Chương6

Phải nói là hiện tại thì đầu tôi đang đau

như búa bổ, mắt thì mỏi kinh khủng, mỏi đến mức chẳng muốn mở ra nữa (chỉ là muốn

ngủ thêm một chút thôi) nhưng vì thấy có cảm giác lạ lẫm và cứ thế nào ấy nên

tôi phải cố gượng dậy mở mắt ra xem. Ngay lập tức đập vào mắt tôi là một không

gian hoàn toàn xa lạ, duy chỉ có một thứ nhìn có vẻ quen chính là cái áo khoác

tối qua Win đưa là đang được vắt trên cái ghế ở chính giữa căn phòng rộng thênh

thang và rất “rực rỡ” này, nó khiến tôi vô cùng choáng ngợp, chắc phòng này

cũng rộng gấp 4-5 lần cái phòng bé tin hin của tôi (đã vậy nó còn rất chi là gọn

gàng chứ không hề bừa bộn như phòng của tôi nữa chứ)

Ô nhưng mà điều quan trọng nhất là tại

sao tôi lại ở đây và đây là đâu?

“Em ngủ cũng

ghê thật đấy nhỉ?” á, cái giọng nói này, sao mà ghét quá thế?! Tôi nhắm mắt lại

hít một hơi thật dài để lấy tinh thần rồi sau khi cảm thấy có vẻ như đã sẵn

sàng giao chiến tôi mới bắt đầu “Sao anh lại

ở đây?” giọng điệu là nét mặt đều vô cùng nghiêm túc đấy nhé.

Anh lại nở một

nụ cười nửa miệng (nhưng nhìn không đến nỗi đểu cáng lắm, nhìn đỡ hơn những lần

trước) rồi rót một ly nước lọc "Sai rồi, phải

hỏi là sao em lại ở đây mới đúng chứ việc anh ở nhà của anh thì có gì là lạ

đâu. Linh Anh nhỉ?”

“Là Linh An

chứ không phải Linh Anh!” tôi nheo mắt lại nhìn anh đầy khó chịu. Trong lịch sử

thì anh là người đầu tiên và có lẽ cũng là người duy nhất gọi nhầm tên tôi.

“Nhưng tôi lại

thích gọi em là Linh Anh có sao không? Vừa nói anh vừa dúi vào tay tôi ly nước

rồi đẩy cửa bước ra ngoài.

“Cái cửa bên

trái, sau cái cửa đó là nơi mà em đang muốn vào”

“RẦM”

Người đâu mà đến cả cái việc đơn giản là

đóng cái cửa cũng thô bạo nữa là sao? Nhưng mà... nơi tôi đang muốn vào là sao

nhỉ? Vì khá là tò mò nên tôi phải bò dậy ra trước cánh cửa ấy, liệu có cái gì

trong đó nhỉ? Có một bí mật gì động trời mà tôi cần phải biết sao? Hay... như

trong phim kinh dị Win giết Nguyên rồi cất xác vào trong ấy rồi cho tôi xem,

không được đâu “Không thể

như vậy được!” tôi vừa hét lên trong sợ hãi vừa lấy hết sức để mở cánh cửa ấy

ra với ý nghĩ biết đâu được là Nguyên vẫn còn sống và tôi có thể sẽ cứu được

anh ấy...

Và rồi....

Tèn ten

ten...

Tôi đứng

chôn chân trước cửa đó, mặt thì nghệt ra... đó chẳng phải là nhà vệ sinh hay

sao? Nơi tôi đang muốn vào ư? Hình như là anh đã chu đáo quá mưc cho phép rồi

thì phải! Anh không thấy xấu hổ hay sao khi... nhưng mà sao cái nhà vệ sinh này

nó rộng thế nhỉ?


Xong xuôi mọi sự tôi mò xuống phong khách,

mọi thứ trong nhà này thật sự là quá cầu kì, nhà của ông chủ nhỏ có khác. Nhưng

mà minh anh ở trong căn nhà lớn như thế này sao? Chắc là phải có bố mẹ chứ nhỉ?

Chết, nhỡ không may tôi gặp bố mẹ anh thì phải làm thế nào?

Đang mơ màng nhìn ngắm mọi thứ xung

quanh thì tôi bị tiếng của một phụ nữa tuổi tầm ngoài 50 làm cho giật mình “ Cô ăn sáng

luôn chứ ạ? Cậu Win có nhờ tôi đến đây để chuẩn bị bữa sáng riêng cho cô!”

“Ô thế bác

không ở đây sao?”

“Căn nhà này

bình thường chỉ có cậu chủ ra vào thôi, thỉnh thoảng tôi cũng đến đây để dọn dẹp,

ngoài ra cô là người đầu tiên được vào kể từ 10 năm nay...”

“À mà Win

đâu rồi ạ?”

“Cậu ấy vừa

mới ra ngoài vì có việc gấp rồi. Mà cô ăn đi cho nóng, tôi cũng vừa mới nấu

xong thôi”

Tôi mỉm cười rồi bắt đầu ăn, với tôi một bữa

sáng như này là hơi nhiều... chỉ là ăn sáng thôi mà bác ấy mất cả công để nấu

cháo, hầm xương rồi có cả nhưng thứ mà tôi không biết tên nhưng ngại nên không

dám hỏi nữa...

Ăn xong tôi được phép tự do di chuyển

trong nhà, tha thẩn một lúc tôi dừng lại trước cánh cửa được khóa kin từ bên

ngoài. Chẳng lẽ phòng này không được sử dụng, nhưng mà không đúng, chỉ có mỗi

mình anh ở trong căn nhà này nên có rất nhiều phòng thừa nhưng mà để ý thì thấy

có mỗi căn phòng này là bị khóa lại thôi.... hay... trong phòng này có thứ gì.

Hàng cấm? Hay...ma ám sao? Nghĩ đến vậy tôi rùng mình và theo phản xạ tôi lùi về

sau mấy bước thì chạm phải thứ gì đó. Vội vàng quay lại như kẻ đang làm điều gì

đó mà bị phát hiện, tôi còn có cảm giác như mặt mình đang tái nhợt đi nữa.

Thật may sao khi cái vật cản ấy là Win,

thấy tôi có vẻ chú ý tới căn phòng khóa kín đó anh thoáng bối rối rồi rất nhanh

khi bình tĩnh lại anh kéo tay tôi ra khỏi chỗ đó.

“Lần sau thì

đừng có mà đi linh tinh như vậy dễ bị lạc lắm!”

“Xì! Anh

nghĩ nhà anh rộng lắm sao? Mà cũng rộng thật nhưng đâu đến mức để mà bị lạc chứ!”

Anh dừng bước và tôi cũng dừng, nhìn lên anh như vẻ muốn hỏi tại sao tự nhiên dừng

lại làm gì thì anh nhìn tôi rồi hất mặt sang phía bên phải, theo hướng đó tôi

cũng đưa ánh mắt theo. Ngay lập tức tôi choáng váng đến mức run chân và đứng

không vững nữa, hơi ngại một chút nhưng vẫn không thể chối cái một sự thật là

lúc ấy tôi phải vịn vào vai anh để khỏi bị ngã, cũng vì đột ngột quá thôi...

Trước mắt tôi là cả một khu biệt thự rộng

lớn, sẽ chẳng khác nào là bê cả một khu nghỉ dưỡng xa xỉ tôi vẫn hay thấy trên

phim để đặt vào đây. Có đài phun nước, có cả hồ bơi và rất nhiều cây cao nữa,

còn có cả một vườn hoa rộng nữa cơ....

“Tất cả... đều

là của anh sao?” tôi không chắc vào câu hỏi của mình nữa

“không. Đây

là một khu chung cư và nhà của anh chỉ là nơi em đang đứng thôi” ra là vậy, thế

mà tôi cứ tưởng tất cả khu nhà này là của anh cơ, mà cũng phải thôi, đúng là

anh giàu thật nhưng làm gì đến mức có thể sở hữu cả một khu nhà xa hoa như vậy

được.

Mà căn phòng khóa đó là sao nhỉ? Chẳng hiểu

sao tự dưng tôi lại thấy tò mò về căn phòng đó một cách kinh khủng, đánh liều

tôi quay sang hỏi anh “Căn phòng

đó...?” một câu hỏi nửa chừng nhưng chắc chắng đến cả một thằng khờ cũng biết

là tôi đang nhắc đến căn phòng nào. Mặt anh biến sắc trong giây lát  rồi anh đi ra cái ghế đá đặt dưới gốc cây ở

trước cửa nhà, tôi cũng theo ra đó ngồi. Thật thích khi xung quanh có vài khóm

hoa tường vi...

“Đó là phòng

của bố mẹ anh khi họ còn hạnh phúc... bây giờ thì mỗi người một thế giới rồi”  tuy chưa hiểu lắm nhưng tôi không dám hỏi

thêm và cũng không muốn hỏi thêm gì nữa vì trông anh lúc này buồn đến não lòng.

Chỉ biết rằng bây giờ họ không còn hạnh phúc nữa thôi, có thể là ly hôn. Tôi sẽ

chẳng bao giờ có thể hiểu nổi được cảm giác của anh vì bố mẹ tôi lúc nào cũng hạnh

phúc. Họ rất hay cãi nhau nhưng mà không phải là gay gắt, chỉ là cãi nhau theo

kiểu trẻ con thôi. Tôi có cảm giác là sau mỗi lần cãi nhau thì họ thêm yêu nhau

hơn thôi.

Chẳng hiểu lúc ấy tôi nghĩ gì mà lại nắm

lấy tay anh “Em xin lỗi!”

anh có chút bất ngờ vì cái nắm tay của tôi..., thật may là anh không rụt tay lại

nếu không thì chắc là tôi sẽ chẳng biết giấu mặt vào đâu mất...

“Về điều

gì?”

“Em đã nghĩ

trong phòng đó có chứa hàng cấm. Tại em không nghĩ là chỉ với một công ty và 7

quán cà phê mà nhà anh có thể giàu như vậy...bác lúc sáng nói nhà anh rất

giàu...” nghĩ lại thì tôi thấy mình thật ngu ngốc khi mà nói ra suy nghĩ thật

như vậy...

“à... cá đó!

Thực ra thì là cả một tập đoàn chứ không phải công ty. Không phải anh phô

chương đâu nhé, vì sợ em hiểu làm nhà anh buôn bán trái phép rồi báo công an

nên anh mới nói thôi nhé. Hì hì” trông anh lúc này dễ thương thật, càng được

nuosc tôi càng lấn tới hỏi nhiều hơn “tập đoàn gì

ạ?” câu hỏi này làm cho anh khá bối rối, sao vậy nhỉ?

“À...ừ...thì

là...,là...là GREEN!”

“GREEN? Sao

em chưa nghe bao giờ nhỉ? Mà GREEN có lớn như RED không? À  mà nói đến RED mới nhớ, anh có biết cậu chủ của

tập đoàn ấy không? Nghe nói cũng tầm tuổi anh đấy, mới trẻ vậy thôi mà đã ác

như vậy rồi...”

“À cũng nghe

qua thôi chứ anh chưa có gặp mặt, nhưng sao em biết rằng cậu ta ác? Những thông

tin ấy đâu có được công bố ra ngoài đâu, chỉ những người trong ngành kinh doanh

mới được biết thôi mà, thậm chí là phải kinh doanh lớn mới được biết mà...” ban

đầu anh thoáng bối rối rồi sau thì lại tò mò hỏi tôi một loạt các câu hỏi, sao

vậy nhỉ? Bình thường anh đâu có như vậy đâu, anh đâu có quan tâm đến chuyện của

người khác...

“Ờ tại vì

nghe lỏm được mấy đứa ở lớp nói chuyện với nhau thôi, chúng nó toàn những đứa

con ông cháu cha, gia đình bề thế cả mà...”

Chẳng hiểu lúc ấy tôi làm sao nữa mà tự

nhiên lại làm cái mặt nhìn...khốn nạn không tả nổi, thế là anh bật cười... nụ

cười của anh ấy càng lúc càng thường xuyên hơn thì phải...

Giá như ban

đầu gặp mà anh ấy cũng cười như vậy thì có phải hơn không... mà hơn cái gì thì

tôi cũng không biết nữa...

Có bao giờ

em biết?

Anh chỉ là một

con quỷ

Một con quỷ

trong hàng nghìn con quỷ

Nhưng...

Anh sẽ chấp

nhận tháo mặt nạ

Để làm một

thiên thần khi bên em

Em đã chạm đến

trái tim anh

Em làm nó

tan chảy và loạn nhịp

Chẳng thể

nào biết được..

Anh đã yêu

em từ lúc nào?

Từ buổi sáng

trong veo

Buổi trưa ấm

áp

Buổi chiều dịu

êm

Hay buổi đêm

lộng gió... 


Win là một thiên thần ẩn sau con người khó

ưa nhất mà tôi từng gặp.

Vậy còn

Nguyên? Có khi nào anh lại là một con quỷ được chê đậy kín đá bởi lớp ngoài hiền

lành và thánh thiện kia không?

Không! Tôi

không muốn vậy.

Nhưng, tại

sao Nguyên lại muốn giết Win chứ? Tôi thật không ngờ là ở cái tuổi chưa đầy 18(

Minh Anh nói đó là chuyện cách đây 2 năm) hay nói đúng hơn thì là bằng tuổi tôi

bây giờ-17 mà Nguyên lại có suy nghĩ mình sẽ giết người chỉ vì thua kém, anh thậm

chí còn thực hiện rồi mà. Thật may là nó thất bại nếu không chắc có lẽ anh đã

trở thành một kẻ sát nhân máu lạnh rồi.

Xin anh, xin anh đừng là ác quỷ. Xin anh

hãy để em hối hận về những suy nghĩ sai lệch về anh và dừng khiến em phải bật

khóc về một sự thật nào đó...

Em yêu anh như sương rồng xa mạc...yêu mãnh

liệt và yêu đến kiệt cùng. Em yêu anh như bồ công anh trong gió...rất nhẹ nhàng

và cũng rất mong manh. Em yêu anh như giợt nắng long lanh...sẽ chẳng ồn ào mà ấm

áp đến lạ... ***

Chiếc ly rơi xuống vỡ tan thành vô vàn mảnh vụn

nhỏ mà sắc nhọn, rượu vang đỏ trong ly tràn ra ngoài như một vũng máu đỏ rực rỡ

và có sức hút đến lạ...

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.