên trì luyện tập

cũng giỏi hơn rất nhiều, thân thể cũng khỏe mạnh hơn. Nhưng ngược lại,

thân thể của ca ca ta càng ngày càng ốm yếu.

Về chuyện này, thư nhà

chưa từng bao giờ viết, chỉ là do có một lần ca ca vụng trộm chạy đến

trường thăm ta, ta mới phát hiện ra chuyện này. Ca ca tuy rằng trên mặt

trát phấn rất dày, quần áo cũng mặc đồ sáng màu sặc sỡ, tựa hồ là muốn

tỏ ra tinh thần hưng phấn, nhưng mà ta vẫn thấy hai gò má lõm xuống, đôi mắt vô hồn, rất rõ ràng là đang sinh bệnh. Nhưng mặc kệ ta có hỏi thế

nào, hắn cũng không chịu nói, chỉ cười bảo ta không sao cả. Ta có chút

lo lắng, liền khuyên hắn về sau đừng trầm mê trong tửu sắc, phải chú ý

tới thân thể của chính mình. Ca ca chỉ cười, xoa đầu ta nói ca ca sẽ chú ý, cũng hỏi ta cuộc sống trong trường thế nào, ta nói cho hắn mọi thứ

đều tốt, chỉ còn chờ đến lúc học xong trở về nhà, chờ triều đình bố trí

cho một cái chức quan rồi để ca ca đi nhậm chức nữa thôi.

Bất quá, kỳ lạ là, ta thấy ca ca đối với việc làm quan cũng không cao hứng. Hắn chỉ không ngừng nói với ta, không cần lo lắng, mọi chuyện sẽ có hắn gánh

vác. Sau đó cũng chỉ dám ở lại một ngày, ca ca liền vội vàng rời đi.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.