Chương 48

Ninh Xuyên gọi điện nhờ thủ trưởng Lâm giúp anh liên

lạc vị trưởng khoa ở bộ Nội vụ, người trưởng khoa đã được mãn hạn tù đó, lúc

nhận được hồi âm đã là cuối tuần.

Chị Ninh San vẫn không có tung tích hay tin tức gì,

nhờ chỉ dẫn của dì hàng xóm, Ninh Xuyên tìm được nhà trẻ trong khu, tạm thời

gửi Bối Bối vào đó, mặc dù không yên lòng, có điều thực sự không có cách nào.

Cuối tuần, Ninh Xuyên tan làm, đi đón Bối Bối, cậu

nhóc kích động hệt như trẻ em bị lừa bán nhìn thấy bố mẹ, ôm chặt lấy anh, giáo

viên mầm non cười nói, “Bối Bối, cậu không phải ngày nào cũng sẽ tới đón con

sao, sao ngày nào con cũng như là sợ người ta bỏ rơi thế!”

Ninh Xuyên ôm cậu bé, nói cám ơn giáo viên, “Cháu hơi

nhát gan, làm phiền cô quá.”

Mới vừa về đến nhà, Ninh Xuyên đã nhận được điện thoại

của thủ trưởng Lâm, “Bác Lâm.”

“Tiểu Xuyên à...” Ông Lâm gọi anh một tiếng, giọng nói

nghe cũng không mấy tinh thần lắm, trong lòng Ninh Xuyên đã mơ hồ cảm thấy

chuyện không dễ dàng thuận lợi như vậy, “Bác khó khăn lắm mới tìm được cậu ta,

kết quả cậu ta nói những chuyện kia cậu ta cũng chỉ nghe người khác nói hồi còn

trong tù, cho dù là thật, cũng không có chứng cứ. Bác thì bác nói là tôi biết

cậu nghe được, nhưng muốn hỏi xem còn có đầu mối gì khác không, mới đầu cậu ta

còn nghi ngờ bác nói chuyện đó ra. Bác bảo Triệu Cương vừa rồi cũng đã bị thẩm

tra, cậu còn sợ gì chứ, cậu ta mới nói là nhớ hồi đó là nghe một bạn tù nói,

người đó phạm phải án kinh tế, điều kiện gia đình không tệ, thường xuyên chuyển

tiền vào cho anh ta đút lót cho mấy cảnh ngục với nhân viên, cho nên bình

thường cảnh ngục hay tán gẫu với anh ta, mới nói ra chuyện này. Viên cảnh ngục

này vốn công tác ở trại tạm giam, cho nên mới biết chuyện trong kỳ thẩm

tra của ba cháu. Thế nên đây cũng có thể coi là bí mật tương đối nội bộ, nếu

thực sự muốn điều tra, bác nghĩ mấy người đó chắc không ai dám thừa nhận đâu,

dù sao nếu tra rõ chân tướng ra, người xui xẻo chính là bọn họ.”

“Điều này cũng đúng.” Ninh Xuyên thấy lòng lạnh đi một

nửa, có điều ngay từ đầu anh cũng không quá trông chờ chuyện này có thể giải

quyết một cách dễ dàng, xã hội bây giờ, đừng nói là giúp người khác làm chứng

hại đến mình, cho dù không có tổn hại gì đến bản thân cũng chưa chắc đã có

người đồng ý giúp người khác làm chứng, khó mà bảo đảm mình sẽ không có thêm

một kẻ thù. “Vậy vụ án của Triệu Cương thì sao ạ, thẩm tra thế nào, có tra được

chuyện trước kia không ạ?”

“Bác cũng mới nghe về tình hình của Triệu Cương, mặc

dù nói là muốn điều tra vụ án của gã, nhưng cũng là điều tra cả một đường dây,

tuy nhiên có một số việc không ai có thể làm quá to chuyện, có tra thế nào đi

nữa, thì cũng chỉ tra được chuyện lúc gã còn làm thị trưởng trước kia là cùng,

muốn sâu hơn nữa, cho dù thật sự có quyết tâm nghiêm túc điều tra và lực lượng,

cũng chưa chắc có thể tra được chuyện đã lâu như vậy, thời gian quá dài, không

nhắc đến những cái khác, nhất là những người trước đây làm việc với ba cháu

cũng không biết đã đi đầu rồi!” Thủ trưởng Lâm nói xong, liền thở dài một

tiếng.

Ninh Xuyên cũng không biết nên nói gì, chỉ cảm thấy

chuyện này giống như tia sáng le lói phía cuối con đường dài đen kịt, nhìn thấy

từ rất xa, nhưng đi mãi vẫn không sao tới gần được.

“Aiz, bây giờ bác cũng không giúp gì được cho cháu,

người quen cũ phần lớn cũng đã lui về giống bác, còn mấy người trẻ hơn còn tại

chức thì lại chẳng nể mặt ông già này.”

“Bác Lâm.” Ninh Xuyên suy nghĩ một chút, “Cháu sẽ đến

thành phố N một chuyến, bác có thể giúp cháu hẹn mấy người đó được không, bất

kể thế nào, cháu muốn tự mình đi hỏi, cho dù không có kết quả gì, cũng không

thể cứ làm phiền bác giúp đỡ cháu mãi được, chuyện của ba cháu, cháu nên tự

mình làm gì đó.”

“Vậy cũng được.” Ông Lâm suy ngẫm một chút, “Bác giúp

cháu sắp xếp vậy.”

Quyết định phải đi thành phố N một chuyến, Ninh Xuyên

lại thêm một chuyện phiền não, bây giờ mặc dù có thể gửi Bối Bối đến nhà trẻ

trong lúc làm việc, tan làm anh đón cậu bé về, nhưng giờ anh muốn xin nghỉ đi

thành phố N, thì phải mang theo cả Bối Bối, đây cũng là một chuyện phiền toái

không lớn không nhỏ.

Mấy ngày này nếu có thể tìm được chị gái thì không còn

gì tốt hơn, có điều nếu tìm được mà chị ấy vẫn còn khăng khăng với suy nghĩ kỳ

quái đó, mình vừa mới đi, chị ấy đã bỏ Bối Bối ở nhà, vậy thì còn nguy hiểm

hơn!

“Đậu Đậu...” Bối Bối chập chững đi tới, ôm lấy chân

anh, “Bối Bối đói!”

Ninh Xuyên vươn tay bế cậu nhóc lên, nghĩ đến một

người không biết có thể giúp anh không đây.

...

“Tôi giúp anh chăm sóc Bối Bối?” Tô Thiên Thiên nhíu

nhíu mày, “Bây giờ tôi là một nữ nhân viên văn phòng chăm chỉ, anh bảo tôi làm

bảo mẫu á!”

“Ban ngày nó ở nhà trẻ, tan làm em đến đón nó thôi, dĩ

nhiên là buổi tối còn phải nhờ em chăm sóc nó.” Ninh Xuyên nói, “Mặc dù cũng

hơi ngại, cũng thấy hơi khó mở miệng.”

“Vậy sao anh còn mở miệng?” Tô Thiên Thiên hừ một

tiếng.

Ninh Xuyên cười cười, “Hôm đó chính em nói, không có

gì không làm được, không làm được chẳng qua là chưa thử đã bỏ qua còn gì.”

“...” Tô Thiên Thiên nheo mắt nhìn anh, “Anh đúng là

học đi đôi với hành đấy!”

“Nếu muốn thay đổi thì phải học thêm chút bản lãnh

trước kia không có mới tính là bắt đầu lại lần nữa mà.” Ninh Xuyên thản nhiên

nói.

Nhìn gương mặt mang theo ý cười của anh, Tô Thiên

Thiên quay đầu qua chỗ khác, người này cứ cười mãi làm gì vậy, làm như phát

xuân giống hồi còn đang yêu nhau ấy, “Vậy anh tìm người khác mà luyện tập, tìm

tôi làm gì...”

“Giao Bối Bối cho người khác, anh không yên lòng, mà

nó cũng không chịu.” Ninh Xuyên nói.

“Vậy anh đến thành phố N bao lâu vậy....” Tô Thiên

Thiên ngoài miệng chưa đồng ý, có điều trong lòng thì đã yên lặng đón nhận

chuyện xui xẻo này.

Ninh Xuyên cúi đầu, “Thực ra thì anh cũng không biết,

nếu như không có cách nào, thì chắc sẽ sớm quay về thôi, nếu như có cách, hoặc

là có khả năng gì đó, anh sẽ ở lại đó một thời gian.”

“Anh còn ngày nghỉ phép chứ?” Tô Thiên Thiên hỏi.

“Cũng may trước kia anh chưa nghỉ phép gì cả, lần này

tính cả vào nghỉ đông, tổng công ty sẽ điều người đến tạm thời tiếp nhận công

việc của anh.”

“Trước kia chẳng nói gì cả, bây giờ ngay cả chuyên ba

anh có thể bị vu oan cũng chạy tới nói với tôi...” Cô ngồi trên băng ghế dài ở

vườn hoa dưới công ty lắc lắc chân, “Có điều ba anh chắc là bị oan rồi, nhìn

anh là biết ngay ba anh là người thế nào.”

“Sao cơ?”

“Vùi đầu làm việc, không lơ là không chê mệt, làm việc

còn không kịp, làm gì có thời gian mà nghĩ đến chuyện tham ô chứ.” Tô Thiên

Thiên nói xong, giật mình một cái, “Người như vậy thực đáng sợ, làm cấp trên

với nhân viên của anh, chắc đời trước đều là thiên sứ gãy cánh cả!”

“Không phải em cũng nói muốn làm một nữ nhân viên văn

phòng chăm chỉ sao?” Ninh Xuyên kỳ quái hỏi.

“Tôi chẳng qua là chăm chỉ làm việc, không phải là bán

mạng làm việc.” Tô Thiên Thiên cao giọng, “Mệt chết đi được lại còn chẳng có gì

hay ho.” Cô nói xong đứng dậy, “Con người anh mặc dù đầu óc không ngu ngốc, hồi

đi học cũng quá thông minh, làm việc cũng có năng lực, nhưng mà lại không có

những kiến thức thông thường về xã hội, chẳng biết đối nhân xử thế gì cả!”

Mặc dù Ninh Xuyên trước có bị mấy lời rất có triết lý

của Tô Thiên Thiên làm cho chấn động, nhưng thế không có nghĩa là câu nào cô

nói cũng đều có đạo lý như vậy, nhất là... “Người mới vào xã hội được một tháng

như em, không có căn cứ nói anh không có kiến thức xã hội thông thường chứ

nhỉ?”

“Kiến thức thông thường không có dính dáng gì đến thời

gian hết, cái này nó liên quan đến chỉ số cảm xúc.” Tô Thiên Thiên hùng hổ nói,

“Tôi chính là một người có hiểu biết sâu sắc về đạo lý trong xã hội. Bổn phận

công việc thì phải làm, nhưng có thể lười thì cứ lười, dù sao thân thể mới là

của mình, hiệu quả kinh tế là của nhà tư bản cơ mà, không cần làm người kém

nhất trong một nhóm, những cũng không cần phải làm người nổi trội nhất, như vậy

mới dễ thăng tiến...”

“Rồi rồi rồi...” Ninh Xuyên không nhịn được cười, đứng

dậy, đối diện với cô, thành khẩn nói, “Chuyện của Bối Bối, cám ơn em nhé.”

Tô Thiên Thiên ngẩng đầu, nhìn chàng trai đang đứng

ngược sáng trước mặt cô, thân hình cao hơn bốn năm trước, cả người đều trở nên

chín chắn, ngũ quan tuấn tú cương nghị mang theo chút ý cười nhè nhẹ, lại mang

lại cảm giác trẻ trung mấy phần so với tháng trước, giống như quay lại thời

điểm bốn năm trước, mà như đang chứng minh một câu nói —— nhà rộng sẽ trẻ ra*,

có lẽ, rộng lòng cũng sẽ trẻ ra chăng?

*Lấy từ câu thành ngữ: Người nghèo nhớ

nợ cũ, nhà rộng sẽ trẻ ra. Ý nói người ta trong lúc nghèo khổ thì hay nhớ đến

nợ cũ, còn cửa nhà rộng rãi, tâm tình được thoải mái thì sẽ trẻ ra.

Cô cảm thấy mặt hơi nóng lên, hít một hơi, cũng đứng

dậy theo, “Xem ra hai ta hợp làm bạn hơn, anh xem, không có quan hệ gì, không

có rắc rối, không có mâu thuẫn, nói chuyện cũng tự nhiên hơn.” Cẩn thận suy

ngẫm một chút, cái gọi là tình yêu chẳng thể nhờ vả dựa dẫm gì được cả, vẫn là

tình hữu nghị đáng tin hơn nhiều.

“Bạn...” Ninh Xuyên lặp lại một lần, “Bạn gì đây?”

“...” Tô Thiên Thiên quát, “Đương nhiên là bạn bè bình

thường! Anh tưởng tôi muốn làm bạn gì với anh hả!” Người này được voi đòi tiên

quá đấy, với ý tưởng trước đây của cô, bọn họ còn chẳng có quan hệ gì cả!

“Vậy trước khi bắt đầu quen lại, thì làm bạn bè vậy.”

Ninh Xuyên nói xong, lại bổ sung một câu, “Tạm thời thôi.”

“...” Tô Thiên Thiên xác định và khẳng định, trận quát

tháo kia của mình đã khiến tên này thoát thai hoán cốt, không chỉ mắng cho tự

ti của anh ta mất sạch, ngay cả lòng tự trọng cũng không còn! Làm gì thế, lúc ở

bên cạnh mình thì giả bộ u buồn thâm trầm, hại cô chả hiểu làm sao bị bỏ rơi,

buồn bực bao nhiêu năm như vậy, đến khi chuẩn bị rũ sạch quan hệ, anh ta lại

như một chàng trai mặt trời rạng rỡ vậy, quá đê tiện!

...

Sau khi Ninh Xuyên đến thành phố N, chuyện giống như

lời thủ trưởng Lâm nói, đầu mối và hy vọng tựa như bụi bặm bay trong không khí,

như là nhìn thấy rất rõ ràng, vươn tay lại không bắt được.

Trông cậy vào những người này, sợ rằng rất khó.” Thủ

trưởng Lâm nói, “Ai cũng sợ lửa bén vào người.”

“Nếu dựa hết vào chứng cứ do những người này cung cấp

chỉ sợ cũng vô dụng...” Ninh Xuyên suy ngẫm một chút, “Chủ yếu phải xem phía

trên đã tra chưa. Đúng rồi, người phụ trách vụ án lần này của Triệu Cương là ai

vậy ạ?”

“Aiz!” Thủ trưởng Lâm gật đầu một cái, nếu người điều

tra vụ án này muốn chuyện lớn hóa nhỏ, vậy thì rất khó, nhưng nếu người này

muốn tra đến cùng, vậy thì có hy vọng.”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.