Chương5

Trên con đường

dài, lạnh lẽo, hút gió và không một bóng người... Win cõng nó đang say mềm trên

lưng. Anh bất giác mỉm cười hạnh phúc khi hai tay nó đang ôm chặt vào cổ anh

như kiểu sợ anh đáng ngã nó vậy. Mặc dù nhường áo cho nó nhưng anh lại chẳng thấy

lạnh chút naofcar, mà ngược lại anh còn thấy vô cùng ấm áp nữa cơ. Anh đang được

cảm nhận rõ từng nhịp tim của nó, của người con gái mà anh yêu thương...

Win đưa nó về căn hộ rộng lớn của mình. Có

thêm nó anh không còn cảm thấy nơi này lạnh lẽo và trống trải nữa. Sau khi chắc

chắn được rằng nó được nằm một cách thoải mái nhất trên chiếc giường thân thuộc

với anh nhưng lại hoàn toàn xa lạ với nó, anh lấy điện thoại của nó gửi tin nhắn

về nhà để mẹ nó được yên tâm, anh kéo ghế ra sát cạnh giường để nhìn kĩ từng

nét trên gương mặt của nó qua ánh sáng mềm dịu của chiếc đèn ngủ.

Hôm nay anh không vui và cảm thấy nhớ nó

nên mới đến quán. Anh nghĩ là vào giờ đó thì nó sẽ chẳng đến đâu nhưng khi đang

định rời đi thì lại thấy nó bước vào với đôi mắt đỏ hoe, giây phút ấy anh đau

thắt lòng. Không biết nó lại gặp chuyện gì. Nghe những gì nó nói lúc anh đưa

hai côc cà phê ra thì mạnh mẽ là vậy đấy nhưng anh biết là nó sắp khóc vì giọng

nói run run, mắt thì rưng rưng ngấn nước và cũng bởi anh biết rõ nó yếu đuối

như nào...

Anh thậm chí còn không cả dám nhìn thẳng

vào nó, anh sợ chính mình cũng không thể kìm nổi nước mắt khi nhìn người co gái

mình yêu vào lúc yếu lòng như vậy.

Anh muốn làm cho nó vui hơn một chút nên

mới nghĩ ra cách dạy nó pha cà phê với hy vọng là một điều gì đó mới mẻ sẽ làm

cho nó cảm thấy thú vị hơn và quên buồn. Anh đã rất vui khi thấy nó mỉm cười

sau khi uống cốc cà phê mà cả hai cùng pha. Anh bất chợt mỉm cười nhưng rồi anh

nhanh chóng nhận ra rằng nụ cười ấy không phù hợp với con người của mình, và rằng

anh không được phép nở những nụ cười như vậy.

Nó làm anh bối rối, phải giả vờ pha thêm

cà phê để trốn tránh nhưng mà anh lại chẳng thể nào tập chung được khi nó đang

theo dõi từng hành động, cử chỉ của mình, cố tỏ ra bình tĩnh nhưng nào ai hay rằng

con tim anh đang loạn nhịp.

Cốc cà phê anh pha bị hỏng, có lẽ anh đã

làm chệch công đoạn nào đó. Đây là lần đầu tiên trong 10 năm anh pha hỏng một cốc

cà phê. Anh cảm thấy bực tức chỉnh bản thân mình và bỏ ra ngoài hút thuốc. Anh

đã rất đau khi phải to tiếng với nó nhưng nếu không làm vậy anh sợ mình sẽ ôm

chầm lấy nó mà khóc mất, lòng tự cao của một thằng con trai không cho phép anh

làm như vậy, hơn nữa anh biết mình là Win...

Nhìn nó chạy đi lòng anh đau thắt, trái

tim như bị ai đó bóp nghẹt vậy. Phải làm sao với nó đây? Người con gái yếu đuối,

mong manh của anh.

Anh đã đi theo ngay sau nó, nhìn từng bước đi của

nó như một người bị lạc mất linh hồn vậy, gương mặt mệt mỏi thấm đẫm nước mắt. Ước

gì anh có thể ôm nó thật chặt...

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.