Chương14

Đã rất lâu rồi tôi không đặt chân đến nơi

này... quán vẫn giữ nguyên được vẻ yên bình của nó.

Không một bóng người, không gian thật buồn

chán và có cái gì đó như là xưa cũ...

Tôi ngửi được mùi thơm của cà phê đi ra từ

bên trong bếp, chắc Win đang ở bên trong. Nhưng chẳng hiểu sao tôi lại không muốn

vào trong mà thay vào đó chọn lấy một cái bàn gần cửa sổ và kéo ghế ngồi xuống,

lát sau anh mang ra hai cốc cà phê đen và có cả một cốc đường nữa.

“Quán càng

ngày càng thưa khách rồi!” tôi nói ra câu này là bởi muốn anh làm cái gì đó,

tôi biết anh có thể làm cho quán cà phê này phát triển nhưng không hiểu sao anh

lại không làm điều đó. Tôi không muốn nó bị ngưng hoạt động, tôi yêu nó. Nó gắn

bó với biết bao nhiêu kier niệm của tôi. Lần đầu gặp Nguyên và cũng là lần đầu

gặp Win, ngay tại nơi này.

Hình như lần đầu gặp Win không phải chỉ

cách đây vài tháng mà là vài năm, mà không có thể là lâu hơn cả vài năm...

Khi còn nhỏ đã có lần tôi đi lạc. Lúc đó

tôi đã lang thang đến một quán cà phê, vấp ngã ngay tại cửa quán tôi cứ thế mà

òa ra khóc. Khách trong quán trong ai thèm để ý đến tôi, phần vì cửa của quán

là cách âm nên họ không nghe, phần vì họ không có thời gian để tìm đường về nhà

cho tôi. Chỉ có một cậu bé là quan tâm đến tôi. Mặc dù còn nhỏ nhưng có vẻ cậu ấy

rất ít nói.

Đưa cho tôi cây kẹo cậu ấy chỉ nói duy nhất

hai từ

“Đừng khóc!”

tuy chưa thể nín ngay nhưng tôi cũng không khóc to nữa mà chỉ thút thít thôi.

“Tay của anh

bị sao thế?” tôi để ý thấy tay của cậu bé ấy chảy rất nhiều máu nhưng lại không

hề băng lại, thấy tôi hỏi vậy cậu bé đó gắt “Trẻ con, đừng

xen vào chuyện của người lớn!” vừa nói cậu bé vừa lúng túng cho tay giấu ra đằng

sau lưng.

“Nhưng anh

cũng đâu phải người lớn đâu.” Tôi mở to hai mắt nói một câu ngây thơ.

“Nhiều chuyện.”

“Thế thì

thôi, em không nói nữa.”

...

“Anh đưa em

về đi!” tôi nhìn cậu bé đó rồi van xin.

“Không biết

đâu!” cậu bé lại gắt lên.

“...” tôi im

lặng không nói thêm gì nữa...

“Cho này!” cậu

bé đưa cho tôi một sợi dây chuyền rất đẹp, là đồ đắt tiền nhưng lúc đó nhỏ quá

nên tôi không biết gì cả.

“Thật sao?

Anh cho em thật hả?” tôi bị sợi dây chuyền làm cho hoa hết mắt và quên luôn cả

chuyện mình cần phải về nhà. Mặt dây chuyền là một bông hoa có nhị làm bằng đá

(bây giờ mới biết nó là ngọc bích)

“Ừm, cho thật”

nói xong cậu đứng dậy bỏ đi nhưng lại bị tôi kéo áo quanh lại.

Cậu bé lại gắt

lên “bỏ ra!”

Tôi lắc đầu

“Muốn gì nữa?”

“Anh không

đưa em về sao? Em không nhớ đường về nhà. Anh đưa em về...” những gì tôi nhớ được

chỉ có thế thôi. Còn vì sao về được nhà tôi cũng chẳng nhớ nữa. Giờ tôi mới thấy

quán cà phê này và quán cà phê trong kí ức rất giống nhau, cậu bé trong kí ức

và Win cũng rất giống nhau...


“Đang nghĩ

gì thế?” tiếng của Win kéo tôi trở về hiện tại.

“Không, không

có gì nhưng mà...anh vừa nói cái gì vậy? Nhắc lại một lần nữa được không?”

“Anh cho quán

ngưng hoạt động rồi!” tôi sững lại...

“Tại sao?”

“Anh muốn giữ

nó cho riêng mình” tôi có phần an tâm hơn sau câu nói của anh.

“Nghĩa là anh

không phá bỏ nó đi đúng không?”

“Ừm...nó gợi

cho anh nhớ lại rất nhiều kỉ niệm...mẹ khi còn sống rất thích quán cà phê này vì

đây là nơi đầu tiên bà gặp bố anh. Đây cũng là quà mà bố tặng cho mẹ vào ngày đính

hôn.” Tôi sững lại nhìn anh, mẹ anh...mất rồi sao? Rồi chẳng hiểu sao tôi lại nói

ra câu đó "Em cũng vậy,

đây cũng là nơi gắn với em rất nhiều kỉ niệm. Lần đầu gặp Nguyên và hơn hết, hơn

mười năm trước là lần đầu em gặp anh...”

Tôi chợt nhận ra rằng mình vừa nói một câu vô cùng

ngu ngốc. Sao tôi có thể dám chắc cậu bé đó là anh? Làm sao đây? Anh nhìn tôi với

ánh mắt rất lạ, không ngạc nhiên, không thắc mắc, không có vẻ gì là đang muốn hỏi

tôi. Một ánh mắt rất là xưa cũ...

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.