Chương 63: Hoa tử đằng

Giang Lăng vừa nghe

âm thanh kia , sắc mặt liền thay đổi , dĩ nhiên âm thanh " Ong ong "

càng lúc càng lớn , giống như là một đàn ong vàng đang hướng bên này mà

bay tới .

Lúc này mà thi triển khinh công hướng

đường xuống núi mà chạy thì có lẽ nàng cũng thắng được bầy ong vàng kia . Nhưng mà đi một chuyến thật xa mới đến được nơi này , mắt chưa thấy

được loài hoa xinh đẹp mà Lưu Khánh Xuân đã nói , cứ như vậy mà chạy

trối chết , nàng thật là không cam lòng .

Suy

nghĩ xong nhìn lại , một đám ong vàng đông nghìn nghịt trong nháy mắt đã bay đến trước mặt Giang Lăng . Lúc này hoa nhỏ thấy Giang Lăng vẫn đứng yên bất động , nhịn không được gấp đến độ buông vạt áo của nàng ra kêu

to " uông uông ".

Tiểu gia hỏa này, trong

thời khắc mấu chốt biểu hiện đầy đủ sự trung thành đối với chủ nhân ,

không có bỏ Giang Lăng mà chạy đi , làm cho Giang Lăng thật là cảm động .

Có không gian trong người , Giang Lăng tự nhiên là không sợ hãi . Khoảnh

khắc ong vàng tiến đến , nàng sử dụng ý niệm , đem hoa nhỏ cùng nàng

tiến vào trong không gian .

Hoa nhỏ phát hiện

cảnh tượng trước mắt phút chốc biến đổi , bản thân liền đứng ở một nơi

hoàn toàn xa lạ , thế nhưng ngơ ngác có chút ngốc , cho đến khi nhìn

thấy Giang Lăng đang đứng cạnh bên người , lúc này nó mới an tâm nhìn

đông , ngó tây , bắt đầu quen thuộc với hoàn cảnh mới.

Mà lúc này bên ngoài hàng trăm con ong vàng trong lúc đó đột nhiên mất

đi mục tiêu tấn công , thấy thật là hư ảo , ở chỗ Giang Lăng biến mất

chúng nó bay lượn vài vòng nữa , lúc này mới chịu tập trung lại thành

đội mà bay trở về .

Kỳ quái , mấy con ong

này làm sao có thể vô duyên vô cớ mà công kích hoa nhỏ đây ? Giang Lăng

trong lòng nghi hoặc , quyết định đi ra để nhìn xem . Để hoa nhỏ ở lại

trong không gian , Giang Lăng lắc mình ra ngoài , nhẹ nhàng hướng về chỗ ong vàng bay đi mà lao đến .

Đi đến đại nham

thạch ở trước mặt , Giang Lăng nhìn cảnh trước mắt hoàn toàn sợ ngây

người . Chỉ thấy khối đá nham thạch kia cao chừng ba tầng lầu , một

phiến hoa tử đằng trải dài đem khối nham thạch hơn mười thước che đi hơn phân nửa .

Màu tím của hoa nông nông sâu

sâu chồng chất ở cùng nhau , xán lạn giống như chân trời mây tím , làm

cho người ta nhìn vào cảnh đẹp này mà thật sâu rung động.

Cho đến khi lại nghe tiếng ong vàng " ong ong " hướng bên này bay đến , Giang Lăng lúc này mới từ trong say mê mà tỉnh táo lại . Nàng vụt trốn

vào trong không gian , ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào thác nước màu tím

bên ngoài , trong lòng thật lâu vẫn chưa bình tĩnh lại .

Thật đẹp , thật sự là rất đẹp .

Hoa tử đằng không phải là Giang Lăng chưa từng thấy qua , ở công viên hiện

đại , hàng năm đều có sự kiện ngắm hoa mùa xuân xem tử đằng nở hoa

.Nhưng hoa tử đằng ở đây nở rộ , um tùm giống như thác nước màu tím đổ

từ trên trời xuống , đây vẫn là lần đầu tiên nàng nhìn thấy.

Khó trách Lưu Khánh Xuân nói nơi này có hoa đẹp đâu . Trong lòng Giang Lăng thật là tiếc nuối vì không có máy ảnh , không thể đem cảnh đẹp như thế

này mà quay chụp xuống dưới .

Qua hồi lâu ,

nàng mới đem ánh mắt chuyển tới nơi khác . Xem phía ngoài không gian ,

ong vàng không kiếm được bóng dáng của nàng , lại buồn bực bay lộn trở

về.

Lúc này nàng mới phát hiện bên cạnh nham thạch có một cây đại thụ , trên cây có một cái tổ ong vĩ đại .

Ong vàng này , có con thì vội vàng ở bên giàn hoa hái mật , có con thì ở

bên cạnh tổ bay tới bay lui kêu " ong ong ."

Đại khái là hoa tử đằng nở rất tươi tắn , xán lạn , cho nên mấy con ong

vàng quản gia cũng chuyển đến nơi này , lợi dụng đầy đủ lợi thế ở đây

thu thập càng nhiều mật hoa càng tốt .

Hoa đẹp

như vậy , nếu xuất hiện tại hội ngắm hoa thì kinh người thế nào a ! Nếu

không đạt thứ nhất thì thật không có thiên lý .

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.