Chương15

Hôm gặp nó là hôm mà mẹ anh mất. Anh đã

biết ngày này sẽ đến, anh đã chuẩn bị tâm lí nhưng sao mà anh vẫn đau đến vậy?  Ngoài mặt anh không để lộ cho mọi người thấy

cảm xúc của mình nhưng bên trong, trái tim anh đang gào khóc...

Không chịu đựng được thêm anh bỏ đến quá

cà phê mà mẹ vẫn hay đưa anh đến, anh cảm thấy hối hận khi đã tỏ ra thờ ơ và lạnh

lùng với mẹ... đau lắm!

Vừa lúc đó anh gặp nó, thấy nó đang ngòi khóc

thật đáng thương nên anh đã dỗ nó nín. Rồi còn cho nó sợi dây đáng giá bằng cả

một căn biệt thự mà trước lúc nhắm mắt mẹ đã cho anh “ Hãy tặng

nó cho người con gái con yêu thật lòng nha Hà Văn...” Thái Hà Văn là tên trên

giấy khi sinh của Win nhưng từ khi sinh ra cho đến bây giờ chỉ có hai người gọi

anh bằng cái tên đó mà thôi, người mẹ đã mất và bà nội.

Bà nội đang cùng ông nội định cư bên Đức

từ ngoài giao RED cho bố của Win, mặc dù vậy nhưng anh vẫn biết ông nội vẫn

luôn đứng đằng sau và nắm vững trong lòng bàn tay mọi hoạt động của RED...

Ngày bố anh tiếp nhận RED cũng chính là

ngày mà mẹ anh mất, khi vị phu nhân được cả thế giới ngưỡng mộ qua đời thì ngoài

anh và bà quản gia ra thì không một ai ở cạnh bên bà. Giậy phút đó anh đã tự đấm

tay vào tường đến mức máu chảy luễ loại...

Chẳng hiểu sao anh lại vứt sợi dây quí giá đó

cho con bé mà mình chỉ vừa mới gặp... con bé lại còn làm phiền anh phải tìm nhà

cho nó nữa.

Bây giờ thì anh chẳng thể sống nếu thiếu đi con

bé ấy rồi. Mãi là một Linh An trong sáng đáng yêu. Thật bất ngờ khi nó lại chính

là con bé mà anh đã từ coi là phiền phức ấy. Hơn cả là nó vẫn còn nhớ và nhận ra

anh chính là cậu bé năm xưa...

Anh giống như

một chiếc la bàn, dù thế nào vẫn định hướng Bắc- Nam. Dù mắt anh có nhìn đi đâu

đi nữa thì trái tim anh vẫn chỉ hướng về phía em mà thôi...

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.