Chương 49

Phụ trách vụ án của Triệu Cương chính là Cục trưởng

Viện Kiểm sát cục Chống thm nhng của tỉnh, họ Vương, Ninh Xuyên và thủ trưởng

Lâm chọn ngày thứ tư – ngày tiếp dân của Cục trưởng, đến gặp ông ta. Lần đầu

gặp mặt, cũng không tính là rõ ràng, thoạt nhìn có vẻ như là một người rất

nghiêm túc.

Lúc thủ trưởng Lâm và Ninh Xuyên nói chuyện, ông ta

dùng bút ghi lại một số những thời điểm mấu chốt và những người quan trọng,

hành động này khiến cho bọn họ cảm thấy dường như có một chút cơ hội xoay

chuyển.

“Được rồi...” Nghe bọn họ nói xong, nhìn lại bản ghi

chép của mình, cục trưởng Vương nói, “Nói cách khác, cậu đề cập tới Ninh Hàng,

cũng chính là ba của cậu, đã từng bị thẩm tra với tội danh tham ô nhận hối lộ,

cũng tự sát trong thời gian thẩm tra.”

“Ông ấy bị vu hãm.” Ninh Xuyên có chút nôn nóng nói.

Cục trưởng Vương đưa tay, ý bảo anh không nên kích

động, “Như lời cậu nói, dù sao cũng chỉ là lời nói từ một phía, tôi không thể

phán đoán dựa trên lời nói của cậu được.”

Thủ trưởng Lâm kéo Ninh Xuyên một cái, dùng mắt ra

hiệu cho anh, anh hít một hơi, để bản thân được tỉnh táo lại, cũng cảm thấy

mình có chút kích động.

“Cái chết của Ninh Hàng nếu như thực sự có chuyện bị người

ta ám hại như lời hai người nói, vậy sẽ có hai khả năng, thứ nhất, anh ta vô

tội, bị người ta hãm hại để bịt miệng, thứ hai, có thể anh ta thực sự tham ô,

trong thời gian thẩm tra có ý muốn nói ra chuyện hay người nào đó để lấy công

chuộc tội, kết quả là bị bịt miệng.” Cục trưởng Vương phân tích nói, “Nếu như

nói anh ta thực sự là tự sát trong kỳ thẩm tra, thì cũng có hai khả năng, thứ

nhất, tự biết có tội, hối hận tự sát, thứ hai, dùng cái chết của anh ta để bảo

vệ kẻ sâu mọt núp trong bộ máy chính phủ, thường thường người được anh ta bảo

vệ sẽ hứu hẹn với anh ta một số điều kiện.”

Ông ta nói xong nhìn Ninh Xuyên, “Không thể phủ nhận,

chuyện này có bốn tình huống như vậy, có lẽ tôi có thể căn cứ vào tình hình sau

này của nhà cậu để loại bỏ khả năng thứ tư kia, dĩ nhiên, đây cũng không phải

là tuyệt đối, tôi chỉ có thể nói, nếu như tất cả những lời cậu nói đều là sự

thật, vậy thì trừ khả năng trên ra, vẫn tồn tại ba loại khả năng khác.”

Mặc dù bản thân kiên định tin vào kết luận thứ nhất,

nhưng từ góc độ khách quan mà nói, Ninh Xuyên cũng không thể phủ nhận ba loại

tình huống mà cục trưởng Vương nói.

“Trong ba tình huống này, cho dù có đã điều tra, tìm

được người trong trại tạm giam năm đó, tra rõ ba cậu không phải tự sát, như vậy

cậu còn cần phải chứng minh, là ba cậu có tham ô hay không.” Cục trưởng Vương

nghiêm túc nói.

Ninh Xuyên chợt ngây ngẩn cả người, xem ra anh vẫn

chưa nghĩ cho thấu đáo, chỉ nghĩ chứng minh ba mình là bị hại chết thì chân

tướng sẽ rõ ràng, lại không nghĩ đến đằng sau chuyện này lại phức tạp như vậy.

“Vậy nếu như điều tra triệt để chuyện năm đó thì sao?”

Thủ trưởng Lâm mở miệng, “Thực ra hồi đó rất nhiều người trong bộ Nội vụ cũng

biết Ninh Hàng là người...”

“Tôi có thể phái người đi thăm dò tài liệu năm đó. Có

điều theo như lời của hai người nói cũng có thể thấy, vụ án này lúc đó đã là

kết cục đã định, hình như không có vấn đề gì, nếu như có vấn đề gì, cũng đã

biến mất theo sự ra đi của Ninh Hàng. Giống như không có vật chứng gì đáng nói,

trừ vật chứng ra thì chỉ còn nhân chứng.” Cục trưởng Vương nói, “Chú Lâm, chú

cũng làm trong chính phủ nhiều năm, có lẽ tôi cũng nên gọi chú một tiếng lãnh

đạo cũ, chú hẳn cũng biết, nhân viên chính phủ làm việc mười mấy năm đã thay

đổi bao nhiêu lượt, chỉ riêng đi tìm những người này thôi đã cực kỳ tốn công

rồi, huống chi, cho dù tìm được, cũng khó bảo đảm những người này sẽ không

giống với những người mà hai người đã tìm trước đó, không muốn đứng ra làm

chứng.”

Ông ta vừa nói vừa đóng sổ vào, “Hai người phải tính

đến khả năng xấu nhất, đó chính là không có bất kỳ thay đổi nào cả, kết quả tốt

nhất, cũng chỉ chứng minh được là Ninh Hàng không phải tự sát, muốn lật lại vụ

án tham ô mười sáu năm trước cũng không phải chuyện dễ dàng.”

Mặc dù chuyện lại quay lại tình trạng hết đường xoay

xở như lúc đầu, nhưng Ninh Xuyên vẫn hết sức cảm kích nói, “Cám ơn ngài, ít

nhất ngài đã đồng ý nghe chúng tôi nói hết.”

“Gần đây vụ án của Triệu Cương vốn đã hết sức phức

tạp, công việc bên tổ trinh sát của chúng tôi cũng rất bận bịu, có điều tôi sẽ

tận lực giúp đỡ hai người, một khi có tin tức gì tôi sẽ liên lạc với chú và

cậu, hai người có đầu mối gì mới cũng có thể đến tìm tôi.”

“Thật sự... rất cám ơn anh.” Thủ trưởng Lâm bắt tay

với ông ta một cái.

“Thấy lãnh đạo cũ quan tâm đến chuyện này như vậy, tôi

cũng sẽ chú ý hơn.” Cục trưởng Vương nói, cuối cùng bổ sung một câu, “Nếu trong

thời gian thẩm tra, Triệu Cương tự mình khai ra chuyện này thì đó đúng là bằng

chứng thuyết phục nhất, nhưng mà đã thẩm tra lâu vậy rồi, tôi thấy không có

chứng cớ hắn tuyệt đối sẽ không thừa nhận.”

Ra khỏi cục Chống thm nhng, Ninh Xuyên thở hắt ra

một hơi dài, “Xem ra chuyện thật sự không đơn giản như vậy.”

“Đúng như câu...” Thủ trưởng Lâm thở dài nói, “Chết

không đối chứng! Aiz! Ninh Hàng, thật là đáng tiếc!” Người đàn ông tóc đã bạc

trắng, giọng nói có chút nghẹn ngào.

Ninh Xuyên cảm thấy đầu mũi có chút chua chát, vươn

tay đỡ lấy ông, “Bác Lâm, đã làm phiền bác phải theo cháu bôn ba.”

“Không có vật chứng, nhân chứng lại khó tìm như vậy,

người như Triệu Cương lại càng không bao giờ tự minh khai ra chuyện không thể

điều tra rõ căn cứ như thế này.” Thủ trưởng Lâm khoát khoát tay, “Thật đúng là

không biết làm sao bây giờ.”

...

Cuộc điện thoại bí mật giữa Âu Dương và bà Tô, được

kết nối vào một buổi chiều tan tầm, khi Tô Thiên Thiên đi nhà trẻ đón Bối Bối,

điện thoại của bà Tô đánh tới, “Mợ nói con nghe nha, hôm nay mợ nghe được một

câu chuyện vô cùng thương tâm, cực kỳ bi thương!”

“Chuyện gì ạ?” Âu Dương nhất thời chưa kịp phục hồi

tinh thần.

“Mợ không phải là muốn đi hỏi thăm tình hình nhà Ninh

Xuyên sao, xem có bệnh di truyền gì đó không, kết quả, thì ra thân thế cậu ta

bi thảm như vậy.” Bà Tô nức nở nói, “Mặc dù ba cậu ta là tội phạm tham ô, nhưng

mà cũng coi như có chút lương tri, tự sát, không ngờ mẹ cậu ta lại mất khống

chế tinh thần cũng nhảy lầu luôn, cả hai đứa bé đều tự mình cố gắng mới có được

ngày hôm nay.”

“Mợ nghe ở đâu mà chi tiết thế.” Âu Dương không nhịn

được bội phục nói.

“Bác cả con với Tiểu Nhược không phải đều là luật sư

sao, tài liệu của mấy vụ này đủ cả, có điều chuyện mẹ cậu ấy nhảy lầu là mợ tự

đi hỏi thăm, chuyện đó không nằm trong tài liệu vụ án.” Bà Tô nói, “Bác cả con

quen khá nhiều người làm trong nghành này, trong đó có một người chính là luật

sư của Ninh Hàng trong vụ án đó, cho nên bác ấy biết được khá nhiều.”

“Thế...” Âu Dương nhớ đến tin tức nghe được từ Tô

Thiên Thiên trước kia, “Mợ có nghe được tin ba của Ninh Xuyên có thể bị người

ta hãm hại không?”

“Chẳng lẽ là thật?” Bà Tô cất cao giọng, “Luật sư đó

nói lúc mới thẩm tra, bị giam trong trại tạm giam. Ninh Hàng vẫn nói mình trong

sạch, kết quả không ngờ lại tự sát.”

“A, xem ra đúng là có chuyện rồi.” Âu Dương gãi gãi

cằm.

“Vị luật sư đó nói sau đó vợ của Ninh Hàng vẫn đến tìm

anh ta, muốn kháng án, nhưng áp lực từ phía trên quá lớn, cũng không giải quyết

được gì.” Bà Tô nói, “Mợ nghĩ có một số việc cũng chưa thể nói chắc là thật hay

là giả, có lúc cũng cảm thấy đám tội phạm tham ô kia thực ghê tởm, nhưng mà,

người đáng hận cũng có chỗ đáng thương, ví dụ như vợ con của ông ta...”

“Dạ...” Âu Dương chép miệng, hình như với bát quái của

chuyện này, tin tức của cô nhiều hơn bà Tô thì phải, có vẻ hơi hơi tự hào, “Con

nghe hôm đó Ninh Xuyên gọi điện cho Thiên Thiên, đúng rồi, vì chuyện này, Ninh

Xuyên đã đến thành phố N, tóm lại, chân tướng của chuyện này là tám chín phần

mười rồi, chỉ là lật lại bản án có chút khó khăn thôi, thứ nhất là thời gian đã

lâu rồi, thứ hai những người và những chuyện dính dáng hồi đó giờ cũng rất khó

tìm...”

Nghe xong tình tiết cặn kẽ, lời kể khúc chiết, bà Tô

bỗng nhiên phát hiện, tự thấy mình biết... quá ít! “Thì ra là chuyện như thế à!

Hai đứa bé này sao lại đáng thương vậy chứ...”

“Cho nên.” Âu Dương nói, “Mợ không phải lại đi chia rẽ

hai người giống cậu chứ.” Vốn cô cũng không thích Tô Thiên Thiên ở bên Ninh

Xuyên lắm, cảm thấy anh chàng này có chút âm u, huống chi nhìn qua cũng không

để ý đến Thiên Thiên, sau lại nghe thấy anh ta hét lên như vậy, Âu Dương cảm

động, hai người đã như vậy, không tạo chút gian tình thì thật lãng phí!

“Đứa nhỏ này thực đáng thương, còn dựa vào hai bàn tay

của mình đạt được chút thành tựu trên sự nghiệp, so với mấy thằng con nhà giàu

có ba mẹ để dựa dẫm còn không biết cố gắng kia còn bản lãnh hơn nhiều! Bây giờ

còn bôn ba vì chuyện của ba mình, nếu như lại thất bại trong tình yêu nữa thì

đáng thương lắm!” Bà Tô gạt lệ.

Mặc dù trước kia cũng đã dự đoán được thái độ này của

mợ, có điều cảm giác thực tế càng thêm hết hồn “Đây chính là cảm giác tài

nguyên cùng hưởng, bát quái cùng vui ư!” Âu Dương không nhịn được muốn ngửa mặt

lên trời cười to, nhưng sau lưng bỗng truyền đến mọt giọng nói quen thuộc, làm

cô nhất thời cứng cả người.

“Thì ra hai mợ cháu còn tài nguyên cùng hưởng, bát

quái cùng vui cơ đấy!” Tô Thiên Thiên ôm Bối Bối đứng trong phòng, nhìn Âu

Dương đang hoa tay múa chân trên ban công.

“Cái này...” Âu Dương nuốt nước miếng, “Thật ra thì,

chị với mợ là đang... giúp hai người mà.”

“Chị thì giúp được em cái gì chứ!” Tô Thiên Thiên nheo

mắt, “Chuyện đầu tiên chị giúp em chính là bán em gái họ thay bạn chị đi làm!”

“...” Âu Dương giải thích, “Chuyện đó là chuyện đó,

chuyện này là giúp em thật mà... mợ hình như hỏi thăm được chuyện của nhà Ninh

Xuyên này, biết đâu lại giúp được thật đấy!”

“Mẹ em giúp được?” Tô Thiên Thiên nghĩ, mẹ cô vốn

chính là một nữ thanh niên văn nghệ trong sáng mà đa sầu đa cảm sinh ra trong một

gia đình thư hương thế gia, cho tình yêu là cao cả nhất nên mới liều chết cưới

ba cô, cuộc sống sau khi cưới cũng chỉ là rảnh rỗi thì viết chút văn xuôi, làm

thơ, làm chút hoạt động mang khí chất nhân văn một tí, tóm lại chính là một

người văn hóa rảnh rỗi.

Để chứng minh sự trong sạch của mình, Âu Dương giơ di

động tới trước mặt Tô Thiên Thiên, “Đây, em hỏi mợ đi!” Dứt lời, lập tức ôm lấy

Bối Bối bỏ chạy.

Không biết đầu bên kia bà Tô ứng đối với cái tình

huống người mà họ đang bát quái biến thành người bát quái với bà thế nào, Âu

Dương sau khi phủi sạch quan hệ xong nghe thấy Tô Thiên Thiên nói, “Nếu chồng

bác cả có thể giúp được thì không còn gì tốt hơn, vậy để con nói cho anh ấy

biết!”

Âu Dương đưa tay véo mặt Bối Bối, “Chậc chậc, trước

kia còn nói là chỉ giúp trông Bối Bối thôi, những chuyện khác mặt kệ cơ đấy...”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.